Bí Mật Lò Hóa Hơi
Tiếng xích sắt của chiếc xe goòng chở than rít lên một quãng dài chói tai, tựa như tiếng gào thét của một con quái thú bọc thép đang hấp hối giữa đêm đông Smog-Town. Thiết Đảm quật mạnh vô-lăng nén khí xe goòng, một luồng hơi nước gầm rú phun ra từ ống xả bên hông, tạo thành một bức tường sương mù trắng xóa che khuất tầm nhìn của tiểu đội tuần tra bọc đồng phía sau. Những viên đạn hơi nước nén khí cực đại bắn trúng vách thép xe goòng chan chát, bắn ra những tia lửa xỉ đồng đỏ rực sáng cả góc ngõ tối.
Mộ Dung ôm chặt chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 sau lưng, một tay giữ lấy Lam Nhi đang ho sù sụ trong lòng. Vết bỏng vai trái rỉ máu dịch đồng xanh buốt nhói theo từng nhịp xóc nảy của bánh xe sắt ròng rọc. Anh có thể cảm nhận rõ ràng áp kế của bình lọc đang tụt dần dưới mức cực hạn 1.1 bar. Làn khói lam lân quang ấm áp của Thanh Nhã bên trong lớp kính thạch anh đang cuộn xoáy một cách hỗn loạn, rò rỉ nhẹ ở cổ van xả áp thủ công do chấn động từ vụ va chạm trước đó.
"Giữ chắc lấy tao, Mộ Dung!" Thiết Đảm hét lên qua bộ lọc khí rách nát bám đầy muội than, hai tay gân guốc ghì chặt cần gạt áp lực. "Cửa hầm nhà thờ ngay phía trước rồi! Bác sĩ Nhã đang đợi!"
Chiếc xe goòng chở than đâm sầm vào đống phế liệu đồng nát đầu ngõ, trượt dài trên nền đá phủ đầy tuyết axit sủi bọt vàng. Mộ Dung bế xốc Lam Nhi nhảy xuống xe ngay khi bánh sắt vừa dừng hẳn. Anh lao thẳng xuống lối hầm tối tăm dẫn dưới nền gạch đổ nát của nhà thờ cổ. Phía sau, Thiết Đảm nhanh chóng kéo một chiếc xe đẩy chứa đầy xỉ than cám bẩn thỉu bít kín lối vào, dập tắt ngọn đèn bão để xóa sạch mọi dấu vết trước khi đội tuần tra Lôi kịp ập đến.
Dưới hầm ngầm ẩm ướt, ánh sáng từ những ngọn nến sáp ong pha mỡ lợn hắt lên vách đá ẩm mốc mùi lưu huỳnh. Bác sĩ Nhã lập tức đón lấy Lam Nhi từ tay Mộ Dung. Cô bé tám tuổi nhỏ thỏ đã lả đi, làn da xanh xao vì thiếu nắng hằn lên những thớ gân tím tái quanh lồng ngực do cơn hen suyễn cấp tính hành hạ.
"Con bé bị ngạt khí độc lưu huỳnh nặng, phổi đã bắt đầu tích tụ bụi chì," Bác sĩ Nhã lạnh lùng nói, đôi bàn tay thon dài nhanh chóng đeo chiếc mặt nạ bọc chì y tế, đặt Lam Nhi lên chiếc giường tre cũ kỹ. "Tôi cần dung dịch kiềm trung hòa để rửa phổi cho con bé ngay lập tức. Nhưng chai thuốc hít bọc chì cuối cùng đã hết sạch từ tuần trước."
Mộ Dung quỳ sụp xuống cạnh giường, tay phải sinh học run rẩy chạm vào trán con gái. Cơn sốt nhiệt độ cơ thể của Lam Nhi đang tăng nhanh. Anh biết, cách duy nhất để có được chai thuốc hít kiềm bọc chì mới có đóng dấu đỏ bảo mật của Nghiệp đoàn Hoàng gia là anh phải chấp nhận thỏa hiệp với Đốc công Ba Sâm. Anh phải nhận việc bảo trì tại Phòng hóa hơi Quận 4—nơi tử địa mà anh hằng căm ghét.
Nhưng trước khi nghĩ đến ngày mai, Mộ Dung phải cứu lấy Thanh Nhã.
"Kịch... kịch... kịch..."
Tiếng gõ nhịp van mười hai ký tự quen thuộc vang lên từ bên trong bình lọc chì sau lưng anh, dồn dập và yếu ớt đến đáng sợ. Áp kế tròn bằng đồng thau mạ bạc đã tụt xuống mức 1.0 bar. Làn khói lam lân quang phát ra ánh sáng xanh dịu mát đang mờ nhạt dần. Vết rạn nứt nhẹ ở cổ van xả thủ công đang rỉ ra những tia khói xanh mỏng manh, tan biến vĩnh viễn vào bầu không khí lạnh lẽo dưới hầm.
"Thanh Nhã... hãy ráng gượng thêm chút nữa," Mộ Dung khàn giọng thì thầm. Anh tháo chiếc bình lọc chì nặng mười lăm ký đặt lên bàn gỗ rèn dã chiến của phòng khám.
Anh rút từ túi da đeo hông ba tấm chì tấm nguyên chất vừa cắt trộm được từ kho phế liệu Quận 4 và cuộn đồng đỏ dẻo dẻo dai. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh đã bị liệt tạm thời, khớp pít-tông thủy lực bị rạn nứt rò rỉ khí nén xì xì yếu ớt. Mộ Dung buộc phải dùng tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động bình thường để thực hiện ca hàn vá khẩn cấp.
Anh bật chiếc mỏ hàn nén khí mini chạy bằng cồn công nghiệp áp suất cao. Ngọn lửa hơi nước nung chảy chì tấm bốc lên luồng khói độc xám xịt nồng nặc. Mộ Dung nín thở, sử dụng Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại để lắng nghe tiếng sủi bọt của mối hàn đồng đỏ dẻo lót bên dưới cổ van. Anh áp sát tai vào vách chì lạnh ngắt, cảm nhận từng nhịp rung động siêu nhỏ của kim loại nung nóng.
Cơn đau từ bả vai phải rách cơ rỉ máu dịch đồng xanh buốt nhói theo từng chuyển động vặn mỏ lết. Trán anh bám đầy mồ hôi hòa lẫn muội than cám đen kịt. Với sự hỗ trợ của Thiết Đảm giữ chặt thân bình, Mộ Dung dồn lực tay phải siết chặt đai ốc cổ van, dùng chì nóng chảy đắp kín vết rạn nứt vách cách ly bức xạ.
*Xèo... xèo...*
Mối hàn nguội dần trong bể nước cất lạnh. Áp kế của bình lọc từ từ đứng yên ở mức 1.2 bar. Làn khói lam lân quang bên trong thạch anh cuộn xoáy ổn định trở lại, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ xoa dịu cơn ho khò khè của Lam Nhi bên cạnh. Mộ Dung thở phào nhẹ nhõm, gục đầu xuống bàn rèn, hai bàn tay bỏng sẹo hơi nước chằng chịt run rẩy không ngừng.
***
Sáng hôm sau, sương mù lưu huỳnh xám xịt vẫn bao phủ khắp các ngả đường Smog-Town. Tuyết axit rơi dày đặc, ăn mòn những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột.
Mộ Dung bước qua cánh cổng vách thép khổng lồ của Phòng hóa hơi Quận 4 với bộ đồng phục da thô cáu bẩn bám đầy dầu mỡ công nghiệp. Anh đeo chiếc bình lọc chì V-109 sau lưng, ngụy trang kỹ lưỡng dưới lớp áo măng tô rách nát bọc amiăng cách nhiệt. Bên hông anh dắt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo bám đầy muội than.
"Mộ Dung, gã thợ máy u uất của ta," Đốc công Ba Sâm cười sằng sặc từ trên bục thép cao, đôi mắt ti hí của gã khóa chặt vào bả vai trái đang băng bó dã chiến của anh. "Mày đã đến đúng giờ. Ta biết mày sẽ không để con gái mình chết ngạt vì thiếu thuốc thở. Đây là ca làm việc đầu tiên của mày. Hãy vá lại chiếc van áp suất chính của lò chưng cất trung tâm. Nếu làm tốt, chai thuốc hít bọc chì mới sẽ là của mày."
Ba Sâm gạt cần chỉ tay về phía phó đốc công Hắc đang đứng đợi ở cửa khoang lò nén.
"Hãy giám sát gã cho kỹ," Ba Sâm thì thầm vào tai Hắc, ánh mắt lóe lên tia nhìn tàn nhẫn. "Gã thợ máy này có đôi bàn tay vàng, nhưng cái đầu thì quá cứng đầu. Đừng để gã lén lút mang bất kỳ thứ gì ra khỏi phòng hóa hơi này."
Phó đốc công Hắc—gã đàn ông gầy gò với đôi mắt một mí gian xảo và bộ đồ bảo hộ da cá bám đầy vết ố lân quang—bước lại gần Mộ Dung. Hắn không nói lời nào, chỉ gõ gõ chiếc bảng kẹp tài liệu bằng sắt vào thành ống dẫn nhiệt rít rít hơi nước nóng, ra hiệu cho anh đi theo.
Phòng hóa hơi Quận 4 hiện ra trước mắt Mộ Dung như một hỏa ngục cơ khí thực sự. Nhiệt độ bên trong khoang lò luôn duy trì ở mức một trăm tám mươi độ C, hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt khiến da thịt bỏng rát. Khắp nơi là những đường ống đồng khổng lồ chằng chịt dẫn dòng khí nén lân quang phát ra ánh sáng xanh lam ma mị. Tiếng rít gầm rú của tuabin nén khí cực đại và tiếng xích tải hơi nước lách cách thô bạo vang dội nhức óc.
"Leo vào trong lò chưng cất số 3," Hắc khàn giọng ra lệnh qua bộ lọc khí bằng da cá. "Van áp suất chính ở lõi lò bị rò rỉ khí lân quang cực mạnh. Hãy dùng chì tấm vá kín vách ống dẫn nhiệt. Áp kế bên ngoài đang chỉ số bốn mươi bar, nếu mày để sụt áp quá mức an toàn, cả hai chúng ta sẽ biến thành tro bụi."
Mộ Dung mím môi, đeo chiếc mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc tự chế lên mặt. Anh cầm chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo và túi đựng chì tấm, lách người chui qua cửa nách nhỏ hẹp bọc chì bảo vệ để tiến vào bên trong khoang lò nén nóng bỏng.
Bên trong lò chưng cất, hơi nóng một trăm tám mươi độ C lập tức bao vây lấy cơ thể anh. Lớp sợi amiăng lót trong áo măng tô da bắt đầu bốc mùi khét nhẹ. Ánh sáng xanh lam lân quang của khói năng lượng rực rỡ đến mức chói mắt, lọt qua thấu kính thạch anh hổ phách của kính bảo hộ một mắt.
Mộ Dung áp tai vào vách ống đồng dẫn áp lực để sử dụng Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại. Giữa tiếng rít gầm rú kinh hoàng của hơi nước nén, anh đột nhiên nghe thấy những âm thanh bất thường.
*U u u... oán oán... cứu tôi...*
Đó không phải là nhịp thở cơ học tự nhiên của máy móc. Đó là hàng ngàn tiếng rên rỉ, khóc than thảm thiết của linh hồn con người đang bị nén chặt dưới áp lực cực đại.
Mộ Dung kinh hoàng trừng to mắt. Qua khe hở rò rỉ của van chính, anh nhìn thấy dòng khói lam lân quang rực rỡ không phải được đốt cháy từ than cám hay dầu thủy lực thô. Dòng khói đó bốc lên từ những xác người nghèo rách rưới đang bị ép chặt dưới các pít-tông thủy lực khổng lồ trong buồng nén áp suất cao phía dưới.
Những sinh mạng tầng đáy bị hóa hơi cưỡng bức! Linh hồn của họ bị vắt kiệt để giải phóng năng lượng áp suất khổng lồ, dẫn qua hệ thống ống dẫn nhiệt bọc đồng dát vàng để sưởi ấm cho lâu đài bay ấm áp của giới quý tộc thượng tầng, và sạc năng lượng cho siêu pháo hoàng gia chuẩn bị khai hỏa.
Nguồn gốc thật sự của năng lượng khói lam vương quốc... thực chất là máu và linh hồn của đồng bào anh.
Cơn chấn động tâm lý tột độ khiến lồng ngực Mộ Dung thắt chặt lại. Anh hít phải một lượng nhỏ khói lân quang độc hại rò rỉ qua màng lọc rách, lồng ngực bỏng rát dữ dội. Anh gập người ho sù sụ, nhổ ra một búng máu bọc dịch đồng xanh nhạt xuống nền thép nóng bỏng.
"Mộ Dung! Mày đang làm cái quái gì bên trong thế?" Tiếng gầm gừ của phó đốc công Hắc vang lên qua loa truyền âm bằng đồng gắn vách lò. "Áp kế lò số 3 vừa sụt giảm nhẹ! Hàn kín van ngay lập tức, nếu không tao sẽ gạt van xả hơi nước nóng thiêu rụi mày bên trong!"
Mộ Dung nghiến răng chặt đến mức bật máu tươi nơi lợi. Anh phải giữ bình tĩnh. Nếu anh bộc phát bạo lực phá hoại phòng hóa hơi ngay lúc này, anh không chỉ mất mạng, mà Lam Nhi dưới hầm nhà thờ cũng sẽ chết ngạt vì thiếu thuốc thở, và linh hồn Thanh Nhã sau lưng anh sẽ bị tịch thu hóa hơi triệt để.
"Có vết nứt van phụ cần đắp chì tấm dày," Mộ Dung cố giữ giọng khàn khàn bình thản nói qua bộ đàm hơi nước. "Tôi đang hiệu chỉnh lại áp kế. Đừng gạt van."
Anh lén dùng mỏ lết đồng thau gia bảo tác động lực mạnh vào chốt an toàn của van xả phụ, tạo ra một màn khói lân quang rò rỉ nhẹ để ngụy trang che mắt các camera hơi nước giám sát của Sở Áp lực gắn trên trần lò.
Trong làn sương xanh mờ ảo, Mộ Dung nhanh chóng lách người tiếp cận hộp lưu trữ hồ sơ thẻ chì bảo mật đặt sát vách lò chưng cất—nơi ghi chép danh sách mã định danh của những người bị đưa vào hóa hơi cưỡng bức.
Anh dùng đầu nhọn của mỏ lết cạy mạnh nắp hộp sắt bọc chì bảo vệ. Tiếng xích sắt kèn kẹt nhỏ vang lên. Bên trong hộp là hàng ngàn tấm thẻ đồng bảo mật cấp thấp có đục lỗ mã hóa.
Mộ Dung dùng đôi tay thô ráp run rẩy lục lọi từng tấm thẻ chì mạ đồng rỉ sét. Tim anh đập dồn dập như tiếng búa gõ đe sắt rèn.
*V-101... V-105... V-108...*
Và kia rồi.
Tấm thẻ đồng khắc mã định danh **V-109**.
Mộ Dung rút tấm thẻ ra dưới ánh sáng xanh lam lân quang. Trên bề mặt thẻ đồng rỉ sét, những lỗ đục mã hóa hiện lên rõ nét dưới thấu kính kính bảo hộ một mắt. Sử dụng kiến thức giải mã mật mã đục lỗ cổ xưa được ông nội truyền lại, Mộ Dung nhanh chóng đọc hiểu các tọa độ lỗ tròn.
Nước mắt anh rơi lã chã trên nền thép nóng, bốc hơi xèo xèo.
Thanh Nhã (V-109).
Cô không hề chết vì tai nạn dịch bệnh hay nợ thuế sưởi ấm như thông báo chính thức của chính quyền Quận 4 năm xưa. Tấm thẻ đục lỗ ghi rõ lý do bắt giữ tối mật: Thanh Nhã mang nhóm máu đặc biệt có tần số tương thích linh hồn đạt mức tuyệt đối một trăm phần trăm với lõi ngưng tụ của siêu pháo hơi nước nén khí hoàng gia.
Cô bị bắt đi để làm vật hiến tế sạc đầy năng lượng cho bộ máy chiến tranh tối cao của đế quốc.
"Thanh Nhã..." Mộ Dung nghẹn ngào, lồng ngực anh đau đớn như bị hàng vạn bánh răng rỉ sét nghiền nát.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng gõ thô bạo bằng gậy sắt của phó đốc công Hắc vang lên rầm rầm ngoài cửa nách khoang lò.
"Mộ Dung! Hết giờ rồi! Bước ra ngoài mau! Áp kế lò đã ổn định trở lại, nếu mày còn trì hoãn, tao sẽ báo cáo với Đốc công Ba Sâm tịch thu bình lọc chì sau lưng mày!"
Mộ Dung giật mình, nhanh chóng giấu tấm thẻ đồng bảo mật V-109 vào sâu trong túi áo măng tô da rách nát bọc amiăng. Anh dùng mỏ lết đồng thau siết chặt mối hàn chì cuối cùng trên van áp suất chính, vá kín vết rò rỉ lân quang để khôi phục áp kế lò hơi về mức an toàn bốn mươi bar.
Anh lách người chui ra ngoài cửa nách bọc chì, gương mặt hốc hác bám đầy muội than đen kịt và mồ hôi nhễ nhại. Đôi mắt thâm quầng ẩn sau kính bảo hộ hổ phách cúi gầm xuống đất để che giấu ngọn lửa căm hận tột cùng đang bùng cháy dữ dội trong lòng.
Phó đốc công Hắc đứng tựa hành lang, ánh mắt một mí gian xảo lướt dọc cơ thể Mộ Dung từ đầu đến chân, dừng lại rất lâu trên cổ tay trái cấy ghép chi giả cơ khí bám đầy vết bỏng lân quang xanh nhạt mới rỉ máu dịch.
"Vá tốt đấy, gã thợ máy," Hắc cười lạnh, ném chai thuốc hít bọc chì mới tinh có đóng dấu đỏ bảo mật hoàng gia xuống nền đá rỉ sét dưới chân Mộ Dung. "Đây là thuốc thở của con gái mày. Ba Sâm nói ca làm việc ngày mai của mày sẽ bắt đầu sớm hơn hai tiếng. Đừng có đến muộn."
Mộ Dung cúi xuống nhặt chai thuốc thở bọc chì lên, bàn tay phải sinh học siết chặt mỏ lết đồng thau gia bảo đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh quay lưng bước đi trong bóng tối ngột ngạt của hành lang phòng hóa hơi, tiếng rít gầm rú của tuabin nén khí hoàng gia vẫn dội vào tai anh như tiếng cười nhạo tàn độc của bạo chúa.
Anh đã vá xong van chính phòng hóa hơi, lấy được thẻ hồ sơ của vợ nhưng anh biết mình phải tiếp tục giả vờ phục tùng Ba Sâm để bảo vệ Lam Nhi và tìm kiếm cơ hội phá hủy toàn bộ hệ thống bóc lột năng lượng vô nhân đạo này.
Nhưng ở góc hành lang tối phía đối diện, Khắc Kỳ đang đứng lặng lẽ tựa lưng vào vách ống đồng rỉ sét. Đôi mắt sắc lẹm của gã đồng nghiệp đố kỵ ẩn sau chiếc kính bảo hộ một mắt mạ kẽm đang khóa chặt vào vết bỏng lân quang xanh nhạt đang rỉ máu dịch đồng trên cổ tay trái của Mộ Dung, ánh mắt gã lóe lên một vẻ đầy toan tính, nghi ngờ tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!