Nhạc nềnCyber_Noir

Bẫy Thép Ngõ Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm muộn Smog-Town chưa bao giờ thực sự ngừng thở. Nó chỉ chuyển từ tiếng gầm rú điên cuồng của các đại công xưởng ban ngày sang tiếng rít rên rỉ, âm ỉ của mạng lưới ống dẫn nhiệt rỉ sét chạy dọc các con hẻm tầng đáy khi màn đêm buông xuống. Tuyết axit vẫn rơi lộp bộp trên mái tôn, sủi bọt vàng ma mị dưới ánh trăng mờ đục.


Mộ Dung lách người qua khe cửa sắt phụ của Nhà kho phế liệu Quận 4, bóng dáng gầy gò của anh nhanh chóng chìm vào làn sương lưu huỳnh dày đặc. Trong túi da đeo hông, ba tấm chì nguyên chất vừa cắt dã chiến và hai cuộn đồng đỏ dẻo nặng nề va vào nhau lách cách. Phía sau lưng anh, chiếc bình lọc chì V-109 rít lên một tiếng xì xì siêu nhỏ, báo hiệu áp suất bên trong đã sụt giảm xuống mức cực hạn 1.1 bar. Làn khói lam lân quang của Thanh Nhã bên trong lớp kính thạch anh đang cuộn xoáy một cách hỗn loạn, mờ nhạt dần như ngọn đèn trước gió.


“Sư phụ, con đi lối này để dụ bọn chúng!”


Tiếng thì thầm của A Sáng vang lên từ phía góc tường đối diện. Cậu học trò nhỏ không đợi Mộ Dung trả lời, lập tức chạy biến vào bóng tối, cố tình nện gót giày da xuống nền đá để tạo ra tiếng động lớn đánh lạc hướng tiểu đội bảo an bọc đồng vừa tiến vào cổng chính nhà kho. Mộ Dung mím chặt môi, nén cơn đau thắt ngực đang dâng lên. Anh biết mình không thể lãng phí sự hy sinh của học trò. Anh phải quay trở về gác xép ngay lập tức để vá lại cổ van rò rỉ của bình lọc trước khi linh hồn vợ tan biến vĩnh viễn vào khí quyển độc hại này.


Mộ Dung chọn con đường tắt nguy hiểm nhất: Ngõ Hơi Nước Rò Rỉ.


Đây là một con hẻm hẹp nằm kẹp giữa hai vách đá rỉ sét của khu ổ chuột, nơi các đường ống dẫn nhiệt chính của thành phố bị rò rỉ liên tục do thiếu bảo trì. Hơi nước nóng lên tới một trăm năm mươi độ C phun ra từ lòng đất và các khớp nối nứt nẻ, tạo thành những bức tường sương mù trắng xóa, nóng bỏng rát da thịt. Tầm nhìn ở đây gần như bằng không. Người thường không ai dám bước vào đây nếu không mặc bộ đồ bảo hộ cách nhiệt dày bọc amiăng, nhưng đối với Mộ Dung, đây là lối thoát duy nhất để cắt đuôi mọi sự truy đuổi.


Anh siết chặt quai đeo da bọc chì của bình V-109 sau lưng. Vết bỏng nhiệt lớn trên bả vai trái từ sự kiện giếng sưởi số 7 hôm trước bị cọ xát dữ dội, rỉ ra dòng dịch vàng hòa lẫn máu đồng xanh buốt nhói. Mỗi bước đi của Mộ Dung là một lần cơ thể anh phải gồng lên chống chọi với cơn đau tủy sống kinh hoàng do hiện tượng đào thải kim loại của cánh tay cơ khí trái cấy ghép. Cánh tay pít-tông nén khí thô Model 01 của anh lạnh ngắt, các khớp nối rít lên kèn kẹt do thiếu dầu bôi trơn thạch anh tinh luyện.


Đột nhiên, Mộ Dung khựng lại.


Giữa tiếng rít gầm rú đều đặn của hơi nước thoát ra từ các đường ống rỉ sét, thính giác cực kỳ nhạy cảm của anh thu nhận một tần số âm thanh bất thường. Đó không phải là nhịp thở tự nhiên của kim loại nung nóng. Đó là tiếng mài mòn của các bánh răng thép rỉ sét chuyển động ở tốc độ cao, tiếng xích tải hơi nước lách cách thô bạo.


*Kèn kẹt... kèn kẹt...*


Có kẻ đang đứng chặn ở đầu hẻm phía trước. Mộ Dung áp sát lưng vào vách tường đá nóng hổi, lén rút chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau thắt lưng ra nắm chặt trong tay phải sinh học. Anh cúi đầu, áp mỏ lết vào một đường ống dẫn nhiệt chạy dọc vách đá để sử dụng Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại.


Qua độ rung động truyền dẫn của đồng đỏ, Mộ Dung nghe rõ tiếng ba nhịp thở nặng nề ẩn sau các mặt nạ phòng độc rẻ tiền bám đầy muội than. Một trong số đó có tiếng rít hơi nước đặc trưng phát ra từ một chi giả cơ khí hạng nặng.


“Nó sắp đến rồi. Phó đốc công Hắc nói gã thợ máy nghèo này đang đeo một chiếc bình lọc chứa linh hồn lân quang cực kỳ quý giá. Ba Sâm muốn có chiếc bình đó để đổi lấy hạn mức sưởi ấm thượng tầng. Giết chết gã, đoạt lấy bình chứa, chúng ta sẽ có đủ tiền đồng mạ thủy ngân để sưởi ấm qua mùa đông này.”


Giọng nói trầm khàn, tàn nhẫn vang lên qua bộ lọc khí bằng da cá cáu bẩn. Mộ Dung nhận ra giọng nói đó. Đó là Sát thủ Sâm, gã lính đánh thuê khét tiếng đứng đầu băng hắc bang Răng Cưa Rỉ. Ba Sâm và phó đốc công Hắc đã phát hiện ra bí mật của Thanh Nhã. Chúng không chỉ muốn vắt kiệt sức lao động của anh tại phòng hóa hơi, mà còn muốn cướp đi giọt linh hồn cuối cùng của vợ anh để làm chất đốt cho giới quý tộc.


Ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực Mộ Dung, thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi thể xác. Anh không thể lùi bước. Phía sau anh là ngõ cụt ngập tràn sương độc lưu huỳnh, phía trước là bẫy thép của hắc bang. Anh phải chiến đấu.


“Mộ Dung! Giao chiếc bình sau lưng ra, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh gọn không bị hóa hơi cưỡng bức!”


Sát thủ Sâm bước ra từ màn sương mù nóng bỏng. Gương mặt gã sẹo rỗ ẩn sau chiếc kính bảo hộ một mắt mạ kẽm tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt của thấu kính hồng ngoại nhiệt. Cánh tay phải của gã đã được thay thế hoàn toàn bằng một chi giả cơ khí thô ráp, khổng lồ, đầu chi giả gắn một lưỡi cưa hơi nước tròn bằng thép lò xo đang xoay tít điên cuồng, phát ra tiếng rít ghê người xé rách màn sương nóng.


Hai tên tay sai bọc giáp da thô ráp cầm gậy răng cưa rỉ sét lách ra từ hai phía, khóa chặt mọi góc né tránh của Mộ Dung.


“Muốn lấy chiếc bình này?” Mộ Dung khàn giọng nói, đôi mắt thâm quầng ẩn sau kính bảo hộ hổ phách lóe lên tia sáng lạnh lẽo. “Bước qua xác tao đã.”


Sát thủ Sâm không nói lời thứ hai. Gã gạt van xả khí nén đeo hông, tiếng lò hơi mini sau lưng gầm lên một tiếng dữ dội. Lưỡi cưa hơi nước xoay tít bộc phát tốc độ cực đại, chém thẳng vào vách bình lọc chì sau lưng Mộ Dung. Đường chém xé gió mang theo hơi nóng hai trăm độ C, hứa hẹn sẽ cưa đôi vách chì dày cách ly.


Mộ Dung không né tránh tầm xa. Anh biết cánh tay cơ khí trái Model 01 của mình đang bị sụt giảm áp suất nghiêm trọng, không thể đọ sức bền trực diện với lưỡi cưa thép. Anh bước chéo chân, mượn lực xoay của hông để né đường chém trong gang tấc. Lưỡi cưa chém sượt qua vách đá, bắn ra những tia lửa xỉ đồng đỏ rực và mạt đá nóng bỏng.


Ngay trong nhịp trễ ba giây khi Sâm phải nạp lại áp suất cho lò hơi mini, Mộ Dung vung chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo nặng ba ký đập mạnh vào khớp nối khuỷu tay của Sâm.


*Keng!*


Tiếng kim loại va chạm đanh thép vang dội toàn con hẻm. Cú đánh chính xác vào điểm yếu vật lý làm rạn nứt nhẹ vòng đệm cao su chịu nhiệt của Sâm, nhưng lưỡi cưa thép của gã vẫn xoay tít, chém ngược trở lại vạt áo măng tô da của Mộ Dung.


Hai tên tay sai của băng Răng Cưa Rỉ đồng loạt lao lên, vung gậy răng cưa quất mạnh vào mạn sườn phải sinh học của anh để ép anh vào góc tường rò rỉ hơi nước. Mộ Dung bị dồn vào thế hiểm nghèo. Sương sưởi ấm 150 độ C xung quanh bắt đầu phun mạnh hơn từ một đường ống dẫn nhiệt chính bị rạn nứt bên cạnh, đe dọa làm bỏng rộp da thịt anh nếu anh sơ sẩy lùi lại.


“Chết đi, gã thợ máy nghèo hèn!” Sâm gầm lên, lưỡi cưa hơi nước ép sát vào cổ van xả của bình lọc V-109.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Mộ Dung gạt van xả khí nén đeo hông trái bằng tay phải sinh học, bóp cò Súng phun hơi nước nóng cầm tay nối trực tiếp với bình khí đeo hông.


*Xoẹt!*


Một luồng hơi nước siêu cao áp nhiệt độ một trăm tám mươi độ C phun thẳng vào mặt Sát thủ Sâm. Luồng sương nóng bỏng rát lập tức phủ kín thấu kính thạch anh màu đỏ hồng ngoại của gã lính đánh thuê, làm mờ mịt hoàn toàn tầm nhìn của gã. Sâm gào thét đau đớn, vung lưỡi cưa chém loạn xạ vào không trung để tự vệ.


“Áp suất... nạp đầy ba mươi lăm bar!” Mộ Dung nghiến răng gầm lên trong đầu.


Anh dẫn dòng khí nén dự trữ cuối cùng từ bình khí nén đeo hông truyền trực tiếp vào xi lanh của Cánh tay pít-tông Model 01 trái. Cơn đau tủy sống bộc phát dữ dội khi bốn chiếc đinh vít đồng ròng cắm sâu vào xương vai trái bị nung nóng bởi dòng khí nén siêu cao áp. Da thịt xung quanh khớp vai anh rỉ máu đồng xanh nghi ngút khói.


Nhưng cánh tay cơ khí trái của anh đã được sạc đầy lực nén cực đại. Xi lanh đồng thau rít lên tiếng xả khí đanh gọn, pít-tông thủy lực thụt vào rồi lao mạnh về phía trước với một tốc độ kinh hoàng.


Đòn đấm nén khí pít-tông bộc phát!


Nắm đấm bọc đồng-chì nặng nề của Mộ Dung đấm thẳng vào tâm trục quay của lưỡi cưa hơi nước đang xoay tít của Sâm.


*RẦM!*


Một tiếng nổ cơ học dữ dội rúng động cả con ngõ tối. Lực nén khí bốn mươi bar từ cánh tay Mộ Dung đập nát hoàn toàn hệ thống truyền động bánh răng của Sâm. Lưỡi cưa bằng thép lò xo chịu lực căng cực đại bị gãy đôi, vỡ vụn thành những mảnh sắt bén nhọn bắn tung tóe vào vách đá rỉ sét. Cánh tay cơ khí của Sâm bị nứt toạc vách đồng, rò rỉ dầu thủy lực đen ngòm bốc khói khét lẹt.


Sâm bị hất văng ra xa hơn năm mét, đập mạnh lưng vào đường ống dẫn nhiệt chính rồi gục xuống đống xỉ than bẩn thỉu, hơi thở khò khè đứt quãng qua mặt nạ phòng độc bị vỡ nát.


Hai tên tay sai thấy thủ lĩnh bị đánh bại chỉ bằng một đòn đấm pít-tông hủy diệt, chúng hoảng sợ tột độ, vứt bỏ gậy răng cưa rồi tháo chạy toán loạn vào màn sương mù nóng bỏng đầu hẻm.


Mộ Dung đứng vững giữa con ngõ rò rỉ hơi nước, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh buông thõng, các khớp nối pít-tông bị rạn nứt rò rỉ khí nén xì xì yếu ớt, sụt giảm mười lăm phần trăm áp suất bình khí nén đeo hông. Cơn đau từ bả vai phải bị chấn thương và bả vai trái cấy ghép như muốn xé rách cơ thể anh làm đôi.


Anh run rẩy đưa tay phải lên kiểm tra áp kế bình lọc Thanh Nhã sau lưng. Chỉ số vẫn đứng yên ở mức 1.1 bar đầy nguy hiểm.


“Thanh Nhã... chúng ta phải đi... phải vá kín van...” Mộ Dung lẩm bẩm, giọng khản đặc.


Nhưng anh chưa kịp bước đi, một luồng ánh sáng chói mắt từ chiếc đèn pha bọc đồng khổng lồ bất ngờ quét xuyên qua màn sương mù trắng xóa từ đầu hẻm phía trước. Tiếng động cơ hơi nước của xe thiết giáp gầm rú nặng nề vang dội rúng động các vách tường gạch cũ kỹ.


Tiếng còi hơi nén của tuần tra Lôi rít lên chói tai ở đầu hẻm.


“Tội phạm trốn thuế sưởi Mộ Dung! Mày đã bị bao vây hoàn toàn! Giao nộp thiết bị nén khí quân sự và đầu hàng ngay lập tức!”


Tiếng bước chân bọc thép nặng nề của tiểu đội cảnh sát tuần tra bọc đồng vang lên rầm rập, khép chặt lối ra duy nhất của Ngõ Hơi Nước Rò Rỉ. Mộ Dung bị mắc kẹt giữa con ngõ hẹp, cánh tay cơ khí bị liệt tạm thời do quá tải áp suất, bả vai rỉ máu đồng xanh buốt lạnh, và bình lọc chì chứa linh hồn vợ đang cận kề cái chết vĩnh viễn.


Ngay giữa lúc tuyệt vọng tột cùng, một tiếng gầm rú thô bạo khác vang lên từ phía ngách hẻm tối bên hông. Một chiếc xe goòng chở than đá khổng lồ bằng thép carbon gia cố lao vút ra từ màn sương, đâm sầm vào đống tuabin phế liệu để bít chặt lối đi của lính tuần tra.


“Mộ Dung! Nhảy lên xe mau! Tao chặn bọn chúng!”


Bóng dáng cao lớn của Thiết Đảm xuất hiện trên bệ lái xe goòng, bắp tay cuồn cuộn gân guốc của gã đang ghì chặt vô-lăng nén khí. Đội trưởng tuần tra Lôi cùng tiểu đội lính canh bọc đồng điên cuồng nổ súng hơi nước nén khí cực đại tầm xa, đạn hơi nước bắn vào vách thép xe goòng chan chát, tóe lửa xỉ đồng rực rỡ cả góc ngõ tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!