Nhạc nềnCyber_Noir

Đột Kích Kho Phế Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bắc rít qua những khe hở của căn gác xép rách nát, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những ống xả khổng lồ của thành phố thượng tầng dội xuống. Tuyết axit rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét, để lại những vệt ố vàng sủi bọt ma mị dưới ánh trăng mờ.


Mộ Dung ngồi bên bàn rèn nguội, bả vai trái của anh nhức nhối tột cùng. Vết bỏng nhiệt từ sự kiện giếng sưởi số 7 vẫn chưa lành hẳn, lớp băng gạc dệt bằng sợi bạc dã chiến của Bác sĩ Nhã đã thấm đẫm dịch vàng và rỉ máu đồng xanh. Cơn đau co thắt thỉnh thoảng lại chạy dọc xuống tận thắt lưng, khiến đôi bàn tay thô ráp của gã thợ máy run rẩy nhẹ khi đang hiệu chỉnh chiếc áp kế bỏ túi. Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.


Phía sau vách tường kép bọc amiăng cách nhiệt, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109—nơi giam giữ linh hồn của Thanh Nhã—đang phát ra những tiếng rít khe khẽ đầy bất ổn. Tiếng xì xì siêu nhỏ ấy, đối với một thợ ngưng tụ có thính giác nhạy bén như Mộ Dung, chẳng khác nào tiếng đếm ngược của tử thần. Áp kế của bình lọc chỉ còn 1.1 bar và đang tiếp tục tụt dần. Vết rạn nứt nhẹ ở cổ van xả áp thủ công, hậu quả từ vụ chấn động cơ học hôm trước, đang làm thất thoát làn khói lam lân quang ấm áp của vợ anh ra ngoài không khí.


“Thanh Nhã... hãy ráng gượng thêm chút nữa,” Mộ Dung thì thầm, áp sát tai vào vách chì lạnh ngắt của bình lọc. Kịch... kịch... kịch... Tiếng gõ nhịp van mười hai ký tự yếu ớt vang lên từ bên trong như một lời đáp từ dịu dàng nhưng đầy mệt mỏi. Làn khói xanh lam nhạt nhạt bên trong lớp kính thạch anh cuộn xoáy chậm lại, mờ ảo như muốn tan biến.


Anh cần chì tấm nguyên chất để đúc lại vách cách ly bức xạ, và đồng đỏ dẻo để uốn lại đường ống dẫn áp lực của cổ van. Ở khu ổ chuột Smog-Town này, những thứ kim loại sạch ấy đều bị Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia độc quyền kiểm soát. Người nghèo chỉ được phép sử dụng đồng nát rỉ sét pha tạp chất lưu huỳnh, thứ sẽ nhanh chóng bị ăn mòn và phát nổ dưới áp suất cao.


“Sư phụ, mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi.”


A Sáng bước lên cầu thang gỗ gác xép, mặt mũi lem nhem muội than cám nhưng đôi mắt sáng ngời đầy lo lắng. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi khoác chiếc áo gile da sờn rách, hông đeo chiếc túi đựng đầy cờ-lê và một cuộn dây thừng bện sợi đồng dẻo. Trên tay cậu là một con Chuột Đồng (Model 01) tự chế bằng đồng rỉ, bánh răng cót của nó rít lên kèn kẹt khi cậu khẽ vặn nhẹ chốt đuôi.


“Nhà kho phế liệu Quận 4 đêm nay chỉ có một tiểu đội bảo an bọc đồng tuần tra,” A Sáng thì thào, giọng run lên vì cả lạnh lẫn sợ hãi. “Nhưng đốc công Ba Sâm vừa tăng cường thêm một con Hắc Khuyển. Con chó săn cơ khí đó có cảm biến khứu giác hóa học nhạy lắm, chỉ cần ngửi thấy mùi dầu thủy lực hay kim loại sạch là nó sẽ sủa còi hơi nén báo động ngay.”


Mộ Dung siết chặt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo giắt sau lưng, ánh mắt thâm quầng ẩn sau thấu kính thạch anh màu hổ phách của chiếc kính bảo hộ một mắt trở nên lạnh lùng và kiên định. “Chúng ta đi. Phải lấy được chì tấm và đồng đỏ trước khi áp suất của bình V-109 tụt xuống dưới mức giới hạn không bar. Nếu không, mẹ của Lam Nhi sẽ tan biến vĩnh viễn.”


Họ lặng lẽ rời khỏi gác xép, lẩn khuất vào những con hẻm tối tăm ngập tràn sương độc lưu huỳnh của Smog-Town. Con đường dẫn đến Nhà kho phế liệu Quận 4 vắng lặng đến rợn người, chỉ có tiếng rít đều đặn từ các ống dẫn nhiệt hoàng gia chạy dọc vách đá biên giới.


Nhà kho phế liệu Quận 4 hiện ra như một bóng ma khổng lồ bằng thép rỉ, sừng sững giữa màn đêm tuyết axit. Những bức tường tôn dày bọc chì bảo vệ xung quanh cao đến năm mét, phía trên giăng đầy những sợi xích đồng chịu lực căng lớn kết nối với hệ thống báo động cơ học chạy bằng dây cót. Chỉ cần một lực tác động nhẹ làm thay đổi sức căng của xích, những chiếc chuông đồng thau trên chòi gác sẽ reo vang lập tức.


“A Sáng, rải than cám,” Mộ Dung ra lệnh bằng giọng trầm khản.


Cậu học trò nhanh nhẹn cúi người, lén rải một lớp than cám phế thải đen nhẻm dọc theo chân tường thép. Lớp than cám lẫn nhiều tạp chất lưu huỳnh này sẽ tỏa ra mùi khét đặc trưng khi tiếp xúc với hơi ẩm của tuyết axit, ngụy trang hoàn toàn mùi dầu bôi trơn thô bốc lên từ các khớp cơ khí cấy ghép của Mộ Dung.


Mộ Dung tiếp cận cánh cửa sắt phụ của nhà kho. Ổ khóa cơ học của cửa là loại khóa bánh răng mật mã cấp thấp của Sở Áp lực Đô thị. Anh nhắm mắt, áp tai vào vách thép lạnh ngắt bên cạnh ổ khóa. Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại giúp anh nghe rõ tiếng tích tắc của các bánh răng nhỏ bên trong đang chuyển động theo nhịp lò xo giữ chốt.


Sử dụng ký hiệu mật mã đục lỗ mười hai ký tự mà anh vô tình phát hiện trên van giếng sưởi số 7 hôm trước làm chìa dẫn hướng, Mộ Dung dùng chiếc kìm cơ học tự chế luồn vào khe khóa. Đôi bàn tay thô ráp của anh di chuyển cực kỳ khéo léo, bẻ nhẹ từng khớp răng rỉ sét. Kịch... kịch... kịch... Tiếng chốt khóa nẩy ra đanh gọn trong đêm tĩnh lặng. Cánh cửa sắt rít nhẹ hơi nước rồi hé mở một khe hẹp vừa đủ một người lách qua.


“Chuột Đồng, đi,” Mộ Dung thả con chuột cơ khí Model 01 xuống sàn đất ẩm ướt của nhà kho.


Con chuột đồng thau bò nhanh vào trong, bánh răng dây cót của nó hoạt động êm ái nhờ lớp mỡ bôi trơn dã chiến pha mỡ lợn. Nhiệm vụ của nó là mang theo một sợi dây đồng mỏng luồn qua các khe hở của hệ thống cảm biến cửa sắt bên trong, làm kẹt các bánh răng truyền động của chuông báo động tổng phòng trường hợp họ bị phát hiện.


Nhưng ngay khi Mộ Dung và A Sáng vừa lách vào bên trong nhà kho, không gian ngập tràn mùi dầu mỡ và rỉ sét đột nhiên trở nên ngột ngạt. Từ phía lối đi số 3, một luồng ánh sáng đỏ rực quét qua các đống tuabin hỏng và ống đồng rỉ sét. Tiếng pít-tông hơi nước nén khí chạy bằng dầu thủy lực tinh luyện vang lên đều đặn, nặng nề: *Phịch... phịch... phịch...*


“Hắc Khuyển!” A Sáng mặt cắt không còn một giọt máu, lập tức nép chặt người sau một đống vỏ bình áp suất nứt vỡ.


Con chó săn cơ khí bọc thép đen bóng loáng, dài gần mét rưỡi, đang lững thững bước ra từ màn sương lưu huỳnh. Đôi mắt của nó là hai bóng đèn dây tóc đỏ rực đang xoay tròn liên tục để quét bức xạ nhiệt hồng ngoại xung quanh. Khứu giác hóa học của nó nhạy bén đến mức có thể phát hiện ra một miligram chì tinh khiết trong không khí.


Mộ Dung biết rằng nếu di chuyển lúc này, nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể sinh học bọc amiăng của anh và bả vai trái đang bị bỏng rực đỏ sẽ ngay lập tức kích hoạt cảm biến nhiệt của Hắc Khuyển. Anh nghiến chặt răng, tập trung tinh thần tối đa để phát động kỹ năng Ép tim đồng bộ nhiệt độ.


Anh hít một hơi sâu bằng cơ hoành, nén khí lạnh của cống ngầm vào lồng ngực rồi nín thở hoàn toàn. Ý chí của gã thợ máy u uất ép nhịp tim đập chậm lại từ bộc phát xuống mức tối thiểu mười lăm nhịp mỗi phút. Dòng máu bọc mực đồng chảy tuần hoàn qua các ống dẫn nhiệt siêu nhỏ trên bả vai trái nguội dần, đồng bộ hoàn toàn với nhiệt độ âm mười độ C của môi trường xung quanh. Cơ thể anh trở nên lạnh ngắt như một tảng đá rỉ sét giữa đống phế liệu.


Hắc Khuyển dừng lại ngay sát đống vỏ bình áp suất. Đầu của nó xoay khớp cổ phát ra tiếng rít cơ học kèn kẹt. Ánh sáng đỏ từ mắt nó quét qua vách amiăng cách nhiệt của Mộ Dung, dừng lại trong vòng ba giây đầy căng thẳng. Đó là khoảng trễ quét tự động của khớp cổ Hắc Khuyển mà Mộ Dung đã tỉ mỉ quan sát và tính toán từ trước.


Trong ba giây nghẹt thở đó, A Sáng bên ngoài lo sợ sư phụ bị phát hiện, cậu lén đưa chiếc còi hơi nén lên miệng định thổi để dụ con dã thú ra hướng khác. Nhưng Mộ Dung đã kịp thời đưa mắt cảnh báo. Nếu còi hơi nổ vang, chuông báo động tổng của cả nhà kho sẽ kích hoạt và họ sẽ bị tiểu đội bảo an bọc đồng bao vây không lối thoát.


Hắc Khuyển khịt mũi cơ học một tiếng, không phát hiện ra bất kỳ nguồn nhiệt lượng bất thường nào ngoài mùi than cám khét lẹt ngụy trang bên ngoài. Nó quay người, tiếp tục bước đi nặng nề về phía lối đi số 4.


Ngay khi bóng đỏ của con dã thú khuất sau đống tuabin hỏng, Mộ Dung thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực đau thắt dữ dội do thiếu oxy não tạm thời. Anh không lãng phí một giây nào, nhanh chóng lách qua đống sắt vụn tiếp cận khoang chứa kim loại sạch.


Dưới ánh sáng lân quang yếu ớt phát ra từ chiếc bình lọc chì sau lưng, Mộ Dung dùng chiếc dao cắt thủy lực dã chiến hoạt động bằng áp lực tay quay cơ học để cắt lấy ba tấm chì nguyên chất dày dặn từ một tấm chắn lò hơi hoàng gia bị đào thải. Anh lén nhét thêm hai cuộn đồng đỏ dẻo dai chịu lực nén vào túi da. Những nguyên liệu quý giá này sẽ giúp anh vá kín vết rạn nứt cổ van và gia cố vách bình lọc cho Thanh Nhã.


“Sư phụ, lấy được rồi! Chúng ta rút lui thôi, thời gian tuần tra của bảo an đang đếm ngược còn chưa đầy năm phút!” A Sáng sốt sột thúc giục, tay vặn dây cót để thu hồi con Chuột Đồng Model 01.


Nhưng khi Mộ Dung vừa quay người chuẩn bị lách ra phía cửa phụ, tai anh chợt khẽ động. Đôi tai cực kỳ nhạy cảm với tần số rung động kim loại của gã thợ đúc chuông biên giới vừa thu nhận một âm thanh lạ lùng giữa tiếng rít đều đặn của máy móc.


Đó là tiếng xích sắt lách cách trầm đục va chạm vào vách thép, hòa lẫn với một tiếng khóc rấm rứt, yếu ớt của trẻ em vang lên từ sâu trong kho bảo mật—nơi đặt các máy nén áp suất cực đại của phòng hóa hơi.


Mộ Dung khựng lại, chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo sau lưng khẽ rung nhẹ theo nhịp tim đang đột ngột tăng nhanh của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!