Nhạc nềnCyber_Noir

Lời Mời Của Sói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bỏng nhiệt từ bả vai trái nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt, kéo theo từng đợt co thắt đau buốt chạy dọc xuống tận thắt lưng. Mộ Dung lết từng bước chân nặng nề trên những tấm tôn rỉ sét của mái nhà gác xép, hơi thở khò khè hòa lẫn vào làn sương lưu huỳnh xám xịt của Smog-Town. Dưới chân tháp Giếng sưởi công cộng số 7, đám đông phu mỏ vẫn đang reo hò phấn khích sau khi thoát khỏi thảm họa nổ lò hơi, nhưng đối với Mộ Dung, tiếng reo hò ấy xa xăm và lạnh lẽo như tiếng vọng từ một thế giới khác. Anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất trong đầu: phải trở về gác xép ngay lập tức.


Anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ dột nát, bước vào không gian chật hẹp ngập tràn mùi dầu thủy lực thô và muội than cám. Ở góc phòng, phía sau vách tường kép bọc amiăng cách nhiệt, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 đang phát ra tiếng rít xả khí nhỏ, đều đặn. Làn khói lam lân quang bên trong bình cuộn xoáy đầy bất ổn, thỉnh thoảng ngưng tụ thành gương mặt dịu dàng của Thanh Nhã áp sát vào lớp kính thạch anh dày cộm, rồi lại nhanh chóng tan rã dưới áp lực của các van đồng thau. Kịch. Kịch. Kịch. Tiếng gõ nhịp van mười hai ký tự quen thuộc vang lên, yếu ớt nhưng dồn dập như một lời cảnh báo từ linh hồn người vợ quá cố.


Trên chiếc giường tre cũ kỹ cạnh bên, Lam Nhi đang co rúm người lại dưới tấm chăn len rách nát. Tiếng thở của cô bé khò khè, nặng nhọc, lồng ngực nhỏ thỏ phập phồng theo từng cơn ho hen suyễn cấp tính do hít phải sương độc lưu huỳnh rò rỉ từ các nhà máy thượng tầng. Làn da cô bé xanh xao, nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ chiếc bình lọc chì sau lưng cha.


“Cha… con lạnh quá… Ngực con… như có đá đè…” Lam Nhi thì thào, đôi mắt to tròn đen láy sũng nước nhìn Mộ Dung, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt để cha không lo lòng.


Mộ Dung quỳ sụp xuống cạnh giường, tay phải sinh học run rẩy vuốt mái tóc xơ xác bám đầy bụi than của con gái. Anh tháo chiếc mặt nạ lọc khí bằng da cũ kỹ của mình đeo vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Nhi, điều chỉnh van xả áp thủ công để dẫn luồng khí sạch đóng chai còn lại vào phổi cô bé. Tiếng rít nhẹ của khí thở giúp cơn ho của Lam Nhi dịu đi đôi chút, nhưng chiếc áp kế bỏ túi của anh chỉ ra rằng lượng khí sạch dự trữ đã chạm vạch đỏ.


Anh không còn tiền sưởi. Toàn bộ năm mươi đồng tiền mạ thủy ngân tiết kiệm đã bị Đội trưởng tuần tra Lôi tịch thu sạch làm tiền hối lộ từ tối hôm trước. Không có tiền mua than cám sưởi ấm, không có tiền mua thuốc hít kiềm trung hòa axit từ Bác sĩ Nhã, Lam Nhi sẽ không thể sống sót qua đêm đông tuyết axit đang hoành hành ngoài kia.


Mộ Dung bế thốc Lam Nhi lên, quấn chặt cô bé trong tấm chăn len rồi lao nhanh xuống cầu thang gỗ hướng về phía phòng khám dã chiến dưới hầm nhà thờ đổ. Cơn đau từ bả vai trái bỏng rộp khiến anh suýt ngã quỵ mấy lần trên những con hẻm sũng nước độc, nhưng ý chí bảo vệ giọt máu duy nhất đã giữ cho đôi chân anh không ngừng bước.


Phòng khám dưới hầm nhà thờ đổ ngập tràn mùi thuốc sát trùng hóa chất hòa lẫn với hơi lưu huỳnh nồng nặc. Bác sĩ Nhã đang bận rộn băng bó cho một công nhân mỏ bị bỏng hơi nước. Nhìn thấy Mộ Dung bế Lam Nhi xông vào, cô lập tức đặt dụng cụ xuống, đỡ lấy cô bé đưa vào phòng cách ly sương độc.


Sau khi tiêm cho Lam Nhi một liều thuốc hít dung dịch kiềm để cắt cơn hen suyễn cấp tính, Bác sĩ Nhã quay lại nhìn Mộ Dung, nét mặt cô nghiêm nghị dưới ánh đèn hỏa dầu yếu ớt. Cô dùng chiếc kẹp bọc chì nhẹ nhàng gạt lớp vải măng tô cháy sém trên vai trái anh, để lộ vết bỏng nhiệt độ cao đỏ rực, da thịt phồng rộp đang rỉ dịch vàng.


“Vết bỏng này rất sâu, nếu không bôi sáp kháng khuẩn mạ chì ngay, độc tố chì từ khói công nghiệp sẽ ngấm vào tủy xương của anh trong vòng ba ngày,” Bác sĩ Nhã vừa nói vừa dùng bông thấm dung dịch kiềm lau sạch vết thương cho anh. Mộ Dung nghiến chặt răng, cơ mặt co rúm nhưng không hề phát ra một tiếng rên rỉ.


“Thuốc của Lam Nhi… còn bao nhiêu?” Mộ Dung khản giọng hỏi, đôi mắt thâm quầng ẩn sau muội than nhìn đăm đăm vào căn phòng cách ly nơi con gái đang ngủ thiếp đi.


Bác sĩ Nhã thở dài, tiếng thở dài nặng nề như tiếng xả áp của một lò hơi cũ kỹ. “Liều thuốc hít kiềm này là liều cuối cùng tôi có ở đây. Sở Áp lực Đô thị vừa ban hành luật mới, siết chặt hoàn toàn hạn mức phân phối dược phẩm trung hòa độc tố chì cho dân nghèo hạ tầng. Giờ đây, những loại thuốc này chỉ được cấp phát chính thức cho công nhân có hợp đồng đục lỗ bảo trì dài hạn của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia, hoặc những kẻ có thẻ chì đặc quyền thượng tầng.”


Mộ Dung sững người. Đôi bàn tay thô ráp của anh siết chặt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo sau lưng. Anh hiểu rõ ý nghĩa của luật cấm này. Nghiệp đoàn đang dùng sinh mạng và khí thở của con em dân nghèo để ép những thợ máy tự do phải bán rẻ sức lao động và tay nghề của mình vào các nhà máy bóc lột năng lượng.


“Tôi có thể mua từ chợ đen của A Tứ không?” Mộ Dung cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng.


“A Tứ không có hàng,” Bác sĩ Nhã lắc đầu. “Toàn bộ vành đai biên giới Smog-Town đã bị đội tuần tra của Trác Độc phong tỏa hoàn toàn để phục vụ dự án thu hoạch năng lượng mới. Không một mảnh phế liệu đồng hay một lọ hóa chất nào có thể lọt qua chốt kiểm soát mà không bị chó săn cơ khí Hắc Khuyển phát hiện.”


Cơn lạnh buốt từ sàn hầm ẩm ướt như thấm vào tận xương tủy Mộ Dung. Anh đứng lặng lẽ bên vách tường bọc chì của phòng khám, cảm giác bất lực và u uất đè nặng lên lồng ngực. Anh là một thợ ngưng tụ áp suất bậc trung, có thể nghe hiểu ngôn ngữ của các van áp lực và điều hòa những lò hơi khổng lồ, nhưng lại không thể kiếm nổi một chai thuốc thở cho đứa con gái nhỏ của mình.


Sáng hôm sau, khi tuyết axit vẫn rơi dày đặc nhuộm đen cả những con hẻm rỉ sét của Smog-Town, phó đốc công Hắc—cánh tay phải của Đốc công Ba Sâm—xuất hiện tại cửa phòng khám dã chiến. Gã không mang theo lính tuần tra bọc đồng, chỉ đi một mình, mặc bộ đồ bảo hộ da cá dày bọc chì kín mít, tay cầm chiếc bảng kẹp tài liệu bằng sắt rít nhẹ tiếng cơ học.


“Mộ Dung,” Hắc nhìn anh bằng đôi mắt một mí gian xảo sau lớp kính bảo hộ màu xanh lục. “Đốc công Ba Sâm muốn gặp ngươi tại văn phòng làm việc Phòng hóa hơi Quận 4. Gã có một lời đề nghị bảo trì đặc biệt dành cho một thợ máy xuất sắc vừa cứu sống cả giếng sưởi số 7.”


Mộ Dung nhìn lướt qua chiếc còi tuần tra bằng đồng của Sĩ quan Đinh đang giắt bên hông Hắc, biết rằng gã đốc công béo phì đã nắm chắc mọi hành tung của anh. Anh liếc nhìn Lam Nhi đang nằm thở khò khè trong buồng cách ly, rồi nhìn xuống bả vai trái đang được băng bó bằng sợi bạc dã chiến. Anh không có sự lựa chọn nào khác.


“Dẫn đường đi,” Mộ Dung khàn giọng nói, dắt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo vào thắt lưng da, bước đi theo sau gã phó đốc công gian trá.


Phòng hóa hơi Quận 4 sừng sững hiện ra như một pháo đài bằng thép khổng lồ bốc khói nghi ngút quanh năm suốt tháng. Tòa nhà vách thép dày bọc chì này là trung tâm thu gom xác người nghèo, tù nhân nợ thuế sưởi và những kẻ vô gia cư của toàn quận. Không khí xung quanh phòng hóa hơi ngập tràn mùi mỡ động vật biển bôi trơn trục máy trộn lẫn với mùi cháy sém đặc trưng của tóc và da thịt bị nung nóng ở nhiệt độ cao. Tiếng rít gầm rú của các máy nén áp suất cực đại vang dội rúng động cả lòng đất, tạo ra một áp lực nghẹt thở bao trùm lên toàn bộ khu vực.


Mộ Dung bước qua những dãy hành lang tối tăm, ngột ngạt. Qua những vách kính bọc chì bảo vệ của các khoang chưng cất, anh kinh hoàng nhìn thấy những làn khói lân quang màu xanh lam ấm áp đang bị cưỡng nén vào các bình áp suất khổng lồ bằng đồng thau. Tiếng rên rỉ, gào khóc yếu ớt của hàng vạn linh hồn bị giam cầm cộng hưởng qua vách kim loại, tạo thành một bản hòa âm oán hận rợn người. Đó chính là Nguồn gốc thật sự của năng lượng khói lam—thứ năng lượng xa hoa đang vận hành những pháo đài bay ấm áp của giới quý tộc thượng tầng, được đánh đổi bằng việc hóa hơi sinh mệnh của hàng vạn đồng bào nghèo khổ tầng đáy.


Mộ Dung siết chặt tay, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới lớp mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc. Anh nhớ đến cha mình, Mộ Dung Thiết, người đã thà chấp nhận cái chết oan khuất dưới tay mật thám hoàng gia chứ quyết không chịu đem kỹ nghệ đúc chuông gia truyền để phục vụ cho bộ máy hóa hơi tàn bạo này. Giờ đây, anh lại đang bước chân vào chính nơi chôn cất lương tri đó.


Phó đốc công Hắc dẫn anh dừng lại trước một cánh cửa bằng đồng đỏ dát vàng tinh xảo của văn phòng đốc công. Hắc gõ nhẹ ba nhịp cơ học lên tấm thẻ đục lỗ bảo mật cửa, cánh cửa rít nhẹ hơi nước rồi mở bung ra.


Bên trong văn phòng, nhiệt độ ấm áp và dễ chịu như một ngày xuân biên giới nhờ hệ thống ống dẫn nhiệt bằng đồng đỏ dẻo chạy tuần hoàn khắp bốn bức tường bọc da hổ sang trọng. Đốc công Ba Sâm ngồi bệ vệ trên chiếc ghế da khổng lồ bọc đồng thau, gương mặt béo phì phì phèo bám đầy mỡ dầu đang mỉm cười híp mắt khi thấy Mộ Dung bước vào. Trên bàn làm việc bằng gỗ sồi bọc thép của gã đặt một chiếc tẩu thuốc bằng bạc rít nhẹ hơi nước và một chồng thẻ đục lỗ bảo mật bọc chì.


“Ngồi đi, thợ ngưng tụ xuất sắc của ta,” Ba Sâm chỉ tay vào chiếc ghế đối diện, giọng nói của gã trầm đục và nhừa nhựa sáp ong bôi trơn. “Ta đã xem báo cáo về vụ rò rỉ giếng sưởi số 7 tối qua. Thật là một màn trình diễn kỹ nghệ tuyệt vời! Nghe âm tần kim loại để định vị điểm kẹt van áp lực bốn mươi bar… Kỹ năng đó không phải của một thợ sửa ống nước thô thông thường ở Smog-Town này.”


Mộ Dung đứng im lặng, không thèm ngồi xuống chiếc ghế da hổ sang trọng. Anh đứng sừng sững như một phiến đá rỉ sét giữa căn phòng ấm áp, đôi mắt thâm quầng nhìn thẳng vào gã đốc công tham lam.


“Đốc công Ba Sâm triệu tập tôi đến đây không phải chỉ để khen ngợi kỹ nghệ đúc đồng của gia tộc tôi,” Mộ Dung lạnh lùng nói, giọng trầm khản đặc trưng.


Ba Sâm cười khà khà, tiếng cười rít lên qua những kẽ răng vàng khè bám đầy khói thuốc. Gã đẩy một tấm thẻ đục lỗ bằng chì mạ đồng có kích thước lớn qua bàn thép. Đó là một bản hợp đồng bảo trì dài hạn bóc lột sức lao động của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia.


“Ngươi rất thẳng thắn, ta thích những thợ máy thực dụng,” Ba Sâm nói, tay gõ gõ chiếc gậy đồng phát điện từ xuống sàn nhà phát ra tiếng *tách tách* điện từ nhỏ. “Đây là hợp đồng bảo trì dài hạn cho hệ thống lò hơi nén khí siêu cao áp của phòng hóa hơi Quận 4. Ta cần một kỹ sư ngưng tụ có tay nghề xuất chúng như ngươi để hiệu chỉnh các van xả áp chính, tối ưu hóa hiệu suất trích xuất khói lam lân quang gửi lên thượng tầng. Ký tên vào đây, ngươi sẽ trở thành kỹ sư chính thức của nghiệp đoàn.”


Mộ Dung nhìn tấm thẻ đục lỗ bọc chì, lòng tự trọng của một thợ rèn đúc chuông biên giới trỗi dậy mạnh mẽ. Anh nhớ đến lời dạy của cha về việc giữ gìn nhân tính trước máy móc. “Tôi từ chối,” anh thẳng thừng đáp. “Tôi chỉ sửa chữa các lò sưởi dân dụng để cứu người nghèo khỏi bị đông cứng. Tôi không tham gia vào việc bảo trì cỗ máy hóa hơi tước đoạt linh hồn đồng bào mình.”


Nụ cười trên gương mặt béo phì của Ba Sâm từ từ biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của một kẻ săn mồi. Gã rít một hơi thuốc dài từ chiếc tẩu bạc, phả ra làn khói xám nồng nặc mùi lưu huỳnh công nghiệp.


“Từ chối?” Ba Sâm cười nhạt. “Mộ Dung, ngươi tưởng ngươi có quyền lựa chọn sao? Ngươi có biết Sở Áp lực Đô thị vừa thông qua quyết định tăng thuế sưởi ấm Quận 4 lên gấp đôi vào tuần tới không? Những kẻ không có tiền trả thuế sẽ bị cắt hoàn toàn nguồn hơi ấm từ giếng sưởi công cộng số 7, và xác của họ sẽ được đưa thẳng vào bệ hóa hơi của ta làm chất đốt.”


Gã ngừng lại một chút, đôi mắt ti hí khóa chặt vào vết bỏng rách da thịt trên vai trái của Mộ Dung. “Và con gái ngươi, bé Lam Nhi… Cơn hen suyễn của cô bé đang tàn phá hai lá phổi nhỏ bé đó từng ngày do hít sương độc lưu huỳnh ngay cạnh phòng hóa hơi của ta. Không có thuốc hít kiềm trung hòa axit của Bác sĩ Nhã, cô bé sẽ không thể chịu đựng nổi khi nhiệt độ Smog-Town sụt giảm xuống âm hai mươi độ vào mùa đông tuyết axit sắp tới.”


Mộ Dung siết chặt nắm tay phải sinh học, khớp xương kêu răng rắc dưới áp lực căm hận tột cùng. Ba Sâm đang dùng chính mạng sống của Lam Nhi để ép anh vào đường cùng.


“Tôi có thể tự kiếm tiền mua thuốc cho con gái bằng việc sửa máy thuê dã chiến,” Mộ Dung nghiến răng nói.


“Kiếm tiền?” Ba Sâm cười sằng sặc, tiếng cười đầy sự khinh bỉ. Gã slide một chiếc hộp gỗ sồi nhỏ bọc chì qua bàn thép. Khi nắp hộp mở ra, bên trong là một chai thủy tinh bọc chì chứa dung dịch thuốc hít kiềm trung hòa axit tinh khiết nhất, có đóng dấu đỏ bảo mật của Nghiệp đoàn Hoàng gia—thứ dược phẩm duy nhất có thể cứu mạng Lam Nhi lúc này.


“Thuốc hít kiềm của Bác sĩ Nhã hiện đã bị liệt vào danh mục vật tư y tế hoàng gia cấm lưu hành ngoài thị trường tự do,” Ba Sâm lạnh lùng nói, thọc sâu đòn hiểm độc tối hậu. “Ngươi muốn liên lạc với gã buôn phế liệu A Tứ để tìm nguồn thuốc chợ đen rẻ hơn? Đừng mơ mộng nữa. Toàn bộ biên giới Smog-Town đã bị phong tỏa hoàn toàn. Không một lọ thuốc nào có thể lọt qua chốt kiểm soát của kỵ sĩ bọc đồng.”


Gã béo rướn người về phía trước, hơi thở nồng nặc mùi dầu mỡ công nghiệp phả vào mặt Mộ Dung. “K ký vào hợp đồng này, chai thuốc này thuộc về ngươi. Mỗi tháng ngươi sẽ nhận được một chai thuốc hít kiềm tinh khiết nhất trực tiếp từ kho quân y hoàng gia để giữ mạng cho con gái. Bằng không… luật pháp hoàng gia rất nghiêm khắc với những kẻ tàng trữ đồng vụn không đăng ký và sử dụng thiết bị cơ khí trái phép trên gác xép như ngươi. Chỉ cần ta gõ nhẹ một nhịp thẻ đục lỗ báo cáo lên Đội trưởng tuần tra Lôi, gác xép của ngươi sẽ bị san phẳng, và bình lọc chì chứa linh hồn vợ ngươi… V-109 đúng không? Nó sẽ bị tịch thu và đưa lên bệ hóa hơi chủ ngay lập tức.”


Cơn chấn động tâm lý khủng khiếp ập đến khiến Mộ Dung suýt ngã quỵ. Ba Sâm không chỉ biết về bệnh tình của Lam Nhi, gã còn biết về sự tồn tại của linh hồn Thanh Nhã bên trong chiếc bình lọc chì V-109 rỉ sét sau lưng anh. Mọi bí mật bảo mệnh, mọi ranh giới đạo đức của anh đang bị gã đốc công tham lam dùng làm con bài tẩy để bóp nghẹt ý chí tự do.


Trong tâm trí Mộ Dung, hình ảnh Lam Nhi gầy gò đang thoi thóp thở khò khè giữa sương lạnh và hình ảnh gương mặt Thanh Nhã dịu dàng trong khói lam lân quang hiện lên dồn dập. Anh dằn vặt tột cùng giữa lòng tự trọng của một thợ rèn đúc chuông kiên cường và sinh mạng của hai người thân yêu nhất.


*“Thanh Nhã… anh phải làm sao? Anh phải làm sao để giữ lời hứa bảo vệ giọt máu duy nhất của chúng ta?”*


Tiếng gõ van van xả áp *kịch, kịch* từ chiếc bình sau lưng vang lên như một lời thì thầm dịu dàng, nhắc nhở anh hãy buông bỏ sự kiêu ngạo ích kỷ để cứu sống con gái. Mộ Dung nhắm chặt mắt, nuốt ngược giọt nước mắt căm hận vào trong lồng ngực ấm ức.


Anh từ từ mở mắt ra, đôi mắt thâm quầng lộ rõ sự lạnh lùng và lý trí tột cùng sau khi đưa ra quyết định đau đớn nhất cuộc đời.


“Tôi đồng ý,” Mộ Dung khàn giọng nói, giọng nói trầm đục không còn một chút cảm xúc sinh học nào.


Ba Sâm mỉm cười đắc ý, nụ cười của một con sói già vừa săn được con mồi ưng ý. Gã đẩy hộp mực đồng đỏ rực sang phía anh. Mộ Dung dùng ngón tay cái của tay phải sinh học thấm đẫm mực đồng đỏ rực, ấn mạnh dấu vân tay của mình lên tấm thẻ đục lỗ hợp đồng bọc chì bóc lột sức lao động của nghiệp đoàn.


*Cạch!*


Ba Sâm dùng chiếc ấn chương đồng ròng dập mạnh một nhịp lỗ bảo mật lên tấm thẻ, chính thức khóa chặt tự do hành vi của Mộ Dung vào guồng quay bóc lột của phòng hóa hơi Quận 4. Gã đẩy chiếc hộp gỗ sồi chứa chai thuốc hít kiềm về phía anh.


“Ngươi đã đưa ra một quyết định rất khôn ngoan, kỹ sư ngưng tụ Mộ Dung,” Ba Sâm cười khà khà. “Hôm nay ngươi được nghỉ phép để đưa thuốc về cứu con gái. Sáng mai, phó đốc công Hắc sẽ dẫn ngươi đến nhận phòng làm việc mới tại bệ hóa hơi số 3. Đừng để ta phải thất vọng về tay nghề của gia tộc ngươi.”


Mộ Dung không nói một lời nào. Anh nhanh tay cầm lấy chai thuốc hít kiềm bọc chì, quay lưng bước thẳng ra khỏi văn phòng bọc đồng ấm áp của Ba Sâm, để lại tiếng cười rít gầm rú đầy tham lam của gã đốc công vang vọng phía sau vách cửa.


Anh bước đi dọc theo hành lang lạnh lẽo của phòng hóa hơi Quận 4, cảm giác như bả vai trái đang rỉ máu đồng buốt nhói hơn bao giờ hết. Anh đã bán rẻ kỹ nghệ gia truyền và tay nghề thợ rèn sạch để bước chân vào trung tâm bóc lột hoàng gia, chấp nhận sự kiểm soát hành vi lỏng lẻo của phó đốc công Hắc để đổi lấy sinh mạng cho con gái.


Ngay tại ngã rẽ dẫn lối ra cổng chính của phòng hóa hơi, Mộ Dung đột ngột khựng bước chân lại. Đứng tựa lưng vào đường ống dẫn nhiệt bằng đồng thau rỉ sét bên hành lang là Khắc Kỳ—gã thợ ngưng tụ trẻ tuổi hai mươi lăm tuổi làm cùng phòng hóa hơi Quận 4.


Khắc Kỳ mặc bộ đồ bảo hộ da mỏng nhẹ bám đầy phoi đồng rỉ sét, cánh tay phải cấy ghép một chi giả cơ khí bằng đồng mỏng mạ kẽm đang rít nhẹ tiếng hơi nước nén. Gã không đeo mặt nạ phòng độc, để lộ gương mặt sắc sảo, hốc hác đầy vẻ đố kỵ và mệt mỏi. Đôi mắt sắc lẹm của gã ẩn sau chiếc kính bảo hộ một mắt mạ kẽm đang khóa chặt vào chai thuốc hít bọc chì trong tay Mộ Dung, rồi nhìn lên bả vai trái đang được băng bó sợi bạc của anh bằng một ánh mắt đầy toan tính, nghi ngờ và đố kỵ lạnh lùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!