Nhạc nềnCyber_Noir

Trận Địa Từ Tính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít gầm rú kinh hoàng của động cơ hơi nước nén khí cực đại từ hạm đội xe thiết giáp của Thanh tra Trác Độc vang dội rúng động cả trần nhà căn cứ Trạm Van Số 9.


Dưới lòng đất sâu của khu ổ chuột Smog-Town, nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang vốn đang yên ắng bỗng chốc biến thành một hầm lò rung lắc dữ dội. Bụi bê tông bọc chì rụng xuống rào rào như một cơn mưa xám xịt, phủ lên chiếc bàn rèn gỗ sồi nơi Thiết Đảm đang nằm mê mệt. Ánh sáng từ những ngọn nến sáp ong pha mỡ lợn chao đảo liên tục rồi vụt tắt, chỉ còn lại thứ ánh sáng xanh lam lân quang mờ nhạt, u uất phát ra từ chiếc bình lọc chì V-109 chứa linh hồn Thanh Nhã đặt trên kệ thép gần đó. Áp kế của bình lọc chì dao động liên hồi quanh vạch một phẩy năm bar, làn khói lam bên trong cuộn xoáy đầy hoảng loạn.


“Bẫy từ tính phòng thủ vòng ngoài chập mạch rồi! Chúng đã phá vỡ rào chắn!” Giọng nói của A Sáng vỡ ra trong bóng tối, cậu thiếu niên mười sáu tuổi cố gắng bám chặt vào khung thép của một tuabin hỏng để không bị ngã quỵ trước những đợt rung chấn liên tiếp.


Bác sĩ Nhã lập tức dùng thân mình che chắn cho Thiết Đảm, đôi bàn tay bọc amiăng của cô siết chặt lấy mép bàn rèn bọc chì. Vân Ni khẩn trương ôm lấy rương gỗ chứa những hạt quặng thạch anh lọc khí còn lại, gương mặt nhợt nhạt dưới lớp mặt nạ phòng độc bọc chì hiện rõ vẻ quyết liệt:


“Mộ Dung! Trác Độc mang theo máy phát xung từ tính cực đại! Lực rung chấn này không phải từ pháo hơi nước thông thường, chúng đang dùng sóng nén để định vị bức xạ lân quang của chị Thanh Nhã!”


Mộ Dung không trả lời. Anh đứng im lặng giữa xưởng rèn dã chiến, đôi mắt hốc hác ẩn sau thấu kính hổ phách của chiếc kính một mắt Lão Tôn khóa chặt vào cánh cửa sắt rỉ sét của Trạm Van Số 9. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh buông thõng vô lực bên hông, thứ dầu thủy lực thô đen ngòm bốc mùi khét lẹt vẫn rỉ ra từ các khớp pít-tông nứt vỡ. Bả vai phải sinh học—vết thương rách cơ vừa được khâu chỉ đồng—nhức nhối tột cùng, rỉ ra từng giọt dịch đồng màu xanh lục ma quái thấm đẫm vai áo măng tô da sờn rách.


Anh siết chặt bàn tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động vào chuôi chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau thắt lưng. Đồng thau đúc đặc, cán bọc da cách nhiệt bám đầy muội than—đây là thứ duy nhất không chứa sắt thép trong tay anh lúc này.


*Ầm! Rầm!*


Bức tường gạch rỉ sét phía đông của nhà ga đổ sập hoàn toàn dưới một cú húc ngàn cân. Từ trong làn khói bụi hỗn loạn trộn lẫn sương lưu huỳnh màu vàng xám, bóng đen khổng lồ của một chiếc xe thiết giáp hơi nước hoàng gia từ từ tiến vào. Trên nóc xe, một cỗ máy phát xung từ tính khổng lồ hình xoắn ốc bằng đồng đỏ dẻo đang quay tít với tốc độ kinh hoàng, phát ra tiếng rít kèn kẹt chói tai xé toạc không gian.


“Kích hoạt xung từ tính! Quét sạch lũ chuột rỉ sét!” Giọng nói lạnh lùng, chứa đựng bộ óc tính toán toán học chính xác của Thanh tra Trác Độc vang lên từ bên trong buồng lái bọc thép.


Một luồng sóng điện từ nén hơi nước vô hình bùng phát.


*Keng! Keng! Keng!*


Ngay lập tức, một hiện tượng kinh hoàng xảy ra. Toàn bộ vũ khí nén khí tự chế của các chiến binh phiến quân ‘Linh Hồn Sắt’ trong căn cứ bị hút chặt vào các cột thép rỉ sét xung quanh. Cò súng hơi nước quân sự bị lực từ cực đại khóa chặt, hoàn toàn không thể bóp cò. Các chiến binh bọc da nén khí rú lên bất lực khi các chi giả cơ khí cấy ghép trên cơ thể họ bị lực từ kéo căng, khóa cứng khớp vĩnh viễn.


“Áaaa!” Gã Sẹo gào lên đau đớn. Xi lanh cơ khí bả vai trái của gã quá tải xung từ tính, bộc phát một tiếng nổ ngược kịch liệt. Áp lực hơi nước nén bùng phát rách nát mô thịt bả vai gã, phun ra luồng khói khét lẹt. Thân hình lực lưỡng của cựu binh sĩ ngã quỵ xuống nền gạch đổ nát, móc sắt trái bị hút chặt vào một tấm thép sàn chịu lực.


“Gã Sẹo!” Mộ Dung hét lên, nhưng chưa kịp bước tới, một lực hút vô hình, khổng lồ đã giật mạnh cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh.


*Bộp!*


Cánh tay trái bọc chì tấm của Mộ Dung bị hút chặt cứng vào một cột thép hành lang rỉ sét cạnh kệ thép. Lực từ mạnh đến mức kéo căng toàn bộ khớp vai trái cấy ghép của anh, các đinh vít đồng cắm sâu vào xương vai rít lên tiếng mài mòn ghê người. Cơn đau tột cùng chạy dọc từ bả vai lên tận đại não, khiến Mộ Dung quỵ gối xuống nền đá lạnh ngắt.


“Mộ Dung! Đừng cử động!” Bác sĩ Nhã hét lên từ phía sau bàn mổ dã chiến, nhưng chính cô cũng đang phải bám chặt lấy Thiết Đảm để không bị lực từ kéo đi.


Trong hành lang ngập sương mù hơi nước nóng, con Hắc Khuyển bọc thép đen của Trác Độc lao ra, đôi mắt dây tóc đỏ rực rít lên tiếng thở cơ học ghê rợn. Nó đã ngửi thấy mùi sáp ong bôi trơn dã chiến trên chi giả của Mộ Dung và mùi khói lam rò rỉ từ bình lọc V-109. Nó nạp khí nén vào pít-tông chân, chuẩn bị lao vút vào bả vai phải rách cơ đang rỉ dịch đồng của anh.


Nếu bị con quái thú bám vào lúc này, bình lọc chì V-109 chứa linh hồn Thanh Nhã sau lưng anh sẽ bị nổ tung dưới áp lực va đập.


“Thanh Nhã... Lam Nhi...”


Nỗi ám ảnh về cái chết của vợ và lời hứa bảo vệ con gái nhỏ thổi bùng ngọn lửa quyết tử trong lồng ngực người thợ ngưng tụ u uất. Mộ Dung nhắm chặt mắt, nén cơn đau thắt ngực đang dâng lên tột cùng. Anh phải tự giải thoát vách cơ thể khỏi lực hút từ tính này.


Anh kích hoạt kỹ năng *Ép tim đồng bộ nhiệt độ*.


Hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, Mộ Dung nén khí trong phổi đúng ba giây rồi tập trung ý chí điều khiển nhịp đập của tim chậm lại. Từ chín mươi nhịp một phút, nhịp tim của anh sụt giảm nhanh chóng xuống còn chưa đầy ba mươi nhịp. Dòng tuần hoàn mực đồng sinh học chạy dọc các sợi dẫn nhiệt bả vai ngắt kết nối hoàn toàn, triệt tiêu dòng xung điện từ sinh học tự thân của chi giả cơ khí.


Lực hút từ tính lên cánh tay trái giảm đi một phần nhỏ, nhưng vẫn đủ để ghim chặt anh vào cột thép.


Mộ Dung nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Bàn tay phải sinh học bỏng rộp của anh run rẩy dứt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo sau lưng ra. Đồng thau đúc đặc—không chứa sắt thép—hoàn toàn không chịu ảnh hưởng của bẫy từ tính.


Anh vung mạnh mỏ lết đồng thau gia bảo bằng tất cả sức mạnh còn lại của cánh tay phải sinh học, giáng một cú đập ngàn cân vào chốt lò xo chịu lực căng giữ khớp vai trái cơ khí với xương vai.


*Rắc! Bùm!*


Chốt lò xo vỡ vụn, giải phóng luồng khí nén bốn mươi bar còn sót lại bên trong xi lanh bả vai trái. Phản lực cực đại đẩy mạnh cơ thể Mộ Dung văng ngược về phía sau, trong khi cánh tay cơ khí trái Model 01 bị bỏ lại vĩnh viễn, ghim chặt vào cột thép hành lang rỉ sét.


Cơn đau từ khớp vai trái bị rách nát mô mềm khiến Mộ Dung suýt ngất đi, tủy sống của anh nhức nhối như bị nung nóng bởi dòng tuần hoàn nhiệt quá tải. Anh mất đi mười phần trăm năng lượng khí nén đeo hông, nhưng anh đã tự do.


Mộ Dung lết thân thể tàn tạ trong bóng tối của những góc khuất cảm biến hồng ngoại. Đeo chiếc kính một mắt thạch anh cổ của Lão Tôn lên mắt phải, thấu kính hổ phách giúp anh nhìn thấy những sợi chỉ từ tính màu đỏ ma quái phát ra từ cỗ máy xoắn ốc trên nóc xe thiết giáp Trác Độc.


Anh quan sát kỹ cỗ máy phát từ tính đang quay tít. Bằng thính giác định áp siêu phàm tích lũy từ hàng ngàn giờ nghe nhịp bánh răng, Mộ Dung nhận ra máy phát hoạt động dựa trên một lõi đồng đỏ dẻo quay tít bên trong vách bảo vệ bằng thép dày. Và ở phía gầm máy, có một khe hở xả nhiệt siêu nhỏ dưới hai milimet dùng để giải phóng áp lực hơi nước nóng.


“Khe xả nhiệt chính là điểm yếu vật lý duy nhất của nó,” Mộ Dung thầm nghĩ, lồng ngực phập phồng thở dốc giữa làn sương lưu huỳnh độc hại.


Anh dùng tay phải sinh học siết chặt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo, bò lết áp sát gầm xe thiết giáp của Trác Độc. Con Hắc Khuyển bị mất dấu khứu giác nhiệt do nhịp tim của Mộ Dung đã đồng bộ hoàn toàn với nhiệt độ lạnh ngắt của nền đá cống ngầm, nó điên cuồng sủa rít hơi nước mù quáng ở góc đối diện.


Tiếp cận được gầm máy phát, Mộ Dung nín thở. Anh dồn toàn bộ lực cơ bắp tay phải sinh học, chọc thẳng chuôi mỏ lết đồng thau gia bảo vào khe hở xả nhiệt nhỏ dưới gầm máy phát từ tính.


*Kẹt kẹt kẹt... Rắc!*


Chuôi mỏ lết đồng thau kẹt chặt vào bánh răng truyền động chính của lõi đồng đỏ dẻo đang quay tít. Tiếng rít cơ học rú lên chói tai do ma sát cực đại, lò xo chịu lực căng bên trong máy phát bị nén chặt đến giới hạn chịu đựng.


“Cái gì thế kia? Áp suất máy phát từ tính đang tăng vọt!” Giám sát viên Trương ngồi trong buồng lái hoảng hốt hét lên khi nhìn thấy kim áp kế nhảy vọt lên mức sáu mươi bar cực hạn.


“Khóa van xả phụ khẩn cấp!” Trác Độc ra lệnh, nhưng đã quá muộn.


Áp lực hơi nước nén bên trong máy phát từ tính không thể giải phóng qua khe xả nhiệt bị kẹt. Lõi đồng đỏ dẻo bị nung nóng đỏ rực lên dưới nhiệt độ hai trăm độ C.


*U u u... ĐOÀNG!*


Cỗ máy phát xung từ tính trên nóc xe thiết giáp nổ tung dữ dội, giải phóng một luồng hơi nước nóng trắng xóa và hàng vạn mảnh đồng vụn rỉ sét bay tứ tung. Luồng sóng điện từ biến mất ngay lập tức, giải phóng hoàn toàn các chi giả cơ khí và vũ khí nén khí của phiến quân khỏi lực hút khóa cứng.


“Sóng từ tính tắt rồi! Phản công!” Gã Sẹo gầm lên, tay phải dùng móc sắt tự giải thoát cơ thể khỏi tấm thép sàn, chỉ huy phiến quân dùng súng hơi nước bắn trả dữ dội vào hạm đội xe bọc thép đang bị hỗn loạn.


Mộ Dung bị lực nổ hất văng ra xa, lưng đập mạnh vào vách đá ẩm ướt của nhà ga Trạm Van Số 9. Chiếc bình lọc chì V-109 sau lưng anh bị chấn động nhẹ, rít lên một tiếng xả áp yếu ớt ở cổ van nhưng may mắn lớp vỏ chì dày vẫn bảo toàn được linh hồn Thanh Nhã.


Anh lết thân thể kiệt quệ, bả vai trái rách nát mô mềm rỉ máu đỏ hòa lẫn dịch đồng xanh nhức nhối, cố gắng gượng dậy để rút lui về phía phòng khám dã chiến cứu Lam Nhi và Thiết Đảm.


Nhưng ngay khi anh vừa bước ra sảnh chính nhà ga đổ nát, một luồng hơi nước nóng bỏng rát nhiệt độ cao bất ngờ phun sượt qua bả vai phải của anh, thiêu rụi một góc áo măng tô da sờn rách.


Mộ Dung khựng lại, đôi mắt hổ phách co rút tột độ.


Chắn ngang lối thoát duy nhất của anh là Kỵ sĩ Thép Tiêu. Gã sĩ quan đặc nhiệm khổng lồ mặc bộ giáp đồng ròng dày cộm bọc chì bảo vệ nặng nề, đôi mắt cơ khí đỏ rực lấp lánh sát khí lạnh lùng trong bóng tối sương mù. Trên tay gã, chiếc thương cơ khí nén khí dài hai mét rưỡi rít nhẹ hơi nước nóng, họng thương sắc bén chĩa thẳng vào lồng ngực rách nát của người thợ ngưng tụ u uất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!