Vết Dầu Thủy Ngân
Tiếng thở dốc của A Sáng và Tiểu Đao vang vọng trong đường cống ngầm tối tăm, hòa cùng tiếng nước thải chảy róc rách dưới chân. Mộ Dung nghiến chặt răng, bờ vai phải rách cơ co thắt từng cơn đau điếng, rỉ ra thứ dịch đồng màu xanh lục thấm đẫm lớp amiăng lót trong chiếc áo măng tô da sờn rách. Trên lưng anh, Thiết Đảm nằm bất tỉnh nhân sự, thân hình hộ pháp nặng trĩu đè lên lồng ngực đang phập phồng nghẹt thở của người thợ ngưng tụ. Chân trái của Thiết Đảm buông thõng, những vệt máu đen lấp lánh ánh đỏ ma mị của chất độc thủy ngân đỏ đang rỉ ra, gặp nước cống axit liền sủi bọt xèo xèo, bốc lên mùi hôi thối khét lẹt của kim loại bị ăn mòn.
“Ráng lên... chúng ta sắp tới Trạm Van Số 9 rồi...” Mộ Dung khàn giọng nói, từng luồng khí độc lưu huỳnh xộc vào phế quản khiến anh ho sặc sụa, nhổ ra bãi nước bọt lẫn muội than đen kịt. Không có mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc—vốn đã bị nung chảy màng lọc để che chắn cho Thiết Đảm trước đó—phổi của anh nóng rát như đang hít phải vụn thủy tinh nung đỏ.
Tiểu Đao lướt đi phía trước như một bóng ma, chiếc dao nhíp bằng thép lò xo liên tục gõ vào các đường ống dẫn để định vị phương hướng trong màn sương mù màu vàng xám. A Sáng chạy bên cạnh, cố gắng đỡ lấy bắp đùi đang cứng đờ của Thiết Đảm. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào khớp gối của Thiết Đảm, nơi lớp da thịt đang dần hóa đồng rỉ sét, chuyển sang màu xám xịt của kim loại chết.
Sau hơn nửa giờ luồn lách qua những nhánh cống hẹp ngập ngụa hóa chất, họ cũng nhìn thấy cánh cửa sắt rỉ sét của Trạm Van Số 9. Nhịp gõ mật mã mười hai nhịp của Lão Tôn vang lên kịch kịch dưới bàn tay phải run rẩy của Mộ Dung. Cánh cửa nặng nề hé mở, để lộ ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn nến sáp ong pha mỡ lợn của căn cứ ngầm.
“Bác sĩ Nhã! Vân Ni! Cứu người!” A Sáng hét lên giải tỏa nỗi sợ hãi dồn nén suốt dọc đường.
Bác sĩ Nhã và Vân Ni lập tức lao ra từ buồng thí nghiệm dã chiến. Nhìn thấy thân hình Thiết Đảm đầy vết thương rách nát và bắp chân trái đang lấp lánh ánh đỏ ma mị, gương mặt thanh tú của Bác sĩ Nhã biến sắc. Cô nhanh chóng chỉ tay về phía chiếc bàn rèn gỗ sồi đã được phủ một tấm chì dày cách ly bức xạ lân quang:
“Đặt gã lên đây! Vân Ni, chuẩn bị bộ kim tiêm bọc chì và dung dịch kiềm! A Sáng, đốt lò hơi phụ để lấy nước cất sạch!”
Mộ Dung quỵ sụp xuống đất ngay khi trút được sức nặng của Thiết Đảm. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh buông thõng vô lực, các khớp pít-tông thủy lực bị nứt vỡ hoàn toàn, rỉ ra thứ dầu thủy lực thô đen ngòm, bốc mùi khét lẹt do quá tải nhiệt độ cực hạn từ vụ nổ hành lang Sở Áp lực. Anh cố gượng dậy, dùng bàn tay phải sinh học đang bỏng rộp nhẹ để tháo chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 đeo sau lưng đặt lên kệ thép gần đó.
Áp kế của bình lọc chì lúc này đang chỉ ở mức cực hạn 1.5 bar, làn khói lam lân quang của Thanh Nhã bên trong vách kính thạch anh dày cộm cuộn xoáy một cách mệt mỏi, mờ nhạt dần. Mùi hơi thủy ngân đỏ tỏa ra từ vết thương của Thiết Đảm đang len lỏi vào không khí, bám vào cổ van xả của bình lọc, tạo ra những vệt rỉ sét màu xanh lục ma quái.
“Thủy ngân đỏ đang bốc hơi độc...” Mộ Dung thầm nghĩ, thính giác nhạy bén của anh nghe thấy tiếng sủi bọt siêu nhỏ bên trong màng lọc chì của vợ. “Nếu không cô lập lượng hơi độc này, màng lọc sợi bạc của Thanh Nhã sẽ bị ăn mòn hoàn toàn trong vòng vài giờ.”
Trong cơn hoảng loạn muốn cứu huynh đệ, Mộ Dung nhìn thấy vết thương rỉ máu đen của Thiết Đảm đang loang rộng. Anh vội vã vớ lấy chai dầu thủy lực thô bôi trơn dã chiến đặt trên bàn rèn, định đổ trực tiếp vào khớp gối đang cứng đờ của Thiết Đảm để xoa dịu sự co thắt cơ học.
“Đừng chạm vào!” Vân Ni hét lên, cô bé nhanh tay hất văng chai dầu khỏi tay Mộ Dung. Chai dầu rơi xuống đất, chất lỏng đen đặc tràn ra sủi bọt axit dữ dội. “Dầu thủy lực thô chứa tạp chất axit sunfuric! Nếu anh đổ vào, nó sẽ phản ứng với thủy ngân đỏ trong tủy xương gã, gây ra một vụ nổ nhiệt hóa học làm nát toàn bộ bắp chân gã ngay lập tức!”
Mộ Dung khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Sự nôn nóng suýt chút nữa đã khiến anh tự tay hủy hoại người huynh đệ sinh tử của mình. Anh lùi lại, đôi mắt hốc hác dưới thấu kính hổ phách của chiếc kính một mắt nhìn chằm chằm vào vết thương đang rỉ máu đen của Thiết Đảm.
Bác sĩ Nhã đã đeo găng tay da bò dày bọc amiăng, tay cầm chiếc dao mổ bằng thép carbon sắc bén. Cô nhìn Mộ Dung và Vân Ni, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán:
“Tôi phải cạo bỏ lớp đồng rỉ sét bám ngoài bắp chân gã trước khi nó ăn sâu vào xương mạch máu. Nhưng chất độc thủy ngân đỏ đã ngấm vào tủy xương. Nếu không có dung dịch trung hòa từ quặng thạch anh lọc khí, việc cạo da thịt chỉ là vô ích. Vân Ni, Mộ Dung, hai người phải chưng cất nhanh quặng thạch anh biến tính trong vòng mười lăm phút! Tôi không thể giữ cho tim gã đập bình thường lâu hơn thế!”
“Hiểu rồi!” Vân Ni gật đầu, cô lập tức chạy đến bệ chưng cất thủy tinh chịu nhiệt bọc chì.
Mộ Dung nén cơn đau buốt nhói từ bả vai phải rách cơ, bước đến bên cạnh Vân Ni. Anh dùng tay phải sinh học còn lại để nhóm lửa lò chưng cất mini chạy bằng cồn công nghiệp áp suất cao. Những mảnh quặng thạch anh lọc khí màu tím xốp, thu hoạch từ Hầm ngầm thủy ngân đỏ trước đó, được Vân Ni nghiền nhỏ rồi đổ vào bình chưng cất thủy tinh.
“Mộ Dung, anh phải canh chừng nhiệt độ lò nung!” Vân Ni vừa điều phối tỷ lệ axit sunfuric loãng vừa nói, đôi bàn tay thon dài của cô di chuyển chuẩn xác giữa các ống nghiệm. “Nhiệt độ phải duy trì ở mức một trăm tám mươi độ C. Nếu quá nhiệt, tinh thể thạch anh sẽ bị vỡ cấu trúc và mất khả năng hấp thụ thủy ngân.”
Mộ Dung áp tai sát vào vách bình chưng cất thủy tinh. Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại giúp anh cảm nhận được tần số rung động của các phân tử chất lỏng bên trong. Anh nghe thấy tiếng sục sục của axit sunfuric đang hòa tan tinh thể thạch anh, tiếng rít nhẹ của hơi nước nén đang dâng lên.
“Áp suất đang tăng quá nhanh!” Mộ Dung cảnh báo, mắt anh khóa chặt vào kim áp kế dã chiến đang nhảy vọt lên mức 12 bar. “Vách thủy tinh của bình chưng cất có một vết rạn siêu nhỏ do nhiệt độ co giãn!”
“Chúng ta không có bình thay thế!” Vân Ni cắn môi, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ lo lắng.
Mộ Dung không do dự, anh dùng ngọn lửa hơi nước nén oxy từ súng hàn mini cầm tay tự chế, nung chảy một sợi đồng dẻo rồi khéo léo đắp đè lên vết rạn của bình thủy tinh. Đôi tay phải sinh học bị bỏng rộp nhẹ của anh run rẩy, nhưng với ý chí kiên cường, anh đã vá thành công vết nứt ngay khi bình chưng cất suýt nổ tung.
Trong lúc đó, ở phía bàn mổ, Bác sĩ Nhã đang thực hiện ca phẫu thuật dã chiến tàn khốc. Tiếng dao mổ cạo kèn kẹt vào lớp đồng rỉ sét cứng đờ trên bắp chân Thiết Đảm vang lên ghê rợn trong không gian chật hẹp của Trạm Van Số 9. Thiết Đảm, dù đã được tiêm thuốc tê dã chiến, vẫn co giật dữ dội trên bàn rèn. Miệng gã phát ra những tiếng rên rỉ cơ học đau đớn, trầm đục như tiếng bánh răng bị kẹt cứng của một cỗ máy khổng lồ đang rên rỉ trước khi gãy trục.
“Giữ chặt gã!” Bác sĩ Nhã hét lên khi Thiết Đảm suýt nữa đã hất văng khay dụng cụ.
Tiểu Đao và A Sáng lao vào, dùng hết sức bình sinh đè chặt bả vai và cánh tay của gã hộ pháp bốc vác than. Máu đen lấp lánh ánh đỏ ma mị phun ra từ vết thương, bám vào lớp chì bọc bàn rèn sủi bọt nghi ngút.
Mộ Dung quay lại nhìn bình lọc chì V-109 của vợ. Hơi độc thủy ngân đỏ tỏa ra từ vết thương của Thiết Đảm đang làm mòn màng lọc của bình chứa Thanh Nhã với tốc độ chóng mặt. Áp kế của bình lọc bắt đầu dao động tụt dần về mức 1.4 bar.
“Không được... Thanh Nhã...” Mộ Dung nghiến răng. Anh quan sát cấu trúc đường ống sưởi ấm của Trạm Van Số 9 và đưa ra một quyết định chiến thuật táo bạo. Anh dùng bộ van giảm áp ba chiều tự chế nối một ống dẫn phụ từ cổ van xả của bình lọc chì, dẫn dòng khí xả lân quang rò rỉ đi qua một bể nước cất lạnh đặt dưới sàn.
Dòng nước cất lạnh lập tức cô lập và ngưng tụ toàn bộ lượng hơi độc thủy ngân đỏ bám quanh van, ngăn không cho chúng xâm nhập vào bên trong bình lọc chì. Làn khói lam lân quang của Thanh Nhã bên trong bình chứa dần ổn định trở lại, tiếng gõ van *kịch... kịch...* mười hai nhịp lại vang lên đều đặn, như một lời cảm ơn dịu dàng dành cho chồng.
“Dung dịch trung hòa đã kết tủa hoàn toàn!” Giọng nói của Vân Ni kéo Mộ Dung trở lại thực tại.
Bên trong bình chưng cất, những tinh thể thạch anh biến tính đã hấp thụ hoàn toàn độc tố, kết tủa thành một dung dịch màu xanh lam nhạt tinh khiết, lấp lánh như ánh sáng lân quang sạch không chứa tạp chất lưu huỳnh.
“Nhã! Thuốc đây!” Vân Ni khẩn trương dùng ống tiêm thủy tinh bọc chì hút lấy dung dịch màu xanh nhạt rồi chuyển cho Bác sĩ Nhã.
Bác sĩ Nhã không lãng phí một giây nào. Cô cắm phăng mũi kim tiêm chịu lực vào thẳng tủy xương bắp chân trái của Thiết Đảm, chậm rãi bơm dung dịch trung hòa vào sâu bên trong vùng tủy đang bị ăn mòn.
*Kèn kẹt... rắc...*
Thiết Đảm trợn trừng mắt, toàn thân gã căng cứng lên như một cánh cung chịu lực nén cực đại. Từ bên trong vết thương, chất độc thủy ngân đỏ bị dung dịch thạch anh biến tính kết tủa hoàn toàn, biến đổi thành những mảng xỉ kim loại màu xám xịt, xốp và dễ vỡ sủi bọt tràn ra ngoài da. Sự ăn mòn của thủy ngân đỏ đối với hệ cơ sinh học chân trái của gã chính thức bị chặn đứng.
Bác sĩ Nhã thở hắt ra một hơi dài, cô dùng gạc bọc amiăng thấm dung dịch kiềm lau sạch vùng vết thương rồi nhanh chóng băng bó lại bằng màng sợi bạc dã chiến:
“Chất độc đã được trung hòa. Gã đã qua cơn nguy kịch... Nhưng gã sẽ mất đi khả năng vận động chân trái trong vòng ít nhất ba ngày tới. Chúng ta đã tiêu hao mất năm mươi phần trăm lượng quặng thạch anh lọc khí hiếm có rồi.”
Mộ Dung gục đầu vào cạnh bàn rèn, tay phải sinh học vuốt nhẹ mồ hôi lạnh trên trán. Anh nhìn Thiết Đảm đã chìm vào giấc ngủ sâu êm ái, lồng ngực vạm vỡ phập phồng đều đặn dưới lớp mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến.
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi của căn cứ ngầm không kéo dài được lâu.
*Rầm! Rầm!*
Cánh cửa sắt rỉ sét ngoài hành lang Trạm Van Số 9 bỗng nhiên rung chuyển dữ dội bởi một lực chấn động cơ học cực mạnh từ phía trên mặt đất dội xuống. Trần nhà bằng bê tông bọc chì nứt nẻ rơi xuống từng mảng bụi đá xám xịt.
A Sáng lao vào buồng thí nghiệm dã chiến, gương mặt cậu thiếu niên cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy bám chặt lấy khung cửa:
“Sư phụ! Gã Sẹo! Bẫy từ tính phòng thủ vòng ngoài của căn cứ... bị vô hiệu hóa hoàn toàn rồi! Chất độc thủy ngân đỏ rò rỉ từ vết thương của anh Thiết Đảm lúc nãy đã làm chập mạch toàn bộ hệ thống cảm biến từ trường ngầm!”
Mộ Dung lập tức đứng dậy, tay phải sinh học siết chặt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau thắt lưng. Anh đeo chiếc kính một mắt thạch anh cổ lên mắt phải. Qua thấu kính màu hổ phách, anh nhìn thấy những vệt sáng đỏ rực rỡ từ cảm biến nhiệt độ hồng ngoại của bầy Hắc Khuyển đang quét qua các kẽ nứt trần nhà từ phía trên nhà ga.
*U u u... ooo...*
Tiếng rít gầm rú kinh hoàng của động cơ hơi nước nén khí cực đại từ hạm đội xe thiết giáp của Thanh tra Trác Độc vang dội rúng động cả trần nhà căn cứ Trạm Van Số 9. Tiếng móng vuốt kim loại của bầy chó săn cơ khí cào rầm rập xuống nắp cống ngầm phía trên đầu họ vang lên kèn kẹt, báo hiệu một cuộc vây hãm tàn khốc sắp sửa ập xuống tử địa ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!