Đào Thoát Khỏi Ngục Ngầm
Hơi nước nóng hai trăm độ C phun xối xả từ trần nhà làm nhòe thấu kính thạch anh hổ phách của Mộ Dung, ép anh phải cõng Thiết Đảm lao ra hành lang sương mù trắng xóa.
Không gian buồng giam biệt lập của Sở Áp lực Đô thị trong chớp mắt đã biến thành một lò chưng cất khổng lồ. Tiếng rít gào của hơi nước nén áp suất cao thoát ra từ các vòi xả trần nhà đập vào màng nhĩ nhức nhối, lấn át cả tiếng còi báo động đỏ đang rú lên điên cuồng ngoài hành lang. Tầm nhìn nhanh chóng sụt giảm xuống bằng không. Làn hơi nóng bỏng rát ập vào da thịt, mang theo mùi rỉ sét, mùi dầu mỡ bị nung chảy và mùi da thịt cháy sém của những tên lính canh bọc đồng vừa gục ngã.
“Sư phụ! Chúng ta không thở nổi nữa!”
Tiếng hét nghẹn ngào của A Sáng vang lên từ phía sau làn sương trắng xóa. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi đang cố gắng dùng vạt áo khoác da lem nhem muội than che mũi, hai mắt đỏ ngầu vì ngạt khí. Bên cạnh cậu, Tiểu Đao đang quỳ sụp dưới sàn, đôi tay thon dài gân guốc không ngừng cào vào cổ họng, cố gắng hít thở chút dưỡng khí mỏng manh sát mặt đất.
Mộ Dung nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm chuyển động kèn kẹt. Cánh tay phải sinh học của anh—vừa bị trúng đòn roi điện từ của Đội trưởng Lôi—vẫn còn tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực bên hông. Trong khi đó, bả vai phải rách cơ đang rỉ ra thứ dịch đồng xanh nhức nhối, nhuộm đẫm lớp amiăng lót trong chiếc áo măng tô da sờn rách. Cơn đau tột cùng chạy dọc từ tủy sống lên tận đại não, ép tim anh phải đập dồn dập như tiếng búa nện trên đe sắt.
Nhưng anh không được phép ngã xuống. Thiết Đảm đang nằm bất tỉnh dưới chân anh, thân hình hộ pháp bốc lên làn khói trắng do những vết bỏng hơi nước rỉ sét từ nền nhà giam.
“A Sáng! Giữ chặt lấy chân Thiết Đảm!”
Mộ Dung khàn giọng ra lệnh. Bằng tất cả sức lực còn lại của cánh tay cơ khí trái Model 01, anh cúi xuống, forced các ngón tay bọc chì tấm rách nát bám chặt vào thắt lưng da của Thiết Đảm. Khớp vai trái cơ học của anh phát ra tiếng *rắc* khô khốc—vết nứt nhẹ từ cú đấm pít-tông cực đại trước đó đang biểu tình dữ dội dưới sức nặng gần một trăm ký của gã bốc vác than. Anh gầm lên một tiếng trầm đục, dồn lực nén khí còn sót lại trong bình chứa đeo hông để nhấc bổng Thiết Đảm lên vai trái.
Mùi sáp ong bảo vệ bị nóng chảy bốc lên khét lẹt từ các khớp nối của chi giả. Luồng nhiệt lượng hai trăm độ C từ trần nhà đang làm chảy rữa lớp sáp bôi trơn dã chiến, để lộ ra những sợi đồng sinh học dẫn nhiệt lấp lánh ánh kim dưới lớp chì mỏng. Mỗi sợi đồng rực nóng lên như một dây nung, thiêu đốt trực tiếp vào hệ thần kinh vai của Mộ Dung. Anh loạng choạng bước đi, tay phải sinh học vô lực cố gắng giữ thăng bằng, dắt theo A Sáng và Tiểu Đao lao ra phía hành lang sưởi chính.
Hành lang Sở Áp lực lúc này đã biến thành một trận địa sương mù trắng xóa. Hơi nước nóng 150 độ C phun ra từ các đường ống dẫn nhiệt chính bị rò rỉ làm chảy rữa vách tường thạch cao bọc chì.
“Khẹc... khẹc...”
Thiết Đảm trên vai Mộ Dung bắt đầu co giật nhẹ, lồng ngực vạm vỡ phập phồng một cách đứt quãng. Phổi của gã đang bị thiêu rụi bởi luồng khí nóng chứa đầy tạp chất lưu huỳnh. Mộ Dung biết, nếu không có bộ lọc khí thở, Thiết Đảm sẽ chết vì ngạt thở trước khi kịp thoát ra ngoài.
Không một chút do dự, Mộ Dung dùng bàn tay sinh học đang dần hồi phục cảm giác giật phăng chiếc Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc của chính mình ra. Anh áp chặt nó lên gương mặt đầy muội than của Thiết Đảm, siết chặt dây đeo da bọc chì quanh đầu gã.
“Sư phụ! Người sẽ bị ngạt khí độc mất!” A Sáng hét lên kinh hoàng khi thấy mặt nạ của sư phụ không còn trên mặt.
“Câm miệng và đi tiếp!”
Mộ Dung gầm lên, giọng nói bị bóp nghẹt bởi luồng khí độc lưu huỳnh vàng xám đang tràn vào phế quản. Không có mặt nạ, anh buộc phải kích hoạt Kỹ thuật điều hòa nhịp thở giảm độc chì—phương pháp hít thở sâu bằng cơ hoành, giữ khí không quá hai giây rồi thở mạnh ra qua kẽ răng để giảm thiểu lượng khí độc tiếp xúc với phế nang. Phổi anh nóng rát như có than hồng thiêu đốt, nhưng đôi mắt sau chiếc kính một mắt thạch anh hổ phách vẫn rực sáng một cách lạnh lùng.
Ở phía cuối hành lang, ba bóng đen bọc đồng ròng dày cộm hiện ra từ màn sương. Đó là những kỵ sĩ bọc đồng của Sở Áp lực. Những họng súng hơi nước nén khí cực đại trên tay chúng đang rít lên tiếng nạp áp dồn dập, sẵn sàng xả đạn nén khí tầm xa để nghiền nát những kẻ vượt ngục.
“Chúng chặn lối lên mặt đất rồi! Cửa chính đã bị khóa cứng bằng khóa ba lớp!” Tiểu Đao vừa chạy vừa nói, đôi tay cô bé mân mê những sợi dây đồng mở khóa dã chiến, gương mặt tái nhợt vì hơi nóng.
“Chúng ta không lên mặt đất,” Mộ Dung khàn giọng nói qua kẽ răng rỉ máu đồng xanh. “Lối thoát duy nhất là nắp cống ngầm dưới sàn hành lang sưởi.”
“Nhưng bọn chúng đang nạp áp!” A Sáng hoảng loạn. Cậu thiếu niên cố gắng nâng khẩu súng phun hơi nước nóng cầm tay tự chế lên, bóp cò để tạo màn sương cản tầm bắn của kẻ thù. Nhưng áp lực từ bình khí nén đeo lưng của cậu quá yếu, luồng hơi nước phun ra chưa đầy một mét đã bị làn sương nóng hai trăm độ C của hành lang nuốt chửng vô hại.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai phát đạn hơi nước nén cực đại bắn sượt qua hông Mộ Dung, đập vào vách tường đồng phía sau tạo ra những vết móp sâu hoắm và tiếng rít xé tai. Lực đẩy của đạn nén khí mạnh đến mức làm sạt lở một mảng trần hầm bọc amiăng rơi xuống ngay trước mặt họ.
“Sư phụ! Tránh ra!” Tiểu Đao hét lên, cô bé nhanh nhẹn lách qua một khe hở nhỏ giữa hai đường ống dẫn nhiệt, né tránh một mũi thương nén khí vừa đâm tới.
Mộ Dung khựng lại. Chiếc bình lọc chì V-109 đeo sau lưng anh chấn động mạnh, tiếng gõ van *kịch... kịch...* mười hai nhịp rít lên một tần số âm thanh chói tai vô hình qua thấu kính thạch anh. Áp kế tròn mạ bạc gắn trên cổ bình đang dao động kịch liệt quanh mức 1.5 bar. Nếu tiếp tục chịu chấn động nhiệt độ cao từ đạn hơi nước của kỵ sĩ bọc đồng, mối hàn dã chiến bằng chì tấm trên cổ van sẽ bị nóng chảy, linh hồn Thanh Nhã sẽ tan biến vĩnh viễn.
Anh phải lật ngược thế trận chiến thuật ngay lập tức.
Mộ Dung áp sát tai vào vách ống đồng của đường ống dẫn nhiệt chính chạy dọc hành lang. Qua thấu kính hổ phách của kính một mắt Lão Tôn, anh nhìn thấy dòng chảy áp suất màu đỏ rực rỡ bên trong ống đang cuộn xoáy dữ dội. Kim áp kế hệ thống sưởi đô thị gắn trên vách tường đang chỉ thẳng vào con số cực hạn 45 bar.
*Kèn kẹt... rít...*
Tiếng rít tần số cao của van an toàn chính vang lên trong tai Mộ Dung. Anh suy ra áp lực bên trong ống dẫn đã vượt quá giới hạn chịu tải của các van phụ.
“A Sáng! Tiểu Đao! Nằm xuống!”
Mộ Dung gầm lên. Anh vung cánh tay cơ khí trái Model 01 lên, force khớp bả vai đang nứt nhẹ hoạt động vượt ngưỡng chịu lực. Anh dùng mỏ lết đồng thau gia bảo vặn chặt van xả an toàn của đường ống dẫn nhiệt chính, khóa chết đường xả phụ của tòa nhà.
Đây chính là Phương pháp bẫy hơi nước nóng đảo chiều.
Khi van xả an toàn bị khóa cứng, áp lực khổng lồ bốn mươi lăm bar không còn lối thoát, lập tức dồn ngược lại các khớp nối ren đồng yếu nhất dọc hành lang. Chỉ trong vòng hai nhịp thở, vách ống đồng sát vị trí tiểu đội kỵ sĩ bọc đồng bắt đầu rạn nứt, đỏ rực lên như sắt nung.
*BÙM!*
Một tiếng nổ áp lực kinh hoàng làm rung chuyển cả hành lang Sở Áp lực. Khớp nối ống dẫn nhiệt chính vỡ tung, phun ra một luồng hơi nước nóng một trăm năm mươi độ C khổng lồ trực tiếp vào đội hình kỵ sĩ bọc đồng. Luồng sương nóng trắng xóa gầm rú xộc thẳng vào mặt chúng, làm mờ mịt hoàn toàn thấu kính hồng ngoại nhiệt trên mũ bảo hộ bọc chì và đẩy lùi bước tiến của chúng trong tiếng gào thét bỏng nhiệt.
Màn sương nóng đảo chiều che mắt hoàn toàn truy binh, vô hiệu hóa hỏa lực súng hơi nước của chúng.
“Đi!”
Mộ Dung không bỏ lỡ một giây nào. Anh cõng Thiết Đảm lao tới vị trí nắp cống ngầm rỉ sét dưới sàn hành lang sưởi mà Tiểu Đao vừa định vị.
Nắp cống bằng gang dày cộm bọc chì đã bị rỉ sét ăn mòn lâu ngày, hàn chặt vào thành sàn đá. Mộ Dung quỳ sụp xuống, dùng tay phải sinh học đang bỏng rộp nhẹ giữ chặt vai Thiết Đảm, trong khi tay trái cơ khí Model 01 luồn chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo vào khe nắp cống làm đòn bẩy.
“A Sáng! Đè lên cán mỏ lết!” Mộ Dung hét lên, miệng anh trào ra một ngụm dịch đồng xanh do phổi bị ngạt khí độc.
A Sáng lao tới, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên cán mỏ lết bọc da cách nhiệt bám đầy muội than. Mộ Dung nghiến răng, kích hoạt toàn bộ lực nén pít-tông thủy lực còn lại của cánh tay trái.
*Kịch... kèn kẹt... RẮC!*
Khớp vai cơ học trái của Mộ Dung vỡ nứt thêm một đường dài, dầu thủy lực thô đen ngòm bắn ra tung tóe từ xi lanh bị quá tải, nhưng lực đòn bẩy khổng lồ đã cạy tung nắp cống ngầm rỉ sét lên, để lộ ra miệng hố đen ngòm bốc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc của Hệ thống cống ngầm Smog-Town.
“Nhảy xuống!” Mộ Dung gầm lên.
Tiểu Đao lướt xuống đầu tiên, nhanh nhẹn như một con mèo bóng đêm. A Sáng nhảy xuống tiếp theo, tay vẫn giữ chặt chiếc cờ-lê vạn năng tự chế. Mộ Dung ôm chặt Thiết Đảm, buông người rơi tự do xuống lòng đất tối tăm ngay khi luồng hơi nước nóng từ vụ nổ ống dẫn sưởi bắt đầu liếm sát đến gót giày da của anh.
*Ầm!*
Mộ Dung dùng lưng bọc bình lọc chì bọc amiăng đỡ đòn rơi cho Thiết Đảm, nện mạnh xuống bãi bùn thải lưu huỳnh xám vàng dưới đáy cống ngầm. Tiếng sắt thép va chạm vang dội trong không gian hẹp của đường ống xả thải bỏ hoang.
Phía trên đầu họ, nắp cống ngầm sụp xuống, ngăn cách hoàn toàn hỏa ngục hơi nước nóng của Sở Áp lực Đô thị. Chỉ còn tiếng rít gào xa xăm của hệ thống tự hủy vang vọng qua các vách cống rỉ sét.
Nhóm đã đào thoát xuống cống ngầm Smog-Town an toàn, tạm thời cắt đuôi được đội tuần tra địa phương của Lôi.
Mộ Dung lết thân thể tàn tạ bò dậy từ bãi bùn độc axit sủi bọt vàng. Anh ho sặc sụa, nhổ ra bãi nước bọt lẫn muội than đen kịt và dịch đồng xanh rỉ ra từ vết rách bả vai phải. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh lúc này buông thõng, khớp vai bị nứt rạn rỉ dầu thủy lực lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi lực nén khí.
Anh vội vã tháo chiếc Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến trên mặt Thiết Đảm ra để kiểm tra nhịp thở của gã. Màng lọc sợi bạc của mặt nạ đã bị hỏng hóc hoàn toàn do tiếp xúc nhiệt độ quá cao từ vụ nổ hơi nước hành lang, những thớ sợi bạc dệt thủ công của mẹ bị xỉn màu và co rúm lại vô dụng.
“Thiết Đảm... tỉnh lại đi...” Mộ Dung khàn giọng gọi, tay phải sinh học run rẩy vỗ nhẹ vào gương mặt lem nhem muội than của huynh đệ.
Thiết Đảm khẽ rên rỉ một tiếng cơ học đau đớn từ sâu trong lồng ngực. Gã từ từ mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì ngạt khí và mệt mỏi nhìn Mộ Dung.
“Chúng ta... thoát rồi sao?” Thiết Đảm thì thào.
“Thoát rồi. Chúng ta đang dưới cống ngầm,” Mộ Dung thở hắt ra, cố gắng gượng dậy để đỡ Thiết Đảm ngồi tựa vào vách ống rỉ sét.
Nhưng ngay khi ánh sáng xanh lam lân quang yếu ớt từ chiếc bình lọc chì V-109 sau lưng Mộ Dung hắt lên cơ thể Thiết Đảm, mắt Mộ Dung đột nhiên co rút lại dữ dội sau thấu kính thạch anh hổ phách.
Anh nhìn thấy bắp chân trái của Thiết Đảm—nơi bị quất bởi roi điện từ nén hơi nước của gã cai ngục Ngô trong nhà giam—lúc này đang biến đổi một cách kinh hoàng.
Dưới lớp da rách nát bám đầy muội than, những vệt máu đen rỉ ra không chảy xuống mà kết tủa lại thành những vết nứt lấp lánh ánh đỏ ma mị, cuộn xoáy như những sợi chỉ đỏ nung nóng chạy dọc theo các thớ cơ chân. Khớp gối của Thiết Đảm bắt đầu phát ra những tiếng kèn kẹt khô khốc, da thịt xung quanh vết thương đang dần cứng đờ vỡ nứt ra như vách đất nung bị quá nhiệt.
Đó chính là dấu hiệu của việc bị nhiễm độc thủy ngân đỏ cực nặng—thứ chất thải giả kim cực độc sinh ra từ các phòng chưng cất linh hồn thượng tầng hoàng gia, đang nhanh chóng ăn mòn và hóa đồng rỉ sét toàn bộ hệ cơ sinh học chân trái của Thiết Đảm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!