Nhạc nềnCyber_Noir

Xích Sắt Và Lửa Nóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí nén cực đại tích tụ dưới bốn chân pít-tông của con Hắc Khuyển rít lên một tiếng đanh thép, xé toạc màn sương mù lưu huỳnh xám xịt trong hành lang Sở Áp lực Đô thị. Con quái thú bọc thép đen phóng đi như một mũi tên đồng, họng súng nén khí dưới lồng ngực nó phun ra những tia lửa điện từ chói mắt. Mục tiêu của nó không gì khác ngoài bả vai phải rách cơ đang rỉ dịch đồng xanh nhức nhối của Mộ Dung.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thính giác nhạy bén của một thợ ngưng tụ áp suất đã giúp Mộ Dung bắt được tần số rung động của lò xo thép đang co giãn cực độ bên trong khớp đùi của con thú. Không một chút do dự, anh nghiêng người lách qua một góc nghiêng vừa vặn, đồng thời vung cánh tay cơ khí trái Model 01 lên chặn đứng cú vồ trực diện.


*Rầm!*


Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến Mộ Dung bị đẩy lùi hai bước, gót giày da sờn rách miết trên sàn gạch dát vàng tạo ra những vệt đen cháy xém. Hàm răng cưa thép tự động xoay tít của Hắc Khuyển nghiến chặt vào lớp chì tấm bọc ngoài forearm cánh tay trái của anh. Tiếng rít kèn kẹt của kim loại mài mòn vang lên nhức óc, những mảng chì mỏng bị cào rách, rơi rụng xuống sàn thành từng mảnh vụn nóng hổi. Áp kế tròn gắn trên bả vai trái của Mộ Dung lập tức nhảy vọt lên ngưỡng bốn mươi bar, các pít-tông thủy lực run lên bần bật dưới sức ép khổng lồ.


“Tiểu Đao! Cạy nắp pin!” Mộ Dung nghiến răng gầm lên, tay phải sinh học của anh dùng hết sức bình sinh siết chặt lấy cổ họng thép của con quái thú, cố định họng súng nén khí của nó không cho chĩa về phía A Sáng đang rúm ró sau lưng.


Tiểu Đao lướt đi nhanh như một vệt bóng đêm. Cô bé mười bốn tuổi đu mình trên một đường ống dẫn nhiệt sát trần nhà, buông người xuống ngay trên lưng con Hắc Khuyển. Đôi tay thon dài khéo léo của cô bé rút chiếc dao nhíp bằng thép lò xo ra, cắm phăng vào khe hở nhỏ giữa hai tấm giáp bọc chì bảo vệ gầm bụng của nó. Bằng một động tác bẻ khớp điêu luyện của một kẻ móc túi chuyên nghiệp, Tiểu Đao cạy bung nắp bảo vệ, để lộ bộ bánh răng truyền động và lõi pin dây cót đồng siêu nhỏ đang xoay tít tỏa ánh đỏ lân quang.


“Sư phụ! Giữ chặt nó ba giây!” Tiểu Đao hét lên, chiếc dao nhíp của cô lách sâu vào trục khủy lò xo.


*Phựt! Coong!*


Sợi dây cót thép chịu lực căng cực đại bên trong pin bị cắt đứt, bung ra phát ra tiếng động đanh gọn. Con Hắc Khuyển khựng lại ngay lập tức, đôi mắt là hai bóng đèn dây tóc đỏ rực vụt tắt ngóm, luồng hơi sương trắng từ lò hơi mini dưới bụng nó xả ra yếu ớt rồi lịm hẳn. Cơ thể bọc thép nặng nề của nó đổ sụp xuống sàn gạch men như một khối sắt phế thải vô dụng.


Mộ Dung thở hắt ra, bả vai phải rách cơ của anh lại nhói lên một cơn đau buốt tận tủy sống, dịch đồng xanh rỉ ra ướt đẫm lớp amiăng lót trong áo măng tô. Chiếc bình lọc chì V-109 đeo sau lưng anh chấn động nhẹ, tiếng gõ van *kịch... kịch...* mười hai nhịp lại vang lên trầm đục từ bên trong lớp kính thạch anh, như một lời nhắc nhở đầy lo âu của linh hồn Thanh Nhã.


“A Sáng, lấy thẻ đồng bảo mật! Chúng ta không còn nhiều thời gian!” Mộ Dung khàn giọng nói, mắt anh không rời lối hành lang tối tăm dẫn sâu vào khu biệt giam.


A Sáng run rẩy chạy tới phòng lưu trữ, giật lấy tấm thẻ đồng bảo mật mười hai ký tự phục hồi dã chiến từ khe đọc cửa phụ. Cả ba nhanh chóng di chuyển dọc theo đường ống dẫn nhiệt chính, lách qua những làn sương mù hơi nước nóng đang phun ra từ các van xả tự động.


Khi cánh cửa sắt dày bọc chì của phòng giam biệt lập hiện ra trước mắt, Mộ Dung cảm nhận được một luồng hơi nóng bất thường tỏa ra từ khe cửa. Anh áp tai vào vách thép rỉ sét, lắng nghe. Bên trong không chỉ có tiếng thở dốc, nặng nhọc của Thiết Đảm, mà còn có tiếng tích tắc lạnh lùng của một lò sạc áp lực cao đang vận hành ở công suất cực đại.


“Lùi lại,” Mộ Dung trầm giọng cảnh báo Tiểu Đao và A Sáng.


Anh dùng mỏ lết đồng thau gia bảo nện mạnh vào chốt khóa bánh răng của cửa sắt. *Rầm!* Cánh cửa nặng nề bung mở, để lộ không gian tối tăm bên trong.


Thiết Đảm đang bị xích chặt trên một giá treo bằng đồng thau khổng lồ giữa phòng. Những sợi xích sắt bọc chì quấn chặt lấy bắp tay và lồng ngực vạm vỡ của gã bốc vác than bến tàu, những vết roi điện từ nén hơi nước cháy sém rách da thịt rỉ máu đen bám đầy muội than. Dù cơ thể bị tàn phá nặng nề, đôi mắt của Thiết Đảm vẫn quật cường rực sáng dưới ánh đèn dây tóc yếu ớt.


“Mộ Dung... chạy mau... Đây là cái bẫy...” Thiết Đảm khàn giọng thét lên, nhưng cổ họng gã khô khốc.


*Vút!*


Một tiếng xé gió đanh thép vang lên từ góc tối của buồng giam. Luồng hơi nóng một trăm hai mươi độ C ập thẳng vào mặt Mộ Dung. Theo bản năng sinh tồn, anh đưa chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo lên đỡ.


*Chát!*


Sợi roi đồng thau nén khí quất mạnh vào thân mỏ lết, tạo ra một tiếng nổ nén khí chói tai. Lực chấn động cực đại truyền qua cán mỏ lết khiến toàn bộ cánh tay phải sinh học của Mộ Dung bị tê liệt hoàn toàn, chiếc mỏ lết nặng ba ký tuột khỏi tay rơi xuống sàn đá vang lên tiếng *xoảng* nặng nề.


Từ trong bóng tối bước ra, Đội trưởng tuần tra Lôi cười sằng sặc. Gã khoác bộ quân phục bọc đồng thau dày cộm cáu bẩn bám đầy muội than, gương mặt đầy sẹo rỗ co rúm lại dưới ánh sáng đỏ lân quang phát ra từ chiếc roi đồng nén khí đang rít nhẹ trên tay gã. Phía sau gã, bốn tên lính tuần tra bọc đồng lăm lăm súng phun hơi nước nóng cầm tay và thương nén khí, khóa chặt mọi lối thoát hiểm.


“Gã thợ máy nghèo lập dị,” Lôi rít qua kẽ răng vàng khè. “Mày nghĩ mày có thể lọt qua mắt tao sao? Ba Sâm đã trả tiền để tao mang cái đầu của mày và chiếc bình lọc chì sau lưng mày về thượng tầng. Hôm nay, tất cả lũ chuột cống tụi mày sẽ hóa thành tro bụi!”


Nói rồi, Lôi vung roi quất liên tiếp. Những luồng nhiệt lượng từ roi đồng nén khí tỏa ra làm nung chảy một phần lớp sáp ong bảo vệ trên cánh tay cơ khí trái Model 01 của Mộ Dung, để lộ những sợi đồng sinh học dẫn nhiệt bên trong. Cơn đau buốt tủy sống chạy dọc từ khớp vai trái lên tận đại não khiến Mộ Dung suýt ngã quỵ.


Bốn tên lính tuần tra bọc đồng bắt đầu khép vòng vây, những mũi thương nén khí dài hai mét chĩa thẳng vào lồng ngực Mộ Dung, dồn anh vào sát vách tường thép nóng bỏng.


“Sư phụ!” A Sáng hét lên. Trong cơn hoảng loạn, cậu thiếu niên mồ côi nhìn thấy bao tải than cám phế thải đặt cạnh lò sưởi phòng giam. Cậu dùng hết sức bình sinh vác bao than lên, ném mạnh vào đường ống xả khí của lò sạc áp lực cao sát tường.


*Bùm!*


Ống dẫn khí bị nghẹt, áp lực nổ ngược thổi tung bao tải, rải hàng vạn mảnh than cám bốc khói đen kịt lấp đầy căn phòng hẹp. Màn sương đen muội than lập tức làm mờ hoàn toàn kính bảo hộ của lính tuần tra, khiến chúng hỗn loạn xả súng phun hơi nước mù quáng vào không trung.


Lợi dụng khoảng lặng âm thanh và bóng tối, Mộ Dung đeo chiếc kính một mắt hổ phách của Lão Tôn lên. Qua thấu kính thạch anh cổ xưa, anh nhìn thấy dòng chảy áp suất màu đỏ rực rỡ bên trong lò hơi sạc áp đeo lưng của Đội trưởng Lôi. Anh phát hiện ra một vết rạn nứt nhỏ do rỉ sét lâu ngày ngay sát khớp nối ống dẫn nhiệt chính sau lưng gã.


Đó là điểm yếu chí mạng của bộ giáp đồng nặng nề.


Mộ Dung lướt tới trong bóng tối muội than, tay trái cơ khí của anh nhặt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dưới đất lên. Khi sợi roi nén khí của Lôi lại quất tới xé gió, Mộ Dung không đỡ nữa. Anh dùng mỏ lết quấn chặt lấy sợi cáp đồng dẫn khí của roi, mượn lực đẩy pít-tông bốn mươi bar từ cánh tay cơ khí trái giật mạnh ngược lại.


*Rắc!*


Trục van chính điều tiết khí nén của roi đồng bị bẻ gãy đôi. Luồng hơi nước cao áp phun ngược ra từ tay cầm của Lôi, làm bỏng rộp bàn tay bọc da của gã khiến gã rú lên đau đớn.


Không để đối thủ kịp định thần, Mộ Dung gạt van xả khí bên vai trái. Tiếng hơi nước nén rít lên đanh gọn từ các xi lanh pít-tông Model 01. Anh dồn toàn bộ lực nén khí bốn mươi bar vào bả vai trái, tung Đòn đấm nén khí pít-tông đấm thẳng vào vết rạn nứt rỉ sét sau lưng lò hơi của Lôi.


*Uỳnh!*


Cú đấm nén khí cực đại tạo ra một lực va chạm vật lý kinh hoàng. Lớp vỏ đồng thau dày cộm sau lưng Lôi bị đấm móp méo hoàn toàn, vết nứt rỉ sét vỡ toác ra. Luồng hơi nước siêu cao áp bên trong lò hơi sạc áp của gã nổ tung ngược trở lại, thổi bay tấm giáp bảo vệ vai và hất văng thân hình hộ pháp của gã đập mạnh vào vách tường thép.


Lực phản chấn cực đại từ cú đấm cũng khiến khớp bả vai trái cấy ghép của Mộ Dung phát ra tiếng *rắc* khô khốc, nứt nhẹ mỏm xương vai cơ học, khiến anh đau đớn lùi lại thở dốc.


“Tiểu Đao! Cắt xích!” Mộ Dung gào lên.


Tiểu Đao lướt tới, dùng dao nhíp cạy chốt lò xo của khóa cơ học treo Thiết Đảm. Thiết Đảm đổ sụp xuống sàn, hai chân gã bị bỏng rộp nặng do hơi nước nóng rò rỉ từ các đường ống ngầm dưới sàn nhà giam.


Nhưng từ đống đổ nát sát tường, Đội trưởng Lôi bết bát máu và muội than từ từ bò dậy. Gương mặt gã vỡ nát nửa bên dưới chiếc mặt nạ tuần tra hỏng hóc, đôi mắt đỏ ngầu đầy lòng căm thù điên cuồng. Gã cười sằng sặc, giọng cười khản đặc rít qua bộ lọc khí rách nát:


“Lũ chuột cống hạ tầng... tụi mày nghĩ tụi mày thắng rồi sao? Tất cả hãy chôn thây ở đây!”


Gã dùng bàn tay bỏng rộp còn lại giật mạnh cần gạt khẩn cấp màu đỏ gắn trên vách tường phía sau.


*Cạch! Rúuuu...*


Tiếng còi hơi nén báo động đỏ vang dội toàn khu biệt giam. Hệ thống xả hơi nước nóng tự động hai trăm độ C của toàn bộ phân khu Sở Áp lực đã bị kích hoạt vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!