Nhạc nềnCyber_Noir

Đột Nhập Sở Áp Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mộ Dung siết chặt chiếc còi đồng tuần tra trong lòng bàn tay phải, lách mình qua cửa thông gió ngầm hướng về phía hỏa ngục Sở Áp lực Đô thị Smog-Town. Bóng tối dưới lòng đất đặc quánh, lạnh lẽo và sực nức mùi lưu huỳnh lẫn lộn với hơi nước rò rỉ từ các khớp nối rỉ sét. Sau lưng anh, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 nặng nề rít lên những tiếng xả khí nhỏ, đều đặn như nhịp thở của người vợ quá cố Thanh Nhã đang nằm trong kén khói lam lân quang. Áp kế trên cổ bình đứng yên ở mức một phẩy năm bar, một chỉ số mong manh đến nghẹt thở. Mỗi bước đi của Mộ Dung đều kéo theo cơn đau nhói từ bả vai phải rách cơ—nơi những sợi chỉ đồng sinh học đang cố gồng gánh chi giả cơ khí trái Model 01 vừa được nâng cấp bọc chì tấm xám xịt.


“Sư phụ, bão tuyết axit phía trên đang mạnh dần, nước thải bắt đầu dâng nhanh ở nhánh cống phụ,” tiếng thì thầm của A Sáng vang lên từ phía sau. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi gầy nhom, mặt mũi lem nhem muội than, tay siết chặt chiếc cờ-lê vạn năng tự chế bằng đồng thau.


“Suỵt, giữ im lặng và bám sát vách ống đồng,” Mộ Dung khàn giọng cảnh báo. Anh khẽ xoay nhẹ bánh răng điều chỉnh trên chiếc kính bảo hộ đồng thau một mắt của Lão Tôn đeo trên mắt phải. Thấu kính thạch anh màu hổ phách lập tức phóng đại những tia hơi nước mờ ảo đang phun ra từ các khe hở của hệ thống đường ống sưởi ấm đô thị.


Bên cạnh anh, Tiểu Đao di chuyển nhanh nhẹn như một con mèo bóng đêm. Cô bé mười bốn tuổi dường như không hề bị ảnh hưởng bởi sức nặng của sương độc lưu huỳnh, đôi mắt sắc lẹm của cô liên tục đảo quanh để định vị các chốt khóa cơ học. Cả ba đang đứng trước lối vào duy nhất của Sở Áp lực Đô thị: Giếng thông gió số 3.


Đây là một trục thông gió khổng lồ, sâu hoắm, nối liền hạ tầng rỉ sét với tầng sưởi ấm trung lưu của giới quý tộc. Bên trong giếng, cánh quạt hút gió bằng thép khổng lồ đường kính bốn mét đang quay liên tục không ngừng nghỉ, tạo ra những luồng gió nén rít lên gầm rú như tiếng gầm của quái thú bọc thép. Gió nén thổi ngược từ dưới lên mang theo hơi nóng rát da thịt và mùi dầu bôi trơn thô khét lẹt.


“Cánh quạt này quay không có nhịp dừng, chúng ta không thể bò qua được,” A Sáng run rẩy nói, nhìn những lưỡi thép bén ngót chém vào không khí phát ra tiếng *vù vù* xé gió.


“Không có cỗ máy nào hoạt động hoàn hảo không có nhịp trễ,” Mộ Dung lầm lì đáp. Anh bước tới sát mép giếng gió, áp sát chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo vào vách thép rỉ sét của trục thông gió. Anh nhắm chặt mắt, kích hoạt Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại.


Trong bóng tối tuyệt đối của tâm trí, mọi tiếng ồn hỗn loạn của bão tuyết axit phía trên và tiếng nước thải cống ngầm phía dưới đều bị đẩy lùi. Chỉ còn lại tiếng mài mòn của các bánh răng truyền động chuyển động bên trong hộp số điều khiển cánh quạt. *Cạch... cạch... kèn kẹt...* Mộ Dung lắng nghe từng nhịp gõ của kim loại, phân tích sai số áp suất cơ học. Anh nhận ra trục quay của cánh quạt đang bị sụt áp cục bộ do hệ thống sưởi hạ tầng vừa bị xả áp khẩn cấp ở Quận 4. Cứ sau mỗi chu kỳ quay mười hai nhịp, hộp số sẽ có một nhịp trễ kéo dài đúng hai giây do bánh răng truyền động bị mòn ren.


“Chuẩn bị,” Mộ Dung mở mắt, ánh mắt anh lạnh lùng và chính xác như một kỹ sư ngưng tụ bậc cao. “Khi ta hô 'chạy', cả hai phải lướt qua ngay lập tức. Không được ngập ngừng dù chỉ một phần mười giây.”


Tiểu Đao siết chặt túi da bọc amiăng, đầu gối hơi khuỵu xuống thủ thế. A Sáng nuốt nước bọt, bám chặt vào vai áo măng tô của sư phụ.


*Kịch... kịch... kịch...* Tiếng bánh răng nghiến vào nhau kèn kẹt đạt đến nhịp thứ mười hai. Trục cánh quạt khựng lại một nhịp rất nhỏ, tiếng rít gió đột ngột giảm tần số.


“Chạy!”


Mộ Dung đẩy mạnh A Sáng về phía trước, đồng thời Tiểu Đao đã lướt đi như một vệt đen qua khe hở của hai lưỡi thép khổng lồ. Mộ Dung lách người theo ngay sau, chiếc bình lọc chì nặng nề sau lưng sượt qua cạnh sắc của lưỡi quạt phát ra tiếng *xoảng* chói tai. Một luồng gió nén cực đại lập tức ập trở lại khi cánh quạt tiếp tục quay, thổi tung tạt hơi nóng hai trăm độ sượt qua gót giày da của họ.


Cả ba đổ sụp xuống sàn gạch men bóng loáng phía bên trong Sở Áp lực. Sự tương phản lập tức đập vào mắt họ. Khác xa với sự rách rưới, nghèo khổ bám đầy muội than của khu ổ chuột Smog-Town bên dưới, không gian bên trong Sở Áp lực Đô thị lộng lẫy một cách tàn nhẫn. Những vách tường bọc đồng ròng dát vàng bóng loáng, sàn nhà lát gạch thạch anh ấm áp nhờ hệ thống ống dẫn sưởi chạy ngầm liên tục tỏa nhiệt. Không khí bên trong ngập tràn mùi khí ozone nén tinh khiết và tiếng tích tắc lạnh lùng, đều đặn của siêu máy tính bánh răng trung tâm đang tính toán hạn mức sưởi ấm của toàn thành phố.


“Nhìn bọn họ kìa... sưởi ấm bằng mạng sống của người nghèo mà đài các thế này,” Tiểu Đao khinh bỉ nhổ nước bọt xuống sàn gạch dát vàng.


“Giữ cảnh giác,” Mộ Dung nhắc nhở, anh điều chỉnh lại chiếc kính một mắt hổ phách. “Chúng ta đang ở hành lang bảo mật trung tâm. Nơi này ngập tràn cảm biến hơi nước tự động quét liên tục. Nếu nhiệt độ cơ thể chúng ta làm thay đổi nhiệt độ môi trường quá mức, hệ thống sẽ tự động ngắt van sưởi phụ và kích hoạt báo động đỏ sụt áp.”


Mộ Dung chỉ tay về phía những ống đồng nhỏ chạy dọc trần hành lang. Ở đầu mỗi ống dẫn là một thấu kính thạch anh màu đỏ nhạt, liên tục xoay tròn nhờ lò xo dây cót siêu nhỏ. Đó là cảm biến nhiệt độ hồng ngoại của hoàng gia, hoạt động bằng cách phát hiện các dòng nhiệt lượng bất thường trong không khí.


“Tiểu Đao, đến lượt em,” Mộ Dung thì thầm.


Cô bé móc túi gật đầu, nhanh nhẹn trèo lên các đường ống dẫn khí nén bọc amiăng sát trần nhà. Di chuyển không một tiếng động nhờ đôi giày đế cao su cách âm, Tiểu Đao đu mình trên ống dẫn, tay phải rút ra những miếng amiăng cách nhiệt siêu khít mà Vân Ni đã bào chế dã chiến từ trước. Cô bé khéo léo dán đè các miếng amiăng lên trên mắt quét thạch anh của cảm biến, cô lập hoàn toàn khả năng nhận diện nhiệt lượng của hệ thống bảo an.


Trong lúc đó, A Sáng quỳ dưới đất, lôi chiếc kìm bấm lỗ cầm tay và Thẻ đồng bảo mật mười hai ký tự phục hồi dã chiến ra. Cậu thiếu niên cẩn thận đút thẻ vào khe đọc cơ học của cửa phụ phòng giam giữ.


“Sư phụ, ren van đọc thẻ của cửa này bị kẹt cặn vôi nặng, thẻ đồng phục hồi của chúng ta bọc chì quá dày, không thể đút sâu vào khe đọc được!” A Sáng hoảng hốt thì thầm, trán lấm tấm mồ hôi.


“Để ta,” Mộ Dung bước tới. Anh dùng tay phải sinh học bị bỏng rộp nhẹ giữ chặt đầu thẻ, tay trái cơ khí Model 01 bọc chì tấm nâng đỡ trợ lực nén. Bằng một lực ép cơ học chính xác ba mươi bar từ pít-tông vai, anh ép mạnh tấm thẻ đồng mỏng vào khe đọc mà không làm gãy ren van bảo mật.


*Kịch... kịch...*


Tiếng bánh răng bên trong ổ khóa cửa phụ xoay chuyển, nhưng đột ngột, một tiếng *xèo xèo* đanh thép vang lên từ phía cuối hành lang. Một van xả áp tự động (van xả phụ ngoài lịch trình) đột ngột rít lên dữ dội, phun ra một luồng hơi sương trắng xóa nóng bỏng. Luồng hơi sương lập tức lấp đầy hành lang hẹp, làm sụt giảm áp suất hệ thống sưởi cục bộ và làm mờ hoàn toàn tầm nhìn của cả nhóm.


“Có người sụt áp! Báo động sụt áp hệ thống sưởi phụ!” tiếng còi hơi nén của Sở Áp lực bắt đầu rít lên tần số cao từ xa.


“Sư phụ! Chúng ta bị lộ rồi sao?” A Sáng run rẩy nắm chặt cờ-lê vạn năng.


“Chưa! Đó là van xả tự động xả áp thừa của tháp sưởi thượng tầng,” Mộ Dung áp tai xuống sàn gạch ấm áp, lắng nghe tiếng rung động truyền qua kim loại. *Cộc... cộc... cộc...* Tiếng bước chân xích sắt nặng nề của lính tuần tra bọc đồng đang tiến lại gần từ phía ngã rẽ hành lang tối. “Lính gác đang đến. Có ít nhất ba tên.”


“Tiểu Đao! Xuống mau!” Mộ Dung hét khẽ.


Tiểu Đao buông mình từ trần nhà xuống, tiếp đất êm ái ngay bên cạnh Mộ Dung. Cô bé nhanh chóng rút chiếc dao nhíp bằng thép lò xo ra, áp sát lưng vào vách đồng dát vàng để ẩn nấp.


Mộ Dung nhanh chóng đưa cả nhóm lách vào góc mù cảm biến của hành lang, sử dụng kỹ năng Đột kích góc mù cảm biến. Anh căn nhịp di chuyển trùng khớp với tiếng gõ nhịp chuông khổng lồ của tháp đồng hồ đô thị đang vang vọng qua vách thép: *Boong... boong... boong...* Cứ mỗi nhịp chuông ngân vang, cả nhóm lại lướt đi một đoạn ngắn trong khoảng lặng âm thanh, tránh né hoàn toàn tầm quét của camera hơi nước tuần tra đang xoay tròn mù quáng trong làn sương trắng.


Tiểu đội lính gác bọc đồng thau nặng nề bước qua vị trí ẩn nấp của họ, những khẩu thương nén khí dài hai mét rít nhẹ hơi nước nóng rực sượt qua sát mép áo măng tô da bọc amiăng của Mộ Dung. Nhờ lớp amiăng cách nhiệt bọc ngoài cơ thể và kỹ thuật Ép tim đồng bộ nhiệt độ mà Mộ Dung đang vận hành, cảm biến nhiệt trên giáp của lính tuần tra hoàn toàn bị đánh lừa.


Khi lính gác vừa đi khuất vào làn sương sương mù, Tiểu Đao lập tức lướt tới trước cửa phòng lưu trữ thẻ đồng bảo mật—lối thoát duy nhất dẫn vào buồng giam biệt lập của Thiết Đảm.


“Ổ khóa này bọc chì quá dày, hệ thống bánh răng mật mã bên trong bị khóa ba lớp cơ học chịu lực căng lớn!” Tiểu Đao thốt lên sau khi cố dùng sợi dây đồng để bẻ khóa cơ học ổ khóa trung tâm nhưng thất bại hoàn toàn do không thể cảm nhận được nhịp chốt bánh răng. “Dao nhíp của em không thể nạy được chốt khóa bọc chì này!”


“Để em giúp!” A Sáng khẩn trương đưa chiếc kìm hiệu chuẩn và bộ kim châm bạc dã chiến cho Tiểu Đao.


Mộ Dung đứng gác ở lối hành lang tối, đôi tai anh khẽ động đậy theo tiếng rít áp lực kèn kẹt từ các đường ống sưởi ấm. Anh khẽ siết chặt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau lưng, bả vai phải khâu chỉ đồng sinh học lại rỉ ra một giọt dịch đồng xanh nhạt nhức nhối dưới lớp áo da rách. Thời gian sáu tiếng đếm ngược của phiến quân đang trôi qua từng phút một cách tàn nhẫn.


Tiểu Đao tập trung cao độ, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt nhỏ nhắn. Cô bé dùng chiếc nhíp thép mỏng lách sâu vào khe khóa bánh răng, kết hợp với kìm hiệu chuẩn của A Sáng để căn chỉnh từng khớp răng rỉ sét.


*Tạch... tạch...*


Tiếng bánh răng thứ nhất xoay chuyển. Rồi đến bánh răng thứ hai.


*Kịch!*


Tiếng chốt khóa cơ học cuối cùng bung mở. Cánh cửa phòng lưu trữ thẻ đồng bảo mật từ từ hé ra một khe hẹp tối tăm.


“Thành công rồi, anh Mộ Dung!” Tiểu Đao khẽ reo lên đầy vui mừng.


Nhưng niềm vui chưa kịp định hình trên gương mặt họ thì từ sâu trong hành lang tối tăm phía đối diện, một tiếng thở cơ học ghê rợn, nặng nề bỗng rít lên qua bộ lọc khí nén. Tiếng pít-tông chân nạp khí nén kêu *phù... phù... kèn kẹt...* đều đặn đầy sát khí.


Từ trong màn sương mù trắng xóa, hai đốm sáng đỏ rực từ cảm biến nhiệt độ hồng ngoại hiện lên như hai mắt quỷ bừng sáng trong bóng tối. Một bóng đen khổng lồ, bọc thép đen bóng loáng dài hơn một mét rưỡi từ từ bước ra, bốn chân là các khớp pít-tông hơi nước nén khí chạy bằng dầu thủy lực tinh luyện đang rít nhẹ gầm rú.


Đó chính là thú săn cơ khí Hắc Khuyển của Thanh tra Trác Độc. Bộ cảm biến khứu giác hóa học nhạy bén trên mũi thép của nó khẽ hếch lên, ngửi thấy mùi sáp ong bảo vệ mà Vân Ni vừa quét lên cánh tay cơ khí trái của Mộ Dung, và nó đang bắt đầu nạp khí nén vào pít-tông chân chuẩn bị lao vút tấn công.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!