Nhạc nềnCyber_Noir

Bản Thẻ Đục Lỗ Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mảnh thẻ đồng bảo mật lấp lánh ánh đỏ ma mị dưới ánh lửa rèn dã chiến của Trạm Van Số 9. Hơi nóng từ lò rèn hắt lên gương mặt hốc hác, nhễ nhại mồ hôi của Mộ Dung, nhuộm đỏ cả lớp kính bảo hộ hổ phách mà anh đang đeo lệch trên trán. Trên tay phải sinh học sạm đầy muội than của anh, mảnh thẻ đồng siêu nhỏ vừa trượt ra từ bụng con chuột cơ khí vẫn còn âm ấm nhiệt lượng cơ học. Những lỗ đục li ti trên bề mặt thẻ phản chiếu thứ ánh sáng đỏ rực như máu, mang theo dòng thông điệp khẩn cấp của Sĩ quan Đinh: Thiết Đảm đã bị bắt giam tại biệt giam Sở Áp lực Đô thị Smog-Town, và Đốc công Ba Sâm đã ký duyệt lệnh đưa anh lên bệ hóa hơi chủ trong vòng bốn mươi tám giờ tới để hoàn thành chỉ tiêu mười ngàn linh hồn của tể tướng Càn Khôn.


“Rầm!”


Một tiếng nện kim loại chói tai vang lên cắt đứt bầu không khí ngột ngạt. Gã Sẹo dằn mạnh chiếc móc sắt bằng thép carbon xuống mặt đe rèn, làm bắn ra những tia lửa đồng rực sáng. Đôi mắt cơ khí một mắt của gã xoay tít lò xo kèn kẹt, phát ra tiếng tích tắc dồn dập đầy phẫn nộ:


“Không thể chờ đợi thêm nữa! Thiết Đảm là đầu mối giữ mạch than cám của chúng ta ở bến tàu. Nếu gã bị hóa hơi sạc cho siêu pháo hoàng gia, phiến quân sẽ mất nguồn cung nhiệt lượng dã chiến. Ta sẽ dẫn đội tiên phong bọc thép và kỵ sĩ bọc da nén khí san phẳng Sở Áp lực Đô thị ngay trong đêm nay! Chúng ta có đủ mìn hơi nước quân sự để nổ tung bức tường phía đông của nhà giam!”


“Ông muốn giết chết Thiết Đảm ngay lập tức sao?”


Mộ Dung khàn giọng cắt ngang, giọng nói trầm khản đặc trưng của anh vang lên, lạnh lùng và dứt khoát giữa tiếng rít gào của các lò chưng cất dã chiến xung quanh. Anh từ từ đứng dậy, cánh tay cơ khí trái Model 01 vừa được nâng cấp bọc chì tấm xám xịt khẽ rít lên một luồng khí nén bốn mươi bar êm ái. Bả vai phải khâu chỉ đồng sinh học của anh khẽ giật mạnh, rỉ ra một giọt dịch đồng xanh nhạt nhức nhối dưới lớp áo măng tô da rách nát bọc amiăng. Anh tiến lại gần bản sơ đồ đường ống dẫn nhiệt ngầm của quận nghèo đang trải rộng trên bàn sắt.


“Nhìn vào đây đi,” Mộ Dung chỉ ngón tay phải vào khu vực bôi đỏ quanh Sở Áp lực Đô thị. “Sở Áp lực được xây dựng đè lên một nút van sưởi trung tâm cấp một. Toàn bộ hệ thống đường ống dẫn nhiệt ngầm bọc đồng thau quanh khu biệt giam đang vận hành ở áp suất cực hạn ba mươi lăm bar để dồn nhiệt lên cung điện bay thượng tầng. Nếu ông dùng mìn hơi nước quân sự tấn công trực diện vào bức tường phía đông, lực chấn động cơ học dội ngược sẽ kích nổ dây chuyền các khớp nối ống dẫn rỉ sét.”


Mộ Dung ngước mắt nhìn thẳng vào hốc mắt cơ khí của Gã Sẹo, ánh mắt lạnh lùng như thép tôi:


“Chỉ cần một vết nứt nhỏ, hơi nước siêu cao áp hai trăm độ C sẽ phun tràn ngập các buồng giam biệt lập trong vòng ba giây. Thiết Đảm và bầy tù nhân nghèo khổ bên trong sẽ bị luộc chín và bốc hơi trước khi đội tiên phong của ông phá được lớp cửa đồng ngoài hành lang. Đó không phải là giải cứu, đó là một cuộc thảm sát dã chiến.”


Gã Sẹo nghiến răng kèn kẹt, chiếc móc sắt rít nhẹ hơi nước nén khi gã siết chặt nắm tay phải bọc da thô:


“Vậy ngươi bảo ta phải làm thế nào? Nhìn Thiết Đảm bị Ba Sâm đưa lên bệ hóa hơi làm chất đốt cho bọn quý tộc bọc vàng sao? Đó là bệ hóa hơi chủ! Một khi gã bị nén vào bình áp suất lân quang, linh hồn gã sẽ bị vắt kiệt và phân rã vĩnh viễn văng ra khí quyển!”


“Chúng ta sẽ đột nhập,” Mộ Dung dứt khoát đáp. “Nhưng không phải bằng súng hơi nước quân sự hay bộc phá. Chúng ta sẽ đi qua hệ thống ống dẫn thông gió hẹp và đánh cắp thẻ đục lỗ quản trị tối cao từ phòng giám sát của Sở Áp lực. Chỉ cần có thẻ quản trị, ta có thể lập trình lại siêu máy tính bánh răng để tự động mở khóa các buồng giam mà không gây sụt áp hệ thống sưởi, tránh kích hoạt còi báo động đỏ của Trác Độc.”


Gã Sẹo cười lạnh, tiếng cười khản đặc đầy hoài nghi:


“Đột nhập? Ngươi nghĩ Sở Áp lực Đô thị là cái tiệm sửa máy rách nát của ngươi chắc? Đó là trung tâm điều hành van sưởi của toàn quận nghèo. Chúng vừa thay đổi toàn bộ hệ thống khóa mã hóa hơi nước tự động sang thuật toán bảo mật mới của hoàng gia. Ngay cả thợ khóa cơ học giỏi nhất của ta cũng không thể bẻ gãy các bánh răng khóa của chúng bằng kìm hiệu chuẩn thông thường. Ngươi lấy cái gì để bẻ khóa?”


Đúng lúc đó, một bóng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn lướt ra từ bóng tối của toa tàu điện ngầm rỉ sét cạnh bên. Tiểu Đao, cô bé móc túi mười bốn tuổi, mặc bộ đồ da đen bó sát rách rưới bám đầy muội than, khẽ nở một nụ cười nghịch ngợm. Cô bé đưa tay vào chiếc túi chéo vai đựng đầy các loại dao nhíp và kìm bấm lỗ cơ học cầm tay, rút ra một vật nhỏ lấp lánh ném thẳng lên bàn sắt:


“Nếu thợ khóa của phiến quân không bẻ được, thì để anh Mộ Dung bẻ. Nhìn cái này đi, gã sẹo.”


Đó là một mảnh thẻ đồng bảo mật bị lỗi, một góc bị cháy xém nhẹ do quá nhiệt lò hơi, nhưng các tọa độ lỗ đục trên bề mặt vẫn còn nguyên vẹn.


“Em vừa lén nhặt được mảnh thẻ lỗi này từ bãi rác thải lò hơi hoàng gia phía sau phòng hóa hơi Quận 4,” Tiểu Đao láu cá nháy mắt, tay mân mê chiếc dao nhíp bằng thép lò xo. “Tên phó đốc công Hắc đã vứt nó đi vì sai số lập trình lực nén. Nhưng nhìn kỹ các hàng lỗ đục đi, anh Mộ Dung.”


Mộ Dung cúi đầu, nhấc mảnh thẻ đồng bị lỗi lên sát mắt phải. Anh lật mở thấu kính thạch anh màu hổ phách của chiếc kính bảo hộ một mắt, điều chỉnh tiêu cự bánh răng nhỏ bên hông kính để quan sát kỹ cấu trúc các lỗ đục. Trái tim anh đột nhiên thắt chặt lại, dòng mực đồng sinh học trong mạch máu bả vai co thắt mạnh mang lại cảm giác nhức nhối buốt nhói.


Mảnh thẻ đồng này không sử dụng hệ thống mã hóa tám hàng lỗ tiêu chuẩn của Sở Áp lực đô thị. Nó có mười hai hàng lỗ đục li ti, được sắp xếp theo một thuật toán cân bằng áp suất cơ học tinh xảo đến kinh ngạc, tạo thành một hoa văn chuyển động tuần hoàn trông giống như một chiếc chuông đồng cổ đại.


“Đây là... Bản giao hưởng mười hai nhịp,” Mộ Dung thì thào, giọng nói run rẩy đầy xúc động. “Là hệ thống do cha ta—Mộ Dung Thiết—thiết kế trước khi ông bị hoàng gia thủ tiêu năm xưa.”


Gã Sẹo bước tới, đôi mắt cơ khí của gã chớp liên tục phát ra tiếng tích tắc dồn dập:


“Cha ngươi? Người thiết kế hệ thống tháp đồng hồ trung tâm hoàng cung?”


“Phải,” Mộ Dung siết chặt mảnh thẻ đồng lỗi trong lòng bàn tay, cảm nhận những cạnh sắc của kim loại ghim vào da thịt bỏng rộp của mình. “Hoàng gia đã cướp đoạt bản vẽ của cha ta, tích hợp công nghệ hóa hơi linh hồn vô nhân đạo của tể tướng vào hệ thống van điều tiết để tối đa hóa hiệu suất thu hoạch năng lượng. Nhưng cấu trúc cốt lõi của khóa bánh răng vẫn tuân theo quy luật mười hai nhịp xả áp tuần hoàn. Ta là người duy nhất hiểu được ngôn ngữ của các van áp suất này.”


Để chứng minh, Mộ Dung cầm chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau lưng lên. Anh áp tai vào đường ống dẫn hơi nước dã chiến chạy dọc vách hầm Trạm Van Số 9. Bằng một động tác dứt khoát, anh dùng cán mỏ lết gõ nhẹ lên vách đồng theo một nhịp điệu kỳ lạ: *Kịch... kịch... kịch...* đều đặn mười hai nhịp.


*Xèo... xèo...*


Luồng hơi nước nóng rò rỉ bên trong đường ống đột ngột dừng hẳn lại, áp kế tròn gắn trên vách ống lập tức giảm sụt từ hai mươi bar về mức cân bằng mười bar mà không hề gây ra tiếng rít báo động nào.


“Nghe thấy không?” Mộ Dung ngước lên nhìn Gã Sẹo. “Đó là nhịp xả áp tự nhiên của hệ thống mười hai ký tự. Ta có thể dùng Kỹ thuật đục lỗ thẻ bảo mật cầm tay để tự chế tạo một thẻ đồng bảo mật giả dựa trên mảnh thẻ lỗi này, đánh lừa siêu máy tính bánh răng của nhà giam mở khóa buồng giam Thiết Đảm.”


Gã Sẹo nhìn đường ống dẫn nhiệt đang đứng yên ở áp suất cân bằng, hốc mắt giả của gã phát ra tiếng kèn kẹt trầm mặc. Gã bắt đầu nhận ra giá trị vô giá của tri thức kỹ nghệ mà thợ ngưng tụ u uất này đang nắm giữ. Tuy nhiên, gã vẫn lắc đầu đầy lý trí dã chiến:


“Lý thuyết của ngươi rất hoàn hảo, thợ ngưng tụ. Nhưng thực tế rèn đúc luôn đòi hỏi độ chính xác tuyệt đối. Ngươi đang bị chấn thương bả vai phải rách cơ rỉ dịch đồng xanh nặng nề, tay trái cơ khí mới nâng cấp bọc chì tấm chưa được hiệu chuẩn bôi trơn hoàn toàn bằng dầu thạch anh. Chỉ một sai số lực bấm lỗ dưới một milimet trên thẻ đồng mỏng, thuật toán của siêu máy tính hoàng gia sẽ phát hiện ra thẻ giả, lập tức khóa cứng toàn bộ hệ thống van tự động và xả hơi sưởi hai trăm độ thiêu chết Thiết Đảm.”


“Ta sẽ làm được,” Mộ Dung nghiến răng dứt khoát.


Anh lấy ra chiếc kìm bấm lỗ cơ học cầm tay bằng thép carbon rỉ sét từ túi da đeo hông. A Sáng lập tức chạy tới dọn sạch mặt bàn đe sắt rèn, lót một tấm amiăng cách nhiệt dày để sư phụ đặt tấm đồng mỏng lên. Vân Ni bước tới bên cạnh, khẩn trương dùng dầu bôi trơn thạch anh tinh luyện quét một lớp mỏng lên các khớp pít-tông cánh tay trái Model 01 của Mộ Dung để giảm ma sát ma sát cơ học.


“Sư phụ, bả vai phải của người đang run lắm,” A Sáng lo lắng nói khi nhìn thấy bàn tay phải sinh học của Mộ Dung đang co giật nhẹ do cơn đau tủy xương nhiễm độc chì hành hạ.


“Im lặng,” Mộ Dung nín thở. Anh tập trung toàn bộ thính giác của mình vào đĩa bánh răng chia độ của kìm bấm lỗ.


Anh đặt mảnh đồng mỏng chịu lực căng vào khe kìm, tay phải sinh học giữ chặt cán kìm, tay trái cơ khí nâng cấp bọc chì tấm trợ lực nén. Mộ Dung nhắm chặt mắt, áp dụng Kỹ thuật điều hòa nhịp thở giảm độc chì, nín thở đúng hai giây để ổn định nhịp tim và đôi bàn tay run rẩy.


*Tách!*


Tiếng kim loại giòn giã vang lên. Lỗ đục thứ nhất hoàn thành sắc nét trên bề mặt thẻ đồng. Mộ Dung khẽ thở ra, dịch chuyển đĩa chia độ sang tọa độ thứ hai. Anh tiếp tục nín thở hiệu chuẩn.


*Tách! Tách! Tách!*


Tám lỗ đục đầu tiên hoàn thành hoàn hảo không một tỳ vết. Uy tín của Mộ Dung trong phiến quân tăng vọt khi Gã Sẹo và bầy thợ máy vây quanh nín thở quan sát tay nghề rèn đúc micromet bằng mắt thường của anh. Nhưng đến lỗ đục thứ chín—tọa độ chịu áp lực nén khí cực đại của thuật toán mười hai nhịp—bả vai phải của Mộ Dung đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau buốt nhói như có hàng ngàn cây kim đồng châm thẳng vào tủy xương đòn rách cơ rỉ dịch đồng xanh khiến anh mất kiểm soát lực bấm.


*Rắc!*


Tấm đồng mỏng chịu lực căng bị gãy đôi ren chịu lực do sai số lực bấm quá mạnh từ cánh tay trái Model 01 nâng cấp chưa được hiệu chuẩn hoàn hảo.


“Chết tiệt!” Gã Sẹo gầm nhẹ. “Sai số lực bấm của chi giả bọc chì quá lớn! Ngươi không thể tự lập trình thẻ giả bằng tay rách cơ như thế này được!”


Mộ Dung gục đầu xuống bàn đe sắt rèn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán bám muội than. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, cơn đau thể xác và áp lực thời gian đè nặng lên vai khiến anh kiệt quệ. Mất mười hai tiếng chuẩn bị quý giá để nâng cấp chi giả và rèn thẻ đồng, giờ đây tấm đồng mỏng duy nhất chịu lực căng đã bị gãy nát. Uy tín của anh trước phiến quân bị đặt dưới áp lực đánh cược sinh mạng cực lớn.


“Chúng ta không còn tấm đồng mỏng mạ kẽm nào có độ dẻo tương đương để làm thẻ giả nữa,” Vân Ni khẽ lắc đầu thở dài sau lớp mặt nạ bọc chì.


Tiểu Đao khẽ cắn môi, cô bé nhìn mảnh thẻ đồng bị lỗi cháy xém của Ba Sâm vứt đi, rồi nhìn Mộ Dung bằng đôi mắt sắc lẹm kiên cường:


“Chúng ta không cần tự đục lỗ thẻ giả từ đầu nữa. Nhìn vào mảnh thẻ lỗi này đi, anh Mộ Dung. Nó bị lỗi đục lệch hai lỗ ở hàng thứ mười một và mười hai do máy dập của phòng hóa hơi bị kẹt cặn vôi. Nếu chúng ta dùng bộ kim châm bằng bạc để thông van xả khí siêu nhỏ, đắp chì tấm nguyên chất mỏng bọc ngoài hai lỗ lỗi đó, rồi dùng kìm bấm đục lại chính xác hai lỗ mới... chúng ta có thể phục hồi mảnh thẻ lỗi này thành một thẻ quản trị hoàn chỉnh!”


Mắt Mộ Dung rực sáng dưới thấu kính hổ phách. Ý tưởng của Tiểu Đao cực kỳ điên rồ nhưng hoàn toàn khả thi về mặt động lực học cơ học hơi nước.


“Đúng vậy,” Mộ Dung khàn giọng nói, anh gạt nước mắt mồ hôi trên mặt. “Đắp chì tấm nguyên chất mỏng bọc ngoài mối lỗi sẽ giúp màng thẻ chịu được lực quét từ tính của siêu máy tính hoàng gia mà không bị nứt vỡ ren van.”


Anh quay sang nhìn Gã Sẹo, ánh mắt kiên định tuyệt đối:


“Ta cần sáu tiếng. Chỉ sáu tiếng lẻn vào Sở Áp lực Đô thị Smog-Town thông qua trục của Giếng thông gió số 3. Tiểu Đao sẽ bẻ khóa phòng lưu trữ thẻ để ta đánh cắp bộ chì khóa quản trị, phục hồi mảnh thẻ đồng lỗi này cứu Thiết Đảm. Nếu quá sáu tiếng mà ta thất bại, ông có thể kích nổ mìn hơi nước san phẳng nhà giam.”


Gã Sẹo im lặng nhìn thợ ngưng tụ u uất trước mặt. Đôi mắt cơ khí của gã xoay chậm lại, phát ra tiếng tích tắc trầm mặc dứt khoát:


“Được! Ta đồng ý cho ngươi sáu tiếng đột nhập tự do. Ta sẽ dẫn đội tiên phong bọc thép phục kích sẵn ở cổng phía đông Sở Áp lực. Đúng sáu tiếng, nếu không thấy tín hiệu xả áp ngược của ngươi, ta sẽ kích nổ toàn bộ khu vực. Hãy nhớ lấy, mạng sống của Thiết Đảm và sự sinh tồn của phiến quân đang nằm trên đôi tay rỉ dịch đồng của ngươi.”


Gã Sẹo từ từ rút chiếc còi đồng tuần tra của Sĩ quan Đinh từ thắt lưng da ra, đặt mạnh lên bàn sắt cạnh mảnh thẻ đồng lấp lánh ánh đỏ ma mị:


“Mang theo cái này đi. Nó sẽ giúp ngươi vượt qua các trạm gác phụ vòng ngoài của cảnh sát tuần tra đô thị.”


Mộ Dung siết chặt chiếc còi đồng tuần tra trong lòng bàn tay phải sinh học bỏng rộp. Anh đeo chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 chứa linh hồn Thanh Nhã sau lưng, điều chỉnh van giảm áp thủ công rít nhẹ khí nén ấm áp sưởi ấm lồng ngực. Trực giác thợ máy nhạy bén của anh bắt đầu cảnh báo một điều gì đó bất thường. Thuật toán mười hai ký tự mới của tháp đồng hồ hoàng cung tại sao lại xuất hiện quá dễ dàng trên mảnh thẻ đồng bị lỗi vứt ngoài bãi rác? Trác Độc là kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn và tính toán toán học cực kỳ chính xác. Lão không bao giờ để xảy ra những sai sót sơ hở như vậy.


Sở Áp lực Đô thị Smog-Town không chỉ là một nhà giam biệt lập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!