Bản Hòa Âm Của Đồng Và Chì
Tiếng búa rèn nện xuống đe sắt đều đặn vang vọng khắp sảnh chính của Trạm Van Số 9. Dưới lòng đất ẩm ướt và ngột ngạt này, hơi nóng từ những lò chưng cất dã chiến bốc lên nghi ngút, quyện với mùi dầu thủy lực thô và khói than cám phế thải tạo thành một thứ không khí đặc quánh, bóp nghẹt lồng ngực. Mộ Dung ngồi tựa lưng vào một toa tàu điện ngầm rỉ sét. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh buông thõng, lớp vỏ đồng móp méo loang lổ vết rỉ xanh, các khớp pít-tông thủy lực đã bị khóa cứng hoàn toàn sau cuộc đào thoát sinh tử.
Cách đó không xa, trong một góc hầm được che chắn bằng những tấm amiăng cách nhiệt rách nát, Lam Nhi đang ngủ thiếp đi. Cô bé tám tuổi gầy gò, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng yếu ớt dưới chiếc mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến. Thỉnh thoảng, một cơn ho khục khặc khàn đặc lại kéo đến, khiến cô bé co rúm người vì đau đớn. Mộ Dung nhìn con, đôi mắt thâm quầng ẩn sau chiếc kính bảo hộ hổ phách trùng xuống đầy dằn vặt. Áp tai vào vách bình lọc chì V-109 đeo sau lưng, anh nghe thấy tiếng gõ nhịp van đều đặn: *kịch... kịch... kịch...* mười hai ký tự. Làn khói lam lân quang của Thanh Nhã cuộn xoáy chậm rãi qua lớp kính thạch anh, tỏa ra luồng nhiệt lượng yếu ớt nhưng ấm áp, như thể cô đang cố gắng vuốt ve lồng ngực đang thắt chặt của con gái.
“Áp suất bình chứa chỉ còn một phẩy năm bar,” Vân Ni bước đến, giọng nói trầm lặng của cô vang lên sau lớp mặt nạ phòng độc bọc chì kín mít. Cô đặt chiếc rương gỗ chứa các dụng cụ hóa chất xuống đất, đôi bàn tay thon dài bọc găng da dày khẽ điều chỉnh thấu kính thạch anh trên bộ bình chưng cất. “Màng lọc chì cũ của anh đã bị axit sunfuric ăn mòn loang lổ. Nếu không nâng cấp cánh tay trái để nạp áp suất tuần hoàn, dòng khí lân quang của chị Thanh Nhã sẽ bị sụt giảm nghiêm trọng trong vòng ba ngày tới.”
A Sáng đứng cạnh bên, tay ôm một xô nước cất tinh khiết vừa chưng cất xong, gương mặt lem nhem muội than đầy vẻ lo lắng: “Sư phụ, bả vai phải của người đang rỉ dịch đồng xanh nặng lắm. Ca phẫu thuật cấy ghép dã chiến này... không có thuốc tê hoàng gia đâu. Người chịu nổi không?”
Mộ Dung khẽ ho khan, dòng mực đồng sinh học trong mạch máu bả vai co thắt mạnh, mang lại cảm giác buốt nhói như có hàng ngàn cây kim châm thẳng vào tủy sống. Anh lắc đầu, giọng khản đặc dứt khoát: “Không dùng thuốc tê công nghiệp. Thuốc tê của Ba Sâm chứa tạp chất thủy ngân đỏ, nó sẽ làm tê liệt thính giác của ta. Ta cần giữ sự tỉnh táo tuyệt đối để nghe nhịp bánh răng. Một ly lệch ren, pít-tông sẽ gãy nát khi áp lực nén chạm ngưỡng bốn mươi bar.”
Gã Sẹo đứng khoanh tay tựa vào bệ lò rèn cách đó vài thước, chiếc móc sắt thô ráp bằng thép carbon khẽ gõ nhịp kịch kịch lên bả vai bọc giáp da của gã. Gã nhìn Mộ Dung bằng đôi mắt cơ khí một mắt xoay tít lò xo liên tục phát ra tiếng tích tắc: “Thợ ngưng tụ, ta đồng ý cho ngươi mượn xưởng rèn và cung cấp chì tấm nguyên chất, nhưng nếu ca phẫu thuật này thất bại và ngươi hóa điên vì ngộ độc chì tủy xương, ta sẽ tự tay tháo dỡ bình lọc V-109 để sạc cho hệ thống phòng thủ của Trạm Van Số 9. Đó là luật sinh tồn của phiến quân.”
“Sẽ không thất bại,” Mộ Dung lạnh lùng đáp. Anh liếc nhìn chiếc còi đồng tuần tra của Đinh đang dắt bên hông Gã Sẹo như một vật chứng bảo mật, rồi ra hiệu cho Bác sĩ Nhã bước tới.
Bác sĩ Nhã thở dài, cô quỳ xuống bên cạnh Mộ Dung, lật mở vạt áo măng tô da sờn rách để lộ bả vai trái hoại tử nhẹ, nơi những đinh vít đồng cũ đã bị rỉ sét ăn mòn rách nát da thịt. Cô rút chiếc dao mổ bọc chì chịu lực ra, ngọn lửa từ lò rèn hắt lên lưỡi thép lạnh ngắt.
“Tôi bắt đầu rạch vết thương cũ. Anh ráng giữ chặt lấy đe sắt,” Bác sĩ Nhã khàn giọng cảnh báo.
Lưỡi dao mổ bọc chì lạnh buốt rạch sâu vào thớ thịt bả vai trái của Mộ Dung. Cơn đau sinh học tột cùng ập đến như một luồng điện cao áp chạy thẳng vào não bộ. Mộ Dung nghiến chặt răng đến mức nứt nẻ, bàn tay phải sinh học duy nhất còn cử động bám chặt lấy vành đe sắt rèn, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay sạm đầy muội than. Dịch đồng xanh nhạt hòa lẫn máu đỏ rỉ ra, nhỏ ròng ròng xuống nền đất ẩm ướt của nhà ga. Bác sĩ Nhã di chuyển dao mổ cực kỳ nhanh nhẹn, dùng kẹp gắp từng mảnh đinh vít đồng rỉ sét đã ăn sâu vào xương đòn ra ngoài. Tiếng kim loại va chạm kèn kẹt vào xương cốt vang lên ghê rợn giữa không gian tĩnh lặng.
“A Sáng! Siết đinh vít!” Mộ Dung gầm nhẹ qua kẽ răng rớm máu.
Cậu thiếu niên mười sáu tuổi run rẩy cầm chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo bước tới. Trước mặt cậu là khớp bả vai trái trống rỗng của sư phụ, nơi bốn lỗ khoan trực tiếp vào xương đòn đang lộ ra. Mộ Dung tự mình dùng tay phải giữ chặt bệ đỡ pít-tông bằng chì tấm nguyên chất cách ly vừa đúc, ép mạnh vào khớp xương vai.
“Siết đi! Đừng run tay!” Mộ Dung hét lên.
A Sáng nhắm mắt lấy lại bình tĩnh, đặt mỏ lết vào đầu đinh vít đồng ròng thứ nhất. Kịch! Cậu dồn lực siết mạnh. Tiếng đinh vít đồng ròng khoan trực tiếp vào xương vai Mộ Dung phát ra âm thanh kèn kẹt đau đớn vạn phần. Toàn thân Mộ Dung giật nảy lên, dòng máu bọc mực đồng co thắt dữ dội, áp lực nhiệt độ cơ thể tăng vọt lên gần bốn mươi mốt độ C. Trong cơn đau đớn tột cùng ấy, thị giác của anh bắt đầu nhòe đi, ảo ảnh về làn khói lam ấm áp của Thanh Nhã hiện lên mơ hồ bên cạnh giường bệnh của Lam Nhi, cô mỉm cười dịu dàng, khẽ thì thầm bên tai anh: *“Mộ Dung... ráng lên anh... vì con...”*
“Nước cất! Hạ nhiệt khẩn cấp!” Vân Ni hét lớn khi thấy bệ chì tấm bắt đầu bốc khói nhiệt rực đỏ do phản ứng ma sát sinh học.
A Sáng lập tức dội xô nước cất tinh khiết lạnh ngắt vào vết thương đang bốc khói của Mộ Dung. Tiếng xèo xèo vang lên đanh tai, hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút mang theo mùi máu và mùi đồng khét lẹt. Mộ Dung rên rỉ đau đớn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh lập tức áp dụng Kỹ thuật điều hòa nhịp thở giảm độc chì, hít thở sâu bằng cơ hoành, giữ khí đúng hai giây rồi thở mạnh ra qua màng lọc sợi bạc của mặt nạ để ép tim đập chậm lại, đồng bộ nhịp đập sinh học với tiếng gõ bánh răng đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường rách nát phía xa.
Sự đồng bộ nhịp tim giúp dòng máu bọc mực đồng chảy tuần hoàn trơn tru hơn qua các sợi dẫn nhiệt siêu nhỏ vừa được kết nối. Vân Ni nhanh tay dùng chiếc chổi lông nhỏ thấm sáp ong bảo vệ kháng axit quét một lớp dày bao phủ toàn bộ bốn đinh vít đồng ròng và các khớp pít-tông thủy lực vừa lắp đặt để cách ly hoàn toàn khỏi sương lưu huỳnh độc hại dưới cống ngầm.
“Khớp pít-tông số hai... lệch không phẩy hai milimet về phía tây bắc,” Mộ Dung khàn giọng nói, đôi tai nhạy cảm của anh nghe thấy tiếng mài mòn cực nhỏ bên trong xi lanh đồng đỏ dẻo mới ráp. “A Sáng... dùng kìm hiệu chuẩn xoay nhẹ van hãm ba chiều ngược chiều kim đồng hồ nửa vòng.”
A Sáng nín thở thực hiện theo đúng chỉ dẫn của sư phụ. Kịch! Tiếng bánh răng khớp vào nhau một cách hoàn hảo, êm ái không còn một tiếng rơ lệch nào nữa.
Bác sĩ Nhã nhanh chóng khâu vết mổ bằng chỉ khâu đồng sinh học, bọc ngoài bằng một tấm chì tấm nguyên chất siêu gia cố để ngăn chặn hoàn toàn bức xạ lân quang rò rỉ vào tủy sống của anh sau này. Ca phẫu thuật kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ nghẹt thở kết thúc. Mộ Dung gục đầu vào đe sắt, mồ hôi và máu ướt sũng cả thân người tàn tạ, nhưng đôi mắt anh lại rực sáng một tia thần采 kiên định của cảnh giới Kỹ sư ngưng tụ sơ cấp.
Anh từ từ đứng dậy, cánh tay cơ khí trái Model 01 vừa được tái cấu trúc bọc chì tấm xám xịt khẽ chuyển động. Mộ Dung gạt mạnh van xả khí nén đeo hông.
*Rítttt... rítttt...*
Luồng khí nén cực đại bốn mươi bar phóng ra từ xi lanh đồng, đẩy pít-tông thủy lực lao mạnh về phía trước tạo ra một luồng gió nén đanh thép thổi bay muội than dưới nền đất. Cánh tay cơ khí trái đã hoạt động trơn tru trở lại, tích hợp trực tiếp bộ lọc thạch anh dã chiến giúp giảm thiểu tối đa hiện tượng rò rỉ khói lân quang ăn mòn cơ thể.
Gã Sẹo nhìn cánh tay mới của Mộ Dung, đôi mắt cơ khí một mắt của gã khẽ giật giật, gã khẽ hừ lạnh một tiếng đầy kính nể: “Tay nghề khá lắm, thợ ngưng tụ. Ngươi thực sự đã sống sót qua ca phẫu thuật tự cấy ghép điên rồ này.”
Đúng lúc đó, một tiếng động kèn kẹt cơ học nhỏ vang lên từ phía đường ống dẫn nước thải phế thải sát trần nhà ga. Một con chuột cơ khí nhỏ làm bằng đồng thau rỉ sét, chạy bằng dây cót thép chịu lực cao, lách qua khe hở rơi xuống mặt đất. Nó bò nhanh về phía chân Mộ Dung, đôi mắt bằng bóng đèn dây tóc đỏ nhấp nháy liên tục theo nhịp mật mã đục lỗ.
Mộ Dung quỳ xuống, tay phải sinh học đón lấy con chuột cơ khí. Anh vặn nhẹ bánh răng hông của nó, một mảnh thẻ đồng bảo mật siêu nhỏ từ trong bụng con chuột trượt ra. Đó là mật hiệu khẩn cấp từ Sĩ quan Đinh gửi đến từ Sở Cảnh sát Tuần tra Smog-Town.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!