Nhạc nềnCyber_Noir

Bình Minh Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng hơi nước đen ngóm, đường kính hai phân, rít lên những tiếng nén khí khô khốc ngay trước trán Mộ Dung. Mùi dầu thủy lực khét lẹt và hơi nóng hừng hực phả ra từ khe hở của các xi lanh pít-tông dã chiến, khiến bầu không khí vốn đã ngột ngạt dưới lòng đất càng thêm phần nghẹt thở. Mộ Dung đứng khựng lại, tay phải sinh học vẫn giữ chặt lấy Lam Nhi đang run rẩy sau lưng. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh buông thõng, các khớp nối pít-tông nứt vỡ rỉ ra thứ dầu bôi trơn thô đen ngòm, lạnh ngắt và vô dụng. Bả vai phải sinh học—mối cấy ghép duy nhất còn hoạt động—đang gào rú đau đớn, thứ dịch đồng xanh nhức nhối rỉ ra từ vết rách cơ vai nhuộm đẫm lớp áo măng tô da sờn rách bám đầy muội than.


“Đứng yên! Kẻ nào dám đột nhập vào Trạm Van Số 9?”


Giọng nói khản đặc, lạnh lùng vang lên từ phía sau họng súng. Một gã đàn ông trung niên bước ra từ bóng tối của toa tàu điện ngầm rỉ sét. Gã khoác chiếc áo lính thủy đánh bộ sờn rách mất hết phù hiệu, gương mặt chằng chiu những vết sẹo bỏng hơi nước dài ngoằn ngoèo. Thay thế cho cánh tay trái bị mất của gã là một móc sắt thô sơ bằng thép carbon chịu lực, rít nhẹ hơi nước mỗi khi gã cử động. Đó chính là Gã Sẹo, thủ lĩnh phiến quân 'Linh Hồn Sắt' tại phân khu Smog-Town.


Mộ Dung từ từ giơ bàn tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động lên, cố gắng che chắn cho con gái nhỏ trước những họng súng đang chực chờ nhả đạn nén khí cực đại. Anh không dùng lực thô bạo, bởi anh biết chỉ cần một cử động sai lệch, bầy chiến binh bọc da thô rách xung quanh sẽ lập tức xả súng phun hơi nước nóng 180 độ C thiêu rụi cả hai cha con.


“Tôi không phải là mật thám hoàng gia,” Mộ Dung khàn giọng nói, giọng nói trầm khản đặc trưng của người thợ ngưng tụ u uất vang vọng trong sảnh chính nhà ga đổ nát. “Tôi đến đây theo chỉ dẫn của Sĩ quan Đinh.”


Nói rồi, bằng một động tác cực kỳ cẩn trọng, Mộ Dung thọc ngón tay vào túi áo măng tô da, rút ra chiếc còi đồng tuần tra của Sĩ quan Đinh. Chiếc còi đồng thau rỉ sét, có khắc chìm mã số sĩ quan chính quy, lấp lánh dưới ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ chiếc bình lọc chì đeo sau lưng anh.


Gã Sẹo nheo mắt nhìn chiếc còi đồng. Gã bước tới, dùng chiếc móc sắt thô bạo giật lấy vật chứng, đưa lên sát mắt cơ khí một mắt của mình để kiểm tra. Những tiếng bánh răng xoay kịch kịch bên trong hốc mắt giả của gã rít lên khe khẽ. Sau vài giây im lặng nghẹt thở, Gã Sẹo khẽ gật đầu, hạ họng súng hơi nước xuống. Bầy chiến binh xung quanh cũng lập tức thu súng, nhưng ánh mắt nghi kỵ của họ vẫn không hề rời khỏi chiếc bình lọc chì V-109 đang phát ra ánh sáng lân quang xanh lam dịu mát sau lưng Mộ Dung.


“Sĩ quan Đinh gửi ngươi tới?” Gã Sẹo cười lạnh, giọng nói đầy hoài nghi. “Một gã thợ sửa máy tàn phế, dắt theo một đứa trẻ hen suyễn phổi chì, và... đeo trên lưng một kho năng lượng khói lam khổng lồ rò rỉ. Ngươi có biết Trác Độc đang dùng bầy thú săn cơ khí Hắc Khuyển quét lân quang sục sạo khắp cống ngầm để tìm chiếc bình này không?”


“Tôi biết,” Mộ Dung trầm mặc đáp, nhịp thở của anh chậm rãi theo Kỹ thuật điều hòa nhịp thở giảm độc chì để xoa dịu cơn đau nhức nhối ở bả vai. “Nhưng đây là vợ tôi. Tôi sẽ không để bất kỳ ai chạm vào cô ấy.”


Gã Sẹo nhìn chằm chằm vào chiếc bình lọc chì V-109. Áp kế tròn mạ bạc gắn trên cổ bình lúc này đang đứng yên ở mức 1.5 bar, nhưng vách bình bọc amiăng bảo vệ đã bị rách nát sau cuộc đào thoát, để lộ lớp chì xám xịt bám đầy rỉ đồng xanh. Làn khói lam lân quang của Thanh Nhã bên trong lớp kính thạch anh cuộn xoáy một cách yếu ớt, thỉnh thoảng phát ra tiếng gõ nhịp van *kịch... kịch... kịch...* đều đặn mười hai ký tự như một lời chào mừng rụt rè giữa không gian ngầm xa lạ.


“Vợ ngươi sao?” Gã Sẹo hừ lạnh một tiếng, rồi quay lưng bước về phía buồng rèn đúc của căn cứ. “Đi theo ta. Ở đây không an toàn.”


Mộ Dung dắt Lam Nhi bước theo Gã Sẹo vào sâu trong Trạm Van Số 9. Nơi đây từng là một nhà ga tàu điện ngầm hơi nước sầm uất của đế quốc, nay đã bị bỏ hoang và biến thành xưởng rèn giáp dã chiến của phiến quân. Khắp sảnh nhà ga là những đống phế liệu đồng thau, những tuabin hỏng bốc mùi dầu thủy lực thô, và những lò than cám phế thải đang đỏ rực tỏa hơi nóng ngột ngạt. Hàng chục thợ máy phiến quân bọc da đang bận rộn quai búa rèn đúc các tấm giáp bọc đồng chịu lực căng lớn.


Tại trung tâm căn cứ, một cỗ máy tuabin nén khí khổng lồ đang nằm im lìm, các ống dẫn khí nén bằng đồng đỏ dẻo của nó trống rỗng, không hề có một milibar áp suất nào hoạt động. Gã Sẹo dừng lại trước cỗ tuabin hỏng, chỉ chiếc móc sắt vào khoang chứa năng lượng rỗng tuếch.


“Ngươi thấy đấy, thợ ngưng tụ,” Gã Sẹo nói, giọng gã trầm xuống, đầy áp lực. “Hệ thống phòng thủ tự động và các van xả khẩn cấp của Trạm Van Số 9 đang bị cạn kiệt năng lượng hoàn toàn. Nếu Trác Độc dẫn quân đặc nhiệm bọc thép càn quét xuống đây, chúng ta sẽ biến thành tro bụi trong vòng mười phút. Ta cần áp suất. Ta cần năng lượng khói lam.”


Gã Sẹo đột ngột quay phắt lại, chĩa thẳng chiếc móc sắt vào bình lọc chì V-109 sau lưng Mộ Dung.


“Giao nộp chiếc bình đó cho ta. Đội kỹ sư của ta sẽ trích xuất làn khói lam lân quang bên trong để sạc đầy áp suất cho tuabin nén khí này. Đổi lại, ta sẽ cho con gái ngươi thuốc hít kiềm trung hòa axit và một chỗ trú ẩn an toàn bọc amiăng cách nhiệt.”


Nghe đến từ “trích xuất”, lồng ngực Mộ Dung như có một luồng hơi nước 200 độ C phun trào. Anh lập tức đứng chắn trước bình lọc, tay phải sinh học nắm chặt lấy chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau lưng, đôi mắt thâm quầng ẩn sau chiếc kính một mắt hổ phách rực lên ngọn lửa giận dữ.


“Tuyệt đối không!” Mộ Dung nghiến răng, giọng nói run lên vì phẫn nộ. “Tôi đã hứa với Lão Tôn, đã hứa trước linh hồn của cha tôi: không bao giờ chủ động hóa hơi linh hồn người sống, và không bao giờ dùng linh hồn người chết làm chất đốt cho máy móc! Các người tự gọi mình là phiến quân chiến đấu vì tự do, nhưng lại muốn dùng chính phương pháp tàn bạo, vô nhân đạo của hoàng gia để chống lại hoàng gia sao?”


Không khí trong buồng rèn lập tức đông cứng lại. Những tiếng búa quai trên đe sắt đột ngột ngưng bặt. Hàng chục thợ máy phiến quân dừng tay, quay lại nhìn Mộ Dung bằng ánh mắt đầy sát khí. Hai tên chiến binh bọc da đứng gần đó lập tức đặt tay lên cò súng hơi nước quân sự, tiếng nạp khí nén *rít... rít...* vang lên đanh thép.


Gã Sẹo bước tới một bước, áp sát gương mặt đầy sẹo bỏng của mình vào Mộ Dung. Áp lực từ gã cựu binh hơi nước bọc thép khiến Lam Nhi sợ hãi nép chặt vào chân cha, cô bé khẽ ho khục khặc dưới lớp mặt nạ phòng độc.


“Đạo đức sao? Nhân tính sao?” Gã Sẹo rít lên qua kẽ răng vàng khè bám đầy muội than. “Dưới đáy cống ngầm ngập tràn sương độc lưu huỳnh này, đạo đức không giúp ngươi sống sót qua mùa tuyết axit! Nhân tính không giúp bầy trẻ mồ môi kia tránh khỏi bị đông cứng khi hoàng gia cắt nguồn sưởi! Nếu không có áp suất sạc cho tuabin phòng thủ, tất cả chúng ta—kể cả con gái ngươi và linh hồn vợ ngươi—đều sẽ bị Trác Độc nghiền nát dưới bánh xích xe thiết giáp!”


Gã Sẹo giơ cánh tay móc sắt lên, gạt mạnh cần gạt điều khiển cơ học bên hông. Cạch! Cạch! Cạch! Hệ thống cửa sập bằng thép dày 5cm của nhà ga đồng loạt hạ xuống, khóa chặt mọi lối thoát hiểm dẫn ra cống ngầm.


“Ngươi không có lựa chọn, thợ ngưng tụ,” Gã Sẹo lạnh lùng nói. “Hoặc là ngươi tự tay mở van xả áp bình lọc giao nộp khói lam, hoặc là ta sẽ dùng lực thô bạo để bẻ gãy cổ van của nó. Cái giá phải trả khi đó sẽ là linh hồn vợ ngươi phân rã vĩnh viễn.”


Mộ Dung đứng lặng giữa sảnh nhà ga đổ nát, bả vai phải rách cơ nhức nhối âm ỉ như muốn nổ tung. Anh nhìn quanh, thấy những họng súng hơi nước đang khóa chặt vào mình, nhìn thấy những thợ máy phiến quân đang chật vật sửa chữa tuabin bằng các linh kiện rỉ sét, móp méo. Anh hiểu rõ tình cảnh của họ: họ không phải là những kẻ tàn ác bẩm sinh, họ chỉ là những con thú bị dồn vào đường cùng dưới đáy xã hội, thiếu thốn tri thức kỹ nghệ gốc nên phải tìm đến nguồn năng lượng tàn bạo nhất.


Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Mộ Dung. Anh quan sát thấy bộ bánh răng truyền động của tuabin nén khí phiến quân bị mài mòn lệch góc 15 độ, suy luận ra họ đang thiếu công thức tính toán áp suất giới hạn chịu lực của hợp kim đồng-chì.


“Các người cần áp suất để vận hành hệ thống phòng thủ, chứ không phải cần linh hồn của Thanh Nhã,” Mộ Dung trầm tĩnh nói, áp lực tinh thần cực hạn giúp anh lấy lại sự lạnh lùng lý trí. “Nếu tôi có thể chỉ cho các người cách vận hành tuabin nén khí này đạt hiệu suất gấp đôi mà không cần dùng đến một ounce khói lam nào, các người có để gia đình tôi yên không?”


Gã Sẹo cười khẩy: “Vận hành tuabin không cần chất đốt? Ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày sao, thợ sửa máy? Ngay cả các kỹ sư trưởng của nghiệp đoàn hoàng gia cũng phải dùng đến bệ hóa hơi chủ!”


“Họ dùng bệ hóa hơi vì họ muốn duy trì sự độc quyền năng lượng vô nhân đạo,” Mộ Dung dứt khoát đáp. “Còn ông nội tôi... đã tìm ra cách khác.”


Bằng bàn tay phải sinh học đang run rẩy, Mộ Dung thọc sâu vào túi áo măng tô da bọc amiăng. Anh rút ra một cuộn giấy đồng mỏng rỉ sét, các mép giấy bị xé rách nham nhở bám đầy dầu thủy lực thô. Anh bước tới chiếc bàn đe sắt đặt giữa buồng rèn, từ từ mở rộng mảnh giấy đồng trước sự chứng kiến của Gã Sẹo.


Đó chính là Bản thiết kế 'Bánh răng khởi nguyên' bị xé rách của ông nội Mộ Dung Khải truyền lại qua di vật của Lão Tôn mù.


Trên mặt tấm đồng mỏng, những đường nét khắc chìm bằng mực đồng vô hình lấp lánh sắc xanh lam nhạt dưới ánh sáng địa nhiệt. Đó là sơ đồ chi tiết về một bộ điều hòa áp suất tự động vận hành dựa trên nguyên lý tuần hoàn nhiệt tự nhiên của các mạch địa nhiệt dưới lòng đất, phối hợp với hệ bánh răng hành tinh có độ chính xác micromet.


“Đây là... hoa văn gia tộc Mộ Dung?”


Một lão thợ rèn già nua của phiến quân bước tới, đôi mắt cận thị đeo thấu kính thạch anh dày cộm của lão dán chặt vào góc bản vẽ có khắc hình chiếc chuông đồng biên giới cổ xưa. Lão thợ rèn run rẩy quỳ sụp xuống, hai tay bám chặt lấy mép bàn đe sắt, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng chấn động:


“Chúa ơi... Đây chính là bản vẽ gốc của hệ thống van điều hòa tuần hoàn địa nhiệt! Công nghệ sạch từ thời kỳ khởi nguyên đã bị hoàng gia thiêu hủy ba mươi năm trước! Làm sao... làm sao một gã thợ máy đáy phố như ngươi lại sở hữu thứ bảo vật vô giá này?”


Gã Sẹo đứng lặng người, chiếc móc sắt trên tay gã khẽ hạ xuống, đôi mắt cơ khí một mắt xoay lò xo liên tục phát ra tiếng *tích... tách...* dồn dập. Gã nhìn bản thiết kế, rồi nhìn bả vai phải rỉ máu đồng xanh của Mộ Dung, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động kinh hoàng chưa từng có.


Căn phòng rèn đúc chìm vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng rít xả áp rò rỉ rất khẽ từ chiếc bình lọc chì sau lưng Mộ Dung, vang lên như tiếng thở phào nhẹ nhõm của Thanh Nhã giữa bình minh tăm tối dưới lòng đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!