Nhạc nềnCyber_Noir

Tiếng Rít Của Đồng Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động từ Giếng sưởi công cộng số 7 gầm rú liên hồi, xé toạc màn đêm lạnh giá của Smog-Town. Âm thanh tần số cao rít lên qua những đường ống dẫn nhiệt rỉ sét, tạo ra những đợt sóng chấn động làm rung chuyển cả những vách tường gỗ mục nát của khu ổ chuột. Ngoài đường, tuyết axit đen kịt muội than rơi lả tả, bị luồng hơi nóng bốc lên từ lòng đất nung chảy thành một thứ dung dịch nhớp nháp bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.


Mộ Dung lao đi trong bóng tối. Đôi chân anh miết trên những tấm tôn rỉ sét của mái nhà, rồi nhảy phốc xuống mặt đường sũng nước độc. Tay phải anh nắm chặt chuôi chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo, cảm giác lạnh lẽo của kim loại thô ráp phần nào trấn an tinh thần đang căng như dây đàn. Phía sau anh, trên căn gác xép nhỏ, Lam Nhi vẫn đang phải vật lộn với cơn hen suyễn dưới sự bảo hộ yếu ớt từ làn khói lam của Thanh Nhã. Anh không có thời gian để chần chừ. Nếu giếng sưởi số 7 nổ tung, cả Quận 4 này sẽ biến thành một hỏa ngục hơi nước hai trăm độ C, và con gái anh sẽ không thể sống sót.


Trước mắt Mộ Dung, Giếng sưởi công cộng số 7 sừng sững hiện ra như một con quái thú bằng đồng đỏ khổng lồ đang nổi điên. Tháp đồng cao hơn ba mươi mét, vốn là nơi tỏa hơi ấm tối thiểu cho hàng vạn cư dân tầng đáy, giờ đây đang rực đỏ lên dưới áp lực nhiệt cực đại. Những luồng hơi nước siêu cao áp phun ra xèo xèo từ các khớp nối nứt nẻ, tạo thành những dải sương mù trắng xóa, che khuất tầm nhìn. Cặn vôi và rỉ đồng bám dày ngoài vỏ tháp bị nung nóng, bong tróc ra rồi rơi xuống như những cơn mưa tàn tro nóng bỏng.


“Chạy đi! Nó sắp nổ rồi!”


“Cứu tôi với! Đứa trẻ còn ở bên trong!”


Đám đông phu mỏ, thợ dệt rách rưới đang hoảng loạn giẫm đạp lên nhau để tháo chạy khỏi vành đai nhiệt lượng. Những tên lính bảo an bọc đồng của nghiệp đoàn năng lượng, vốn thường ngày hống hách cầm roi nén khí xua đuổi dân nghèo, giờ đây cũng đã vứt bỏ vũ khí để tháo chạy thoát thân. Không một kẻ nào dám tiếp cận ngọn tháp đang rít lên tiếng gầm tử thần.


Mộ Dung đẩy ngược dòng người đang tháo chạy, tiến thẳng về phía chân tháp. Sức nóng tỏa ra từ vỏ đồng đỏ mạnh đến mức làm da mặt anh bỏng rát, lớp sơn bảo vệ trên chiếc kính bảo hộ đồng thau một mắt bắt đầu có dấu hiệu phồng rộp. Anh ngước mắt nhìn lên. Van xả áp chính nằm trên một bục thép nhỏ ở độ cao mười lăm mét, ngay sát họng xả phụ của lò hơi trung tâm. Muốn cứu cả khu phố, anh phải trèo lên đó.


Anh bám tay vào chiếc thang sắt cứu hỏa rỉ sét gắn dọc thân tháp. Ngay khi lòng bàn tay tiếp xúc với thanh kim loại, một cơn đau buốt nhói truyền thẳng vào tận xương tủy. Thanh sắt nóng đến mức làm cháy sém cả lớp găng tay da thô ráp của anh. Mộ Dung nghiến chặt răng, nuốt ngược tiếng hét vào trong lồng ngực. Anh dùng lực bả vai phải bị rách cơ nhẹ, cố gắng kéo cơ thể gầy gò của mình leo lên từng nấc thang.


Mỗi mét độ cao tăng lên là một lần nhiệt độ không khí tăng vọt. Hơi nước rò rỉ xung quanh tạo thành một áp lực nghẹt thở, ép chặt vào lồng ngực Mộ Dung khiến phổi anh bỏng rát theo từng nhịp thở. Khi chạm chân được đến bục thép ở độ cao mười lăm mét, cơ thể anh đã đẫm mồ hôi hòa lẫn với tuyết axit ăn mòn.


Trước mặt anh, chiếc áp kế khổng lồ bọc chì của giếng sưởi đang rung lên bần bật. Kim chỉ số đã vượt ngưỡng bốn mươi bar, chỉ còn cách vạch đỏ giới hạn nổ tung chưa đầy hai milibar. Van xả chính—một vô-lăng bằng đồng thau đường kính nửa mét—đang bị kẹt cứng ngắc bởi những mảng cặn vôi rỉ sét dày cộm bám chặt vào ren trục.


Mộ Dung áp sát tai vào vách đồng đỏ nóng bỏng của tháp sưởi, kích hoạt Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại truyền thừa từ gia tộc. Anh nhắm chặt mắt, lọc bỏ mọi tiếng gào thét hỗn loạn của đám đông bên dưới và tiếng gió bão gầm rú bên ngoài. Trong tâm trí anh, cấu trúc kim loại của ngọn tháp hiện lên dưới dạng những tần số rung động vô hình.


*Rít… rít… kịch… kịch…*


Tiếng mài mòn của các bánh răng chuyển động bên trong vang lên chói tai. Mộ Dung nhíu mày. Âm tần kim loại phản hồi cho anh biết một chân tướng kỹ thuật: chốt giữ nhiệt lò xo bên trong van xả áp đã bị cặn vôi đẩy lệch một góc mười lăm độ, khóa chặt trục ren vô-lăng. Nếu cố dùng sức vặn mạnh, trục van sẽ gãy ngay lập tức, và tháp đồng sẽ nổ tung tức thì.


“Phải giải phóng lò xo trước!” Mộ Dung lẩm bẩm.


Anh rút chiếc kìm cơ học dã chiến từ thắt lưng da, cố gắng luồn đầu kìm vào khe hở nhỏ giữa cổ van và hộp lò xo để bẻ chốt phụ. Nhưng lực kẹp cơ học của đôi bàn tay mỏi mệt là không đủ trước sức nén hơn bốn mươi bar của lò hơi. *Rắc!* Chiếc kìm thép gió bị gãy làm đôi dưới áp lực phản chấn cực mạnh, mảnh kim loại văng sượt qua má Mộ Dung, để lại một vết cắt rớm máu.


Đúng lúc đó, một khớp nối đường ống dẫn nhiệt phụ ngay phía trên bục thép đột ngột nứt toác dưới áp lực quá tải. Phút! Một luồng hơi nước nóng một trăm năm mươi độ C phun ra bất ngờ, quét thẳng vào phía bên trái cơ thể Mộ Dung. Luồng hơi sương nóng bỏng nung chảy một góc chiếc áo măng tô da, táp thẳng vào bả vai trái và làm hỏng thấu kính thạch anh của chiếc kính bảo hộ một mắt anh đang đeo. Thấu kính rạn nứt, mờ mịt hơi nước khiến tầm nhìn của anh giảm xuống gần như bằng không.


Cơn đau bỏng nhiệt khủng khiếp từ bả vai trái khiến Mộ Dung suýt ngã quỵ khỏi bục thép treo leo. Da thịt anh bỏ rộp lên, hơi nóng len lỏi vào từng thớ cơ rách nát. Nhưng tiếng rít gào của ngọn tháp đồng đỏ càng lúc càng cao tần, báo hiệu thời gian đếm ngược chỉ còn tính bằng giây.


“Không được gục ngã lúc này… Lam Nhi vẫn đang chờ…”


Mộ Dung nghiến răng đến bật máu môi. Anh giật phăng chiếc kính bảo hộ bị hỏng vứt xuống vực thẳm. Bằng mắt thường đỏ ngầu vì khói lưu huỳnh, anh định vị lại vị trí hộp lò xo van chính. Dựa vào thính giác nhạy bén, anh xác định chính xác điểm kẹt lệch góc mười lăm độ của chốt lò xo bên trong vách đồng.


Anh nâng chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo nặng ba ký bằng tay phải sinh học còn lành lặn. Dồn toàn bộ lực cơ bắp và trọng lượng cơ thể vào một đòn đánh quyết định, Mộ Dung quai mạnh chuôi mỏ lết hướng xéo một góc mười lăm độ vào khớp nối hộp khóa van.


*BOONG!*


Tiếng kim loại va chạm vang lên trầm hùng như tiếng chuông đồng biên giới cổ xưa. Lực chấn động cực mạnh truyền ngược lại làm nứt nẻ da tay Mộ Dung, nhưng nhịp gõ chính xác đã giải phóng chốt lò xo bị kẹt. Khớp bánh răng bên trong nảy lên một tiếng *kịch* giòn giã. Vô-lăng van xả chính đã được tự do.


Mộ Dung không màng đến bả vai trái đang bỏng rát, anh dùng cả hai tay ôm chặt lấy vành vô-lăng rỉ sét, dùng hết sức bình sinh xoay mạnh ngược chiều kim đồng hồ. Ren van rít lên kèn kẹt, những mảng cặn vôi rỉ sét vỡ vụn bắn ra tung tóe.


Phụt! Van chính mở bung.


Một cột hơi nước siêu cao áp khổng lồ màu trắng xóa phun thẳng lên bầu trời đêm Smog-Town với tiếng rít kinh thiên động địa. Lực đẩy phản lực cực mạnh từ luồng hơi nước thoát ra suýt chút nữa đã hất văng Mộ Dung khỏi bục thép treo leo. Anh phải dùng cả hai chân quấn chặt vào lan can sắt để giữ người không bị thổi bay.


Kim áp kế khổng lồ giật mạnh, từ từ tụt nhanh từ mức bốn mươi bốn bar xuống mức an toàn dưới ba mươi bar. Tiếng rít gầm rú của ngọn tháp đồng đỏ dịu dần, sắc đỏ rực trên vỏ tháp từ từ nguội đi, trả lại màu đồng rỉ sét quen thuộc của giếng sưởi công cộng. Đám đông hỗn loạn bên dưới khựng lại, rồi bùng nổ trong những tiếng reo hò vui sướng của cư dân khu ổ chuột. Họ đã được cứu.


Mộ Dung gục đầu vào vành vô-lăng van, thở hổn hển. Cơ thể anh kiệt quệ hoàn toàn, bả vai trái bị bỏng nhiệt độ cao đang rỉ máu và dịch vàng, để lại một vết sẹo bỏng vĩnh viễn. Tay phải anh run rẩy bần bật do chấn động lực cơ học.


Khi làn sương hơi nước dần tan bớt, Mộ Dung nheo mắt nhìn vào thân van đồng thau vừa được giải phóng áp lực. Dưới lớp rỉ sét và cặn vôi vừa bong tróc, có một ký hiệu kỳ lạ được khắc sâu trực tiếp vào vỏ kim loại của van xả chính. Đó là một ký hiệu mật mã đục lỗ tròn đồng tâm, bao quanh bởi một dãy số mã hóa mười hai ký tự tinh xảo—ký hiệu bảo mật tối cao của Sở Áp lực Đô thị hoàng gia.


Mộ Dung sững sờ. Một giếng sưởi công cộng dân dụng tại khu ổ chuột nghèo nàn lẽ ra không thể có loại van bảo mật cấp cao này. Ký hiệu đục lỗ này có cấu trúc giống hệt những thẻ đục lỗ dùng để vận hành các cỗ máy chưng cất linh hồn mà cha anh từng nhắc đến trong các bản vẽ cũ. Tại sao Sở Áp lực lại lắp đặt một chiếc van bảo mật của phòng hóa hơi lên một giếng sưởi dân sinh?


Chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, Mộ Dung đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo từ bên dưới tháp sưởi. Anh nhìn xuống qua khe hở của bục thép.


Giữa đám đông đang reo hò, Đốc công Ba Sâm đứng lặng lẽ bên cạnh chiếc xe ngựa bọc đồng của mình. Gã béo mặc bộ đồ bảo hộ mạ vàng không hề tháo chạy. Đôi mắt ti hí của gã đang nhìn chằm chằm lên bục thép, khóa chặt vào bóng dáng của Mộ Dung với một vẻ mặt đầy toan tính, nghi ngờ và một nụ cười sặc mùi sói dữ tợn. Gã đã nhìn thấy toàn bộ quá trình Mộ Dung sử dụng kỹ nghệ nghe âm tần kim loại để bẻ khóa van an toàn của hoàng gia.


Mộ Dung biết, cuộc sống ẩn dật yên bình của anh và Lam Nhi đã chính thức chấm dứt từ khoảnh khắc này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!