Mật Mã Bánh Răng
Bóng tối dưới đường ống xả thải phụ số 9 đặc quánh như hắc ín, chỉ có dòng nước thải lưu huỳnh xám vàng chảy xiết dưới chân là lấp lánh thứ ánh sáng lân quang yếu ớt. Mộ Dung lết từng bước chân nặng nề, một tay bồng chặt Lam Nhi vào lồng ngực, tay còn lại bám vào vách ống đồng rỉ sét để giữ thăng bằng. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh buông thõng, lạnh ngắt và vô dụng, các khớp pít-tông thủy lực đã nứt vỡ hoàn toàn sau vụ xả áp khẩn cấp ở giếng gió. Cơn đau từ bả vai phải sinh học co thắt lên từng cơn dữ dội, thứ dịch đồng xanh rỉ ra từ vết rách cơ vai thấm đẫm lớp áo măng tô da sờn rách, bốc lên mùi kim loại tanh nồng lẫn lộn với mùi lưu huỳnh nồng nặc.
“Cha ơi... con nghe thấy tiếng rít...” Lam Nhi thì thào bên tai anh, giọng cô bé khò khè đứt quãng dưới lớp Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé vẫn ôm chặt lấy chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau thắt lưng cha, người run lên bần bật vì cái lạnh thấu xương của cống ngầm.
Mộ Dung không trả lời, nhưng anh biết con gái mình đang nghe thấy điều gì. Đó không phải là tiếng rít của đường ống hơi nước thông thường.
*Ooo... ooo... kèn kẹt...*
Từ phía sau, khoảng cách chừng hai trăm thước, một luồng sóng âm tần số thấp đang quét qua các vách ống đồng. Chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 đeo sau lưng Mộ Dung khẽ rung lên bần bật. Áp kế tròn mạ bạc gắn trên cổ bình dao động liên tục quanh mức 1.5 bar. Qua thấu kính thạch anh màu hổ phách của chiếc kính bảo hộ một mắt, anh nhìn thấy những sợi chỉ từ tính màu đỏ ma quái đang bò trườn dọc theo các vách ống, len lỏi qua từng kẽ nứt rỉ sét.
Bẫy từ tính khổng lồ của Thanh tra Trác Độc đang khép chặt vòng vây. Thứ sóng từ tính đó được thiết kế đặc biệt để dò tìm bức xạ lân quang rò rỉ từ bình lọc chì chứa linh hồn Thanh Nhã, đồng thời khóa cứng mọi thiết bị cơ khí cấy ghép trên cơ thể người sống. Nếu để luồng sóng đỏ kia quét trúng, hệ thần kinh bọc mực đồng nối liền với vai phải của Mộ Dung sẽ bị thiêu rụi vĩnh viễn.
“Chúng ta sắp đến rồi, Lam Nhi. Giữ chặt lấy cha,” Mộ Dung khàn giọng nói, bước chân anh vội vã hơn. Trong lòng bàn tay phải bỏng rộp của anh, chiếc còi đồng tuần tra của Sĩ quan Đinh lạnh ngắt, là chiếc phao cứu sinh duy nhất dẫn lối họ đến Trạm Van Số 9.
Sau khúc cua hẹp của đường ống số 9, một vách thép rỉ khổng lồ hiện ra chắn ngang lối đi. Đây là cổng vào của nhà ga tàu điện ngầm hơi nước bỏ hoang từ nửa thế kỷ trước, giờ đây đã được phiến quân 'Linh Hồn Sắt' cải tạo thành căn cứ ngầm bí mật. Giữa cánh cổng thép dày cộm là một cụm van đồng thau khổng lồ, xung quanh bọc một vòng bánh răng mật mã phức tạp gồm mười hai khía rỉ sét bám đầy cặn vôi.
Mộ Dung quỳ sụp xuống trước cánh cổng, đặt Lam Nhi nằm tựa vào một hốc đá khô ráo. Anh áp sát tai phải sinh học vào vách van đồng thau, nhắm chặt mắt để kích hoạt Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại. Giữa tiếng gầm rú cơ học của tháp nước trung tâm phía trên và tiếng nước thải sủi bọt dưới chân, anh bắt đầu lắng nghe tiếng tích tắc vô hình của các bánh răng mật mã bên trong ổ khóa.
*Tích. Tách. Tích...*
Tiếng bánh răng chuyển động rất khẽ, nhưng đối với đôi tai nhạy cảm của thợ đúc chuông biên giới, nó rõ ràng như tiếng búa nện trên đe sắt. Ổ khóa này hoạt động dựa trên hệ thống mật mã 12 nhịp gõ của phiến quân—chính là bài học vỡ lòng mà Lão Tôn mù đã dạy anh từ thuở nhỏ. Mỗi nhịp gõ tương ứng với một góc xoay chính xác của bánh răng chịu lực.
*Kèn kẹt... kèn kẹt...*
Tiếng sóng từ tính phía sau ngày càng lớn hơn. Những sợi chỉ đỏ ma quái đã bắt đầu bò đến khúc cua, chỉ còn cách họ chưa đầy năm mươi thước. Áp lực từ tính bắt đầu tác động lên cánh tay cơ khí trái bị hỏng của Mộ Dung, khiến các pít-tông đồng rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai, đe dọa nổ tung khớp nối.
Trong cơn hoảng loạn, Mộ Dung rút chiếc kìm thép từ túi đồ nghề ra, cố gắng dùng lực thô bạo để bẻ gãy chốt hãm của van chính nhằm mở cưỡng bức cánh cổng. Thế nhưng, ngay khi mũi kìm vừa chạm vào chốt thép, một tiếng *cạch* khô khốc vang lên. Vòng bánh răng mật mã lập tức khóa chặt lại, các chốt định vị đồng thau thụt sâu vào trong vách thép.
Mộ Dung đổ mồ hôi hột. Anh quên mất luật cấm của hệ thống bảo mật hoàng gia cổ đại: nếu dùng lực thô bạo để cưỡng chế, khóa bánh răng mật mã sẽ tự động khóa cứng vĩnh viễn, và một luồng hơi nước nóng 200 độ C từ van xả khẩn cấp sẽ phun ra thiêu rụi kẻ đột nhập.
“Không được dùng lực...” Mộ Dung lẩm bẩm, tự trách mình vì đã mất bình tĩnh. Anh ném chiếc kìm vô dụng xuống nước thải, hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành để ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ.
Anh lấy từ trong túi áo ra bộ kim châm bằng bạc—kỷ vật gia bảo cuối cùng dùng để thông các van xả khí siêu nhỏ. Bằng bàn tay phải sinh học đang run rẩy vì đau đớn, Mộ Dung lách nhẹ mũi kim bạc vào khe hở của vòi xả phụ nằm dưới cổ van chính. Anh cần thông vòi xả này để giải phóng lượng hơi ẩm rỉ sét bám bên trong, giúp thính giác của mình nghe rõ hơn tần số nhịp gõ của lò xo chịu lực.
*Xèo...*
Một luồng khí lưu huỳnh nhỏ xíu phun ra từ vòi xả phụ, làm sạch lớp cặn vôi bám trên các khớp răng. Mộ Dung áp tai trở lại vách đồng. Anh bắt đầu dùng ngón tay phải xoay nhẹ vành bánh răng mật mã ngoài cùng.
*Nhịp thứ nhất: Cạch.*
*Nhịp thứ hai: Cạch...*
Mặt đất dưới chân đột ngột rung chuyển dữ dội. Tiếng động cơ hơi nước gầm rú trầm đục vang vọng qua vách đá cống ngầm. Chiếc xe thiết giáp bọc thép của Trác Độc đã tiến sát đến nhánh cống ngoài. Luồng sóng từ tính đỏ rực tràn qua khúc cua, quét thẳng vào bình lọc chì V-109 sau lưng Mộ Dung.
*Uuu... ooo!*
Chiếc bình lọc chì rít lên tiếng xả áp chói tai, làn khói lam lân quang của Thanh Nhã bên trong lớp kính thạch anh cuộn xoáy điên cuồng dưới tác động của từ trường mạnh. Áp kế vọt lên mức 2.2 bar, cổ van xả áp bị lệch ren bắt đầu rạn nứt thêm những vệt nhỏ, rò rỉ ra những tia sáng xanh lam lấp lánh.
“Thanh Nhã! Đừng!” Mộ Dung nghiến răng hét lên trong tâm trí. Anh biết, nếu không có biện pháp cách ly từ tính ngay lập tức, bình lọc sẽ nổ tung và linh hồn vợ anh sẽ tiêu tán.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Mộ Dung đưa tay phải gạt mạnh bộ van giảm áp ba chiều tự chế bên hông. Anh lén dẫn một phần áp suất thừa từ bình lọc chì truyền thẳng vào đường ống xả phụ của cánh cổng thép.
*Hùùù...*
Một bức tường hơi nước nóng trắng xóa phun ra từ các khe hở của cánh cổng, lấp đầy khoảng không gian hẹp của đường ống số 9. Luồng hơi nước nén nhiệt độ cao tạo ra một bức tường nhiệt lượng và sương mù dày đặc, tạm thời triệt tiêu và cách ly hoàn toàn luồng sóng từ tính đỏ rực của Trác Độc đang quét tới. Bình lọc chì sau lưng anh dịu lại, tiếng rít xả áp giảm sụt dần.
Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt. Do áp lực hơi nước quá lớn phun ngược lại, chiếc kim châm bạc gia bảo đang cắm trong vòi xả phụ bị kẹt chặt rồi gãy đôi dưới áp lực nén. Mộ Dung mất đi công cụ hiệu chuẩn tinh vi nhất của mình.
“Không còn thời gian nữa...”
Mộ Dung áp tai sát hơn vào vách đồng nóng bỏng, bỏ qua vết bỏng rát đang phồng rộp trên da mặt. Anh tiếp tục xoay bánh răng mật mã.
*Nhịp thứ ba... thứ tư... thứ năm... thứ sáu...*
Đến nhịp thứ bảy, tai Mộ Dung chợt khựng lại. Tiếng gõ của bánh răng không phát ra tiếng *cạch* thanh thoát như trước, mà là một âm trầm đục, lệch tông hoàn toàn.
“Lò xo chịu lực bị rỉ sét do nước thải thủy ngân đỏ ăn mòn...” Trực giác thợ máy của anh lập tức đưa ra phán đoán. Nếu anh cố tình xoay tiếp nhịp thứ tám trong khi lò xo thứ bảy chưa nhảy khớp, toàn bộ hệ thống bánh răng sẽ bị kẹt chết.
Mộ Dung không hề hoảng hốt. Anh sử dụng mỏ lết đồng thau gia bảo cầm ở tay phải, gõ nhẹ ba nhịp ngắn vào vách thép nằm ngay phía trên ổ khóa mật mã. Lực chấn động cơ học từ cú gõ của mỏ lết truyền qua kim loại, trợ lực cho chiếc lò xo rỉ sét bên trong nhảy khớp kịch một tiếng giòn giã.
“Được rồi!”
Anh nhanh chóng xoay tiếp các khớp bánh răng còn lại theo đúng tần số 12 nhịp gõ truyền thừa.
*Nhịp thứ tám... thứ chín... thứ mười... mười một... mười hai!*
*Kịch! Rắc rắc... xèééé...*
Cụm van đồng thau khổng lồ đột ngột xoay tròn, giải phóng hàng loạt chốt định vị thép dày cộm. Cánh cổng thép rỉ nặng nề từ từ trượt sang hai bên, tiết lộ một không gian nhà ga tàu điện ngầm ngầm khổng lồ, ngập tràn ánh sáng xanh lam dịu mát tỏa ra từ các mạch phun địa nhiệt tự nhiên dưới nền gạch đổ nát.
Mộ Dung thở phào nhẹ nhõm, vội vã bế thốc Lam Nhi lên bước qua ngưỡng cửa cánh cổng.
Thế nhưng, ngay khi gót giày da rách nát của anh vừa chạm vào nền gạch nhà ga, cánh cổng thép phía sau lập tức sập mạnh xuống kịch một tiếng, khóa chặt lối lui binh.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Từ trong bóng tối của những toa tàu điện ngầm rỉ sét xung quanh, hàng chục ngọn đèn bão chạy bằng dầu hỏa đồng loạt được thắp lên, rọi thẳng vào gương mặt hốc hác của Mộ Dung.
Một tiểu đội chiến binh bọc da thô rách bám đầy muội than bước ra từ bóng tối. Trên tay họ là những khẩu súng hơi nước nén khí quân sự tự chế, các bình áp lực bằng đồng thau đeo sau lưng rít lên tiếng nạp khí đanh thép. Những họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào đầu hai cha con Mộ Dung.
“Đứng yên! Kẻ nào dám đột nhập vào Trạm Van Số 9?” một giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí vang lên từ phía sau họng súng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!