Nhạc nềnCyber_Noir

Tín Hiệu Từ Còi Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhiệt độ bên trong đường ống dẫn nhiệt phụ bắt đầu tăng lên nhanh chóng, không khí xung quanh trở nên nóng bức, ngột ngạt khi luồng hơi nước nóng chuẩn bị xả thẳng vào khoang chứa. Những vách đồng đỏ của đường ống dẫn nhiệt phụ dưới Giếng thông gió số 3 rít lên những tiếng rắc rắc khô khốc khi kim loại giãn nở vì nhiệt độ tăng đột ngột. Mồ hôi hòa cùng muội than chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác của Mộ Dung, làm mờ đi thấu kính thạch anh màu hổ phách của chiếc kính bảo hộ một mắt mà anh đang đeo.


Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh lúc này hoàn toàn vô dụng, buông thõng như một khúc gỗ chết. Các pít-tông thủy lực bị nứt vỡ rỉ ra thứ dầu bôi trơn thô đen ngòm, lạnh ngắt và khét lẹt khi gặp hơi nóng. Đau đớn từ bả vai phải sinh học co thắt dữ dội, kéo theo từng luồng dịch đồng xanh nhức nhối rỉ ra từ vết rách cơ vai, nhuộm đẫm lớp áo măng tô da sờn rách bám đầy bụi than. Mỗi nhịp thở của anh lúc này nặng nề như đang hít phải vụn thủy tinh nóng chảy.


“Khẹc... khẹc...”


Lam Nhi nằm co rúm trong lòng anh, tiếng ho khò khè của cô bé bị bóp nghẹt dưới lớp Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến. Lớp màng dệt sợi bạc tuy đã được Mộ Dung gia cố cẩn thận nhưng lúc này đang bị móp méo nhẹ do cú rơi tự do trước đó. Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé ngấn nước, nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn khẳng khiu vẫn ôm chặt lấy chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo của cha không một tiếng kêu ca.


Sau lưng họ, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 chứa linh hồn của Thanh Nhã khẽ rung lên bần bật. Áp kế tròn bằng đồng thau mạ bạc gắn trên cổ bình đang đứng yên ở mức 1.5 bar, nhưng làn khói lam lân quang bên trong lớp kính thạch anh dày cộm đang cuộn xoáy một cách hoảng loạn. Hơi nóng từ vách ống đồng đang truyền nhiệt trực tiếp vào bình chứa, làm tăng áp suất bên trong một cách nguy hiểm. Nếu không nhanh chóng thoát khỏi đây, cổ van xả áp bị lệch ren của bình lọc sẽ nứt vỡ hoàn toàn, và linh hồn của Thanh Nhã sẽ tan biến vĩnh viễn vào bầu không khí bỏng rát này.


Mộ Dung cố lết thân thể tàn tạ dọc theo lòng ống hẹp, dùng bàn tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động để kéo lê cánh tay cơ khí trái bị liệt. Sàn ống đồng dưới chân anh bắt đầu nóng lên đến mức có thể làm chảy rữa lớp đế giày da thô. Sương mù hơi nước nóng bắt đầu rò rỉ từ các khớp nối phía trước, tầm nhìn giảm xuống chỉ còn chưa đầy một mét.


“Cha ơi... nóng quá...” Lam Nhi thì thào, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng yếu ớt.


“Ráng lên con, Lam Nhi. Áp sát vào ngực cha. Mẹ đang ở sau lưng chúng ta, mẹ sẽ giữ mát cho con,” Mộ Dung khàn giọng nói, cố nén cơn đau buốt ở bả vai để ghì chặt đầu con gái vào ngực mình. Anh biết, nếu không tìm được van xả phụ để hạ nhiệt độ khoang chứa này, cả hai cha con sẽ bị bốc hơi trong vòng chưa đầy năm phút.


Đột nhiên, đôi tai cực kỳ nhạy cảm của thợ đúc chuông biên giới của Mộ Dung khẽ động đậy. Giữa tiếng gầm rú cơ học của cánh quạt hút gió phía xa và tiếng xèo xèo của hơi nước nóng rò rỉ, có một tần số âm thanh đặc biệt vang lên.


*Tít tít tít - tíiiit.*


Ba ngắn, một dài. Nhịp điệu đanh gọn, sắc sảo vang lên từ vách ống đồng phía trước. Đó không phải là tiếng rít ngẫu nhiên của một van an toàn bị lỗi. Đó là tiếng còi tuần tra bằng đồng thau của cảnh sát đô thị, nhưng được thổi theo một mật mã nhịp điệu vô cùng quen thuộc—mật mã liên lạc của thế giới ngầm Smog-Town mà Lão Tôn từng dạy cho anh.


Mộ Dung lập tức dừng lại, toàn thân căng cứng. Anh lén rút chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau thắt lưng ra, tay phải siết chặt cán mỏ lết bọc da cách nhiệt, thủ thế phòng thủ phía sau một góc cua tối tăm của đường ống dẫn nhiệt.


Một bóng người mặc quân phục bọc đồng thau chỉnh tề của cảnh sát tuần tra hoàng gia từ từ hiện ra từ trong màn sương hơi nước trắng xóa. Gương mặt cương nghị nhưng u uất của gã ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí bằng da thô. Trên tay gã cầm khẩu súng hơi nước nén khí tầm trung, nhưng họng súng đang chĩa xuống đất để chứng minh thiện ý.


Đó là Sĩ quan Đinh.


“Mộ Dung, là tôi,” Đinh hạ giọng nói, tiếng nói trầm khàn vang vọng qua bộ lọc khí của mặt nạ. “Đừng cử động. Càng dùng sức, nhiệt độ cơ thể anh càng tăng, cảm biến nhiệt độ hồng ngoại của tuần tra Lôi sẽ định vị được anh ngay lập tức.”


Mộ Dung không hề thả lỏng cảnh giác. Anh áp sát thân hình gầy gò vào vách ống, đôi mắt thâm quầng ẩn sau chiếc kính bảo hộ một mắt khóa chặt vào phù hiệu cảnh sát trên ngực Đinh.


“Làm sao ngươi tìm được đến đây?” Mộ Dung khàn giọng hỏi, tay phải vẫn ghì chặt chiếc mỏ lết đồng thau nặng 3kg sẵn sàng ra đòn. “Ngươi là mồi nhử của Trác Độc?”


“Nếu tôi muốn bắt anh, tôi đã dẫn theo tiểu đội kỵ sĩ bọc đồng và bầy Hắc Khuyển đến đây từ lâu rồi,” Đinh bình tĩnh bước tới một bước, lén hạ súng hơi nước xuống đất. Gã vươn tay vào túi áo quân phục, lấy ra một vật phẩm nhỏ đặt lên một gờ đồng rỉ sét giữa hai người.


Đó là một chiếc trâm đồng cổ có khắc hoa văn bánh răng nhỏ, quấn quanh bởi những sợi bạc dệt thủ công khéo léo.


Mộ Dung lập tức nhận ra vật này. Đây là chiếc trâm đồng của Sư nương Huệ—người vợ quá cố của Lão Tôn mù, kỷ vật mà người thầy kính yêu luôn giữ gìn như mạng sống. Trên chiếc trâm vẫn còn bám những sợi bạc dệt cách nhiệt khít khao, dấu vết kỹ nghệ đặc trưng của dòng họ thợ dệt biên giới.


“Lão Tôn trước khi bị cảnh sát mật Số 13 bắt đi đã giao chiếc trâm này cho tôi,” Đinh nói, ánh mắt gã u uồn đầy dằn vặt. “Ông ấy biết anh sẽ trốn xuống cống ngầm. Thân phận thực sự của tôi là thành viên chìm của phiến quân 'Linh Hồn Sắt' cài cắm vào cảnh sát tuần tra. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ dòng máu thợ rèn tối cao của gia tộc Mộ Dung khỏi sự bóc lột của tể tướng.”


Trực giác thợ máy của Mộ Dung hoạt động điên cuồng. Anh cố dùng thấu kính thạch anh màu hổ phách để dò xét xung quanh xem Đinh có dắt theo truy binh phục kích không, nhưng hơi nước nóng 100 độ C bốc lên nghi ngút đã làm mờ hoàn toàn bề mặt thấu kính, khiến tầm nhìn của anh bị hạn chế nghiêm trọng. Sự nghi kỵ tột cùng dâng lên trong lòng người cha u uất. Anh nhìn đứa con gái đang lả đi vì hen suyễn, rồi nhìn chiếc bình lọc chì chứa vợ đang nóng dần lên.


“Ta không tin bọn mặc quân phục hoàng gia,” Mộ Dung rít lên qua kẽ răng. Anh bất ngờ lướt tới, bàn tay phải sinh học siết chặt mỏ lết đồng thau áp sát vào cổ họng Đinh, ghim gã chặt vào vách ống đồng nóng bỏng. “Nói! Trác Độc đang ở đâu?”


Đinh bị ghim chặt, vách ống đồng nóng bỏng làm lớp quân phục bọc đồng của gã rít lên kèn kẹt, nhưng gã không hề phản kháng. Gã dùng tay trái lén gạt một chiếc van xả áp phụ của đường ống dẫn nhiệt chính nằm ngay bên hông.


*Xèo xèo xèo!*


Luồng hơi nước nóng 100 độ C đang cuồn cuộn chảy vào khoang chứa lập tức bị chuyển hướng sang một nhánh ống phụ khác, nhiệt độ bên trong đường ống dẫn phụ giảm sụt nhanh chóng xuống mức 40 độ ấm áp dễ chịu. Lam Nhi khẽ thở phào một tiếng, cơn ho hen suyễn của cô bé dịu đi trông thấy dưới lớp mặt nạ.


“Tôi vừa gạt van xả phụ để cứu con gái anh,” Đinh khàn giọng nói, đôi mắt cương nghị nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung. “Nếu tôi là người của Trác Độc, tôi chỉ cần để yên cho hệ thống tự động xả hơi nóng bốc hơi cả hai cha con anh. Lòng tin của anh đã bị tước đoạt quá nhiều dưới đáy slums này, Mộ Dung. Nhưng lúc này, anh phải quyết định: hoặc là tin tôi để cứu sống Lam Nhi và Thanh Nhã, hoặc là cả ba người cùng chết cháy trong đường ống dẫn nhiệt chính Hoàng gia này.”


Sự im lặng bao trùm đường ống dẫn nhiệt, chỉ còn tiếng tích tắc cơ học của chiếc còi đồng tuần tra đeo bên hông Đinh. Mộ Dung nhìn chiếc trâm đồng của Lão Tôn, nhìn bắp chân Lam Nhi đang dần lấy lại chút sắc hồng ấm áp nhờ nhiệt độ giảm sút. Ngọn lửa nghi kỵ trong lòng anh dần bị dập tắt bởi hành động cứu người thực tế của Đinh.


Mộ Dung từ từ hạ chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo xuống, nhưng tay phải vẫn nắm chặt cán mỏ lết phòng thủ. Anh thở dài, giọng nói trầm khản đầy mệt mỏi:


“Lối ra ở đâu?”


Đinh thở phào nhẹ nhõm, gã nhanh chóng lấy chiếc còi đồng tuần tra của mình ra khỏi thắt lưng, ấn vào tay Mộ Dung. Chiếc còi đồng thau cũ kỹ có khắc chìm mã số sĩ quan chính quy của Đinh.


“Cầm lấy chiếc còi này,” Đinh nói nhanh, giọng gã trở nên vô cùng khẩn trương. “Mã số trên còi sẽ giúp anh vượt qua các trạm gác phụ của cảnh sát đô thị nếu bị chặn đường. Đây là tín hiệu bảo mật của tôi với phiến quân. Nhưng anh phải nghe rõ đây: Trác Độc đã biết anh thoát khỏi giếng thông gió. Lão đã ra lệnh cho kỵ sĩ bọc đồng phong tỏa toàn bộ khu vực cống ngầm số 4 bằng một bẫy từ tính khổng lồ. Bẫy từ tính đó sẽ khóa cứng hoàn toàn mọi chi giả cơ khí cấy ghép của anh và làm nổ tung các khớp pít-tông thủy lực nếu anh cố tình vận hành.”


Mộ Dung kinh hoàng nhìn xuống cánh tay cơ khí trái bị hỏng của mình. Nếu bẫy từ tính quét trúng, toàn bộ các sợi đồng sinh học cấy ghép trong tủy sống của anh sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn.


“Tránh xa cống ngầm số 4 ra,” Đinh vừa nói vừa chỉ tay về phía một nắp cống phụ nằm khuất sau gờ ống dẫn nhiệt. “Hãy đi theo đường ống xả thải phụ số 9 dẫn thẳng về phía Trạm Van Số 9 dưới đáy tháp nước cũ. Phiến quân 'Linh Hồn Sắt' đang đợi anh ở đó. Tôi phải quay lại báo cáo giả để đánh lạc hướng Trác Độc.”


Sĩ quan Đinh nhặt khẩu súng hơi nước lên, gật đầu chào Mộ Dung rồi nhanh chóng lướt biến vào làn sương mù hơi nước nóng đang dần tan biến phía sau, để lại cha con Mộ Dung đứng đơn độc trước nắp cống phụ tối tăm.


Mộ Dung siết chặt chiếc còi đồng tuần tra trong lòng bàn tay phải, tiếng rít xả áp rò rỉ lân quang từ bình lọc chì V-109 sau lưng lại vang lên kèn kẹt như một lời nhắc nhở sinh tử về áp lực thời gian đang đè nặng lên vai người thợ ngưng tụ u uất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!