Nhạc nềnCyber_Noir

Đu Mình Trên Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sủa rít hơi nước của bầy chó săn cơ khí Hắc Khuyển lại vang dội rúng động vách đá cống ngầm, báo hiệu một cuộc chiến sinh tử mới sắp bắt đầu. Dưới lòng hầm ngầm ngập tràn sương độc lưu huỳnh màu vàng xám, Mộ Dung ôm chặt Lam Nhi vào lồng ngực sinh học của mình. Bả vai phải của anh, nơi mối cấy ghép cơ sinh học dã chiến vừa được thực hiện cách đây không lâu, đang co thắt dữ dội. Thứ máu sinh học bọc mực đồng xanh nhức nhối liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp áo măng tô da sờn rách đầy muội than. Cánh tay cơ khí trái Model 01 thì buông thõng, hoàn toàn liệt hỏng sau cú va chạm chịu lực căng cực đại trước đó, các khớp pít-tông thủy lực nứt vỡ rỉ ra thứ dầu bôi trơn thô đen ngòm, lạnh ngắt.


Sau lưng anh, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 chứa linh hồn của Thanh Nhã khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồn dập. Áp kế tròn bằng đồng thau mạ bạc gắn trên cổ bình đang chỉ thẳng vào con số 1.5 bar—ngưỡng tối thiểu để duy trì ý thức cho cô. Làn khói lam lân quang bên trong lớp kính thạch anh dày cộm cuộn xoáy một cách hoảng loạn, thỉnh thoảng ngưng tụ thành gương mặt mơ hồ của người vợ quá cố áp sát vào vách kính như muốn thét lên cảnh báo.


“Chạy mau, Mộ Dung! Chúng đang khép vòng vây!” Giọng nói của Vân Ni vang lên từ phía sau hốc đá khi cô đang khẩn trương thu dọn những mảnh quặng thạch anh lọc khí cuối cùng vào túi chì.


Nhưng đã quá muộn. Tiếng xích sắt lách cách rầm rập và tiếng móng vuốt kim loại cào sầm sập xuống nền gạch rỉ sét của cống ngầm đã ở ngay sau lưng họ. Từ trong màn sương mù lưu huỳnh vàng óng, bốn đốm sáng đỏ rực từ cảm biến nhiệt độ hồng ngoại của bầy Hắc Khuyển hiện lên như những cặp mắt quỷ. Phía sau chúng, Đội trưởng tuần tra Lôi dẫn đầu một tiểu đội lính canh bọc đồng thau nặng nề đang tiến tới, những khẩu súng hơi nước nén khí cực đại trên tay chúng rít lên tiếng nạp áp lực lạnh lùng.


“Mộ Dung! Giao nộp bình lọc chì chứa linh hồn phản nghịch ra đây, nếu không ta sẽ bắn nát cả con gái ngươi!” Tiếng hét của tuần tra Lôi vang dội khắp đường ống ngầm hẹp.


Mộ Dung không trả lời. Anh biết rõ, nếu rơi vào tay chúng, Lam Nhi sẽ bị đưa lên bệ hóa hơi trung tâm để sạc sưởi cho lâu đài bay thượng tầng, còn linh hồn Thanh Nhã sẽ bị vắt kiệt áp suất vĩnh viễn. Anh nhìn về phía trước. Lối thoát duy nhất của họ lúc này là Giếng thông gió số 3—một trục thông gió khổng lồ, sâu hoắm nối liền hạ tầng rỉ sét với tầng trung lưu ấm áp của giới quý tộc.


Khi bước đến mép giếng thông gió, một luồng gió nén khổng lồ mang theo mùi khí ozone và lưu huỳnh thốc thẳng vào mặt họ. Dưới vực thẳm tối tăm sâu hàng trăm mét, các cánh quạt hút gió bằng thép khổng lồ cao bằng tòa nhà ba tầng đang quay liên tục không ngừng nghỉ. Tiếng gầm rú cơ học của cánh quạt vang lên như tiếng thở của một con quái thú leviathan bằng đồng thau, tạo ra một sức gió hút kinh hoàng, sẵn sàng chém nát bất kỳ vật thể nào rơi xuống thành hàng vạn mảnh vụn kim loại.


“Cha ơi... con sợ...” Lam Nhi ôm chặt lấy cổ cha, cô bé tám tuổi gầy gò cố nén cơn ho hen suyễn dưới lớp Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến. Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé ngấn nước nhìn xuống vực thẳm đang rít gào gió lạnh.


“Nhắm mắt lại, Lam Nhi. Áp sát vào ngực cha. Mẹ đang ở sau lưng chúng ta, mẹ sẽ bảo vệ con,” Mộ Dung thì thầm, giọng nói trầm khàn của anh chứa đựng một sự kiên định đến đau lòng. Anh dùng bàn tay phải sinh học còn lành lặn ghì chặt đầu con gái vào bả vai mình, che chắn cho cô bé khỏi luồng gió độc đang rít buốt.


Mộ Dung áp tai vào vách tường đồng của giếng thông gió. Đôi tai thợ rèn cực kỳ nhạy cảm của anh bắt đầu phân tích tần số rung động của kim loại giữa hàng ngàn tiếng ồn cơ học hỗn loạn. Anh biết, mọi thiết bị cơ khí khổng lồ của đế quốc đều vận hành theo những thuật toán bánh răng nghiêm ngặt. Cánh quạt thép khổng lồ kia hoạt động dựa trên một chu kỳ xả áp tự động: cứ mỗi 8 giây, hệ thống sẽ tự động đảo chiều quay để làm sạch cặn vôi bám trên cánh quạt, tạo ra một khoảng lặng áp suất gió kéo dài đúng 2 giây.


Đó là cơ hội duy nhất. Nếu nhảy lệch dù chỉ một phần mười giây, sức gió hút cực mạnh sẽ kéo họ thẳng vào lưỡi chém của cánh quạt thép.


*Một... hai... ba...*


Mộ Dung đếm nhẩm trong đầu, nhịp tim anh đập chậm lại theo kỹ thuật điều hòa nhịp thở dã chiến để duy trì sự tập trung tinh thần tuyệt đối.


*Bốn... năm... sáu...*


Phía sau, bầy Hắc Khuyển đã lao đến mép đá. Một con chó săn cơ khí bọc thép đen phóng vút lên xé gió, bộ răng cưa thép tự động xoay tít của nó chỉ còn cách bả vai Mộ Dung vài gang tấc.


*Bảy... tám!*


“Bắn!” Mộ Dung hét lên trong lòng. Anh kích hoạt bộ phận lò xo nén khí ở cổ tay cơ khí của cánh tay trái Model 01 đang bị liệt. *Phựt!* Một mũi neo thép chịu lực căng lớn lao vút đi xé gió, kéo theo sợi cáp đồng thau lấp lánh ánh kim bay thẳng sang vách đá phía bên kia giếng thông gió. *Phập!* Mũi neo cắm sâu vào một xà gồ rỉ sét chịu lực căng cơ học cực đại.


Mộ Dung ôm chặt Lam Nhi, dậm mạnh chân lội nước thải nhảy vọt ra ngoài khoảng không vực thẳm ngay khi cánh quạt thép khổng lồ vừa đổi chiều quay. Gió hút đột ngột sụt giảm trong vòng hai giây ngắn ngủi. Thân thể hai cha con đu mình trên sợi cáp đồng thau, vẽ nên một đường cong bi tráng giữa khoảng không tối tăm của giếng gió.


Nhưng ngay khi họ vừa đu đến giữa vực thẳm, một tiếng rít đanh thép vang dội từ phía trên trục thông gió hẹp.


Kỵ sĩ Thép Tiêu—sĩ quan đặc nhiệm bọc thép nặng của Sở Áp lực—xuất hiện trên một bục thép treo lơ lửng. Bộ giáp đồng ròng dày cộm bọc chì bảo vệ của gã tỏa ra hơi nóng nghi ngút. Trên tay gã là chiếc thương cơ khí nén khí dài 2.5 mét đang rít nhẹ hơi nước nóng. Gã lạnh lùng nhìn xuống mục tiêu đang đu mình trên dây cáp.


“Không lối thoát đâu, kẻ phản nghịch,” Tiêu rít lên qua mặt nạ lọc khí vòi voi.


Gã gạt cần kích hoạt, giải phóng luồng khí nén cực đại trong thương. *Đoành!* Chiếc thương cơ khí nén khí lao vút đi với tốc độ kinh hoàng, đâm xuyên qua vách thép dày của giếng gió và sượt qua sợi cáp đồng thau của Mộ Dung. Lực ma sát và áp lực nén khí cực mạnh từ mũi thương xé rách một phần ba các sợi đồng dẻo chịu lực căng, khiến sợi cáp bắt đầu unravel, phát ra tiếng kêu kèn kẹt rạn nứt.


Thân thể Mộ Dung và Lam Nhi chao đảo mạnh trên không trung. Anh cố gắng kích hoạt bộ bắn neo lần thứ hai từ cổ tay cơ khí để bám vào vách đá đối diện, nhưng vách đá trơn trượt đầy rêu lưu huỳnh khiến mũi neo bị tuột xích, trượt dài tạo thành những tia lửa đồng chói mắt rồi rơi tự do.


Sợi cáp đồng thau chính sắp đứt hoàn toàn dưới tải trọng nặng nề của bình lọc chì V-109 đeo sau lưng. Cánh quạt thép khổng lồ phía dưới đã kết thúc chu kỳ đảo chiều, bắt đầu quay trở lại với tốc độ cực lớn, tiếng rít gào cơ học dội lên như muốn xé rách màng nhĩ.


Trong khoảnh khắc sinh tử ranh giới sống chết, Mộ Dung đưa ra một quyết định tàn khốc. Anh dùng bàn tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động, vươn sang bả vai trái và dùng hết sức lực vặn mạnh tay quay xả áp khẩn cấp của Cánh tay pít-tông Model 01.


*Oành!*


Một luồng hơi nước siêu cao áp nhiệt độ 180 độ C phun ra điên cuồng từ các khớp nối nứt vỡ của bả vai trái, tạo ra một phản lực đẩy cực mạnh như một bộ đẩy phản lực dã chiến. Lực nén khí 40 bar bộc phát cưỡng bức đẩy thân thể hai cha con văng mạnh sang một bên, thoát khỏi quỹ đạo hút của cánh quạt thép đang quay tít phía dưới.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ khủng khiếp. Sợi cáp đồng thau chịu lực bị đứt hoàn toàn. Cánh tay cơ khí trái của Mộ Dung bị chấn động mạnh rách nát toàn bộ mô mềm và cơ vai sinh học còn lại, máu bọc mực đồng chảy tràn trên vách đồng rỉ sét. Anh hét lên đau đớn, nhưng vẫn dùng tay phải ôm chặt lấy Lam Nhi khi cả hai rơi tự do vào bóng tối.


*Bộp! Rầm!*


Thân thể họ va đập mạnh vào thành của một đường ống dẫn nhiệt phụ bằng đồng siêu gia cố nằm khuất dưới trục thông gió, rồi lăn lông lốc vào bên trong khoang ống tối tăm. Chiếc bình lọc chì V-109 sau lưng Mộ Dung va đập mạnh vào vách ống đồng phát ra tiếng kêu kim loại đanh thép chói tai.


Mộ Dung nằm gục trên sàn thép lạnh ngắt, hơi thở đứt quãng, toàn thân rã rời vì chấn thương vai rách cơ và bỏng rộp nhiệt độ cao. Anh cố gắng mở mắt qua thấu kính hổ phách của chiếc kính bảo hộ, run rẩy chạm vào Lam Nhi đang nằm im lìm trong lòng mình.


“Lam Nhi... con có sao không...”


Cô bé khẽ rên rỉ, tay vẫn ôm chặt lấy chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo của cha. Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc của cô bé bị móp méo nhưng vẫn bảo vệ được lồng ngực nhỏ nhắn.


Nhưng họ chưa kịp định thần, một tiếng động cơ học trầm đục rít lên từ sâu trong đường ống dẫn nhiệt phụ. Hệ thống van tự động sưởi ấm của đô thị đang xoay chuyển kịch kịch. Nhiệt độ bên trong đường ống dẫn nhiệt phụ bắt đầu tăng lên nhanh chóng, không khí xung quanh trở nên nóng bức, ngột ngạt khi luồng hơi nước nóng chuẩn bị xả thẳng vào khoang chứa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!