Nhạc nềnCyber_Noir

Dòng Thủy Ngân Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước thải lấp lánh sắc đỏ ma mị của thủy ngân độc hại dâng cao ngập đến mắt cá chân họ, bốc lên những làn hơi độc rít gào như muốn nuốt chửng hai cha con vào lòng đất tối tăm. Mộ Dung ghì chặt Lam Nhi vào bả vai phải sinh học đang rách cơ đau đớn. Mỗi bước đi của anh dưới lòng cống ngầm Smog-Town giờ đây là một sự tra tấn tột cùng. Dịch đồng xanh nhức nhối rỉ ra từ vết thương vai phải, thấm qua lớp áo măng tô da rách nát, hòa cùng làn khói lưu huỳnh màu xám vàng đặc quánh.


Dưới chân anh, dòng chất thải giả kim lấp lánh thứ ánh sáng đỏ rực rỡ nhưng chết chóc. *Xèo... xèo...* Lớp sáp ong bảo vệ quét ngoài lớp da bọc của cánh tay cơ khí trái Model 01 bị liệt hỏng bắt đầu sủi bọt, nóng chảy rồi bong tróc dưới sự ăn mòn tàn khốc của dòng thủy ngân đỏ. Kim loại đồng thau bên trong chi giả nhanh chóng bị xỉn màu, rỉ sét xanh bám dày, phát ra những tiếng kêu kèn kẹt khô khốc của những bánh răng bị kẹt cứng.


"Cha ơi... con khó thở..." Lam Nhi thì thào yếu ớt qua lớp Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến. Đóa hoa khói lam ngưng tụ từ linh hồn của Thanh Nhã trong bình lọc sau lưng anh đã dịu đi sau khi cứu cô bé khỏi cơn hen suyễn cấp tính, nhưng cái giá phải trả là bốn mươi phần trăm năng lượng gốc của cô đã tiêu biến. Áp kế của bình lọc chì V-109 đang đứng ở mức tối thiểu 1.5 bar, làn khói lam lân quang bên trong lớp kính thạch anh dày cộm mờ nhạt dần, cuộn xoáy một cách mệt mỏi.


"Ráng lên con, Lam Nhi. Nhắm mắt lại, áp sát vào cha." Mộ Dung nghiến răng, tay phải sinh học siết chặt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau thắt lưng. Anh đeo chiếc kính bảo hộ đồng thau một mắt của Lão Tôn lên mắt phải. Qua thấu kính thạch anh màu hổ phách, dòng chảy từ tính của thủy ngân đỏ dưới chân hiện lên như những sợi chỉ đỏ ma quái cuộn xoáy, rít lên những tần số âm thanh chói tai mà chỉ đôi tai thợ rèn của anh mới cảm nhận được.


Đột nhiên, từ trong làn sương mù màu tím sáng lấp lánh của hơi thủy ngân phía trước, một bóng người gầy gò khoác bộ đồ bảo hộ da kín mít bám đầy vết ố hóa chất màu tím bước ra. Tay người đó cầm chiếc đèn bão bọc chì tỏa ánh sáng vàng nhạt.


"Đứng im! Đừng bước thêm bước nào nữa nếu anh không muốn rụng mất đôi chân sinh học của mình!" Giọng nói thanh mảnh nhưng lạnh lùng vang lên sau lớp mặt nạ phòng độc bọc chì.


Đó là Vân Ni, nữ kỹ sư hóa chất lưu vong từ thượng tầng hoàng gia. Cô nhanh chóng tiến lại gần, nâng một bình xịt dã chiến bằng đồng thau lên, xịt mạnh một luồng dung dịch kiềm trung hòa màu xanh lục nhạt vào đôi ủng da và các khớp nối chi giả của Mộ Dung. *Xèo...* Luồng khí hóa chất dập tắt ngay lập tức sự ăn mòn của thủy ngân đỏ, để lại những vệt muối xám xịt bám trên vách đồng.


"Anh điên rồi. Lội qua dòng thủy ngân đỏ nguyên chất mà không có đồ bảo hộ bọc chì?" Vân Ni gắt nhẹ, rồi cúi xuống nhìn Lam Nhi đang lả đi trên vai anh. "Đứa trẻ bị nhiễm độc phổi chì nặng rồi. Đi theo tôi, nhanh lên!"


Vân Ni dẫn cha con Mộ Dung lách qua một khe nứt hẹp trên vách cống, tiến vào một hốc đá khô ráo khuất sau vách đường ống xả thải khổng lồ. Nơi đây đặt một bộ bình chưng cất thủy tinh chịu nhiệt bọc chì và những khay quặng thạch anh lấp lánh ánh kim. Vân Ni đặt đèn bão xuống, lấy từ trong hòm gỗ ra một bộ ủng da cá bọc chì dày dặn ném cho Mộ Dung.


"Mang vào. Chúng ta phải khai thác Quặng thạch anh lọc khí ngay lập tức. Bình lọc chì sau lưng anh đang sụt áp, và nếu không có thạch anh biến tính để lọc sạch hơi thủy ngân đang bám quanh van, linh hồn bên trong sẽ bị nhiễm tạp chất và phân rã vĩnh viễn trong vòng ba giờ."


Mộ Dung nhìn vào lớp kính thạch anh của bình V-109. Đúng như lời Vân Ni nói, làn khói lam của Thanh Nhã đang có những vệt xám xịt bám vào, tiếng gõ van mười hai ký tự quen thuộc *kịch... kịch... kịch...* trở nên đứt quãng, yếu ớt. Trái tim anh thắt lại vì dằn vặt. Anh đã hứa sẽ bảo vệ cô, anh không thể để cô tan biến.


"Tôi phải làm gì?" Mộ Dung khàn giọng hỏi, mắt anh rực lên quyết tâm sinh tử.


"Dòng nước thải thủy ngân đỏ ngoài kia đang dâng cao do các nhà máy giả kim thượng tầng xả thải định kỳ. Quặng thạch anh lọc khí tinh khiết nhất chỉ mọc ở vách đá sát mép nước độc. Tôi sẽ giữ đèn sưởi ấm cho đứa trẻ trong khoang an toàn bọc amiăng này, còn anh phải lội xuống đó để khai thác." Vân Ni chỉ tay ra phía dòng nước đỏ lấp lánh ngoài khe đá.


Mộ Dung mặc bộ ủng da cá bọc chì vào chân, dắt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo bên hông. Anh bước ra ngoài, đối mặt với dòng nước thải thủy ngân đỏ đang cuộn xoáy dữ dội. Hơi độc bốc lên nồng nặc, bám vào thấu kính hổ phách của chiếc kính một mắt làm mờ đi tầm nhìn. Anh áp tai vào vách đá rỉ sét, lắng nghe tiếng kèn kẹt cơ học của dòng nước chảy để định vị vách thạch anh.


*Kịch. Kịch.*


Tiếng gõ kim loại trầm ấm từ vách đá phía bên kia dòng nước thải vang lên. Mộ Dung lội xuống dòng nước đỏ rực. Lớp chì bọc trong ủng da cá nặng nề giúp anh đứng vững trước sức đẩy của dòng chảy, nhưng áp lực từ tính của thủy ngân đỏ vẫn liên tục dồn ép, làm bả vai phải rách cơ của anh co thắt dữ dội. Dịch đồng xanh lại rỉ ra, nóng bỏng rát.


Anh tiếp cận được vách thạch anh lấp lánh tinh thể xốp màu tím nhạt. Mộ Dung dùng tay phải sinh học vung chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo lên, dùng bản thép dày đập mạnh vào khe nứt của vách đá để nạy quặng.


*Rầm! Rắc...*


Đột nhiên, đôi tai cực kỳ nhạy cảm với âm tần kim loại của Mộ Dung nghe thấy một tiếng rạn nứt tần số cao phát ra từ phía trần hầm đá phía trên đầu Vân Ni. Axit sunfuric rò rỉ từ các đường ống dẫn thải thượng tầng lâu ngày đã ăn mòn hoàn toàn kết cấu chịu lực của trần hang, khiến vách đá thạch anh trở nên cực kỳ giòn và dễ sụp đổ.


"Vân Ni! Tránh ra!" Mộ Dung hét lên.


Một tảng đá khổng lồ nặng hàng trăm ký từ trần hầm đổ sập xuống, hướng thẳng vào vị trí Vân Ni đang đứng điều chỉnh lò chưng cất. Vân Ni hoảng hốt đứng băng cứng, không kịp phản ứng.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Mộ Dung không kịp suy nghĩ. Anh không thể dùng tay phải sinh học đang giữ mỏ lết và bả vai phải rách cơ. Anh dốc toàn lực, dùng tay trái cơ khí Model 01 đang bị liệt hỏng hoàn toàn làm đòn bẩy vật lý chịu lực căng cực đại. Anh gạt mạnh van xả khí nén khẩn cấp đeo hông bằng tay phải, ép dòng khí nén tàn dư xộc thẳng vào các xi lanh pít-tông đang kẹt cứng của cánh tay trái.


*Rít... Kèn kẹt! Ầm!*


Cánh tay cơ khí Model 01 phát ra tiếng rít cơ học chói tai, các khớp nối đồng thau rực nóng lên, phun ra những luồng hơi nước và nước cất làm mát trắng xóa. Lực nén khí 40 bar cưỡng bức các pít-tông thủy lực khóa chặt, tạo thành một gông thép chịu lực nâng đỡ tảng đá đang rơi xuống ngay trên đầu Vân Ni.


Khớp vai cơ khí của Mộ Dung phát ra tiếng nứt vỡ kèn kẹt, da thịt bả vai trái bị rách nát do lực phản chấn khủng khiếp, máu sinh học hòa cùng mực đồng chảy ròng ròng trên vách thép chi giả. Nhưng tảng đá đã bị chặn đứng, chệch hướng rồi rơi sầm xuống bên cạnh, vỡ vụn.


"Anh... tay của anh..." Vân Ni bàng hoàng nhìn cánh tay cơ khí trái của Mộ Dung đang bốc khói nghi ngút, các đường ống dẫn nhiệt siêu nhỏ bị rách toạc, hao hụt mất hai mươi phần trăm dung dịch làm mát nước cất tinh khiết.


"Tôi không sao. Lấy quặng... nhanh lên!" Mộ Dung nghiến răng chịu đựng cơn đau tủy sống kinh hoàng do hiện tượng đào thải kim loại cấy ghép dâng cao.


Vân Ni nhanh chóng dùng kìm nhặt những mảnh quặng thạch anh lọc khí vừa rơi xuống cho vào túi da bọc chì. Cô đỡ Mộ Dung lết trở lại hốc đá an toàn, nhanh tay xịt dung dịch kiềm trung hòa dập tắt độc tính thủy ngân đang bám vào khớp vai trái của anh.


Trong hốc đá ấm áp nhờ ngọn lửa lò chưng cất, Vân Ni bắt đầu nghiền nát quặng thạch anh lọc khí, đổ dung dịch kiềm vào để cô đọng tinh thể thạch anh biến tính. Cô lén nhìn Mộ Dung đang mệt mỏi bảo trì bình lọc chì của vợ, ánh mắt cô hiện lên sự dằn vặt và phẫn nộ.


"Mộ Dung, anh có biết thứ 'thủy ngân đỏ' đang đầu độc cả cống ngầm này từ đâu ra không?" Vân Ni khẽ hỏi, tay cô run lên khi khuấy dung dịch hóa chất lấp lánh sắc đỏ.


"Nó là chất thải giả kim của hoàng cung thượng tầng," Mộ Dung trả lời, giọng khản đặc.


"Không đơn giản thế đâu," Vân Ni cười khổ, đôi mắt cô rực lên ngọn lửa căm hờn tột cùng. "Tôi từng là học viên hóa chất hoàng gia trước khi bị trục xuất vì phát hiện ra bí mật này. Thủy ngân đỏ thực chất là sản phẩm phụ, là thứ cặn bã cực độc sinh ra từ quá trình hóa hơi cưỡng bức linh hồn người nghèo tại phòng hóa hơi trung tâm để tinh luyện thành năng lượng khói lam cao cấp sạc cho siêu pháo hoàng gia và hệ thống sưởi ấm của giới quý tộc thượng tầng."


Mộ Dung đứng khựng lại. Chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo trong tay anh run lên bần bật.


"Hóa hơi... linh hồn?" Giọng anh run rẩy.


"Đúng thế. Họ vắt kiệt sinh mệnh của dân nghèo, biến linh hồn họ thành áp suất khói lam ấm áp cho lâu đài bay thượng tầng, rồi xả thứ nước thải thủy ngân đỏ cực độc này xuống cống ngầm để đầu độc phổi và hóa đồng xương khớp của những người còn sống sót dưới đáy phố." Vân Ni nghiến răng nói, nước mắt cô chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt. "Sự thịnh vượng của họ được xây dựng trên sự rên rỉ của hàng vạn linh hồn bị giam cầm."


Ngọn lửa căm thù bùng cháy dữ dội trong lồng ngực Mộ Dung. Anh nhìn vào bình lọc chì của Thanh Nhã, rồi nhìn sang Lam Nhi đang ngủ khò khè trong khoang amiăng. Vợ anh đã bị hóa hơi cưỡng bức, con gái anh đang bị căn bệnh phổi chì tàn phá phổi hàng ngày, tất cả đều do bộ máy bóc lột vô nhân đạo của đế quốc.


"Tôi sẽ phá hủy hệ thống đó," Mộ Dung thầm thề, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một lực lượng cơ học kiên định không gì lay chuyển nổi.


*Rúuuu...*


Đột nhiên, từ phía cửa hầm ngầm tối tăm, một tiếng sủa rít hơi nước tần số cao vang dội rúng động cả vách đá. Tiếng xích sắt lách lách rầm rập của bầy chó săn cơ khí Hắc Khuyển bám theo vệt lân quang rò rỉ đang tiến sát ngõ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!