Thợ Săn Mắt Đỏ
Ánh sáng đỏ từ cảm biến quét của con Hắc Khuyển quét qua khe nứt hốc đá, lạnh lẽo và tàn nhẫn như lưỡi dao của tử thần. Lồng ngực Mộ Dung thắt chặt lại. Anh có thể nghe thấy tiếng xích sắt lách cách và tiếng rít gầm rú của động cơ hơi nước mini bọc thép đen của con quái thú đang áp sát phía ngoài. Áp kế của bình lọc chì rỉ sét V-109 sau lưng anh vừa được vá tạm thời, kim đồng hồ đang đứng yên ở mức 1.5 bar nhờ dải khăn mùi soa dệt sợi bạc quấn chặt cổ van xả. Nhưng vết thương vai phải rách cơ của anh vẫn đang rỉ dịch đồng xanh nhức nhói, nhuộm đẫm lớp áo măng tô da sờn rách.
"Chạy đi! Đừng để nó dồn vào góc chết!" Lão nhân cống ngầm khàn giọng rít lên, dùng chiếc gậy sồi móc chặt vào một van xả áp phụ trên vách ống để tạo tiếng động lớn đánh lạc hướng.
Mộ Dung không chần chừ thêm một giây. Anh bế thốc Lam Nhi bằng cánh tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động, dốc toàn lực lao ra khỏi hốc đá qua một đường ống xả thải phụ dẫn thẳng ra rìa Đầm lầy rác rưởi cơ khí. Lam Nhi bám chặt lấy cổ cha, cô bé cố nén cơn ho hen suyễn dưới lớp mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến. Đóa hoa khói lam ngưng tụ từ linh hồn của Thanh Nhã trong bình lọc lúc này đã dịu đi, nhưng nó đã tiêu hao tới bốn mươi phần trăm năng lượng gốc của cô, khiến làn khói lân quang bên trong bình mờ nhạt hẳn.
Đầm lầy rác rưởi cơ khí hiện ra trước mắt họ như một nghĩa địa khổng lồ của kỷ nguyên công nghiệp rỉ sét. Những đống tuabin hỏng, những bánh răng đồng khổng lồ cao bằng tòa nhà hai tầng nằm nửa chìm nửa nổi dưới dòng bùn độc ngập tràn dầu thải đen ngòm và axit sunfuric sủi bọt vàng. Sương mù lưu huỳnh xám xịt bao phủ khắp nơi, tầm nhìn giảm xuống chưa đầy năm mét.
Nhưng mối đe dọa lớn nhất không nằm dưới chân họ.
Trên vách đá xám xịt phủ đầy rêu độc cao hơn ba mươi mét phía trên đầm lầy, một bóng người gầy gò đang đứng sừng sững giữa gió bão axit. Đó chính là Độc Nhãn - gã thợ săn tiền thưởng khét tiếng bám theo lệnh truy nã đỏ của Sở Áp lực Đô thị. Mắt trái của hắn được thay thế hoàn toàn bằng một thấu kính cơ khí hồng ngoại nhiệt khổng lồ, liên tục xoay chuyển, phát ra ánh sáng đỏ nhạt ma mị quét xuyên qua màn sương mù để định vị nguồn nhiệt từ cơ thể người sống.
*Tích. Tích. Tích.*
Tiếng bánh răng chuyển động kèn kẹt từ chiếc mắt cơ khí của Độc Nhãn vang lên đanh gọn trong không gian tĩnh lặng. Gã thợ săn cười lạnh, nâng khẩu súng hơi nước nén khí cực đại bọc đồng thau nặng nề lên vai. Chiếc mắt cơ khí của hắn nháy đỏ rực—đó là tín hiệu định vị thành công nguồn nhiệt từ bả vai rực nóng của Mộ Dung.
"Tìm thấy ngươi rồi, con mồi mười vạn tiền đồng," giọng Độc Nhãn khàn khàn vọng xuống từ vách đá.
"Cha ơi... có cái gì màu đỏ đang nhìn chúng ta..." Lam Nhi thì thào, cô bé run rẩy chỉ tay lên phía vách đá cao.
"Nhắm mắt lại, Lam Nhi! Giữ chặt lấy cha!" Mộ Dung hét lên, anh lập tức cõng con gái trên vai phải, dùng tay phải giữ chặt chân cô bé, trong khi cánh tay trái cơ khí bị liệt hoàn toàn buông thõng kèn kẹt va đập vào vách bình lọc chì sau lưng.
*Đoàng!*
Một tiếng nổ đanh thép xé toạc màn sương độc. Phát đạn hơi nước nén cực đại đầu tiên của Độc Nhãn lao vút đi với tốc độ kinh hoàng. Viên đạn đồng nung nóng sượt qua bả vai phải của Mộ Dung, nhiệt độ cao hơn hai trăm độ C của luồng hơi nước xé rách lớp áo măng tô da, để lại một vết cháy xém đen ngòm trên bả vai sinh học đang rách cơ của anh. Cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống khiến Mộ Dung suýt ngã quỵ xuống dòng bùn axit.
Anh nghiến răng, cố giữ thăng bằng trên dòng bùn lún. Dưới chân anh, lớp bùn độc chứa đầy dầu thải bắt đầu ăn mòn đôi ủng da và lớp vỏ da bảo vệ của cánh tay cơ khí trái bị hỏng, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn. Nếu anh bị lún sâu xuống đây, họ sẽ làm mồi cho bầy sinh vật dị biến cơ sinh học dưới đáy đầm lầy.
Mộ Dung dốc toàn lực chạy zic-zac qua những đống tuabin đổ nát rỉ sét. Anh quan sát kỹ chiếc mắt cơ khí của Độc Nhãn qua thấu kính thạch anh màu hổ phách của chiếc kính bảo hộ một mắt đeo bên mắt phải. Trực giác của một thợ ngưng tụ áp suất bậc trung giúp anh nhận ra một quy luật chí mạng: chiếc mắt cơ khí của Độc Nhãn chỉ nháy đỏ rực đúng một nhịp trước khi hắn bóp cò súng hơi nước. Đó là khoảng thời gian bốn giây để hệ thống tuabin mini sau lưng gã nạp đủ áp suất khí nén vào buồng súng.
"Bốn giây... mình chỉ có bốn giây giữa mỗi phát bắn," Mộ Dung thầm tính toán, mồ hôi lạnh hòa lẫn dịch đồng xanh rỉ ra từ vết thương vai chảy ròng ròng trên mặt.
Anh cố gắng rút khẩu súng phun hơi nước nóng cầm tay dắt bên hông ra, dùng tay phải sinh học ngắm bắn trả về phía vách đá để kìm hãm đối thủ. Nhưng khoảng cách hơn ba mươi mét là quá xa, luồng hơi nước nóng phun ra từ họng súng tự chế nhanh chóng bị gió bão axit thổi bạt, tan rã hoàn toàn trong không khí mà không gây ra một chút sát thương nào cho Độc Nhãn.
"Hết đường trốn rồi, gã thợ máy nghèo hèn!" Độc Nhãn hét lên đầy kiêu ngạo. Hắn gạt cần nạp áp suất, chiếc mắt cơ khí lại nháy đỏ.
*Đoàng!*
Phát đạn thứ hai lao vút xuống, găm thẳng vào đống bánh răng rỉ sét ngay sát chân Mộ Dung, mảnh đồng vỡ văng tung tóe găm vào chân anh rớm máu. Mộ Dung không dừng lại, anh tận dụng nhịp nạp áp bốn giây tiếp theo của Độc Nhãn để bứt tốc, cõng Lam Nhi nhảy qua một trục khuỷu khổng lồ của tàu chiến cổ đại.
Nhưng Độc Nhãn là một thợ săn lão luyện. Phát bắn thứ ba của hắn được tính toán đón đầu quỹ đạo di chuyển của Mộ Dung. Viên đạn hơi nước nén lao thẳng vào lồng ngực anh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Mộ Dung không thể né tránh do bùn lún dưới chân giữ chặt. Anh hét lên một tiếng bi tráng, dùng bàn tay phải sinh học vung chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo lên chắn trước ngực.
*Keeng!*
Tiếng kim loại va chạm vang dội xé rách cả màng nhĩ. Viên đạn hơi nước nén cực đại đập thẳng vào bản thép dày của chiếc mỏ lết gia bảo. Lực chấn động cơ học khủng khiếp từ phát đạn dội ngược lại bả vai phải đang bị rách cơ của Mộ Dung, khiến khớp xương vai anh phát ra tiếng rạn nứt kèn kẹt đau đớn. Chiếc mỏ lết đồng thau nóng rực lên dưới nhiệt độ của đạn hơi nước, suýt chút nữa tuột khỏi bàn tay bỏng rộp của anh. Nhưng viên đạn đã bị dội ngược ra ngoài, găm vào dòng bùn axit sủi bọt đen.
"Cha ơi!" Lam Nhi gào lên, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé ôm chặt lấy đầu cha để che chắn.
"Cha không sao! Giữ chắc!" Mộ Dung khàn giọng nói. Anh biết mình không thể chống đỡ thêm một phát bắn trực diện nào nữa. Cánh tay cơ khí trái bị liệt hoàn toàn và bình khí nén đeo hông của anh đã tiêu hao tới ba mươi phần phần trăm dung lượng khí nén chỉ để duy trì các khớp nối chịu lực.
Anh phải dùng đến bài tẩy cuối cùng để ngụy trang nhiệt độ cơ thể.
Mộ Dung dùng ngón tay phải gạt mạnh van xả phụ bên hông chiếc mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc của mình, kích hoạt kỹ năng Phun sương lưu huỳnh ngụy trang.
*Xì... xì...*
Một làn khói màu vàng xám nồng nặc mùi lưu huỳnh và axit sunfuric phụt mạnh ra từ bộ trộn khí của mặt nạ, nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể anh và Lam Nhi. Làn khói lưu huỳnh đậm đặc này có nhiệt độ đồng bộ hoàn hảo với sương độc xung quanh đầm lầy, làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến hồng ngoại nhiệt của chiếc mắt cơ khí Độc Nhãn. Trên thấu kính quét của gã thợ săn, nguồn nhiệt từ cha con Mộ Dung đột ngột biến mất, hòa lẫn vào màn sương mù axit của đầm lầy.
"Cái gì? Chúng biến đi đâu rồi?" Độc Nhãn tức giận gầm lên, chiếc mắt cơ khí của hắn xoay chuyển liên tục, phát ra những tiếng rít kèn kẹt điên cuồng nhưng chỉ quét thấy một màu vàng xám của sương độc.
Tận dụng cơ hội này, Mộ Dung cõng con gái lướt nhanh qua các góc khuất của những đống tuabin đổ nát. Nhưng anh biết màn sương ngụy trang lưu huỳnh chỉ có thể duy trì trong vòng hai phút trước khi quặng thạch anh lọc khí trong mặt nạ bị tiêu hao hoàn toàn.
Anh nhìn thấy một bồn chứa khí nén cũ rỉ sét nằm nửa chìm dưới bùn độc bên cạnh một đường ống dẫn thải khổng lồ dẫn sâu vào lòng đất. Đó là một thiết bị hơi nước nén phế thải của nhà máy thượng tầng thải xuống.
Mộ Dung quyết định áp dụng kỹ năng Độc kích ngược lò hơi để tạo ra một vụ nổ dã chiến đánh lạc hướng thợ săn. Anh tiếp cận chiếc bồn chứa cũ, dùng kìm kẹp chặt van xả an toàn của nó, ép áp suất khí nén tàn dư bên trong tăng vọt vượt ngưỡng giới hạn chịu nén của vách đồng rỉ sét. Chiếc bồn chứa bắt đầu rít lên kèn kẹt, rực đỏ lên dưới áp lực nhiệt tăng nhanh.
Anh dùng hết sức lực còn lại của tay phải, ném mạnh chiếc bồn chứa khí nén đang rít gào về phía góc đối diện của đầm lầy, rồi ôm chặt Lam Nhi lao thẳng vào bóng tối của đường ống dẫn thải khổng lồ.
*Đoàng! Ầm!*
Chiếc bồn chứa nổ tung dữ dội, tạo ra một cơn mưa mảnh kim loại đồng thau rỉ sét sắc bén bắn tung tóe khắp một vùng đầm lầy. Tiếng nổ lớn và luồng nhiệt lượng khổng lồ tỏa ra từ vụ nổ lập tức thu hút chiếc mắt cơ khí của Độc Nhãn. Hắn quay súng hơi nước nén khí cực đại bắn liên tiếp ba phát vào tâm vụ nổ, tin rằng đã tiêu diệt được con mồi.
Nhưng khi khói bụi từ vụ nổ tan dần, Độc Nhãn nhận ra mình đã bị lừa. Chiếc mắt cơ khí của hắn xoay chuyển liên tục, cuối cùng khóa chặt vào lối vào đường ống dẫn thải khổng lồ nơi có vệt lân quang xanh lam nhạt rò rỉ cực nhỏ từ bình lọc chì của Mộ Dung.
"Lũ chuột nhắt ranh ma! Các ngươi không thoát được đâu!" Độc Nhãn rít lên đầy giận dữ.
Hắn bắt đầu tháo dỡ bộ mỏ neo thép chịu lực căng lớn đeo sau lưng, lắp ráp nhanh vào một ròng rọc xích sắt chịu lực để chuẩn bị đu mình xuống đầm lầy truy lùng trực tiếp.
Trong khi đó, Mộ Dung dắt Lam Nhi chạy sâu vào bóng tối của đường ống dẫn thải. Nhưng ngay khi họ vừa bước qua khúc quanh đầu tiên, ánh mắt anh chạm phải một cảnh tượng ma mị và kinh hoàng dưới đáy cống hẹp.
Dòng nước thải lấp lánh sắc đỏ ma mị của thủy ngân độc hại đang dâng cao ngập đến mắt cá chân họ, bốc lên những làn hơi độc rít gào như muốn nuốt chửng hai cha con vào lòng đất tối tăm của Hầm ngầm thủy ngân đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!