Vá Lại Linh Hồn
Tiếng sủa rít hơi nước của con Hắc Khuyển vang dội, rúng động cả vách đá cống ngầm ẩm ướt. Âm thanh ấy không phải tiếng sủa của loài sinh vật thịt xương, mà là tiếng còi hơi nén cao tần rít qua buồng cộng hưởng bằng đồng thau, mang theo một lực ép vô hình khiến những giọt nước thải nhiễm thủy ngân đỏ dưới chân Mộ Dung bắn tung tóe.
"Chạy! Vào đường ống xả thải nhanh lên!" Lão nhân cống ngầm gầm gừ, dùng chiếc gậy gỗ sồi ngâm thủy ngân đập mạnh vào thanh chắn sắt rỉ sét của đường ống xả thải khổng lồ đã bị niêm phong. Tiếng kim loại va chạm kịch liệt vang lên. Nhờ khớp vai cơ khí trái vừa được Mộ Dung bôi trơn bằng những giọt dầu thủy lực thô cuối cùng, lão già điên bộc phát một lực đòn bẩy kinh người, bẻ gãy hai thanh sắt rỉ để lộ ra một khe hở vừa đủ một người chui qua.
Mộ Dung không một giây do dự. Anh bế thốc Lam Nhi bằng cánh tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động, cúi rạp người lao thẳng vào bóng tối của đường ống xả thải. Ngay phía sau anh, lão nhân cống ngầm nhanh nhẹn lách vào, rồi dùng chiếc gậy sồi móc chặt vào thanh sắt gãy, kéo sập cánh cửa lưới đồng nặng nề để bít lối.
*Ầm! Rầm!*
Chỉ một nhịp thở sau khi cánh cửa sập xuống, bóng đen khổng lồ của con Hắc Khuyển đã lao sầm vào vách lưới sắt. Đôi mắt nó là hai bóng đèn dây tóc đỏ rực, rít lên những tia lửa điện từ do quá tải áp suất chân pít-tông. Luồng hơi nóng từ lò hơi mini bọc thép đen sau lưng con quái thú phả qua khe sắt, mang theo mùi dầu thủy lực tinh luyện khét lẹt và mùi chì nóng chảy. Nó cào điên cuồng vào vách ngăn, hàm răng cưa thép tự động xoay tít tạo ra những tia lửa đồng chói mắt trong bóng tối cống ngầm.
"Theo ta! Đừng nhìn lại! Sương độc sắp tràn vào rồi!" Lão nhân cống ngầm lầm bầm, bước chân lão nhanh nhẹn một cách kỳ lạ giữa mê cung đường ống tối tăm.
Mộ Dung ôm chặt Lam Nhi, bước đi lảo đảo. Cánh tay cơ khí trái Model 01 bị liệt hỏng hoàn toàn của anh buông thõng, nặng nề như một khối đồng rỉ sét kéo ghì bả vai trái xuống. Nhưng nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lại đến từ bả vai phải sinh học. Mối cấy ghép nối liền dây thần kinh vai với các sợi đồng dẫn truyền đang bị rách cơ nghiêm trọng do lực phản chấn từ trận chiến trước. Mỗi bước chạy, mỗi nhịp thở nén khí của anh đều ép thứ dịch đồng xanh nhức nhối rỉ ra từ vết thương, thấm đẫm lớp áo măng tô da sờn rách bám đầy muội than.
"Cha ơi... con lạnh... ngực con đau quá..." Lam Nhi thì thào dưới lớp mặt nạ phòng độc. Nhịp thở của cô bé khò khè, đứt quãng. Chất độc lưu huỳnh vàng xám bốc lên từ dòng nước thải thủy ngân đỏ dưới chân đang thẩm thấu qua các khe hở của đường ống, đe dọa bóp nghẹt lá phổi non nớt của cô bé.
Mộ Dung nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm nghiền vào nhau. Anh áp sát mắt vào thấu kính màu hổ phách của chiếc Kính bảo hộ một mắt của Lão Tôn đeo trên mắt phải. Dưới ánh sáng quang phổ lọc từ tính của kính, anh nhìn thấy những dòng chảy áp suất màu đỏ ma mị của thủy ngân độc hại đang cuộn xoáy dưới chân, và cả những vệt lân quang xanh lam nhạt rò rỉ từ chính sau lưng mình.
*Xì... xì...*
Một tiếng rít cao tần, buốt nhói lọt vào tai Mộ Dung. Trực giác của một thợ ngưng tụ áp suất bậc trung khiến da gà anh dựng đứng vĩnh viễn. Đó không phải tiếng rít của đường ống dẫn nhiệt đô thị.
Đó là tiếng xả áp khẩn cấp của bình lọc chì rỉ sét V-109 sau lưng anh.
Cơn lạnh thấu xương của cống ngầm kết hợp với nồng độ axit sunfuric cực cao trong sương độc đã ăn mòn hoàn toàn lớp hàn chì cũ trên cổ van xả áp thủ công của bình lọc. Vết rạn nứt nhỏ ở cổ van—hậu quả từ vụ va chạm né đòn chém của Sâm trước đó—giờ đây đã bị xé toạc ra. Làn khói lam lân quang ấm áp bên trong bình bắt đầu phụt mạnh ra ngoài bóng tối dưới dạng những tia sáng xanh lam rực rỡ.
*Kịch... kịch... kịch...*
Tiếng gõ van mười hai ký tự dồn dập, hoảng loạn vang lên từ bên trong vách đồng của bình lọc. Ý thức của Thanh Nhã đang phân rã. Làn khói lam cuộn xoáy điên cuồng sát vào vách kính thạch anh dày cộm, mờ nhạt dần. Áp kế bỏ túi đấu nối trực tiếp vào van kiểm tra đang tụt nhanh một cách đáng sợ: 1.2 bar... 1.1 bar... rồi chạm ngưỡng 1.0 bar.
Nếu áp suất tụt xuống dưới 0.8 bar, vỏ chì của bình chứa sẽ không còn đủ lực nén để giữ cho các hạt năng lượng linh hồn liên kết với nhau. Linh hồn của Thanh Nhã sẽ phân rã vĩnh viễn vào bầu không khí độc hại của cống ngầm.
"Không... Thanh Nhã! Đừng tan biến!" Mộ Dung khàn giọng gào lên, lồng ngực anh thắt chặt lại vì nỗi sợ hãi tột cùng vắt kiệt cả dưỡng khí.
Lão nhân cống ngầm dừng phắt lại trước một hốc đá tự nhiên nằm khuất sau vách đường ống xả thải khổng lồ. Hốc đá này tương đối khô ráo, nằm cao hơn dòng chảy thủy ngân đỏ nhưng sương độc lưu huỳnh vẫn đang len lỏi vào qua các kẽ nứt.
"Đặt con bé xuống đây!" Lão điên chỉ vào một phiến đá phẳng bọc amiăng cũ. "Vá cái bình đó nhanh lên! Khói lân quang rò rỉ sẽ dẫn đường cho con Hắc Khuyển đến đây trong vòng mười phút!"
Mộ Dung đặt nhẹ Lam Nhi nằm xuống phiến đá. Cô bé đã ngất lịm đi, đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn nắm chặt lấy vạt áo da của cha. Anh lập tức cởi bỏ chiếc bình lọc chì nặng 15kg đeo sau lưng xuống, đặt nó đứng vững trên nền đá ẩm.
Làn khói lam lân quang bên trong bình rực sáng chói lòa cả hốc tối, rít lên tiếng xèo xèo kinh hoàng khi tiếp xúc với không khí lạnh chứa đầy axit. Áp kế đã tụt xuống 0.95 bar.
Anh phải thực hiện Kỹ thuật hàn vách đá bằng hơi nước nén khẩn cấp ngay tại đây.
Mộ Dung dùng bàn tay phải sinh học run rẩy của mình dắt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo sau lưng ra, dùng cán mỏ lết gõ mạnh vào chốt bảo vệ của súng hàn nén oxy tự chế đeo bên hông. Khớp vai phải rách cơ co thắt dữ dội, một luồng dịch đồng xanh buốt nhói phụt ra ngoài áo da, nhưng anh không màng tới. Anh bóp cò súng hàn.
*Phụt! Rít...*
Ngọn lửa hơi nước nén màu xanh lục phun ra từ đầu mỏ hàn, rít lên tiếng áp lực cao tần. Nhiệt độ ngọn lửa lập tức vọt lên gần 200 độ C, nung nóng bầu không khí ẩm ướt xung quanh hốc đá. Mộ Dung kẹp súng hàn bằng nách trái bị liệt, dùng tay phải sinh học lấy ra một tấm Chì tấm nguyên chất dẻo harvested từ bãi rác lò hơi trước đó.
Anh cố gắng bôi một lớp keo dán cơ khí thông thường lên vết nứt để bịt tạm thời, nhưng hơi nóng 150 độ C từ cổ van rò rỉ của bình lọc lập tức làm lớp keo nóng chảy, sủi bọt xèo xèo rồi trôi tuột đi như nước thải công nghiệp. Phương pháp thông thường hoàn toàn vô dụng trước áp lực nhiệt cực hạn của bình chứa linh hồn.
"Phải hàn chì... phải hàn chì tấm..." Mộ Dung lẩm bẩm, đôi mắt thâm quầng ẩn sau chiếc Kính bảo hộ của Lão Tôn đỏ ngầu vì khói lưu huỳnh.
Anh đưa ngọn lửa súng hàn áp sát vào cổ van đồng thau của bình V-109, nung chảy rìa tấm chì nguyên chất để đắp vào vết rạn nứt. Khói chì độc hại bốc lên nghi ngút, xám xịt và nồng nặc mùi kim loại nặng nung nóng. Thứ khói này cực độc, nếu hít trực tiếp không có mặt nạ sẽ gây nhiễm độc tủy sống vĩnh viễn.
Lam Nhi, dù đang nửa tỉnh nửa mê dưới phiến đá, vẫn cố gắng gượng dậy. Cô bé dùng chiếc quạt giấy rách nát bám đầy muội than cám, run rẩy quạt mạnh để đẩy luồng khói chì độc hại ra ngoài kẽ hốc đá, giúp cha nhìn rõ mối hàn.
"Cha... cố lên... mẹ đang... đang khóc..." Lam Nhi khò khè nói, nước mắt chảy tràn qua mép mặt nạ da.
Mối hàn chì nóng chảy bắt đầu chảy tràn trên vách cổ van đồng. Nhưng ngay khi Mộ Dung vừa đắp lớp chì thứ nhất lên, một hiện tượng thảm khốc xảy ra. Lớp chì nóng chảy đột ngột sủi bọt, tạo ra hàng chục lỗ rỗng rỗ khí li ti (*porosity*). Áp suất bên trong bình lọc lập tức thổi bung lớp chì chưa kịp đông đặc, phun ra một luồng hơi nước lân quang nóng bỏng rát trực tiếp vào bàn tay phải sinh học của Mộ Dung.
"Aaa!" Mộ Dung nghiến răng nén tiếng hét, da tay phải anh bỏng rộp lên, đỏ rực dưới ánh sáng xanh lam.
Do sương độc lưu huỳnh dưới cống ngầm quá đậm đặc, axit sunfuric trong không khí đã phản ứng hóa học với lớp lót đồng đỏ dẻo bên trong van xả, tạo ra các tạp chất muối sunfat ngăn cản kim loại chì bám dính vào vách van. Mỗi lần đắp chì nóng chảy vào, axit lại ăn mòn và tạo bọt khí đẩy chì ra ngoài. Áp kế tụt xuống mức báo động đỏ: 0.9 bar. Tiếng gõ nhịp van của Thanh Nhã yếu dần, thưa thớt như nhịp tim của một người sắp chết.
Mộ Dung rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Đầu óc anh quay cuồng. Nếu tiếp tục hàn trực tiếp, axit sẽ phá hủy toàn bộ cổ van và giải phóng linh hồn vợ ngay lập tức.
Sử dụng thính giác cực kỳ nhạy cảm truyền thừa của dòng họ thợ đúc chuông, Mộ Dung nhắm chặt mắt lại. Anh áp tai vào sát vách chì nóng bỏng của bình lọc, lắng nghe tiếng sủi bọt của mối hàn bị rỗ khí.
*Xèo... kèn kẹt... sùng sục...*
"Axit lưu huỳnh... đang ăn mòn lớp đồng lót..." Mộ Dung suy luận chiến thuật trong chớp mắt. "Phải có một chất trung hòa để lọc sạch bề mặt van trước khi chì nóng chảy bám vào!"
Anh không có dung dịch kiềm tinh luyện của Vân Ni ở đây. Tài nguyên bôi trơn đã cạn kiệt. Nhưng anh vẫn còn một thứ.
Mộ Dung thọc tay vào túi trong áo măng tô da, rút ra chiếc Khăn mùi soa dệt sợi bạc cách nhiệt của người mẹ quá cố Lâm Thị Thuận để lại. Chiếc khăn cũ kỹ bám đầy muội than, nhưng các đường thêu bằng sợi bạc tinh khiết biên giới vẫn lấp lánh ánh kim dưới ánh sáng lân quang.
Bạc tinh khiết có khả năng phản ứng mạnh với các ion lưu huỳnh và axit sunfuric, trung hòa độc tố và làm sạch bề mặt kim loại bị rỉ sét.
Không một chút do dự trước kỷ vật duy nhất của mẹ, Mộ Dung dùng răng xé rách một dải khăn dệt sợi bạc. Anh quấn chặt dải sợi bạc quanh cổ van xả áp đang rò rỉ, đè chặt lên mối hàn bị rỗ khí. Sợi bạc tiếp xúc với hơi axit lập tức xỉn màu đen xám, nhưng đồng thời nó đã hút sạch và trung hòa toàn bộ tạp chất lưu huỳnh bám quanh ren van.
"Thanh Nhã, xin lỗi em... xin lỗi mẹ..." Mộ Dung thì thào.
Anh bóp cò súng hàn nén oxy lần thứ hai. Ngọn lửa xanh lục nung nóng dải sợi bạc quấn cổ van. Sợi bạc nóng chảy quyện chặt vào lớp đồng đỏ dẻo của van xả, tạo thành một lớp màng đệm hợp kim bạc-đồng siêu tinh khiết, không còn một bọt khí nào.
Mộ Dung nhanh tay đắp tấm chì nguyên chất thứ hai lên trên lớp màng đệm bạc vừa hình thành. Chì nóng chảy chảy loang ra, bám chặt vĩnh viễn vào cổ van không một kẽ hở.
Để đảm bảo mối hàn chịu được áp lực căng cực đại, Mộ Dung buông súng hàn, cầm chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo nặng 3kg lên. Dồn toàn bộ lực cơ bắp của cánh tay phải sinh học đang bị chấn thương vai rách cơ, anh quai mạnh cán mỏ lết, gõ nén chặt lớp chì nóng chảy xung quanh ren van xả áp thủ công.
*Kịch... kịch... kịch...*
Những cú gõ đập đanh thép của mỏ lết nén chặt lớp chì dẻo vào các rãnh ren van. Mối hàn chì-bạc đông đặc lại ngay lập tức dưới cái lạnh của cống ngầm, tạo thành một lớp vỏ bọc siêu gia cố màu xám xịt, cứng vững như thép carbon.
Tiếng rít xả áp rò rỉ đột ngột tắt lịm.
Áp kế bỏ túi tròn bằng đồng thau mạ bạc dừng dao động, kim áp kế từ từ nhích ngược trở lại: 1.1 bar... 1.3 bar... rồi đứng yên vững chắc ở mức 1.5 bar.
Linh hồn của Thanh Nhã đã được giữ lại an toàn bên trong bình lọc chì V-109.
Mộ Dung buông chiếc mỏ lết gia bảo xuống nền đá ẩm ướt, hơi thở anh dồn dập, đứt quãng. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh hòa lẫn nước thải cống ngầm. Tủy sống anh nhức nhối âm ỉ—hậu quả của việc hít phải khói chì độc hại nung nóng trong không gian hốc đá chật hẹp không có mặt nạ phòng độc.
Ngay lúc đó, một hiện tượng kỳ diệu xảy ra bên trong bình lọc chì vừa được vá kín.
Làn khói lam lân quang ấm áp của Thanh Nhã bên trong lớp kính thạch anh bỗng nhiên cuộn xoáy nhẹ nhàng, ngưng tụ lại thành hình một đóa hoa rực rỡ sắc xanh lam tự do—Bông hoa khói lam. Đóa hoa lân quang mềm mại như lụa phát ra ánh sáng xanh dịu mát, xua tan bóng tối u ám của hốc đá.
Một làn hương thảo dược biên giới dịu nhẹ, mát rượi thoát ra từ bộ lọc của bình chứa, len lỏi qua lớp mặt nạ phòng độc của Lam Nhi. Cô bé tám tuổi đang lả đi bỗng hít sâu một hơi, lồng ngực nhỏ nhắn của cô bé giãn ra, cơn ho hen suyễn phổi chì cấp tính lập tức dịu đi rõ rệt. Gương mặt xanh xao của Lam Nhi hồng hào trở lại, cô bé từ từ mở mắt, nhìn đóa hoa khói lam rực rỡ sau lớp kính thạch anh.
"Mẹ... mẹ thức rồi... mẹ đẹp quá cha ơi..." Lam Nhi thì thào, nụ cười hạnh phúc nhen nhóm trên môi.
Nhưng Mộ Dung không thể cười nổi. Nhìn đóa hoa khói lam đang tỏa sáng, anh biết đây là sản phẩm ngưng tụ từ chính năng lượng ý thức cuối cùng của Thanh Nhã để cứu sống con gái. Mỗi đóa hoa nở ra đồng nghĩa với việc năng lượng linh hồn của vợ anh bị tiêu hao nghiêm trọng, rút ngắn thời gian tồn tại của cô trong bình lọc chì.
"Cảm ơn em, Thanh Nhã..." Mộ Dung áp trán vào vách chì lạnh ngắt của bình chứa, nước mắt anh rơi xuống mối hàn chì vừa nguội.
"Mộ Dung! Tắt nguồn sáng ngay!" Tiếng thì thầm hoảng loạn của lão nhân cống ngầm cắt đứt không gian tĩnh lặng. Lão già điên đang áp sát tai vào vách đường ống dẫn nước thải phía ngoài hốc đá.
Mộ Dung giật mình, lập tức dùng tấm amiăng rách phủ kín chiếc bình lọc chì V-109 để che giấu ánh sáng xanh lam lân quang của đóa hoa khói lam.
Nhưng đã quá muộn.
Ánh sáng lân quang nhạt nhòa của đóa hoa khói lam trước đó đã vô tình lọt qua các kẽ nứt của hốc đá, rọi sáng một khoảng tối của nhánh cống xả thải phía ngoài.
*Rít... kèn kẹt... kèn kẹt...*
Tiếng móng vuốt thép cào rầm rập vào nền đá ẩm ướt vang lên ngay ngoài lối vào hốc đá. Một luồng ánh sáng đỏ rực từ cảm biến nhiệt hồng ngoại của con Hắc Khuyển quét qua khe nứt, in bóng hai cha con Mộ Dung lên vách đá rỉ sét.
Con thú săn cơ khí của Trác Độc đã tìm thấy họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!