Kẻ Điên Dưới Đáy Sâu
Dòng nước thải lấp lánh sắc đỏ ma mị của thủy ngân độc hại bắt đầu dâng cao ngập đến mắt cá chân họ, bốc lên những làn hơi độc rít gào như muốn nuốt chửng hai cha con vào lòng đất tối tăm.
Cái lạnh buốt của cống ngầm hòa cùng tính chất ăn mòn tàn nhẫn của thủy ngân đỏ khiến đôi ủng da của Mộ Dung bắt đầu bốc khói nhẹ. Mỗi bước đi lúc này nặng nề tựa như đeo đá ngàn cân. Trên lưng anh, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 liên tục rít lên những tiếng xả áp khô khốc. Áp kế tròn đã nứt vỡ thấu kính thạch anh nhưng kim chỉ số vẫn run rẩy chỉ sát vạch 1.1 bar. Làn khói lam lân quang bên trong—linh hồn của Thanh Nhã—cuộn xoáy yếu ớt, thỉnh thoảng ngưng tụ thành một gương mặt mơ hồ áp sát vào lớp kính như muốn khóc, rồi lại tan rã dưới áp lực sụt giảm.
"Ráng lên... Thanh Nhã... ráng lên con gái..." Mộ Dung khản giọng lẩm bẩm, cổ họng anh nóng rát như bị cào xé sau khi hít phải sương độc lưu huỳnh.
Bên tai anh, nhịp thở của Lam Nhi khò khè một cách đứt quãng. Cô bé tám tuổi đang lả đi trên vai phải sinh học của anh, đôi bàn tay khẳng khiu bám chặt lấy cổ áo măng tô da sờn rách đầy muội than. Chiếc mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến mà anh nhường cho con chỉ tạm thời ngăn bớt khí độc, nhưng nồng độ thủy ngân đỏ bốc hơi dưới đáy cống hẹp này đang vượt quá giới hạn chịu đựng của màng lọc phổi.
*Kèn kẹt... kèn kẹt...*
Cánh tay cơ khí trái Model 01 bị hỏng liệt của Mộ Dung buông thõng, các pít-tông thủy lực bị nứt vỡ rỉ ra thứ dầu bôi trơn thô đen ngòm, lạnh ngắt. Bả vai phải sinh học—mối cấy ghép duy nhất còn hoạt động—đang gào rú đau đớn. Mỗi nhịp bước đi của anh đều kéo theo một luồng dịch đồng xanh nhức nhối rỉ ra từ vết rách cơ vai, nhuộm đẫm lớp áo da.
Bỗng nhiên, từ trong làn sương mù màu tím sáng lấp lánh của hơi lưu huỳnh phía trước, một bóng người gầy gò, rách rưới lướt ra như một bóng ma.
Đó là một lão già điên khùng với mái tóc tai bù xù bám đầy rêu xanh và bùn độc. Lão mặc bộ đồ da cá rách rưới bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh một thứ ánh sáng dại dại nhưng đầy nhạy bén trong bóng tối. Trên tay lão là một chiếc gậy gỗ sồi ngâm dầu thủy ngân có gắn đầu dò áp suất khí độc dã chiến. Chiếc gậy vung lên, hướng thẳng vào ngực Mộ Dung.
"Kẻ xâm nhập! Bánh răng sai nhịp! Van xả rò rỉ! Tránh xa ta ra!" Lão điên gầm gừ, giọng nói khản đặc như tiếng hai mảnh thép rỉ sét mài vào nhau.
Mộ Dung lùi lại một bước, nhưng gót chân anh chạm ngay vào vách ống đồng sưởi nóng bỏng. Dòng thủy ngân đỏ dưới chân đã dâng cao quá bắp chân, bắt đầu len lỏi qua các khe hở của chi giả trái bị hỏng. Anh không thể lùi thêm, cũng không thể chiến đấu với cánh tay trái đã liệt hoàn toàn.
"Tôi không phải kẻ thù..." Mộ Dung cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa nhất có thể, một tay đỡ lấy Lam Nhi, tay kia giơ lên để biểu thị sự vô hại. "Con gái tôi... con bé đang ngạt thở. Xin ông..."
"Nói láo! Bọn chúng đeo mặt nạ đồng bọc chì! Bọn chúng mang theo chó săn cơ khí! Bọn chúng muốn hóa đồng bộ não của ta!" Lão nhân cống ngầm gào lên, chiếc gậy gỗ sồi ngâm thủy ngân vung mạnh, đầu dò áp suất trên gậy rít lên tiếng hơi nước cao tần xé gió lao thẳng vào bả vai phải đang bị thương của Mộ Dung.
Mộ Dung nghiêng người tránh né, cú vung gậy sượt qua làm rách thêm một mảng áo da, để lộ khớp nối đồng rỉ sét đang rỉ dịch đồng xanh nhức nhối. Lực gió từ chiếc gậy mạnh đến nỗi khiến anh suýt ngã quỵ xuống dòng nước thải axit.
Ngay lúc lão điên định vung gậy lần thứ hai, cơ thể lão đột ngột khựng lại. Một tiếng *kèn kẹt* chói tai vang lên từ khớp vai trái cấy ghép bằng đồng thau thô ráp của lão. Toàn thân lão nhân cống ngầm co giật dữ dội, chiếc gậy gỗ sồi rơi keng xuống nền đá. Lão quỳ sụp xuống, một tay ôm chặt lấy khớp vai đang bốc khói nhiệt rực đỏ, miệng rên rỉ những tiếng đau đớn tột cùng.
"Kẹt rồi... bánh răng kẹt rồi... Áp suất... áp suất tăng vọt... cứu..."
Mộ Dung nhíu mắt nhìn qua thấu kính của chiếc Kính bảo hộ đồng thau một mắt của Lão Tôn. Dưới ánh sáng màu hổ phách của kính, anh lập tức nhận ra vấn đề: xi lanh thủy lực ở khớp vai của lão điên đã bị cặn lưu huỳnh bám dày sau nhiều năm sống dưới cống ngầm, cộng thêm việc thiếu dầu bôi trơn nghiêm trọng khiến van xả áp phụ bị kẹt cứng. Áp suất hơi nước nén bên trong chi giả đang tăng nhanh lên mức 35 bar, đe dọa nổ tung toàn bộ khớp vai và xé rách hệ thần kinh sinh học của lão.
Mộ Dung biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Anh đặt nhẹ Lam Nhi nằm tựa vào một hốc đá khô ráo cách ly sương độc, rồi rút chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau lưng ra.
"Đừng cử động! Nếu ông còn giãy giụa, cái pít-tông đó sẽ nổ tung và lấy đi nửa thân người của ông!" Mộ Dung hét lớn, tiến lại gần lão điên đang co giật.
Lão nhân cống ngầm nhìn chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo trong tay Mộ Dung bằng ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn điên dại, nhưng cơn đau đớn tột cùng từ khớp vai kẹt áp khiến lão không còn sức để kháng cự. Lão đổ gục xuống, hơi thở dồn dập rít qua kẽ răng rỉ sét.
Mộ Dung áp tai phải vào khớp vai đồng thau của lão điên. Sử dụng Kỹ nghệ nghe âm tần kim loại, anh lắng nghe nhịp gõ kèn kẹt bên trong. Tiếng mài mòn của các bánh răng truyền động vang lên chói tai, đứt quãng.
"Ren hãm van xả bị lệch ba độ về phía áp lực ngược," Mộ Dung lẩm bẩm tính toán.
Anh đặt đầu mỏ lết đồng thau gia bảo vào đai ốc hãm của van xả áp khớp vai lão điên. Dồn toàn bộ lực của cánh tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động, anh ghì mạnh mỏ lết. Vết rách cơ vai phải nhói lên đau đớn, dịch đồng xanh lại rỉ ra ướt đẫm vạt áo măng tô, nhưng anh vẫn nghiến răng chịu đựng.
*Khục... kịch!*
Đai ốc hãm được nới lỏng ra nửa vòng. Một luồng hơi nước nóng bốc mùi dầu khét và lưu huỳnh phụt mạnh ra từ khớp vai lão điên, xèo xèo làm mờ cả kính bảo hộ của Mộ Dung. Áp lực bên trong xi lanh lập tức sụt giảm xuống mức an toàn.
Nhanh như cắt, Mộ Dung thọc tay vào túi áo măng tô, lấy ra chai Dầu thủy lực thô tự chế—nguồn tài nguyên bôi trơn quý giá cuối cùng còn lại của anh. Không một chút do dự, anh đổ gần như toàn bộ lượng dầu đen đặc, bốc mùi hôi thối vào khe hở của các khớp bánh răng vừa được nới lỏng.
Thứ dầu thủy lực thô dã chiến chảy tuần hoàn qua các rãnh pít-tông, hòa tan lớp cặn lưu huỳnh rỉ sét lâu ngày. Tiếng mài mòn kèn kẹt dịu đi rồi tắt hẳn. Khớp vai cơ khí của lão nhân cống ngầm hoạt động trơn tru trở lại, hơi nóng rực đỏ trên vách đồng dần nguội đi.
Lão điên nằm im trên nền đá ẩm ướt, hơi thở dần trở nên đều đặn. Cơn co giật cơ học đã qua đi, để lại một sự tĩnh lặng hiếm hoi trong ánh sáng đỏ ma mị của dòng thủy ngân dưới chân.
Lão từ từ ngồi dậy, nhìn cánh tay cơ khí trái của mình vừa được bôi trơn hoạt động êm ái, rồi ngẩng đầu nhìn Mộ Dung bằng một ánh mắt phức tạp. Sự điên loạn trong mắt lão dường như đã lùi bớt một phần, nhường chỗ cho sự kinh ngạc của một cựu thợ máy bậc cao.
"Cậu... cậu nghe được nhịp lệch của ren van?" Lão điên thào thào hỏi, giọng nói không còn gầm gừ nữa. "Kỹ nghệ nghe âm tần... Chỉ có người của gia tộc Mộ Dung mới biết phương pháp này..."
Mộ Dung giật mình, chiếc mỏ lết trong tay anh siết chặt hơn. "Sao ông biết gia tộc Mộ Dung?"
Lão nhân cống ngầm không trả lời trực tiếp. Lão lết lại gần hốc đá nơi Lam Nhi đang nằm, nhìn chiếc mặt nạ bọc sợi bạc dã chiến trên mặt cô bé, rồi nhìn lên chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 sau lưng Mộ Dung. Khi nhìn thấy làn khói lam lân quang lấp lánh qua vách kính thạch anh, đôi mắt đỏ ngầu của lão bỗng co rụt lại.
"Thanh Nhã... V-109..." Lão lẩm bẩm, hai bàn tay gầy guộc run rẩy dữ dội.
Bất ngờ, lão lao tới, dùng bàn tay bọc đồng thau thô ráp chộp chặt lấy cánh tay cơ khí trái bị hỏng của Mộ Dung. Sức mạnh từ cánh tay vừa được bôi trơn của lão lớn đến nỗi làm các khớp nối rỉ sét trên tay Mộ Dung rít lên kèn kẹt.
"Trạm van chết!" Lão điên rít lên, gương mặt hốc hác áp sát vào mặt Mộ Dung, mùi lưu huỳnh nồng nặc phả ra từ hơi thở. "Bọn chúng đang ở Trạm van chết! Trạm Van Số 9! Những linh hồn sắt... chúng đang rèn đúc vũ khí... rèn bằng máu và hơi nước! Trác Độc đang dẫn chó săn đến... cậu phải đi ngay!"
"Trạm Van Số 9 ở đâu?" Mộ Dung dồn dập hỏi, bám chặt lấy vai lão điên. "Nói cho tôi biết lối đi tránh chốt tuần tra!"
Lão nhân cống ngầm cười sằng sặc, tiếng cười dội lại vách cống ngầm hẹp nghe ghê rợn. Lão chỉ chiếc gậy gỗ sồi ngâm thủy ngân về phía một đường ống xả thải khổng lồ đã bị niêm phong bằng các thanh thép chịu lực ở góc hầm.
"Theo dòng nước đỏ... lách qua khe cánh quạt... Trạm Van Số 9 nằm dưới đáy tháp nước cũ... Hãy đi cứu con gái cậu... cứu lấy linh hồn sắt..."
Đúng lúc đó, từ đầu nhánh cống số 4 phía sau họ, một tiếng tru kim loại chói tai vang lên, dội lại dọc theo các đường ống rỉ sét. Đó không phải tiếng hú của sinh vật sống, mà là tiếng rít tần số cao của động cơ hơi nước nén khí chạy bằng dầu thủy lực tinh luyện.
Con Hắc Khuyển của Trác Độc đã ngửi thấy mùi dầu thủy lực thô rò rỉ từ cánh tay cơ khí trái của Mộ Dung, và nó đang dẫn tiểu đội kỵ sĩ bọc đồng lao xuống đáy sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!