Mê Cung Lưu Huỳnh
Làn khói lam lân quang rò rỉ rít lên xèo xèo giữa sương độc lưu huỳnh màu vàng xám, vẽ nên một vệt sáng dẫn đường cho bầy chó săn cơ khí đang gầm rú phía trên đầu họ. Dưới lòng đất sâu thẳm của hệ thống cống ngầm Smog-Town, bóng tối đặc quánh như hắc ín, chỉ có dòng nước thải công nghiệp lạnh buốt pha lẫn axit loãng cuồn cuộn chảy dưới chân.
"Khục... khục... cha ơi... ngực con... buốt quá..."
Tiếng ho của Lam Nhi xé rách bầu không khí ngột ngạt. Cô bé tám tuổi gầy gò co rúm người trong vòng tay phải sinh học của Mộ Dung. Cú va đập kinh hoàng khi nhảy xuống từ gác xép đổ nát đã làm rách một đường dài trên màng lọc sợi bạc của chiếc Mặt nạ phòng độc cô bé đang đeo. Sương độc lưu huỳnh màu vàng xám, đậm đặc và khét lẹt như tro tàn núi lửa, đang len lỏi qua vết rách, tàn phá buồng phổi non nớt vốn đã bị tàn phá bởi chứng phổi chì của cô bé.
Mộ Dung cảm nhận được từng nhịp run rẩy dữ dội của con gái. Ánh sáng xanh lam lân quang từ chiếc bình lọc chì V-109 sau lưng anh hắt lên gương mặt xám xịt, nhợt nhạt của Lam Nhi. Trái tim người cha thắt lại. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh đã hoàn toàn tê liệt sau trận chiến, các pít-tông thủy lực nứt vỡ rỉ ra thứ dầu bôi trơn thô đen ngòm, lạnh ngắt và vô dụng. Bả vai phải sinh học—mối cấy ghép duy nhất còn hoạt động—đang gào rú đau đớn. Mỗi nhịp thở nén khí của anh đều kéo theo một luồng dịch đồng xanh nhức nhối rỉ ra từ vết rách cơ vai, nhuộm đẫm lớp áo măng tô da sờn rách.
Không một chút do dự, Mộ Dung dùng bàn tay phải bỏng rộp của mình giật phăng chiếc mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc của chính mình ra. Anh áp chặt nó lên mặt Lam Nhi, đè đè lên chiếc mặt nạ rách của cô bé để bịt kín mọi khe hở.
"Hít thở đi, Lam Nhi! Nghe lời cha, hít sâu vào!" Mộ Dung khàn giọng nói, giọng nói của anh bị bóp nghẹt bởi luồng khí độc lưu huỳnh lập tức xộc thẳng vào khoang mũi.
Cơn bỏng rát như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào cuống họng khiến Mộ Dung suýt ngã quỵ xuống dòng nước thải axit. Phổi của anh thắt chặt lại, phản ứng tự nhiên của cơ thể cố gắng tống khứ chất độc ra ngoài bằng những cơn ho khan dữ dội. Nhưng anh không được phép ho. Tiếng động dưới lòng cống hẹp này sẽ là chiếc chuông gọi tử thần.
Mộ Dung lập tức vận dụng Kỹ thuật điều hòa nhịp thở giảm độc chì. Anh nhắm chặt mắt, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào cơ hoành. Anh hít một hơi thật sâu, nén luồng khí độc lại ở đáy phổi, giữ đúng hai giây để các mao mạch tự điều hòa nhịp co thắt, rồi từ từ thở mạnh ra qua kẽ răng, đẩy bớt lượng khí sunfuric ra ngoài trước khi nó kịp ngấm sâu vào máu. Nhịp tim của anh, vốn đang đập dồn dập như tiếng búa nện đe sắt, dần dần chậm lại, đồng bộ với sự tĩnh lặng chết chóc của cống ngầm.
Nhưng mối nguy hiểm lớn nhất vẫn chưa qua.
*Xì... xì... xì...*
Chiếc bình lọc chì V-109 đeo sau lưng Mộ Dung liên tục phát ra tiếng rít xả áp rò rỉ cao tần. Cú va đập lúc rơi xuống cống đã làm lệch ren van xả áp thủ công bằng đồng thau. Làn khói lam lân quang—ý thức tàn dư của người vợ Thanh Nhã—cuộn xoáy dữ dội bên trong lớp kính thạch anh dày bọc chì, liên tục rò rỉ ra ngoài qua khe hở của cổ van. Luồng ánh sáng xanh lam ma mị tỏa ra rực rỡ, nhuộm sáng cả một khúc cống ngầm ẩm ướt.
*Kịch. Kịch. Kịch.*
Tiếng gõ nhịp van mười hai ký tự quen thuộc vang lên từ bên trong vách đồng của bình lọc. Đó là Thanh Nhã đang lo lắng, đang cảnh báo anh.
Mộ Dung nghiến chặt răng, dùng bàn tay phải duy nhất còn hoạt động lấy chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau lưng ra. Anh áp sát tai vào vách chì lạnh ngắt của bình lọc, lắng nghe tần số rung động của kim loại. Nhờ kỹ nghệ nghe âm tần kim loại truyền thừa từ gia tộc thợ đúc chuông, anh nhận biết được ren van đang bị lệch khoảng hai milimet về phía bên trái do áp lực va đập.
Anh ghì chặt chiếc mỏ lết nặng ba ký vào cổ van đồng thau, dùng bả vai phải đang rách cơ làm điểm tựa chịu lực. Cơn đau nổ tung trong hệ thần kinh khiến bả vai anh rỉ ra một dòng dịch đồng xanh nhức nhối. Mộ Dung gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể để vặn mạnh chiếc mỏ lết.
*Khục... kịch!*
Ren van đồng thau nhảy khớp trở lại vị trí cũ. Tiếng rít xả áp đột ngột dừng lại. Làn khói lam lân quang bên trong bình lọc chì lắng xuống, chỉ còn tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ xoa dịu tấm lưng lạnh ngắt của anh. Áp kế bỏ túi, dù đã bị nứt vỡ thấu kính thạch anh, vẫn chỉ mức áp suất tạm thời ổn định ở 1.2 bar.
Mộ Dung thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, anh rùng mình khi nghe thấy chiếc kính một mắt thạch anh cổ của Lão Tôn mù đang để trong túi áo phát ra những tiếng rung động cơ học siêu nhỏ. Anh lấy chiếc kính ra, đeo vào mắt phải.
Qua thấu kính thạch anh màu hổ phách đặc biệt này, thế giới cống ngầm tối tăm bỗng chốc hiện lên dưới một lăng kính hoàn toàn khác. Những dòng chảy khí độc lưu huỳnh màu vàng xám lơ lửng trong không khí hiện rõ dưới dạng các dải sương mù màu tím sáng lấp lánh, đang cuộn xoáy theo các luồng gió đối lưu của đường ống. Nhưng kinh hoàng hơn, ở phía cuối nhánh cống số 4, những vệt sáng từ tính màu đỏ rực đang lan tỏa dọc theo các vách đồng rỉ sét.
*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*
Tiếng bước chân bọc thép nặng nề nện xuống nền đá ẩm ướt vang lên từ phía xa, kèm theo tiếng xèo xèo đặc trưng của hơi nước cao áp phun ra từ các khớp nối kỵ sĩ.
"Đội dọn dẹp cống ngầm lưu huỳnh!" Mộ Dung thầm kinh hoàng.
Anh nhận ra thứ ánh sáng đỏ từ tính đó chính là la bàn định vị hơi nước của Đội trưởng Đồ—kẻ chỉ huy tàn bạo của đơn vị chấp pháp chuyên mặc giáp bọc chì đi phun lửa dọn dẹp cống ngầm. Chúng đang tiến hành một cuộc càn quét quy mô lớn để dọn sạch những người vô gia cư và thợ máy tự do lẩn trốn dưới lòng đất.
"Đốt sạch nhánh cống số 4! Không để sót một mầm mống dị biến nào!"
Giọng nói thô lỗ, trầm khản của Đội trưởng Đồ vang lên qua bộ truyền âm hơi nước, vọng lại dọc theo các vách ống đồng rỉ sét.
*Phù... phù... uỳnh!*
Một luồng lửa hóa chất nung nóng bởi hơi nước nén áp lực cao phụt ra từ góc cua hành lang, soi sáng cả một vùng cống ngầm bằng một thứ ánh sáng cam xanh ma mị. Sức nóng khủng khiếp của luồng lửa lên tới 180 độ C lập tức làm bốc hơi dòng nước thải dưới chân, tạo ra những đám mây sương mù axit sunfuric vàng óng bốc khói nghi ngút. Tiếng la hét thảm thiết của những người phu mỏ vô gia cư ẩn nấp trong các ngách hẹp vang lên rồi lịm tắt ngay lập tức dưới ngọn lửa tàn bạo.
Mộ Dung biết mình không thể chạy ngược lại lối cũ—nơi con Hắc Khuyển của Trác Độc đang chốt chặn. Lối thoát duy nhất là tiến về phía trước, lách qua góc mù của Đội dọn dẹp cống ngầm.
Anh nhanh chóng bế Lam Nhi lao về phía một vách ống đồng sưởi khổng lồ chạy dọc hành lang cống. Ống đồng này dẫn nhiệt từ thượng tầng xuống, vỏ ngoài bám đầy rêu độc lưu huỳnh rỉ xanh. Mộ Dung áp sát lưng vào vách ống, dùng thân hình bọc amiăng của mình che chắn hoàn toàn cho con gái.
*Kèn kẹt... kèn kẹt...*
Nhiệt độ của vách ống đồng sưởi dưới áp lực của ngọn lửa đang tiến gần bắt đầu tăng vọt. Kính bảo hộ của Mộ Dung hiện chỉ số nhiệt độ vách ống đã chạm mức 120 độ C. Hơi nóng xuyên qua lớp áo măng tô da rách, nung đốt bả vai phải đang bị thương của anh. Mồ hôi hòa lẫn dịch đồng xanh chảy ròng ròng trên lưng, mang lại một cơn đau rát bỏng như bị lột da.
"Lam Nhi, nín thở! Cắn chặt miếng bạc trên mặt nạ!" Mộ Dung thì thầm sát tai con gái.
Đội dọn dẹp cống ngầm gồm năm tên lính mặc giáp da cá bọc chì dày kín mít đang tiến sát. Đội trưởng Đồ đi đầu, hai tay gã ghì chặt khẩu súng phun lửa hơi nước nén khí khổng lồ chạy bằng dầu hỏa đeo lưng. Chiếc mặt nạ bọc chì hình vòi voi của gã rít lên những tiếng thở cơ học nặng nề.
Mộ Dung nhận thấy Đội trưởng Đồ chỉ phun lửa theo các góc vuông của nhánh cống để quét sạch các ngách hẹp, dựa vào cảm biến nhiệt lượng hồng ngoại gắn trên mũ bảo hộ bọc chì để định vị vật sống.
Nếu chúng quét trúng vách ống đồng nơi anh đang nấp, bức xạ nhiệt từ cơ thể sinh học của anh và Lam Nhi sẽ lập tức bị phát hiện.
Trong tình thế sinh tử, Mộ Dung quyết định hành động. Anh dùng tay phải sinh học gạt van trộn khí bên hông chiếc Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc đang đeo trên mặt Lam Nhi, kích hoạt kỹ năng Phun sương lưu huỳnh ngụy trang.
Một làn khói màu vàng xám nồng nặc mùi axit sunfuric và lưu huỳnh phế thải phụt ra từ bộ trộn khí của mặt nạ, nhanh chóng bao phủ xung quanh cơ thể hai cha con. Làn khói lưu huỳnh lạnh buốt này có nồng độ hóa chất cực cao, lập tức trung hòa hoàn toàn bức xạ nhiệt phát ra từ cơ thể họ, biến vị trí của họ thành một vùng lạnh đồng bộ với nhiệt độ của dòng nước thải cống ngầm trên la bàn nhiệt của Đồ.
Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc.
Để duy trì màn khói ngụy trang, Mộ Dung phải nhường hoàn toàn mặt nạ khí sạch cho Lam Nhi. Bản thân anh phải hít thở trực tiếp bầu không khí đầy sương lưu huỳnh nồng nặc không có bộ lọc bảo vệ.
*Hự... khục...*
Mộ Dung cắn chặt môi đến chảy máu để ngăn tiếng ho phát ra. Từng luồng khí axit sunfuric nóng bỏng xộc thẳng vào buồng phổi, ăn mòn các phế nang sinh học và làm cháy rát cuống họng anh. Cảm giác như có một xô nước axit đang sôi sục được đổ trực tiếp vào lồng ngực. Đôi mắt anh đỏ ngầu, các mạch máu bọc mực đồng trên cổ nổi gồ lên, giật liên hồi dưới áp lực ngộ độc chì cấp tính.
Đúng lúc đó, Đội trưởng Đồ dừng bước ngay trước vách ống đồng khổng lồ. Gã nâng họng súng phun lửa lên, chuẩn bị quét một luồng lửa hơi nước nén cực nóng vào ngách hẹp nơi hai cha con đang ẩn nấp.
Mộ Dung biết màn khói ngụy trang chỉ có thể đánh lừa cảm biến nhiệt, nhưng nếu luồng lửa 180 độ C kia quét trúng, họ sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi ngay lập tức.
Anh liếc nhanh sang bên cạnh. Trên vách ống đồng sưởi khổng lồ, sát ngay góc mù nơi anh đang đứng, có một chiếc van xả phụ ba chiều bằng đồng thau đã bị rỉ sét hoen ố. Chiếc van này dùng để giải phóng hơi nước ngưng tụ của hệ thống sưởi đô thị.
Mộ Dung dùng tay phải sinh học đang run rẩy vì đau đớn, ghì chặt chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo vào chốt hãm của van xả phụ. Anh dồn hết sức tàn, bẻ mạnh chiếc mỏ lết ngược chiều kim đồng hồ.
*Két... két...*
Van xả bị rỉ sét cứng ngắc không hề lay chuyển. Khớp bả vai phải rách cơ của anh phát ra tiếng kêu kèn kẹt buốt nhói, dịch đồng xanh rỉ ra ướt đẫm bả vai áo da. Áp lực của ngọn lửa từ họng súng của Đồ đã bắt đầu nung nóng không khí xung quanh.
"Mở ra cho tao!" Mộ Dung gầm thét trong tâm trí.
Anh sử dụng kỹ thuật điều hòa nhịp thở, nén khí cơ hoành để bộc phát lực cơ bắp tay phải lên mức cực hạn.
*Cạch! Phựt!*
Chốt hãm rỉ sét bị bẻ gãy hoàn toàn. Chiếc van xả phụ bung ra, giải phóng một luồng hơi nước áp lực cao rít lên gầm rú, tạo ra một luồng gió đối lưu cực mạnh thổi ngược từ ngách hẹp ra ngoài hành lang chính.
*Uỳnh!*
Đúng lúc đó, Đội trưởng Đồ bóp cò súng phun lửa. Luồng lửa hơi nước nén cực nóng phụt ra từ họng súng của gã, nhưng ngay khi vừa chạm vào ngõ hẹp, nó bị luồng gió đối lưu từ van xả phụ thổi lệch quỹ đạo hoàn toàn. Luồng lửa 180 độ C bị bẻ cong sang một góc 90 độ, quét sạt qua mép vách ống đồng sưởi khổng lồ, thiêu rụi một mảng rêu lưu huỳnh rỉ xanh cách đầu Mộ Dung chỉ vài centimet.
Hơi nóng khủng khiếp phả vào mặt khiến chiếc kính bảo hộ của Mộ Dung bị rạn nứt thêm một đường dài, da mặt anh bị bỏng rộp nhẹ đỏ ửng. Nhưng màn khói lưu huỳnh ngụy trang màu vàng xám kết hợp với luồng hơi nước xả phụ đã che giấu hoàn toàn hành tung của họ.
Đội trưởng Đồ nhìn la bàn nhiệt hồng ngoại trên mũ bảo hộ. Màn hình thạch anh chỉ hiển thị một vùng sương mù lạnh ngắt do luồng gió đối lưu và hơi nước xả phụ tạo ra, hoàn toàn không có dấu vết nhiệt lượng của vật sống.
"Mẹ kiếp! Chỉ là một cái van sưởi bị nổ áp suất rò rỉ!" Đồ chửi thề một tiếng qua bộ lọc khí. "Đi tiếp! Nhánh cống này không có ai cả!"
Toán lính dọn dẹp cống ngầm quay lưng bước đi, những tiếng xích sắt và tiếng rít hơi nước của chúng dần dần mờ nhạt rồi biến mất hẳn sau góc cua hành lang cống.
Khi tiếng động cuối cùng của kẻ thù lịm tắt, Mộ Dung mới buông lỏng chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo. Anh đổ gục xuống dòng nước thải axit, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội. Phổi của anh bị tổn thương nặng do hít phải khí sunfuric nồng độ cao không có mặt nạ bảo vệ. Từng cơn ho khan rũ rượi kéo theo những bạt máu tươi hòa lẫn dịch đồng xanh rỉ ra trên nền đá cống ngầm rỉ sét.
"Cha... cha ơi..." Lam Nhi khóc nấc lên dưới chiếc mặt nạ phòng độc, cô bé cố gắng dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn để lau đi những vệt dịch đồng xanh trên mặt cha.
Mộ Dung cố gắng gượng cười, dùng tay phải vuốt nhẹ má con gái để trấn an. Anh lấy chiếc kính một mắt thạch anh cổ của Lão Tôn ra xem xét. Thấu kính thạch anh màu hổ phách bỗng nhiên phát ra một luồng sáng đỏ ma mị nhấp nháy, phản chiếu xuống dòng nước thải dưới chân.
Mộ Dung cúi đầu nhìn xuống.
Dòng nước thải màu xám xịt từ phía trên đổ xuống bỗng nhiên chuyển sang một màu đỏ rực lấp lánh, đặc quánh và phát ra những tiếng gầm rú cơ học trầm đục từ sâu trong đường ống hẹp phía trước.
Đó là dòng chất thải thủy ngân đỏ cực độc rò rỉ từ các phòng thí nghiệm thượng tầng đang dâng cao ngập đến mắt cá chân họ, bốc lên những làn hơi độc lấp lánh sắc đỏ chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!