Tàn Tro Và Tuyết Axit
Rắc! Rắc!
Tiếng gỗ thông mục nát của cánh cửa gác xép rú lên đau đớn dưới móng vuốt thép hoen rỉ. Bên ngoài, tiếng bão tuyết axit vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời Smog-Town, nhưng âm thanh kinh hoàng nhất lúc này lại là tiếng kèn kẹt từ các khớp pít-tông thủy lực của con Hắc Khuyển đang điên cuồng cào xé vách ngăn. Qua khe hở rạn nứt của cánh cửa, đôi mắt đỏ rực của con quái thú cơ khí hoàng gia lấp lánh thứ ánh sáng dây tóc chết chóc, rọi thẳng vào góc phòng tối tăm.
Mộ Dung quỳ sụp dưới gầm giường, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh đã hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt và vô lực như một đoạn ống đồng phế thải bám đầy muội than. Mỗi chuyển động nhỏ ở bả vai phải rách cơ đều kích hoạt một cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống, ép ra những giọt dịch đồng xanh nhức nhối từ mối nối cấy ghép sinh-học. Đeo nặng nề trên lưng anh, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 đang rung lên bần bật. Áp kế bỏ túi đấu nối trực tiếp vào van kiểm tra đang chỉ thẳng vào con số 28 bar—ngưỡng giới hạn chịu nén cực hạn của lớp vỏ chì rạn nứt. Làn khói lam lân quang của Thanh Nhã bên trong lớp kính thạch anh cuộn xoáy dữ dội, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng đầy hoảng loạn.
"Cha ơi... mẹ đang run..."
Lam Nhi thì thào, đôi bàn tay nhỏ nhắn khẳng khiu ôm chặt lấy cổ cha. Cô bé tám tuổi gầy gò cố nén cơn ho hen suyễn dưới lớp Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến. Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé phản chiếu ánh sáng xanh lam dịu mát từ chiếc bình sau lưng cha, nhưng lồng ngực nhỏ nhắn của cô đang thắt chặt lại vì sợ hãi.
"Mẹ không sao, Lam Nhi. Con giữ chặt lấy mỏ lết của cha."
Mộ Dung khàn giọng nói, tay phải sinh học duy nhất còn hoạt động luồn xuống gầm giường, bám chặt lấy chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau lưng. Anh dùng răng cắn chặt lấy vạt áo măng tô da sờn rách để ngăn tiếng rên rỉ đau đớn, rồi dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể ghì mạnh chiếc mỏ lết vào khe hở của nắp cống ngầm bằng gang dưới sàn nhà.
*Két... két...*
Lớp rỉ sét bám dày hàng thập kỷ giữa nắp cống và vành thép sàn nhà không hề lay chuyển. Mồ hôi hòa lẫn muội than cám chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác của Mộ Dung, làm mờ đi thấu kính thạch anh của chiếc kính bảo hộ một mắt.
Đúng lúc đó, từ dưới sân ngõ hẻm, một tiếng nổ đanh thép vang lên, kéo theo tiếng xèo xèo của hơi nước cao áp phun ra từ các khớp nối kim loại.
"Trác Độc! Ngươi quên tiếng chuông đồng gia tộc Mộ Dung rồi sao?"
Giọng nói trầm khản nhưng đầy uy lực của Lão Tôn mù vang lên giữa trời tuyết axit. Qua khe vách gỗ, Mộ Dung nhìn thấy người thầy mù của mình đang đứng sừng sững giữa ngõ hẹp, đối diện với ba chiếc xe thiết giáp bọc thép bọc chì khổng lồ của Sở Áp lực Đô thị. Lão Tôn mù vung chiếc gậy rỉ sét—thứ vũ khí dã chiến tích hợp bộ lò xo lực căng lớn của thế hệ thợ rèn cũ. Với đôi tai khẽ động đậy theo từng tiếng tích tắc nhỏ nhất của động cơ hơi nước, lão mù định vị chính xác vị trí của toán kỵ sĩ bọc đồng đi đầu.
*Phựt! Binh!*
Đầu gậy lò xo của Lão Tôn giải phóng lực nén cực đại, bắn ra một loạt các bánh răng đồng thau sắc bén xé gió lao đi. Những vòng răng cưa xoay tít găm thẳng vào kính bảo hộ thạch anh và các khớp pít-tông chân của toán kỵ sĩ bọc đồng, khiến chúng phát ra tiếng kêu kèn kẹt rồi quỵ xuống nền tuyết axit đang sủi bọt vàng.
"Lão già mù phiền phức! Tiêu diệt gã!"
Thanh tra tối cao Trác Độc đứng trên mui xe dẫn đầu lạnh lùng ra lệnh qua bộ lọc khí hình vòi voi rít lên tiếng thở cơ học ghê rợn. Gã không thèm quay đầu lại, chỉ gạt nhẹ cần gạt của khẩu súng hơi nước nén khí cực đại tầm xa.
*Đoành! Đoành!*
Những phát đạn hơi nước nén áp lực cao xé toạc màn sương mù lưu huỳnh, găm thẳng vào lồng ngực Lão Tôn mù. Thân hình già nua của người thầy loạng choạng, máu đỏ hòa lẫn dịch đồng rỉ ra từ các khớp cấy ghép cũ trên người lão, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết. Nhưng trước khi ngã quỵ xuống, Lão Tôn dùng chút sức tàn cuối cùng, lấy từ trong ngực áo ra chiếc kính một mắt thạch anh cổ—kỷ vật truyền thừa của lão—và ném mạnh lên phía cửa sổ gác xép của Mộ Dung.
"Giữ lấy... Mộ Dung! Nhìn thấu... khói lam!"
Chiếc kính một mắt vẽ một đường vòng cung lấp lánh ánh hổ phách trong bóng tối, xuyên qua khe cửa sổ vỡ nát rơi gọn vào lòng bàn tay phải của Mộ Dung. Lòng anh thắt lại như bị một chiếc kìm cơ học bóp nghẹt. Người thầy, người cha tinh thần duy nhất dạy anh cách lắng nghe nhịp đập của bánh răng và áp suất linh hồn, đã hy sinh vĩnh viễn ngay trước mắt anh.
"Lão Tôn!" Mộ Dung nghẹn ngào hét lên trong câm lặng, nước mắt trào ra làm nhòe đi chiếc kính bảo hộ.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ gác xép nứt toác hoàn toàn. Con Hắc Khuyển đen bóng lao vút vào phòng, bốn chân pít-tông thủy lực của nó nện rầm rập xuống sàn gỗ làm bụi than cám bay mù mịt. Đôi mắt dây tóc đỏ rực của nó khóa chặt vào bình lọc chì V-109 sau lưng Mộ Dung. Khứu giác hóa học nhạy cảm của con thú săn cơ khí đã ngửi thấy mùi chì tinh khiết và bức xạ lân quang xanh rò rỉ.
Ngay khoảnh khắc con thú săn chuẩn bị vồ lấy Lam Nhi, từ góc phòng tối, một bóng đồng vụn nhỏ bé lao ra cắn xé điên cuồng.
đó là Khuyển Đồng gác xép—chú chó cơ khí nhỏ mà Mộ Dung ráp từ các mảnh đồng vụn rỉ sét và động cơ hơi nước mini phế thải. Khuyển Đồng rít lên tiếng còi hơi nén tần số cao chói tai, bốn khớp chân nhỏ của nó quay tít quá tải, hàm răng cưa thép tự động xoay tít cắn chặt vào pít-tông cổ của Hắc Khuyển.
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Tia lửa cơ khí bắn ra tung tóe. Nhưng sự chênh lệch về công nghệ là quá lớn. Hắc Khuyển bọc thép nặng chỉ cần vung mạnh chiếc chân trước thủy lực chịu lực nén 40 bar, đập nát hoàn toàn khung đồng rỉ sét của Khuyển Đồng. Bộ lò hơi mini đốt than cám sau lưng chú chó nhỏ của Mộ Dung bị nứt vỡ, nổ tung trong một màn sương nước nóng và bánh răng vụn bay tứ tán. Khuyển Đồng đã tự sát để mua cho chủ nhân của nó ba giây quý giá.
"Khuyển Đồng..." Lam Nhi khóc nấc lên dưới chiếc mặt nạ phòng độc, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy áo cha.
Ba giây đó là đủ để Mộ Dung dồn hết oán hận và sức tàn vào tay phải sinh học. Anh cắm sâu chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo vào khe nắp cống ngầm, lấy bả vai phải đang rách cơ làm điểm tựa chịu lực. Cơn đau tột cùng nổ tung trong hệ thần kinh làm bả vai anh rỉ ra một dòng dịch đồng xanh nhức nhối.
"Mở ra cho tao!" Mộ Dung gầm lên.
*Kịch! Rắc!*
Lớp rỉ sét vĩnh viễn bị phá vỡ. Nắp cống gang nặng nề bị bẩy tung sang một bên, để lộ ra miệng hầm tối tăm dẫn xuống Hệ thống cống ngầm Smog-Town bốc lên làn sương lưu huỳnh màu xám vàng nồng nặc.
"Mộ Dung! Ngươi không thoát được đâu!"
Giọng nói đắc ý đê tiện của Khắc Kỳ vang lên ngay sát hành lang. Gã bước vào phòng cùng hai tên kỵ sĩ bọc đồng bọc chì dày. Khắc Kỳ vung tay, ném một thiết bị định vị lân quang mini cầm tay có đốm sáng đỏ nhấp nháy thẳng về phía Mộ Dung. Thiết bị bám chặt vào vạt áo măng tô da của anh, bắt đầu truyền phát tần số định vị.
"Cha! Có cái gì bám trên áo!" Lam Nhi nhanh mắt phát hiện.
Với phản xạ nhanh nhẹn của một đứa trẻ lớn lên trong ngõ hẻm rác thải, cô bé nhanh tay giật phăng thiết bị định vị lân quang ra khỏi áo khoác da của cha và ném mạnh nó xuống sàn gỗ gác xép, ngay dưới chân con Hắc Khuyển đang lao tới. Móng vuốt thép của con thú săn dẫm nát thiết bị định vị phát ra một tiếng nổ điện từ nhỏ chập mạch.
"Phóng hỏa! Thiêu rụi căn gác xép này cho ta!"
Giọng nói lạnh lùng của Trác Độc vang lên từ máy truyền âm bọc đồng.
Hai tên kỵ sĩ bọc đồng lập tức kích hoạt súng phun lửa hơi nước nung dầu thải đeo lưng. Những luồng lửa hóa chất màu cam xanh lục phụt ra dữ dội, liếm láp các vách gỗ bám đầy dầu mỡ thô của gác xép. Ngọn lửa hóa chất nung nóng tiếp xúc với các bình dầu thải cũ bùng cháy dữ dội, tạo ra những tiếng nổ sầm sập và khói độc nghi ngút.
Mộ Dung nhìn thấy đống tài liệu ghi chép kỹ nghệ đúc chuông và bản vẽ tháp đồng hồ của cha mình giấu dưới gối đang bị ngọn lửa liếm tới. Anh cố dùng tay phải kích hoạt súng phun hơi nước nóng cầm tay để dập lửa cứu tài liệu, nhưng luồng lửa hóa chất quá mạnh làm mỏ phun hơi nước bị tắc nghẽn van do quá nhiệt, nổ tung làm bỏng rát các ngón tay phải của anh.
"Không... cha ơi! Lửa đến rồi!" Lam Nhi hét lên.
Mộ Dung buộc phải buông bỏ đống tài liệu đang cháy thành tro bụi. Anh ôm chặt lấy Lam Nhi vào lòng ngực phải, tay trái vô lực cố định bình lọc chì V-109 đeo sau lưng đang rít lên tiếng xả khí dữ dội do áp suất tăng nhiệt cực đại.
"Nhắm mắt lại, Lam Nhi!"
Mộ Dung ôm chặt con gái, lấy thân mình làm lá chắn bọc amiăng che chở cho cô bé và bình lọc của vợ, rồi lao thẳng xuống miệng cống ngầm tối tăm ngay khi trần gác xép đổ sập xuống trong một biển lửa hóa chất gầm rú.
*Uỳnh!*
Họ rơi tự do hơn bốn mét trong bóng tối trước khi va chạm mạnh vào đường ống thoát nước thải rỉ sét bên dưới. Cú va đập cực mạnh làm bả vai phải của Mộ Dung đau nhói như gãy đôi, chiếc áp kế bỏ túi đeo bên hông bị nứt vỡ thấu kính thạch anh. Bình lọc chì V-109 sau lưng va vào vách ống phát ra một tiếng *boong* trầm đục, van xả áp thủ công bằng đồng thau bị lệch ren, bắt đầu rít lên tiếng xả áp đầy bất ổn.
*Xì... xì... xì...*
Làn khói lam lân quang ấm áp của Thanh Nhã phun ra nghi ngút từ cổ van rò rỉ, lấp lánh một sắc xanh lam yếu ớt trong không gian tối tăm của cống ngầm.
Mộ Dung lết thân thể rách nát ngồi dậy trong dòng nước thải lạnh ngắt chứa đầy axit và tạp chất lưu huỳnh. Sương độc lưu huỳnh màu xám vàng đậm đặc dưới đáy cống ngầm Smog-Town lập tức tràn vào qua các kẽ hở.
*Khục... Khục... Khục...*
Lam Nhi bắt đầu ho dữ dội. Cú va đập khi rơi xuống đã làm rách nhẹ màng lọc sợi bạc của chiếc mặt nạ phòng độc cô bé đang đeo. Từng luồng khí lưu huỳnh độc hại xộc thẳng vào buồng phổi non nớt của cô bé, kích hoạt cơn hen suyễn cấp tính khiến lồng ngực cô bé co thắt lại đau đớn.
"Lam Nhi... Lam Nhi ngoan, thở chậm lại..."
Mộ Dung hoảng loạn dùng bàn tay phải bỏng rát che chặt vết rách trên mặt nạ của con gái, trong khi chiếc bình lọc chì sau lưng liên tục rít lên tiếng xả áp rò rỉ lân quang ngày càng lớn, rọi sáng cả khúc cống ngầm tối tăm đầy hiểm nguy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!