Nhạc nềnCyber_Noir

Chó Săn Áp Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết axit ngoài cửa sổ gác xép rít lên từng hồi điên cuồng, nện những hạt nước buốt giá sủi bọt vàng lên mái tôn rỉ sét. Cái lạnh của Smog-Town vào đêm đông không chỉ buốt vào da thịt, nó mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi độc axit ăn mòn từng thớ kim loại của khu ổ chuột hạ tầng.


Trong căn gác xép chật hẹp nồng nặc mùi dầu thủy lực thô và muội than cám, Mộ Dung ngồi gục bên chiếc bàn gỗ mục. Cánh tay cơ khí trái Model 01 của anh giờ đây chỉ là một khối đồng chì vô lực, treo lủng lẳng bên sườn. Toàn bộ hệ thống xi lanh thủy lực đã vỡ nát sau cú đấm nén khí quyết tử tiêu diệt Cai ngục Ngô ở nhà kho phế liệu. Những giọt mực đồng sinh học màu xanh nhạt—thứ dịch tuần hoàn thay thế máu trong các sợi dẫn nhiệt—vẫn rỉ ra từ khớp vai trái bị biến dạng, nhỏ tong tong xuống nền sàn gỗ mục nát.


"Ư..."


Mộ Dung nghiến chặt răng, tay phải sinh học run rẩy cầm chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo để siết lại một con ốc hãm trên bả vai. Cơn đau tủy sống từ bả vai phải rách cơ nhức nhối lên tận óc, khiến mắt anh mờ đi. Mỗi nhịp tim đập như một nhát búa nện thẳng vào hệ thần kinh. Anh đã mất đi chiếc khăn mùi soa dệt sợi bạc của mẹ—kỷ vật duy nhất dùng để quấn quanh cổ van xả của bình lọc chì V-109 đeo sau lưng. Không có lớp sợi bạc cách âm và lọc độc, tiếng rít xả áp rò rỉ khí lân quang xanh từ bình lọc ngày càng lớn hơn, lấp lánh một sắc xanh lam ma mị trong bóng tối.


"Cha ơi... mẹ đang giận hả cha?"


Giọng nói yếu ớt, khò khè của Lam Nhi vang lên từ chiếc giường tre trong góc phòng. Cô bé tám tuổi gầy gò, làn da xanh xao vì thiếu nắng và nhiễm độc phổi chì nhẹ, đang co rúm người dưới tấm chăn len rách. Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé nhìn chằm chằm vào chiếc bình lọc chì rỉ sét nặng nề đeo sau lưng cha.


Mộ Dung quay lại, cố gắng nén cơn đau để nở một nụ cười dịu dàng. Anh bước đến bên giường, tay phải vuốt nhẹ mái tóc xơ xác của con gái:


"Không đâu, Lam Nhi. Mẹ chỉ đang mệt thôi. Con ngoan, đeo chiếc mặt nạ này vào đi."


Anh cầm lấy chiếc Mặt nạ phòng độc bọc sợi bạc dã chiến—món đồ anh tự chế từ mặt nạ quân sự cũ và sợi bạc dệt thủ công của mẹ để lại—nhẹ nhàng đeo lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Nhi. Tiếng thở khò khè của cô bé dịu đi một chút khi bộ lọc than hoạt tính mạ chì bắt đầu trung hòa lượng lưu huỳnh đậm đặc đang tràn vào phòng qua các kẽ hở vách tường.


*Kịch... kịch... kịch...*


Tiếng gõ nhịp van mười hai ký tự quen thuộc từ bên trong bình lọc chì V-109 đột ngột vang lên dồn dập. Mộ Dung giật mình. Đó không phải là nhịp điệu dịu dàng thường ngày của Thanh Nhã. Đó là một tần số hỗn loạn, một lời cảnh báo hoảng loạn từ linh hồn người vợ quá cố đang bị giam cầm dưới dạng khói lam lân quang.


Mộ Dung vội vàng rút chiếc Áp kế bỏ túi hiệu chuẩn dắt bên hông, đấu nối trực tiếp đầu vòi đồng vào van kiểm tra của bình lọc. Kim áp kế sơn lân quang lập tức nhảy vọt qua vạch an toàn 1.8 bar, climb điên cuồng lên 15 bar, 20 bar, rồi đứng yên ở mức 28 bar đầy bất ổn.


"Thanh Nhã... em sao vậy?" Mộ Dung thì thầm, áp tai vào vách chì lạnh ngắt.


Từ bên ngoài ngõ hẻm, tiếng rít của động cơ hơi nước nén khí cực đại vang lên trầm đục. Đó không phải là tiếng xe goòng chở than dã chiến của Thiết Đảm. Đó là tiếng gầm rú kiêu ngạo của hạm đội xe bọc thép hơi nước thuộc Sở Áp lực Đô thị.


Mộ Dung kinh hoàng lao đến bên cửa sổ gác xép, lách mắt qua khe vách gỗ nhìn xuống đường.


Dưới ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn đường chạy bằng khí nén rỉ sét, ba chiếc xe thiết giáp hơi nước bọc thép dày bọc chì của đội Thanh tra Áp suất Hoàng gia đã khóa chặt hai đầu ngõ hẻm. Những luồng khói chì độc hại màu xám xịt phun ra từ các ống xả trên mui xe, nhanh chóng hòa vào sương mù tuyết axit. Trên mui xe dẫn đầu, một thiết bị radar quét lân quang từ tính khổng lồ hình chiếc phễu đồng đang xoay tròn kịch kịch, hướng thẳng về phía gác xép của anh.


"Chúng tìm thấy chúng ta rồi..." Mộ Dung thì thào, cổ họng khô khốc.


Anh nhìn xuống chân cầu thang gỗ bên ngoài gác xép. Trong bóng tối dưới gầm cầu thang, đốm sáng đỏ của thiết bị dò lân quang mini mà Khắc Kỳ lén gài lại từ trước đang nhấp nháy liên tục với tần số cực cao, gửi tín hiệu rò rỉ của bình V-109 về máy quét của Trác Độc. Khắc Kỳ—gã đồng nghiệp đố kỵ tại phòng hóa hơi—đã bán đứng anh để lấy tiền thưởng của hoàng gia.


*Rầm!*


Tiếng gậy đồng thau nện mạnh xuống nền tuyết axit vang lên đanh thép. Thanh tra tối cao Trác Độc bước xuống từ chiếc xe thiết giáp dẫn đầu. Gã khoác bộ giáp bọc thép bọc chì kín mít, gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ phòng độc bằng đồng thau có bộ lọc khí hình vòi voi rít lên tiếng thở cơ học ghê rợn. Bên cạnh gã, Khắc Kỳ đang khúm núm chỉ tay lên gác xép của Mộ Dung, gương mặt gã lộ rõ vẻ đắc ý đê tiện.


"Mộ Dung!" Giọng nói của Khắc Kỳ được phóng đại qua loa hơi nước bọc đồng vang dội khắp ngõ hẻm. "Giao nộp bình lọc chì chứa linh hồn Thanh Nhã ra đây! Ngươi đã bị Thanh tra Trác Độc định vị vĩnh viễn vĩnh viễn! Đừng để con gái ngươi phải chết cháy cùng gã thợ rèn phản nghịch!"


"Trác Độc..." Mộ Dung nghiến chặt răng, tay phải siết chặt cán chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo.


Anh nhìn quanh căn gác xép. Mọi lối thoát trên mái nhà đã bị các kỵ sĩ bọc đồng của Sở Áp lực phong tỏa bằng súng phun lửa hơi nước nóng rực. Chỉ cần anh thò đầu ra ngoài, luồng lửa 180 độ C sẽ bốc hơi anh trong nháy mắt. Lối thoát duy nhất lúc này là nắp cống ngầm rỉ sét nằm khuất dưới lớp sàn gỗ mục nát dưới gầm giường của Lam Nhi—Hệ thống cống ngầm Smog-Town ngập tràn sương độc lưu huỳnh.


Anh vội vàng bế xốc Lam Nhi đang sợ hãi ôm chặt lấy chân mình lên, đặt cô bé nằm nghiêng bên hông phải, tay trái vô lực cố gắng giữ chặt bình lọc chì V-109 đang rít lên tiếng xả khí dữ dội. Áp lực 28 bar bên trong bình lọc khiến lớp vỏ chì mỏng bắt đầu nóng ran lên, tỏa ra làn khói lam lân quang lấp lánh qua các vết nứt mối hàn dã chiến.


"Hắc Khuyển! Lên!"


Tiếng ra lệnh lạnh lùng của Trác Độc vang lên từ dưới sân.


Hai con chó săn cơ khí bọc thép đen bóng loáng lao vút ra từ phía sau xe thiết giáp. Bốn chân pít-tông hơi nước nén khí của chúng rít lên kèn kẹt, móng vuốt thép cào rầm rập lên cầu thang gỗ gác xép rách nát. Tiếng gỗ mục gãy răng rắc dưới tải trọng cơ khí nặng nề của bầy thú săn.


Mộ Dung quỳ sụp xuống bên gầm giường, dùng tay phải sinh học dồn hết sức lực bẻ gãy ba tấm ván sàn rỉ sét để lộ ra nắp cống ngầm tối tăm bốc mùi axit nồng nặc. Nhưng bả vai phải bị rách cơ khiến lực bẩy của anh bị giảm sút, nắp cống bằng gang nặng nề vẫn chưa chịu dịch chuyển.


Đột nhiên, từ tiệm sửa đồng hồ đổ nát đối diện ngõ hẻm, một bóng người già nua bước ra giữa trời tuyết axit.


Đó là Lão Tôn mù. Lão mặc bộ đồ thợ sửa đồng hồ cũ kỹ bám đầy dầu máy, đôi mắt phủ lớp màng đục màu bạc hướng thẳng về phía Trác Độc. Tay lão cầm chiếc gậy rỉ sét—thứ vũ khí dã chiến tích hợp các lò xo lực căng lớn của thế hệ thợ rèn cũ.


"Trác Độc! Ngươi quên tiếng chuông đồng gia tộc Mộ Dung rồi sao?" Lão Tôn mù hét lớn, giọng nói trầm ấm vang dội giữa tiếng rít gầm của bão tuyết. Lão vung gậy, kích hoạt bộ phận lò xo nén khí ở đầu gậy bắn ra một loạt các bánh răng đồng thau sắc bén găm thẳng vào kính bảo hộ của toán kỵ sĩ bọc đồng đi đầu, chặn đứng đường tiến của chúng.


"Lão già mù phiền phức! Tiêu diệt gã!" Trác Độc lạnh lùng ra lệnh, không thèm quay đầu lại.


Tiếng súng hơi nước nén khí cực đại tầm xa vang lên chói tai từ phía xe thiết giáp. Nhưng sự can thiệp bất ngờ của Lão Tôn đã mua cho Mộ Dung những giây phút sinh tử cuối cùng.


*Cào... cào... sột soạt...*


Tiếng móng vuốt thép của con Hắc Khuyển đầu tiên đã cào rầm rập vào cánh cửa gỗ gác xép rách nát của Mộ Dung. Vách cửa mỏng manh bắt đầu rạn nứt dưới sức ép cơ học khổng lồ của con quái thú.


Lam Nhi ôm chặt lấy cổ cha, khóc nấc lên sau chiếc mặt nạ bọc sợi bạc.


Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, vách kính thạch anh dày cộm của bình lọc chì V-109 sau lưng Mộ Dung đột nhiên rực sáng lên một sắc xanh lam lân quang chói lòa, tỏa ra hơi ấm cực đại sưởi ấm cả căn phòng lạnh giá như một lời cảnh báo quyết tử cuối cùng của Thanh Nhã dành cho chồng và con gái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!