Hơi Lạnh Tầng Đáy
Smog-Town vào mùa tuyết axit lạnh lẽo đến mức hơi thở cũng đóng băng thành những hạt sương xám xịt trước khi kịp tan vào không khí. Dưới chân những pháo đài bay bọc đồng dát vàng kiêu hãnh của giới quý tộc thượng tầng, khu ổ chuột hạ tầng chìm trong một màu xám xịt vĩnh cửu của muội than, lưu huỳnh và tiếng rít gầm rú không ngừng của các nhà máy hơi nước. Ở nơi đáy cùng xã hội này, người nghèo không chỉ phải bán sức lao động, họ phải đổi từng hơi thở để lấy những chai khí sạch đóng chai rỉ sét, và co quắp quanh những giếng nhiệt công cộng để cầu xin chút hơi ấm thừa thãi.
Trên căn gác xép chật hẹp nằm ngay phía trên xưởng rèn cũ của Bảy Búa, cái lạnh như những chiếc răng cưa bằng sắt, gặm nhấm từng thớ thịt của những kẻ cư ngụ. Mộ Dung ngồi lặng lẽ bên bàn gỗ sứt sẹo, đôi mắt thâm quầng ẩn sau chiếc kính bảo hộ đồng thau một mắt cáu bẩn. Đôi bàn tay anh chằng chịt những vết sẹo bỏng hơi nước cũ, thô ráp và nứt nẻ vì dầu mỡ công nghiệp thô. Trước mặt anh, chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 nặng nề đang phát ra tiếng kêu kèn kẹt trầm đục. Đó là báu vật duy nhất, cũng là gánh nặng lớn nhất cuộc đời anh—nơi giam giữ linh hồn của Thanh Nhã, người vợ quá cố đã bị phòng hóa hơi hoàng gia cưỡng bức đoạt mạng.
Qua lớp kính thạch anh dày cộm bọc chì bảo vệ, một làn khói lân quang màu xanh lam ấm áp đang cuộn xoáy mơ hồ. Thỉnh thoảng, làn khói ấy lại ngưng tụ thành một gương mặt dịu dàng áp sát vào vách kính, rồi lại tan rã dưới áp lực của các van đồng thau. Kịch. Kịch. Kịch. Tiếng gõ nhịp van đều đặn vang lên từ bên trong vách đồng. Đó là mật mã không lời của Thanh Nhã, một tần số âm thanh yếu ớt nhưng đủ để sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của người thợ ngưng tụ áp suất u uất.
“Cha ơi… con lạnh quá…”
Tiếng thì thào yếu ớt vang lên từ góc phòng kéo Mộ Dung ra khỏi dòng suy nghĩ. Trên chiếc giường gỗ mục nát được phủ bằng những tấm bao tải da thô, Lam Nhi đang co rúm người lại. Cô bé tám tuổi nhỏ thỏ, làn da xanh xao vì thiếu nắng và mái tóc xơ xác buộc bằng dây đồng mảnh đang run rẩy bần bật. Trên gương mặt nhỏ nhắn của cô bé, chiếc mặt nạ lọc khí bằng da cũ kỹ rít lên theo từng nhịp thở khò khè, nặng nhọc. Cơn hen suyễn do sương độc lưu huỳnh tích tụ lâu ngày trong phổi lại bắt đầu hành hạ cơ thể non nớt của em.
Mộ Dung đứng dậy, bước nhanh đến bên giường. Anh đặt bàn tay thô ráp lên trán con gái, lòng thắt lại khi cảm nhận được cái lạnh buốt giá tỏa ra từ làn da của em. Chiếc áp kế bỏ túi đeo bên hông anh chỉ số nhiệt độ phòng đã giảm xuống dưới âm mười độ C. Lò sưởi tự chế ở góc phòng đã cạn kiệt than cám phế thải từ chiều, chỉ còn lại đống tro tàn xám xịt.
“Ráng chịu một chút, Lam Nhi. Cha sẽ xả áp cho mẹ, hơi ấm của mẹ sẽ sưởi ấm cho con,” Mộ Dung khàn giọng nói, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ dằn vặt.
Anh quay lại phía chiếc bình lọc chì V-109. Áp kế tròn bằng đồng thau gắn trên cổ bình đang chỉ mức 1.8 bar—ngưỡng giới hạn cực kỳ nguy hiểm đối với một linh hồn ngưng tụ cấp một. Nếu không thực hiện quy tắc xả áp tuần hoàn ngay lập tức, áp suất tích tụ bên trong sẽ bóp nghẹt ý thức của Thanh Nhã, khiến linh hồn cô tan biến vĩnh viễn vào khí quyển lạnh giá.
Mộ Dung lấy chiếc khăn mùi soa dệt sợi bạc cách nhiệt—kỷ vật của người mẹ quá cố—quấn chặt quanh cổ van xả áp thủ công để cách âm tiếng rít xả khí. Anh dùng tay phải sinh học còn lành lặn từ từ vặn nhẹ van đồng thau. Anh muốn giữ tiếng rít thật nhỏ, tránh né sự tuần tra gắt gao của lính tuần tra hoàng gia ngoài phố.
Tuy nhiên, cổ van xả áp lâu ngày bị rỉ sét do axit sunfuric ăn mòn đột ngột bị kẹt cứng. Kim áp kế giật mạnh, nhảy vọt lên mức 2.0 bar. Tiếng gõ nhịp từ bên trong bình chứa trở nên dồn dập, hoảng loạn. Làn khói lam lân quang bên trong cuộn xoáy điên cuồng, tỏa ra ánh sáng xanh rực rỡ xuyên qua lớp kính thạch anh.
“Không được… Thanh Nhã, ráng chịu một chút!”
Mộ Dung nghiến răng, cố dùng lực tay phải xoay mạnh van xả ngược. Nhưng áp lực quá lớn đã đẩy ngược lò xo van an toàn. Phụt! Một luồng hơi nước nén rít lên đanh gọn, thổi bay chiếc khăn mùi soa dệt sợi bạc ra khỏi cổ van. Làn khói lam lân quang ấm áp phun mạnh ra ngoài phòng gác xép, mang theo mùi hương thảo dược biên giới dịu nhẹ hòa lẫn mùi đồng nóng. Ánh sáng xanh lân quang rực rỡ lấp lánh cả căn phòng tối tăm.
Lam Nhi khẽ rên rỉ dưới lớp mặt nạ, nhưng khi làn khói lam ấm áp bao phủ lấy chiếc giường, nhịp thở khò khè của cô bé dần chậm lại. Hơi ấm từ linh hồn người mẹ đã xoa dịu cơn hen suyễn cấp tính của em. Nhưng Mộ Dung không kịp vui mừng, khuôn mặt anh cắt không còn giọt máu khi nhìn vào áp kế của bình lọc—áp suất đã sụt giảm xuống mức 1.1 bar. Mỗi lần xả áp vội vã thế này đều tiêu hao một lượng lớn năng lượng linh hồn của Thanh Nhã. Cô đang yếu đi, nhạt nhòa đi ngay trước mắt anh.
Đúng lúc đó, từ phía cầu thang gỗ rách nát bên ngoài gác xép vang lên tiếng bước chân bọc thép nặng nề. Kèm theo đó là tiếng xích sắt lách cách đặc trưng của roi đồng nén khí rít nhẹ.
Đội tuần tra sưởi ấm của Sở Áp lực Đô thị.
“Mộ Dung! Mở cửa! Kiểm tra thẻ đục lỗ sưởi ấm!”
Giọng nói thô lỗ, hống hách của Đội trưởng tuần tra Lôi vang lên rầm rập ngoài cửa gỗ. Gã ác ôn này luôn nhận hối lộ của Đốc công Ba Sâm để càn quét các gác xép thợ máy, tịch thu đồng vụn và bắt bớ những người nghèo nợ thuế sưởi đi hóa hơi làm chất đốt.
Tim Mộ Dung nảy lên một nhịp kinh hoàng. Làn khói lam lân quang trong phòng vẫn chưa tan hết hoàn toàn, ánh sáng xanh nhạt vẫn còn lấp lánh trên các đường ống đồng vẽ sơ đồ vách tường. Nếu để Lôi bước vào và nhìn thấy bình lọc chì V-109, Thanh Nhã sẽ bị tịch thu và đưa thẳng lên bệ hóa hơi chủ của hoàng gia.
“Lam Nhi! Trốn vào gầm giường nhanh! Không được phát ra tiếng động!” Mộ Dung thì thầm giục giã, bế thốc con gái đặt vào khoảng tối dưới gầm giường gỗ.
Cô bé tám tuổi cực kỳ hiểu chuyện, dù ngực vẫn còn đau thắt do hen suyễn, em vẫn dùng hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc dây cót cũ, cắn chặt môi để ngăn bản thân phát ra tiếng ho. Mộ Dung nhanh chóng đẩy bình lọc chì V-109 vào phía sau vách tường kép bọc amiăng cách nhiệt—chiếc hốc bí mật anh tự tay cải tạo từ nhà kho cũ. Anh kéo tấm bảng gỗ bám đầy muội than che kín lại, rồi vớ lấy chiếc mỏ lết đồng thau gia bảo dắt sau lưng để phòng hờ.
Rầm! Cánh cửa gỗ rách nát bị một cú đá bọc đồng thau thúc mạnh, suýt rụng khỏi bản lề rỉ sét. Đội trưởng tuần tra Lôi bước vào, bộ quân phục bọc đồng thau cáu bẩn bám đầy muội than phát ra tiếng rít hơi nước nhỏ từ lò sạc sau lưng. Hàm răng vàng khè của gã lộ ra dưới chiếc mặt nạ lọc khí nửa mặt, đôi mắt hí đảo liên tục khắp căn gác xép chật hẹp.
“Mộ Dung, gã thợ sửa máy lầm lì. Sao mở cửa chậm chạp thế? Mày đang giấu giếm cái gì à?” Lôi cười gằn, tay lăm lăm chiếc roi đồng nén khí rít nhẹ hơi nước nóng 120 độ C.
“Báo cáo Đội trưởng Lôi, tôi đang bận sửa lại cái xupap lò rèn bên dưới cho Bảy Búa, tiếng búa gõ to quá nên không nghe thấy tiếng gõ cửa,” Mộ Dung cúi đầu, giọng nói trầm khản đặc trưng, giả vờ khúm núm để che giấu sự căng thẳng tột độ.
Lôi bước lại gần chiếc bàn gỗ, chiếc ủng bọc đồng nện rầm rập lên sàn nhà gỗ thông. Gã hít một hơi thật sâu, đôi lông mày rậm rạp nhíu lại dưới lớp mũ nồi da sờn rách.
“Mùi gì thế này? Tao ngửi thấy mùi dầu thủy lực thô bốc lên từ sàn nhà… và cả mùi gì đó rất lạ. Giống như mùi khói lân quang rò rỉ của phòng hóa hơi?” Lôi nghi ngờ hỏi, gã dùng đầu roi đồng nén khí gạt nhẹ vài chiếc bánh răng rỉ sét trên bàn.
“Chỉ là dầu bôi trơn thô tôi xin từ xưởng dệt Trương gia để bảo trì bàn tiện thôi ạ. Đêm đông lạnh quá, dầu bị đóng cặn nên bốc mùi khét khi tôi nung nóng lò sưởi,” Mộ Dung giải thích, bàn tay phải dắt sau lưng nắm chặt lấy chuôi mỏ lết đồng thau gia bảo. Anh quan sát thấy bước chân của Lôi hôm nay hơi lỏng lẻo, gã không mang theo chó săn cơ khí Hắc Khuyển quét lân quang, chứng tỏ gã chỉ đi tuần tra thường nhật để kiếm chác tiền hối lộ chứ không có lệnh khám xét đặc biệt.
“Thế còn thẻ đục lỗ sưởi ấm của mày đâu? Kỳ thuế sưởi tháng này của gác xép mày đã trễ hạn ba ngày rồi. Sở Áp lực không cung cấp hơi ấm miễn phí cho những gã thợ máy rách rưới đâu,” Lôi gằn giọng, chìa bàn tay thô ráp đầy vết sẹo ra trước mặt Mộ Dung.
Mộ Dung biết rõ luật lệ tàn khốc của Smog-Town. Nếu không có thẻ đục lỗ sưởi ấm chính quy hoặc tiền hối lộ, Lôi sẽ lập tức áp giải anh hoặc Lam Nhi đến nhà giam tạm thời của cai ngục Ngô để chuẩn bị đưa lên bệ hóa hơi làm chất sạc áp suất cho lâu đài bay thượng tầng.
Anh thò tay vào túi áo măng tô da sờn rách bám đầy muội than, lôi ra một chiếc túi vải nhỏ. Bên trong là năm mươi đồng tiền đồng mạ thủy ngân rỉ sét—toàn bộ số tiền tiết kiệm anh tích lũy được từ những đêm thức trắng sửa van dã chiến cho dân nghèo, vốn định dùng để mua thuốc hen suyễn cho Lam Nhi vào ngày mai.
“Đội trưởng Lôi, gác xép của tôi dạo này lò sưởi hỏng liên tục, không dùng được một milibar hơi ấm nào từ giếng sưởi công cộng cả. Đây là chút tiền đồng mạ thủy ngân mọn, xin Đội trưởng nhận lấy để uống rượu cồn sưởi ấm đêm đông, mong ông thư thả cho tôi thêm vài ngày để tích lũy thẻ đục lỗ,” Mộ Dung nói, khẽ đẩy chiếc túi vải vào tay Lôi.
Lôi đón lấy chiếc túi, sức nặng của năm mươi đồng tiền đồng mạ thủy ngân khiến gã nở nụ cười thỏa mãn. Gã mở túi, liếc nhìn những đồng tiền kim loại nặng lấp lánh ánh thủy ngân độc hại dưới ánh đèn dầu than cám yếu ớt.
“Khá lắm, Mộ Dung. Mày luôn biết điều hơn những gã phu mỏ cứng đầu dưới bến tàu,” Lôi nhét chiếc túi vào thắt lưng da, nhưng đôi mắt gã đột nhiên dừng lại ở khe hở của vách tường kép bọc amiăng cách nhiệt sau lưng Mộ Dung. Một làn khói lam lân quang mỏng manh, yếu ớt vẫn còn sót lại từ vụ xả áp lỗi đang từ từ rò rỉ ra ngoài, lấp lánh sắc xanh nhạt ma mị.
“Khoảng tường đó… sao lại bọc amiăng dày thế kia? Mày đang giấu cái gì phía sau?” Lôi nghi ngờ hỏi, gã tiến lại gần vách tường kép, chiếc roi đồng nén khí bắt đầu rít lên tiếng hơi nước nóng chuẩn bị phát lực.
Tim Mộ Dung như ngừng đập. Bàn tay anh đã chạm vào chuôi mỏ lết đồng thau gia bảo. Nếu Lôi bước thêm một bước và phát hiện ra bình chứa Thanh Nhã, anh sẽ buộc phải quật nát lò hơi sau lưng gã để diệt khẩu, chấp nhận trở thành tội phạm truy nã đặc biệt của Sở Áp lực.
Dưới gầm giường tối tăm, Lam Nhi đang cố nén cơn ho hen suyễn tột độ. Cô bé cắn chặt lấy bàn tay nhỏ bé của mình đến rớm máu, đôi mắt to tròn đen láy đầy sợ hãi nhìn qua khe hở giường gỗ. Em biết, chỉ cần em phát ra một tiếng động nhỏ, cha và mẹ trong chiếc bình lọc sẽ gặp nguy hiểm.
“Đội trưởng Lôi!” Mộ Dung bước lên chặn trước mặt Lôi, giọng nói đanh thép nhưng vẫn giữ vẻ cung kính. “Vách tường đó bị rò rỉ đường ống dẫn nhiệt chính chạy qua gác xép. Hơi nước ở đó nóng tới hai trăm độ C, tôi phải bọc amiăng dày để ngăn nhiệt độ làm nổ lò sưởi tự chế bên cạnh. Nếu ông chạm vào vách đồng đó lúc này, áp lực gió nén rò rỉ sẽ làm bỏng rách da thịt ngay lập tức.”
Lôi khựng lại, gã nhìn tấm amiăng bám đầy vết cháy xém và mùi lưu huỳnh nồng nặc, rồi nhìn lại vẻ lầm lì, lạnh lùng của Mộ Dung. Sự tham lam và nỗi sợ bỏng nhiệt hai trăm độ C đã chiến thắng trí tò mò của gã.
“Hừ, gác xép rách nát của mày toàn chứa những thứ nguy hiểm,” Lôi nhổ một bãi nước bọt cáu bẩn xuống sàn nhà gỗ. “Tao sẽ tạm thời bỏ qua kỳ thuế này. Nhưng nhớ đấy, Mộ Dung. Ba ngày nữa, nếu không có thẻ đục lỗ sưởi ấm chính quy, tao sẽ dẫn cả đội tuần tra bọc đồng đến tịch thu bàn tiện của mày và áp giải con gái mày đi hóa hơi sạc áp suất.”
Gã quay lưng, ủng bọc đồng nện rầm rập bước ra khỏi gác xép, tiếng xích sắt của roi đồng nén khí lách cách xa dần rồi tắt hẳn dưới cầu thang gỗ.
Mộ Dung thở phào nhẹ nhõm, bả vai anh chùng xuống như trút bỏ được một tảng đá ngàn cân. Anh vội vàng bước đến gầm giường, bế Lam Nhi ra ngoài. Cô bé lúc này đã lả đi vì thiếu oxy, gương mặt xanh xao bết đầy mồ hôi lạnh.
“Lam Nhi! Lam Nhi! Con có sao không?” Mộ Dung lo lắng hỏi, anh áp tai vào lồng ngực nhỏ bé của con gái để nghe nhịp thở khò khè đầy áp lực.
“Cha… con không sao… mẹ sưởi ấm cho con rồi…” Lam Nhi thì thào yếu ớt, đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc cũ.
Mộ Dung dắt con gái đặt nằm lại giường, lòng dằn vặt tột cùng. Năm mươi đồng tiền đồng mạ thủy ngân cuối cùng đã mất, gác xép đã cạn kiệt than cám sưởi ấm cho ngày mai. Cơn hen suyễn của Lam Nhi sẽ chuyển biến xấu hơn nếu sương độc lưu huỳnh tiếp tục tràn vào phòng qua những khe hở gỗ rách nát.
Anh quay lại nhìn chiếc bình lọc chì rỉ sét V-109 sau vách tường kép. Làn khói lam lân quang bên trong đã tĩnh lặng trở lại, nhưng kim áp kế đang chỉ mức 1.2 bar—mức năng lượng tối thiểu để duy trì sự sống cho linh hồn Thanh Nhã. Anh đã xả áp bảo vệ cô khỏi nổ tung, nhưng sự thất thoát năng lượng khói lam vội vã lúc nãy đã làm cô yếu đi rất nhiều. Anh cần phải có than Anthracite hoàng gia chất lượng cao để nạp nhiệt lượng ổn định cho bình lọc, nhưng anh lấy đâu ra tiền khi túi áo đã rỗng không?
Đột nhiên—
Uuuu… Uuuu… Uuuu…
Tiếng còi báo động khổng lồ từ Giếng sưởi công cộng số 7 vang lên dồn dập, rúng động cả bầu trời đêm Smog-Town. Tiếng còi hơi nén tần số cao xé rách màn sương lưu huỳnh xám xịt, tạo ra những luồng sóng chấn động làm rung lắc dữ dội các đường ống đồng dẫn nhiệt chạy dọc vách tường gác xép của Mộ Dung.
Kèm theo tiếng còi báo động là những tiếng rít gầm rú kinh hoàng từ lòng đất—âm thanh của hơi nước siêu cao áp đang vượt ngưỡng giới hạn an toàn. Áp kế trên tường gác xép của Mộ Dung giật mạnh liên tục, kim chỉ số nhảy vọt lên vạch đỏ cảnh báo nguy hiểm.
Một vụ rò rỉ áp suất cực đại đang diễn ra tại tháp sưởi công cộng chính của Quận 4. Nếu tháp đồng khổng lồ đó nổ tung dưới áp lực sáu mươi bar cực hạn, toàn bộ khu ổ chuột Smog-Town sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn trong biển lửa hơi nước hai trăm độ C, chôn vùi sinh mạng của hàng vạn con người nghèo khổ dưới đống đổ nát rỉ sét.
Mộ Dung nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng đỏ rực phát ra từ đỉnh Giếng sưởi số 7 đã nhuộm đỏ cả màn đêm sương độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!