Trạm Gác Số 9 Và Kho Vàng Của Tham Quan
Dưới ánh đuốc bập bùng của doanh trại số 4 Hổ Phù Quân, gã khổng lồ Vương Dũng Mãnh vẫn đang quỳ sụp hai đầu gối xuống nền đất cát bẩn thỉu. Cục bướu to đỏ chót bằng quả trứng gà nổi lên ngay chính giữa vầng trán trọc lóc của gã lấp lánh dưới ánh lửa, trông vừa thảm hại vừa có chút nực cười. Nhưng vẻ mặt của gã lại vô cùng nghiêm trang, ánh mắt rực lên sự sùng bái cuồng nhiệt dành cho Phan Lạc Lối.
Cách đó không xa, Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết đứng chắp tay sau lưng, tà áo choàng màu đỏ sậm khẽ bay trong gió bấc. Cặp mắt sắc lạnh của gã híp lại, sát khí Luyện Khí kỳ tầng 9 ngưng tụ quanh người dường như muốn đóng băng cả không khí xung quanh. Sự ghen tị và nghi kỵ trong lòng Thiết Huyết đã đạt đến cực hạn. Gã không thể trực tiếp ra tay chém chết một kẻ vừa được toàn quân tôn sùng là anh hùng, nhưng điều đó không có nghĩa là gã sẽ để yên cho tên binh nhì quỷ quyệt này tiếp tục thu phục lòng người.
"Phan Lạc Lối!" Giọng nói của Thiết Huyết vang lên trầm đục, cắt ngang tiếng reo hò của binh sĩ. "Bản tướng quân thừa nhận ngươi có chút mưu mẹo. Nhưng sa trường biên cảnh không phải là nơi để ngươi diễn trò khỉ. Hiện tại, quân kỵ Thiết Giáp Tộc đang có dấu hiệu rục rịch chuyển quân ở phía tây bắc. Trạm Gác Số 9 hẻo lánh của chúng ta đang thiếu một thủ vệ dũng cảm, không sợ chết để trấn giữ tiền tiêu. Ngươi... có dám nhận nhiệm vụ này không?"
Trạm Gác Số 9!
Lời vừa thốt ra, đám binh lính xung quanh lập tức biến sắc, tiếng xôn xao bàn tán rộ lên. Ai ở biên giới này mà không biết Trạm Gác Số 9 là một chốt gác nguy hiểm nhất, nằm sát sạt phòng tuyến của Thiết Giáp Tộc. Nơi đó gió muối thổi buốt xương, địa hình hiểm trở, và quan trọng nhất là luôn là mục tiêu đầu tiên bị kỵ binh địch càn quét san phẳng mỗi khi chiến tranh nổ ra. Điều Lối đến đó, chẳng khác nào bảo anh đi nộp mạng.
Trong lòng Phan Lạc Lối lúc này, một tiếng nổ lớn như sét đánh ngang tai vang lên. Anh gào thét thảm thiết trong tâm trí: *"Cái gì? Trạm Gác Số 9? Cái nơi quỷ tha ma bắt, đi tiểu cũng sợ bị tên bắn trúng mông đó sao? Triệu Thiết Huyết, cái đồ lòng lang dạ thú, ngươi rõ ràng là muốn mượn tay Thiết Giáp Tộc để biến ta thành bia đỡ đạn mà! Ta không đi! Ta thà về quê Thanh Bình trồng khoai lang còn hơn!"*
Thế nhưng, dưới áp lực tinh thần khủng khiếp từ uy áp của Thiết Huyết, cơ chế tự vệ sinh học của Lối lại một lần nữa tự động kích hoạt. Kháng áp lực tinh thần đạt mức tối đa khiến toàn bộ cơ mặt của anh đơ cứng hoàn toàn. Gương mặt nhem nhuốc bám đầy bụi cát chuồng ngựa của anh bỗng chốc hóa đá, lạnh lùng và vô cảm đến đáng sợ. Đôi mắt anh mở to thất thần, nhìn thẳng vào khoảng không vô định chéo 45 độ phía sau vai Thiết Huyết vì chiếc mũ bảo hiểm XL lệch mắt đang che khuất tầm nhìn bên phải.
Sự im lặng run rẩy vì sợ hãi của Lối, qua lăng kính sùng bái của đám binh sĩ và mưu sĩ Lâm Kiêu Hùng, lại biến thành một khí phách hiên ngang, coi cái chết nhẹ như lông hồng.
"Trời đất ơi! Phan tướng quân không thèm chớp mắt một cái!" Lý Tiểu Mập vỗ đùi reo lên. "Ngài ấy nhìn thẳng vào Thống lĩnh với ánh mắt ngạo nghễ, im lặng nhận lệnh tử thủ! Đây chính là tinh thần quyết tử bảo vệ biên cương của tuyệt thế cao nhân!"
Vương Dũng Mãnh cũng đập ngực gầm vang: "Đệ tử nguyện đi theo sư phụ thủ giữ Trạm Gác Số 9! Có búa của đệ tử, kẻ nào dám đụng đến một sợi tóc của sư phụ!"
Lối nghe vậy thì bắp chân run bẩy bẩy dưới lớp giáp XL rộng thùng thình, khóe miệng giật giật, giọng nói lắp bắp phát ra đầy cay đắng:
"Ta... ta... đi... khụ..."
"Tốt lắm!" Triệu Thiết Huyết cười lạnh, hất tay ban lệnh. "Sáng mai xuất phát! Bản tướng quân sẽ chờ tin khải hoàn của ngươi!"
***
Sáng hôm sau, dưới bầu trời xám xịt đầy sương muối lạnh giá, Lối cùng Đội Tuần Tra Số 9 lếch thếch hành quân đến Trạm Gác Số 9. Chốt gác này thực chất chỉ là một ngôi chòi gỗ tre thô sơ, nằm cheo leo trên một vách đá vôi dựng đứng, gió rít qua các khe hở tạo ra những âm thanh u uất như quỷ khóc.
Cơ thể phàm nhân của Lối ê ẩm toàn thân sau cú ngã dốc núi hôm trước. Anh nằm bẹp trên đống rơm rách trong chòi gác, đói đến mức lồng ngực dán sát vào lưng. Đội tuần tra của anh gồm toàn những kẻ nhát gan, lúc này đang ôm nhau run cầm cập vì lạnh và đói.
"Phan huynh..." Lý Tiểu Mập mếu máo bước vào, chiếc bát sắt khổng lồ đeo sau mông gõ lạch cạch vào cột gỗ. "Đoàn Giám Quân Trung Ương vừa cử giám quân Trương Tham đến kiểm tra quân nhu. Nhưng gã Trương Tham đó là một tên tham quan khét tiếng. Hắn đã cắt xén toàn bộ lương thảo của đội chúng ta, chỉ phát cho mỗi người nửa củ cải muối mốc. Đệ đói đến mức mắt nổ đom đóm rồi..."
Lối nghe đến đây thì giận đến run người. Đói khát là kẻ thù lớn nhất của một phàm nhân thích ăn khoai nướng như anh. Không có khoai lang mật Thanh Bình để sưởi ấm đan điền phàm nhân, làm sao anh có thể sống sót qua mùa đông biên ải này, chứ đừng nói đến chuyện tìm kế đào ngũ.
*"Không được! Ta phải hành động!"* Lối bật dậy, ánh mắt chợt lóe lên một tia quyết tâm hèn nhát. Anh sực nhớ đến bí kíp Giả Bệnh Trốn Nghĩa Vụ mà đường huynh Phan Đại Lang từng truyền dạy. *"Nếu ta tự đầu độc chính mình bằng Thuốc tiêu chảy cấp tốc, ta sẽ được miễn trực gác đêm nay. Lúc đó ta có thể lén lẻn ra ngoài tìm đồ ăn, hoặc chí ít là được nằm trong lều ấm áp không phải ra ngoài hứng gió muối!"*
Lối lén lút lấy ra một gói bột màu xám tro từ trong túi áo giáp XL. Đây là thứ thuốc tiêu chảy cực mạnh do anh tự pha chế bằng cách trộn bột lá cỏ chua biên giới với rễ cây thối mọc trong Hang Quỷ Khóc. Chỉ cần uống một nhúm nhỏ, cơ thể phàm nhân sẽ lập tức bị đau bụng dữ dội, môi thâm tái, mặt mày xanh xao trông như sắp chết trong vòng 6 tiếng.
Thế nhưng, ngay khi Lối định đổ bột thuốc vào miệng, cái dạ dày trống rỗng của anh bỗng gầm lên một tiếng cồn cào như sấm đánh. Cơn đói cồn cào ập đến dữ dội khiến anh bủn rủn chân tay, suýt chút nữa làm rơi gói thuốc.
*"Khoan đã..."* Lối đổ mồ hôi hột nghĩ thầm. *"Nếu ta uống thuốc này vào lúc bụng đang trống rỗng không có hạt cơm nào, ruột gan ta chắc chắn sẽ bị cào rách ra mất! Ta phải đi tìm cái gì đó lót dạ trước đã. Đúng thế, phải ăn no rồi mới đầu độc chính mình được!"*
Quyết định đổi kế hoạch, Lối cất gói thuốc tiêu chảy vào túi giáp ngực. Đêm đông biên cảnh dâng cao sát khí lạnh giá, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ Trạm Gác Số 9. Nhân lúc Vương Dũng Mãnh đang bận đi tuần tra xung quanh chốt gác, Lối lén lút lẻn ra khỏi chòi gỗ, đi men theo bờ tường đá vôi hướng về phía khu vực hậu cần phía sau doanh trại tạm thời của Đoàn Giám Quân Trung Ương để tìm khoai lang mật dự phòng.
Sương mù dày đặc đến mức tầm nhìn giảm xuống dưới một mét. Lối rút chiếc La bàn rỉ sét lỗi kim ra khỏi ngực áo. Dưới ánh sáng mờ nhạt của sương muối, kim la bàn rỉ sét xoay tròn hai vòng rồi chỉ thẳng về hướng đông.
*"La bàn chỉ hướng đông... Nghĩa là hướng tây mới là hướng có nhà bếp hậu cần!"* Lối gật đầu đắc ý, tin tưởng tuyệt đối vào Quy Luật Đảo Ngược La Bàn của mình. Anh lập tức quay người, cắm đầu đi thẳng về hướng ngược lại với kim chỉ.
Thế nhưng, Lối hoàn toàn không biết rằng, từ tính của vùng đá vôi Trạm Gác Số 9 đang bị dị biến cực mạnh sau vụ sạt lở đá ở Đỉnh Cô Độc. Chiếc la bàn lỗi kim lúc này không chỉ ngược 180 độ nữa, mà nó đang quay cuồng hỗn loạn. Hướng chạy trốn tự tin của Lối không dẫn anh đến nhà bếp lầy lội, mà lại đưa anh lén lút lẻn qua cửa sau của khu nhà gạch kiên cố nhất biên thùy – phòng ngủ riêng tư của Giám quân tham nhũng Trương Tham.
***
Khu nhà của Giám quân được xây dựng bằng gạch đá kiên cố, hoàn toàn đối lập với những chiếc lều rách nát của binh lính phàm nhân. Lối đi rón rén từng bước, mắt dáo dác nhìn xung quanh. Chiếc mũ sắt XL quá rộng thỉnh thoảng lại sụp xuống che khuất mắt phải, khiến anh phải đi lệch hướng về bên trái 45 độ để dò đường, tay cầm thanh kiếm gỗ cũ kỹ khua khua vào những bụi cỏ dại ven tường để tránh vấp ngã.
*"Ủa, sao cái nhà bếp này trông sang trọng thế nhỉ? Lại còn có rèm lụa và mùi gỗ trầm hương thơm phức nữa?"* Lối lẩm nhẩm, mũi hít hà đầy ngơ ngác.
Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ khép hờ, lén lút lẻn vào bên trong phòng tối. Căn phòng trống vắng, không có ánh đèn, chỉ có ánh trăng mờ ảo chiếu qua cửa sổ lụa. Lối mò mẫm đi về phía chiếc bàn gỗ lớn, hy vọng tìm thấy vài củ khoai nướng sấy khô hoặc bánh bao thừa. Nhưng trên bàn chỉ có một bình trà bằng ngọc bích lạnh ngắt và vài cuốn sổ sách da dê.
Chợt, từ phía hành lang bên ngoài vang lên tiếng bước chân lạch cạch và giọng nói oang oang quen thuộc.
"Hừ, lũ lính phàm nhân rách rưới ở Trạm Gác Số 9 đó có chết sạch cũng không liên quan đến ta!" Giọng nói của Trương Tham đầy vẻ khinh bỉ. "Cắt xén lương thảo của chúng là để tích lũy ngân sách cho Đoàn Giám Quân. Đêm nay, ta phải kiểm kê lại số vàng bạc đút lót thu được từ thương hội chợ đen trước khi về kinh đô báo cáo..."
Lối nghe thấy tiếng bước chân đang tiến sát cửa phòng ngủ, tim anh suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực vì hoảng sợ.
*"Chết ta rồi! Đây là phòng của tên tham quan Trương Tham! Nếu bị bắt quả tang lẻn vào đây ban đêm, gã Thiết Huyết chắc chắn sẽ khép ta vào tội gián điệp và chém đầu thị chúng!"*
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Lối không màng đến thể diện Thiếu tướng tương lai, lập tức áp dụng phản xạ Rụt Đầu Rùa Thuật, thu nhỏ bả vai lại hết cỡ dưới bộ giáp XL rộng thùng thình. Anh nằm rạp xuống sàn đất, dùng hết sức bình sinh bò trườn cực nhanh chui tọt vào dưới gầm chiếc giường gỗ lớn được phủ kín bằng tấm thảm lụa thêu hoa văn sang trọng.
*Bốp!*
Do gầm giường quá thấp và tối tăm, đầu Lối va trúng phải một vật thể cứng ngắc giấu sâu bên trong, tạo ra một tiếng động "cộc" khá lớn vang lên giữa căn phòng yên tĩnh.
"Ai đó?"
Cánh cửa gỗ mở sầm ra. Trương Tham bước vào phòng ngủ, tay cầm một cây đèn dầu tỏa ánh sáng vàng nhạt. Gã già gầy gò mặc quan phục xộc xệch, đôi mắt hí rị liếc ngang liếc dọc đầy cảnh giác, bàn tay run rẩy vuốt chòm râu dê thưa thớt. Sát khí hoang tưởng của một tên tham quan sợ bị ám sát khiến gã lập tức rút một chiếc dao găm nhỏ từ hông ra.
Nằm dưới gầm giường tối tăm, Lối sợ hãi đến mức nín thở hoàn toàn, cơ thể run cầm cập như cầy sấy. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt đơ cứng không cảm xúc. Anh cố gắng rụt người lại để tránh bị lộ ra ngoài tấm rèm lụa.
Để lấy thêm chỗ nằm phẳng sưởi ấm đan điền phàm nhân và tránh bả vai bị ép chặt, Lối dùng cả hai tay kéo mạnh vật thể cứng ngắc vừa va trúng đầu ra phía sau. Đó là một chiếc hòm gỗ lớn bọc da thú, nặng trịch đến mức anh phải dùng hết sức phàm nhân mới lay chuyển được.
*Rắc... Rắc...*
Do chiếc hòm gỗ đã quá cũ kỹ, lại bị Lối kéo lê thô bạo bằng sức mạnh hoảng loạn, chiếc khóa vàng rỉ sét bảo vệ nắp hòm bị kẹt chặt vào một góc chân giường mục nát. Dưới lực kéo mạnh mẽ phi vật lý của Lối, nắp hòm gỗ bỗng chốc bị bung ra hoàn toàn, tạo ra một tiếng động giòn giã.
*Ào... Ào...*
Từ trong chiếc hòm gỗ bị vỡ nắp, hàng trăm thỏi vàng ròng lấp lánh, sáng chói dưới ánh đèn dầu tràn ra ngoài, lăn lông lốc trên sàn đá phòng ngủ, tỏa ra thứ ánh sáng kim loại đầy mê hoặc của sự xa hoa giấu kín.
Trương Tham trợn tròn mắt nhìn đống vàng thỏi đang lăn ra từ dưới gầm giường của mình, khuôn mặt gầy gò lập tức trắng bệch không còn một giọt máu. Gã hoảng hốt lùi lại một bước, chiếc đèn dầu trên tay run rẩy dữ dội làm ánh lửa chao đảo điên cuồng.
"Ai... Ai đang ở dưới đó?" Trương Tham lắp bắp, giọng nói run bần bật vì hoảng sợ tột độ. Gã từ từ cúi người xuống, vạch tấm rèm lụa che gầm giường ra để nhìn vào bên trong.
Từ trong bóng tối tối tăm của gầm giường, Phan Lạc Lối từ từ bò ra ngoài do không gian quá chật hẹp và ngột ngạt.
Bộ dạng của Lối lúc này trông quỷ dị và đáng sợ vô cùng. Gương mặt anh đen nhẻm bám đầy bụi cát chuồng ngựa bẩn thỉu từ hôm trước, mái tóc dựng ngược xoăn tít do tàn dư khói lửa vụ nổ hầm mỏ chưa kịp gội rửa. Đôi mắt anh mở to thất thần, vô hồn nhìn thẳng vào Trương Tham không chớp mắt vì quá sợ hãi đến mức não bộ đóng băng cảm xúc. Cơ thể anh run rẩy nhẹ dưới lớp giáp XL rộng thùng thình bám đầy bụi bẩn gầm giường, miệng ngậm chặt không nói một lời.
Trương Tham nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng, đơ cứng như đá tảng và ánh mắt vô hồn chứa đầy 'sát khí lạnh thấu xương' của Lối, đan điền gã lập tức nghẹt thở. Đầu óc của tên tham quan này trong chớp mắt đã tự động suy diễn ra một kịch bản vĩ mô vô cùng đáng sợ.
*"Phan... Phan Lạc Lối! Tại sao hắn lại ở đây? Hắn là gã binh nhì vừa lập chiến công bắt sống Thống soái địch, được công chúa sùng bái! Không... Hắn không phải là binh nhì phàm nhân! Hắn chắc chắn là mật thám hoàng gia cấp cao nhất do triều đình trung ương bí mật phái đến để điều tra tội tham ô quân nhu của ta! Hắn đã cố tình giả vờ đi lạc để thọc sâu vào phòng ngủ của ta, tìm ra hòm vàng giấu kín này!"*
Sự hoảng hốt tự dọa mình của Trương Tham đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Gã biết rõ luật pháp triều đình nghiêm khắc thế nào với tội tham ô lương thảo biên cảnh của binh lính quyết tử. Nếu bị vạch trần, gia tộc của gã ở kinh đô chắc chắn sẽ bị tịch thu tài sản và tru di tam tộc.
*Bịch!*
Trương Tham không chút do dự, lập tức buông rơi thanh dao găm xuống đất, quỳ sụp hai đầu gối xuống sàn đá trước mặt Lối. Gã khóc lóc thảm thiết, dập đầu rầm rầm như tế sao, giọng nói đầy vẻ khẩn cầu run rẩy:
"Phan đại nhân! Phan tướng quân! Hạ quan biết tội rồi! Hạ quan đáng chết vì đã tham lam cắt xén lương thảo của thủ vệ binh sĩ! Xin đại nhân khai ân, tha cho mạng hèn của hạ quan và gia tộc! Số vàng thỏi này... toàn bộ số vàng thỏi này hạ quan xin dâng hiến cho đại quân viễn chinh để cải thiện bữa ăn! Chỉ xin đại nhân đừng báo cáo lên hoàng đế!"
Lối đứng đơ người cạnh đống vàng thỏi lấp lánh, miệng há hốc kinh ngạc đến mức suýt chút nữa rơi cả gói thuốc tiêu chảy trong ngực áo ra ngoài.
*"Cái gì? Tên tham quan này tưởng ta là mật thám hoàng gia đến bắt hắn sao? Hắn tự dâng toàn bộ số vàng này cho ta?"*
Trong lòng Lối hoang mang tột độ, nhưng do Kháng áp lực tinh thần vẫn đang hoạt động, khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm lạnh lùng. Anh từ từ cúi đầu nhìn đống vàng, rồi nhìn Trương Tham, khẽ thở dài bất lực một tiếng vì tiếc nuối một đêm ngủ ngon bị phá hỏng. Tiếng thở dài trầm ấm, u sầu của anh dưới tai Trương Tham lại biến thành tiếng thở dài đầy uy nghiêm, phán quyết sinh tử của một vị phán quan triều đình.
"Hạ... hạ quan sẽ lập tức phát trả lại toàn bộ lương thảo chất lượng cao nhất cho Trạm Gác Số 9!" Trương Tham vội vã dập đầu khóc lóc. "Ngày mai sẽ có thịt bò sấy và khoai lang mật Thanh Bình được đưa đến đầy đủ! Xin đại nhân tha mạng!"
Lối vuốt vuốt cằm, khẽ gật đầu gượng gạo để tránh bị nghi ngờ, miệng buông một câu Khẩu Đầu Thiền mơ hồ tối giản:
"Ừm... Ngươi tự hiểu đi..."
"Hạ quan hiểu! Hạ quan hiểu rõ!" Trương Tham mừng rỡ như nhặt được mạng sống, vội vã bưng hòm vàng dâng lên hai tay run rẩy.
Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra. Vương Dũng Mãnh dẫn đầu đội vệ binh tuần tra xông vào vì nghe tiếng khóc lóc lớn. Nhìn thấy Giám quân Trương Tham đang quỳ lạy dập đầu dưới chân Lối trước đống vàng thỏi lấp lánh, Dũng Mãnh trợn tròn mắt, cục bướu đỏ chót trên trán gã khẽ giật giật.
"Sư phụ! Người... người đã vạch trần tên tham quan này rồi sao?" Dũng Mãnh hét lớn đầy sùng bái.
Chiến công vạch trần tham quan, lấy lại lương thảo chất lượng cao cho toàn quân của Lối chính thức được xác lập ngay tại hiện trường, chuẩn bị bay thẳng về kinh đô hoàng gia, tiếp tục bẻ cong mọi nỗ lực đào ngũ phàm nhân của anh sang một nấc thang quyền lực mới khốc liệt hơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!