Cái Chảo Gang Thần Kỳ Và Lời Thách Đấu
Đêm muộn ngày thứ tư sau khi nhập ngũ, bầu trời biên ải Vô Định xám xịt như một chiếc vung nồi khổng lồ úp sụp xuống lòng thung lũng sương mù. Gió bấc thổi qua những khe đá nhọn hoắt, rít lên những tiếng u uất lạnh thấu xương. Thế nhưng, bầu không khí bên trong doanh trại số 4 của Hổ Phù Quân lại đang nóng bừng lên như một lò than rực lửa.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra cho người hùng của chúng ta tiến vào!"
Tiếng gào thét của Lý Tiểu Mập vang dội khắp các dãy lều trại. Gã binh nhì béo tròn trùng trục, mặt mũi bám đầy nhọ nồi đen nhẻm, đang điên cuồng vung chiếc bát sắt siêu to khổng lồ của mình để dọn đường. Phía sau gã, bốn binh lính tuần tra khệ nệ khiêng một chiếc cáng bằng tre nứa rách nát.
Nằm trên cáng là Phan Lạc Lối.
Lúc này, bộ dạng của Lối thảm hại đến mức không từ ngữ nào tả xiết. Bộ chiến giáp binh nhì size XL rộng thùng thình vốn đã rách nát tả tơi sau cú lăn vách đá, nay lại bám đầy một lớp bùn núi lửa đen sì, bốc mùi trứng thối lưu huỳnh nồng nặc. Mặt mũi anh nhem nhuốc, mái tóc dựng ngược xoăn tít do tàn dư khói lửa của vụ nổ kho hỏa dược trước đó. Hai mắt Lối mở to thất thần, vô lực nhìn lên bầu trời đêm, khóe miệng thỉnh thoảng lại co giật nhẹ, phun ra một ngụm nước suối nóng lưu huỳnh đắng ngắt.
*"Trời ơi... Ta chỉ muốn về quê... Ta chỉ muốn về quê trồng khoai lang mật..."*
Trong lòng Lối đang gào thét khóc không ra nước mắt. Cơ thể phàm nhân của anh ê ẩm toàn thân, đặc biệt là bả vai và mông đau rát như bị hàng chục cây gậy đập trúng. Anh cố gắng áp dụng kỹ năng Nhập Thổ Vi An – nín thở, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, nằm im bất động như một cái xác chết trôi để cầu xin được đưa thẳng vào lều y tế nghỉ dưỡng sức dài hạn. Anh thề, chỉ cần có cơ hội lẻn ra cổng sau doanh trại, anh sẽ cưỡi con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi chạy trốn về Thôn Thanh Bình ngay lập tức.
Thế nhưng, Lý Tiểu Mập hoàn toàn không cho anh cơ hội đó.
"Phan huynh! Huynh đừng cố vận dụng 'Tịch Diệt Thần Thông' nữa!" Lý Tiểu Mập vừa chạy vừa mếu máo, giọng nói tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt. "Đệ biết huynh vừa trải qua trận chiến thần thức khốc liệt với Thống soái địch Cáp Đồ! Huynh đã hy sinh bản thân, dùng thân thể phàm nhân chịu đựng độc tố lưu huỳnh để khóa chặt nguyên khí của hắn! Toàn quân Hổ Phù đều đang chứng kiến vinh quang của huynh!"
Lối nghe vậy thì suýt chút nữa nghẹn họng chết thẳng. *"Thần thông cái đầu ngươi! Ta nín thở vì mùi suối nóng thối quá! Ta trói chân gã khổng lồ kia bằng dây trói bò chỉ vì sợ hắn tỉnh dậy bóp cổ ta! Tại sao qua cái mồm béo của ngươi, ta lại biến thành tuyệt thế sát thủ thế này?"*
Khi chiếc cáng được khiêng đến trước lều chỉ huy trung tâm, tiếng reo hò của hàng ngàn binh sĩ Hổ Phù Quân đã vang dội khắp núi rừng. Ai nấy đều trợn tròn mắt nhìn gã khổng lồ Thiết Giáp Tộc Cáp Đồ – Thống soái tối cao của tiên phong doanh địch – đang khỏa thân hoàn toàn, bị trói chặt hai cổ chân bằng một sợi dây thừng xơ dừa thô ráp, nằm sấp mặt bất tỉnh nhân sự trên một cỗ xe kéo phía sau.
"Thần kỳ! Đúng là thần kỳ!"
"Binh nhì Phan Lối đúng là cao nhân ẩn thế giả heo ăn hổ!"
Đứng trước lều chỉ huy, tướng quân Triệu Thiết Huyết mặc bộ giáp sắt nặng màu đỏ sậm, ánh mắt sắc lạnh như hai lưỡi đao nhìn chằm chằm vào Phan Lạc Lối đang nằm trên cáng. Khuôn mặt nghiêm nghị đầy vết sẹo chiến trận của Thiết Huyết co rút nhẹ. Sát khí đỏ rực ngưng tụ xung quanh thanh huyết thương đeo sau lưng gã khẽ dao động.
Là một kẻ cuồng chiến và đa nghi tột độ, Triệu Thiết Huyết không bao giờ tin vào những điều kỳ tích ngẫu nhiên. Lý do Thiết Huyết ghét Lối bùng phát mãnh liệt ngay trong khoảnh khắc này. Gã đã mất mười năm rèn luyện Sát lục thiết huyết quyết ngày đêm, trải qua trăm trận tử chiến mới leo lên được chức Thống lĩnh biên thùy. Vậy mà giờ đây, một tên tân binh nhát gan, luộm thuộm, thậm chí còn chưa biết cầm thương đúng cách, lại có thể đơn thương độc mã bắt sống được Thống soái tối cao của địch?
*"Kẻ này... chắc chắn có vấn đề. Hoặc hắn là gián điệp hai mặt do Thiết Giáp Tộc cài cắm để diễn một vở kịch khổ nhục kế, hoặc hắn đang che giấu một mưu đồ phản nghịch cực lớn!"* Thiết Huyết nghiến răng nghĩ thầm.
Thiết Huyết bước lên một bước, uy áp Luyện Khí kỳ tầng 9 bùng phát mạnh mẽ, ép thẳng xuống chiếc cáng tre của Lối. Luồng áp lực tinh thần lạnh thấu xương khiến đám binh lính xung quanh lập tức im bặt, run rẩy lùi lại.
"Phan Lạc Lối!" Giọng nói của Thiết Huyết vang lên trầm đục, mang theo sát cơ vô hình. "Ngươi chỉ là một binh nhì tuần tra biên giới, làm thế nào có thể vượt qua hàng rào phòng ngự mật của Tiên Phong Doanh địch, rơi từ trên trời xuống lều tắm và bắt sống Cáp Đồ? Hãy khai thật ra, nếu không bản tướng quân sẽ chém đầu ngươi ngay tại chỗ vì tội thông đồng với địch!"
Áp lực tinh thần khủng khiếp của võ giả Luyện Khí đỉnh phong ép xuống khiến Lối hoảng sợ tột độ. Cơ chế tự vệ sinh học của não bộ phàm nhân lập tức kích hoạt. Trạng thái Kháng áp lực tinh thần (Thần Thể Vô Nhiễm) tự động đóng băng toàn bộ cảm xúc của anh để tránh cho tim bị vỡ tung vì sợ.
Khuôn mặt bám đầy bùn đen của Lối bỗng chốc trở nên đờ cứng, lạnh lùng như băng vĩnh cửu. Đôi mắt anh mở to thất thần, nhìn thẳng vào khoảng không vô định chéo 45 độ phía sau vai Thiết Huyết do chiếc mũ bảo hiểm lệch mắt che khuất tầm nhìn bên phải. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má đen nhẻm, cơ thể anh run rẩy nhẹ dưới lớp giáp XL rộng thùng thình.
Lối run giọng lắp bắp, giọng nói trầm ấm nhưng đứt quãng vì quá sợ hãi:
"Thần... thần... trượt chân... khụ... ngã xuống... khụ..."
Thế nhưng, dưới góc nhìn của Lâm Kiêu Hùng – mưu sĩ trẻ tuổi đứng bên cạnh Thiết Huyết, điệu bộ này lại hoàn toàn biến chất.
"Tướng quân! Hãy nhìn xem!" Lâm Kiêu Hùng khẽ thốt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và bái phục. "Phan tráng sĩ đối mặt với uy áp của ngài mà mặt không biến sắc, ánh mắt lạnh lùng nhìn lệch 45 độ đầy ngạo nghễ, khinh bỉ vương quyền danh lợi! Sự run rẩy của hắn không phải vì sợ, mà là do sát khí tích tụ quá độ từ trận chiến dưới suối nước nóng đang chực chờ bộc phát! Câu nói 'trượt chân ngã xuống' thực chất là mật ngữ chỉ chiến thuật 'Thiên Nhân Hợp Nhất, Địa Long Chuyển Mình' – lấy sự vô tri bẻ cong thiên đạo để đột kích từ trên cao!"
Triệu Thiết Huyết nghe vậy thì sắc mặt càng thêm xanh xao. Gã không thể ngờ mưu sĩ thân cận của mình lại bị khí thế của tên binh nhì này thuyết phục dễ dàng như thế. Để vạch trần bộ mặt thật của Lối trước toàn quân, Thiết Huyết quyết định dùng đến biện pháp thô bạo nhất.
"Hừ! Khí thế khá lắm!" Thiết Huyết quay sang phía sau gầm lớn. "Vương Dũng Mãnh! Bước ra đây!"
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Mặt đất cát đá của doanh trại rung chuyển dữ dội theo từng bước chân. Một gã khổng lồ cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá hoa cương đen bóng bước ra khỏi bóng tối. Gã đầu cạo trọc lóc lấp lánh dưới ánh đuốc, khuôn mặt đầy vết sẹo chiến trận hung tợn, trên vai vác một cặp song búa bằng sắt ròng nặng trịch khảm linh thạch đỏ rực phát ra tiếng rít o o.
Vương Dũng Mãnh – mạnh tướng tiên phong của Hổ Phù Quân, võ giả tiên thiên ngoại gia, kẻ cuồng chiến sùng bái sức mạnh cơ bắp tuyệt đối.
"Tướng quân có lệnh gì?" Dũng Mãnh gầm lên, giọng nói vang dội như tiếng sấm nổ ngang tai.
Triệu Thiết Huyết chỉ tay vào Lối đang nằm trên cáng, cười lạnh lùng:
"Vương tướng quân! Tân binh Phan Lối vừa lập đại công bắt sống Thống soái địch, được toàn quân ca ngợi là tuyệt thế cao nhân. Bản tướng quân muốn ngươi công khai thách đấu võ công với hắn một trận hữu nghị, để binh sĩ toàn quân được mở mang tầm mắt học hỏi thương pháp ẩn thế!"
Lời thách đấu vừa buông ra, toàn bộ doanh trại lập tức ồ lên kinh ngạc. Lý Tiểu Mập biến sắc, vội vã can ngăn: "Tướng quân! Phan huynh vừa kiệt sức sau trận đại chiến, làm sao có thể đấu với Vương tướng quân dũng mãnh nhất doanh?"
"Câm mồm!" Thiết Huyết quát lớn. "Nếu Phan Lối thực sự là cao nhân, chút mệt mỏi này đáng là gì? Hay là các ngươi đang lừa dối quân vương, khai khống chiến công để trục lợi?"
Lời gán ghép tội danh phản nghịch quá nặng nề khiến toàn quân im bặt. Vương Dũng Mãnh xoay tròn cặp song búa nặng hai trăm cân, tạo ra những luồng cuồng phong thổi bay cát bụi xung quanh. Gã nhìn Lối bằng đôi mắt đỏ rực phấn khích:
"Phan tráng sĩ! Bản tướng quân từ lâu đã muốn gặp một cao nhân lấy tĩnh chế động! Hãy tiếp chiêu của ta!"
Lối nằm trên cáng nghe thấy lời thách đấu, trong lòng gào thét: *“Ta lạy các ngươi! Ta chỉ là một phàm nhân trồng khoai lang! Gã khổng lồ kia chỉ cần một búa là ta biến thành thịt băm rồi! Ta muốn về nhà!”*
Thế nhưng, Vương Dũng Mãnh không cho anh cơ hội giải thích. Gã gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, nhảy vút lên không trung cao ba mét, hai tay vung song búa nặng trịch bổ thẳng xuống chiếc cáng tre của Lối theo chiêu thức Cửu thiên phách địa búa pháp.
*"Mẹ ơi cứu con!"*
Bản năng sinh tồn chạy trốn của Lối lập tức bộc phát dữ dội. Adrenaline dâng vọt lên tận não. Lối không màng đến thể diện Thiếu tướng tương lai, lập tức lăn lộn một vòng cực nhanh khỏi chiếc cáng tre, ngã nhào xuống đất cát bẩn thỉu ngay trước khi cặp song búa của Dũng Mãnh bổ xuống.
*Rầm!!!*
Chiếc cáng tre rách nát bị sức mạnh kinh hoàng của cặp búa đập vỡ vụn thành trăm mảnh, cát bụi bắn lên mù mịt, mặt đất nứt toác ra một rãnh sâu hoắm ngay sát gót chân Lối.
Lối hoảng sợ tột cùng, bật dậy cắm đầu chạy trốn hoảng loạn. Anh không chạy thẳng, mà chạy theo một quỹ đạo zic-zac vô định quỷ dị. Nguyên nhân vật lý của quỹ đạo chạy trốn này là do chiếc Mũ bảo hiểm lệch mắt quá rộng thùng thình XL đang đội trên đầu anh bị gió bão thổi lệch hẳn sang bên phải, che khuất hoàn toàn tầm nhìn mắt phải. Để nhìn đường tránh đá tảng phía trước, Lối buộc phải nghiêng đầu sang trái 45 độ và chạy lảo đảo lệch hướng liên tục.
"Thân pháp quỷ mị thật!" Lâm Kiêu Hùng đứng ngoài quan sát, vỗ đùi reo lên phấn khích. "Các ngươi nhìn xem! Phan tráng sĩ di chuyển không theo bất kỳ linh lực quỹ đạo nào, nghiêng đầu ngạo nghễ tránh né hoàn hảo áp lực gió của song búa! Đây chính là Vô Hướng Bộ Pháp truyền thuyết!"
"Đứng lại cho ta!"
Vương Dũng Mãnh bổ hụt một chiêu, càng thêm nổi điên. Gã xoay người vung búa chém ngang một đường quét sạch không khí xung quanh. Lối nghe tiếng gió rít dữ dội sát gáy cổ, hoảng sợ rụt đầu sâu vào trong bộ giáp XL rộng thùng thình theo kỹ năng Rụt Đầu Rùa Thuật.
*Keng!!!*
Lưỡi búa sượt qua đỉnh mũ sắt của Lối, tạo ra một tiếng va chạm kim loại vang dội chói tai nhưng không hề gây thương tích cho cơ thể phàm nhân của anh nhờ khoảng trống rộng giữa giáp và vai.
Lối cắm đầu chạy trốn bạt mạng hướng về phía khu chuồng ngựa biên giới để tìm con ngựa lé Xích Thố Lỗi thoát thân. Thế nhưng, địa hình doanh trại gập ghềnh đầy cát sỏi và những rác thải sinh hoạt chưa dọn dẹp. Đúng lúc này, chân Lối giẫm trúng một vỏ chuối hoang dã trơn tuột (hoặc tàn dư mỡ ếch tuyết trơn nhớt rò rỉ từ hũ vỡ trước đó).
*Vút...*
Sự mất thăng bằng vật lý cực hạn xảy ra. Lối kích hoạt Vấp Ngã Đại Pháp ở cảnh giới cao nhất. Anh trượt chân ngã sấp mặt, cơ thể bọc sắt rỉ rách nát đổ nhào ra phía trước, lăn lông lốc như một quả bóng sắt tròn trên mặt đất đầy sỏi đá dốc đứng dẫn xuống khu chuồng ngựa.
*Xoạt! Roạt!*
Lực lăn lộn dữ dội khiến sợi dây thừng xơ dừa trói bò gia bảo buộc lỏng chiếc Chiếc chảo gang rỉ sét sau lưng Lối bị đứt hoàn toàn do lực căng quá mức. Chiếc chảo gang nướng khoai nặng nề tuột ra, văng vút ra phía sau theo một quỹ đạo hình parabol ngược cực kỳ quỷ dị trong không trung.
Lúc này, Vương Dũng Mãnh đang cầm song búa điên cuồng lao thẳng tới phía sau để truy đuổi Lối. Gã hoàn toàn không ngờ một cái chảo gang rỉ sét đen xì lại đột ngột từ dưới đất bay vút lên trời, xoay tròn tít như một chiếc đĩa bay ma thuật hướng thẳng vào mặt mình.
"Cái gì thế này? Ám khí hỏa hệ?"
Dũng Mãnh giật mình kinh ngạc. Gã vội vã vung hai chiếc búa nặng lên trước ngực để phòng ngự theo bản năng. Thế nhưng, chiếc chảo gang rỉ sét xoay tròn với quỹ đạo ngẫu nhiên phi logic vật lý. Nó trượt nhẹ qua khe hở duy nhất giữa hai cán búa sắt ròng, lách qua lớp phòng ngự tuyệt đối của gã khổng lồ.
*XOẢNG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai, vang dội khủng khiếp vang lên khắp doanh trại, lấn át cả tiếng gió bấc gào thét. Đít chảo gang rỉ sét dày cộp đập trúng thẳng vào chính giữa vầng trán trọc lốc, cứng như đá tảng của Vương Dũng Mãnh.
Cú va chạm vật lý cực mạnh tạo ra một vết hằn tròn đỏ chót ngay trên trán gã khổng lồ. Đôi mắt đỏ rực cuồng chiến của Vương Dũng Mãnh lập tức trợn ngược lên, hai chiếc búa nặng hai trăm cân tuột khỏi tay rơi rầm xuống đất làm nứt toác đá tảng. Cơ thể khổng lồ cao hai mét của gã lảo đảo hai vòng, rồi đổ rạp xuống đất cát như một bức tường thành sụp đổ, ngất xỉu nhân sự hoàn toàn.
Chiếc chảo gang rỉ sét nảy ra, rơi loảng xoảng xuống đất, xoay thêm vài vòng rồi nằm im lìm bên cạnh đầu gã khổng lồ, tỏa ra một làn khói lưu huỳnh mờ nhạt từ đống bùn đất bám trên đít chảo.
Cả doanh trại số 4 của Hổ Phù Quân rơi vào một sự im lặng chết chóc tột cùng.
Hàng ngàn binh sĩ há hốc mồm kinh ngạc đến mức cằm suýt rơi xuống đất. Lâm Kiêu Hùng run rẩy chỉ tay vào chiếc chảo gang rỉ sét, giọng nói lắp bắp vì phấn khích tột đỉnh:
"Trời... trời đất ơi! Đây chẳng phải là 'Vô Ảnh Phản Kích' trong truyền thuyết sao? Phan tráng sĩ cố tình ngã sấp mặt để dụ địch đuổi sát gót, lén lút giải trừ thần binh chiếc chảo, mượn lực lăn lộn để phóng ra ám khí tầm xa bẻ cong quỹ đạo phòng ngự của song búa! Một chiêu hạ gục tiên phong mạnh tướng dũng mãnh nhất của chúng ta mà không cần tốn một giọt linh lực nào!"
"Thần tài xuất thế! Phan tướng quân vạn tuế!"
"Bậc thầy phản công vô hình!"
Tiếng reo hò sùng bái bùng nổ như sấm truyền khắp doanh trại. Lý Tiểu Mập vội vã chạy lại gần, quỳ sụp xuống nâng niu chiếc chảo gang rỉ sét lên như một thánh vật định chuẩn thiên hạ.
Lối lúc này đang nằm úp sấp mặt dưới hố cát bẩn thỉu bên cạnh chuồng ngựa, ê ẩm toàn thân mông bả vai đau rát, mặt mũi dính đầy phân ngựa và bụi cát bẩn thỉu. Nghe tiếng reo hò vạn tuế, anh khóc không ra nước mắt, run rẩy bò dậy, miệng lẩm nhẩm đầy bất lực:
"Ta... ta chỉ là trượt chân ngã... cái chảo nướng khoai của ta... khụ khụ..."
Thế nhưng, lời nói thật phàm nhân của anh lại bị tiếng hò reo của hàng vạn binh sĩ át đi hoàn toàn.
Nửa canh giờ sau, Vương Dũng Mãnh khẽ rên rỉ một tiếng rồi tỉnh dậy. Trên vầng trán trọc lóc của gã nổi lên một cục bướu to bằng quả trứng gà đỏ chót lấp lánh dưới ánh đuốc. Gã ngơ ngác nhìn xung quanh, rồi nhìn thấy Lối đang đứng trầm ngâm vuốt cằm thở dài bất lực bên cạnh chiếc chảo gang rỉ sét (Lối đang tiếc nuối vì chiếc chảo nướng khoai yêu thích bị móp méo nặng nề không biết có nướng khoai ngon được nữa không).
Phong thái tĩnh lặng, không màng danh lợi và đầy u sầu của Lối lúc này dưới mắt Dũng Mãnh lại biến thành khí chất của một vị đại sư phụ ẩn thế vừa dạy cho đệ tử một bài học nhớ đời.
Vương Dũng Mãnh không chút do dự, lập tức gạt phăng hai chiếc búa nặng sang bên, quỳ rạp hai đầu gối xuống đất cát bẩn thỉu trước mặt Lối, dập đầu mạnh mẽ phát ra tiếng kêu *bùm bùm*:
"Phan đại sư! Sức mạnh cơ bắp của đệ tử đúng là trò hề trước mặt thương pháp phản công vô hình của sư phụ! Đệ tử nguyện dập đầu bái phục, xin được làm cận vệ trung thành nhất dưới trướng sư phụ, suốt đời đi đầu dọn đường chạy trốn cho sư phụ! Xin sư phụ thu nhận đệ tử!"
Lối trợn tròn mắt nhìn gã khổng lồ cao hai mét đang quỳ lạy dưới chân mình, khóe miệng co giật dữ dội, không biết phải nói gì trước sự hiểu lầm vĩ mô điên rồ này.
Đứng ở đằng xa, tướng quân Triệu Thiết Huyết chứng kiến cảnh tượng mạnh tướng trung thành nhất của mình bị thu phục dễ dàng chỉ bằng một cái chảo gang rỉ sét, sắc mặt gã xanh mét như chàm đổ, lồng ngực phập phồng vì tức giận và ghen tị tột cùng.
*"Phan Lạc Lối... Ngươi dám thu phục vây cánh của ta ngay trước mặt toàn quân! Được lắm, để xem ngươi dũng cảm đến mức nào!"* Thiết Huyết nghiến răng kèn kẹt, bàn tay nắm chặt đốc thương rỉ máu, âm thầm vạch ra một kế hoạch thâm độc tiếp theo để đẩy Lối vào chỗ chết vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!