Giả Chết Hoàn Hảo Và Sợi Dây Trói Bò Gia Bảo
Tiếng bước chân kim loại nặng nề rầm rập dội vào màng nhĩ đang ù đặc của Phan Lạc Lối. Giữa làn hơi nước nóng sực, nồng nặc mùi lưu huỳnh hôi hám của Suối Nước Nóng Biên Giới, Lối run rẩy đến mức khớp xương toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc. Anh đang ngồi đè thẳng lên tấm lưng khổng lồ, đầy cơ bắp cuồn cuộn của Thống soái Thiết Giáp Tộc – Cáp Đồ. Gã khổng lồ cao hai mét rưỡi này đang khỏa thân hoàn toàn, nằm sấp bất động dưới bể nước nóng nông choẹt sau cú rơi tự do từ độ cao năm mươi mét của Lối.
"Có kẻ đột kích! Bảo vệ Thống soái!"
Tiếng gầm rú bằng ngôn ngữ Thiết Giáp Tộc thô thiển vang lên ngay sát bên ngoài lều tắm. Lối không hiểu gã đang hét cái gì, nhưng âm thanh hung hãn và tiếng vũ khí sắt thép va chạm cồm cộp thì anh nhận biết rất rõ. Đầu óc phàm nhân của gã binh nhì nhát gan lập tức rơi vào trạng thái trống rỗng. Chạy trốn? Xung quanh sương mù dày đặc, mũ bảo hiểm của anh đã bay mất, mắt phải thì bị che khuất bởi vạt áo giáp rách nát, tai thì ù đặc chẳng phân biệt nổi đông tây nam bắc. Nếu anh lạng quạng bước ra ngoài lúc này, hàng chục ngọn giáo sắt của đám vệ binh Thiết Giáp chắc chắn sẽ biến anh thành một cái tổ ong di động.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề ấy, bản năng sinh tồn hèn nhát tột cùng của dòng họ Phan đã bộc phát, bẻ cong mọi logic chiến đấu thông thường. Lối nhớ lại triết lý cẩu đạo tối thượng mà lão binh chột mắt Trần Ngốc từng rỉ tai trong một đêm trộm khoai: *“Tiểu Lối à, trên sa trường, kẻ dũng cảm nhất là kẻ chết nhanh nhất. Nếu gặp tình huống không thể chạy, hãy nằm xuống, bôi bùn lên mặt, nín thở thật sâu. Hãy biến mình thành một cái xác chết ba ngày thối rữa, đến mức ngay cả yêu thú cũng không buồn gặm.”*
Quyết định được đưa ra trong vòng một chớp mắt. Lối không chút do dự, lập tức áp dụng kỹ năng Nhập Thổ Vi An. Anh vục hai bàn tay xuống đáy bể suối nước nóng, vớt lên một vốc bùn núi lửa ấm áp, đen sì và bốc mùi trứng thối nồng nặc, bôi trét điên cuồng lên khắp mặt, cổ và những phần da thịt lộ ra ngoài chiến giáp XL rách nát. Sau đó, anh thả lỏng toàn bộ cơ bắp, đổ ập cơ thể mềm nhũn của mình nằm sấp đè lên lưng Cáp Đồ, úp mặt sát vào bả vai gã khổng lồ.
Lối kích hoạt trạng thái Tịch Diệt Thần Thông / Thần Thai Hóa Cảnh – một trạng thái nín thở, ngưng trệ nhịp tim đến mức tối đa do nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực. Anh nằm im bất động, môi thâm tái vì ngạt thở, hai mắt nhắm nghiền, hoàn toàn hóa thân thành một cái xác phàm không còn chút sinh khí.
*Roạt! Rầm!*
Tấm màn da thú dày hai lớp của lều tắm bị vạch ra thô bạo. Sáu gã vệ binh Thiết Giáp Tộc cao lớn, mặc giáp sắt đen dày cộp, tay lăm lăm đại đao và giáo dài xông vào. Khung cảnh đổ nát trước mắt khiến chúng hoàn toàn sững sờ. Mái lều soái bị xé toạc một lỗ khổng lồ, ánh trăng biên giới rọi xuống làn hơi nước mờ ảo tạo nên một bầu không khí quỷ dị. Và ở giữa bể suối nóng, Thống soái tối cao Cáp Đồ đang nằm sấp mặt bất động, đè lên lưng hắn là một cái "xác chết" bọc sắt rỉ rách nát, bám đầy bùn đen hôi thối.
Đám vệ binh hoang mang tột độ. Chúng không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào từ cái xác đen nhẻm kia. Phàm nhân? Một tên binh nhì Nhân tộc phàm nhân làm sao có thể đột nhập qua hàng rào phòng ngự nghiêm ngặt, rơi từ trên trời xuống đè bẹp Thống soái tiên thiên ngoại gia đỉnh phong của chúng?
"Hắn... hắn chết chưa?" Một gã vệ binh lắp bắp bằng tiếng Thiết Giáp.
"Nhìn vết bùn đất kia đi, chắc chắn là một cái xác chết trôi sông bị vụ nổ hất văng từ vực thẳm xuống đây. Nhưng sao Thống soái lại bất tỉnh?" Gã đội trưởng vệ binh nghiến răng, tiến lại gần một bước.
Nằm đè trên lưng Cáp Đồ, Lối nghe thấy tiếng xôn xao dồn dập nhưng không dám hé mắt. Phổi anh nóng rát như lửa đốt vì nín thở quá lâu. Đúng lúc này, gã khổng lồ Cáp Đồ bên dưới thân anh bỗng khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục. Cơ thể khổng lồ của hắn khẽ động đậy, báo hiệu luồng nguyên khí tiên thiên đang bắt đầu tự động hồi phục sau cú va đập chí mạng.
Lối hoảng sợ đến mức suýt thì rụng tim ra ngoài. *“Trời hại ta rồi! Gã quái vật này sắp tỉnh dậy! Nếu hắn đứng lên, việc đầu tiên hắn làm chắc chắn là bóp nát cổ họng mình!”*
Trong cơn mê sảng sợ hãi, hai tay Lối lén lút luồn ra phía sau lưng dưới làn nước ấm. Anh chạm vào sợi Dây thừng trói bò gia bảo bện bằng xơ dừa thô ráp đang buộc hờ quanh chiếc chảo gang móp méo đeo sau lưng. Sợi dây thừng này là di vật của cha anh, Phan Lạc Đường, dùng để chăn dắt những con bò đực điên cuồng nhất ở quê nhà Thôn Thanh Bình. Nó cực kỳ thô ráp, bốc mùi phân bò thoang thoảng, nhưng lại có độ dẻo dai phi thường.
Lối không cần suy nghĩ nhiều, bản năng của một kẻ chăn bò chuyên nghiệp trỗi dậy. Anh dùng hai tay lóng ngóng rút sợi dây thừng ra, luồn lén lút dưới làn nước suối nóng mù mịt hơi lưu huỳnh. Anh mò mẫm xuống phía dưới, tìm thấy hai cổ chân to như cột đình của Cáp Đồ.
*“Tói chân hắn lại! Phải trói thật chặt như trói bò đực nổi điên, để nếu hắn có tỉnh dậy cũng không chạy đuổi theo mình được!”*
Với tư duy hèn nhát nhưng thực dụng tột cùng, Lối vận dụng kỹ năng trói bò gia truyền. Hai bàn tay anh run rẩy quấn sợi dây xơ dừa thô ráp quanh hai cổ chân Cáp Đồ. Anh thắt chặt bằng ba vòng khóa chéo – một nút thắt khóa chân bò đặc biệt cực kỳ hiểm hóc mà cha anh đã dạy. Điều mà Phan Lạc Lối hoàn toàn không biết, đó là cấu trúc ba vòng khóa chéo của sợi dây trói bò xơ dừa vô tình đè sập hoàn toàn lên huyệt đạo "Khóa Linh" ở mắt cá chân của Thiết Giáp Tộc. Đây là điểm yếu chí mạng của tộc nhân bọc thép, một khi bị áp chế vật lý mạnh mẽ tại vị trí này, toàn bộ linh lực trong đan điền sẽ bị nghẽn mạch, không thể vận chuyển lên tay chân.
Cáp Đồ vừa khẽ hồi phục ý thức, định gầm lên một tiếng để đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy hai cổ chân bị thít chặt bởi một lực lượng thô bạo, đau đớn thấu xương. Toàn bộ Thiết giáp bá vương quyết vừa ngưng tụ trong đan điền của hắn lập tức tan rã hoàn toàn. Đôi chân khổng lồ bị trói chặt khiến hắn mất thăng bằng vật lý trên nền đá suối nóng trơn trượt.
*Tõm! Ực... ực...*
Cáp Đồ không thể dùng lực chân, cơ thể khổng lồ lại một lần nữa đổ rạp xuống nước, đầu dập mạnh vào đáy bể tắm nông choẹt, uống thêm vài ngụm nước suối nóng lưu huỳnh nóng bỏng rồi tiếp tục ngất xỉu trong u uất tột cùng.
Cái giá phải trả cho cú trói chân phòng thân này là Lối cũng bị kéo lệch người, úp sấp mặt xuống nước suối nóng. Anh bị uống vài ngụm nước lưu huỳnh hôi hám, đắng ngắt vào bụng, ho sặc sụa trong lòng nhưng vẫn phải cắn răng nín thở nằm im giả chết đè chặt lên lưng Cáp Đồ.
Đám vệ binh Thiết Giáp thấy Thống soái vừa động đậy lại lập tức ngã sụp xuống nước, còn cái "xác chết" bọc bùn kia vẫn bất động đè phía trên, liền cảm thấy có điều bất thường.
"Không đúng! Tên phàm nhân kia đang giở trò quỷ! Giết hắn!" Gã đội trưởng vệ binh gầm lên, vung thanh đại đao bản rộng lao thẳng tới bể tắm.
Thế nhưng, ngay khi bước chân nặng nề của gã vừa chạm vào thềm đá sát bể suối nóng, một tai nạn vật lý quỷ dị khác lại xảy ra. Chiếc túi vải canvas rách nát trước ngực Lối lúc nãy rơi tự do đã làm rụng ra một hũ nhỏ đựng "mỡ ếch tuyết biên thùy" – loại thần dược chữa bỏng cực kỳ trơn nhớt mà anh mang theo. Hũ mỡ đã vỡ nát, chất mỡ mát lạnh trơn tuột chảy tràn khắp thềm đá vôi trơn trượt của bể tắm.
Gã đội trưởng Thiết Giáp bọc giáp sắt nặng nề bước trúng bãi mỡ ếch tuyết.
*Á... rầm!!!*
Đôi chân bọc thép nặng trịch của gã trượt bắn ra phía trước. Cơ thể khổng lồ mất đà lao vút đi, ngã ngửa ra sau, giáp sắt va đập mạnh xuống nền đá phát ra tiếng kêu *xoảng xoảng* chói tai. Gã kéo theo hai tên vệ binh đứng sát phía sau ngã nhào theo như những quân cờ domino, giáp trụ va chạm loảng xoảng, đao giáo văng tứ tung.
Đúng lúc nội bộ lều tắm đang hỗn loạn tột độ, một tiếng gầm vang dội khác vang lên từ phía cửa lều bị xé rách.
"Phan huynh! Đệ đến cứu huynh đây! Đừng chết mà Phan huynh!"
Lý Tiểu Mập – gã binh nhì béo tròn trùng trục – vác theo chiếc bát sắt siêu to khổng lồ bám đầy nhọ nồi làm khiên chắn, dẫn đầu một toán binh lính Hổ Phù Quân của Đội Tuần Tra Số 9 lao thẳng vào. Họ đã lần theo vệt khói đen của vụ nổ Hang Quỷ Khóc và tiếng động va đập của chiếc chảo gang dọc sườn núi để tìm đến đây.
Cảnh tượng đập vào mắt Lý Tiểu Mập và các binh sĩ Nhân tộc khiến toàn bộ bọn họ hóa đá tại chỗ.
Giữa làn sương khói mờ ảo của suối nước nóng, ba gã vệ binh Thiết Giáp bọc thép nặng nề đang nằm la liệt, rên rỉ đau đớn trên nền đất đầy mỡ trơn tuột. Và ở trung tâm bể tắm, Thống soái tối cao của kẻ thù – Cáp Đồ – đang khỏa thân nằm sấp mặt bất động dưới nước, hai cổ chân khổng lồ bị quấn chặt bởi một sợi dây thừng xơ dừa thô ráp thắt nút quỷ dị.
Đè chặt phía trên lưng gã thống soái hung hãn ấy là Phan Lạc Lối – gã binh nhì bọc bùn đen nhẻm toàn thân, giáp XL rách nát tả tơi, khuôn mặt đơ cứng không chút cảm xúc (thực chất là đang nín thở đến mức sắp ngất xỉu vì thiếu oxy).
Lý Tiểu Mập trợn tròn mắt nhìn nút thắt dây thừng xơ dừa thô ráp đang quấn quanh chân Cáp Đồ. Dưới nhãn quang đầy trí tưởng tượng của gã béo phàm ăn, sợi dây thừng trói bò bốc mùi phân bò thoang thoảng kia bỗng chốc tỏa ra một luồng khí thế thâm sâu bí ẩn. Nút thắt ba vòng khóa chéo quấn đúng vào huyệt đạo khóa linh lực của đối thủ trông chẳng khác nào một tuyệt thế trận pháp phong ấn cổ xưa.
"Trời đất ơi..." Lý Tiểu Mập run rẩy kêu lên, hai đầu gối gõ vào nhau cồm cộp vì phấn khích tột độ. "Nút thắt này... đây chẳng phải là 'Bát Quái Khóa Hồn Thằng' truyền thuyết sao? Phan huynh... huynh đã dùng xơ dừa phàm nhân để bện thành thần ty phong ấn hoàn toàn đan điền của Thống soái địch rồi!"
Toàn bộ binh sĩ Hổ Phù Quân phía sau nghe vậy liền xôn xao, ánh mắt nhìn Lối chuyển từ ngơ ngác sang sùng bái cuồng nhiệt. Họ nhìn thấy Lối bôi bùn đầy người để ngụy trang hơi thở, nằm im nín thở giả chết để đánh lừa giác quan nhạy bén của vệ binh địch, lẳng lặng dùng một sợi dây thừng phàm nhân khóa chặt điểm yếu chí mạng của Cáp Đồ dưới nước. Đây chẳng phải là chiến thuật thọc sâu ám sát đạt đến cảnh giới vô vi, lấy tĩnh chế động hoàn mỹ nhất lịch sử quân giới sao?
Lối lúc này đã đạt đến giới hạn nín thở của phàm nhân. Nghe thấy giọng nói quen thuộc của Lý Tiểu Mập, anh biết viện binh phe mình đã đến. Không thể nhịn thở thêm một giây nào nữa, Lối lập tức bật dậy khỏi lưng Cáp Đồ, há to mồm thở hồng hộc, phun ra một ngụm nước suối nóng lưu huỳnh đắng ngắt.
"Khú... khụ... cứu... cứu ta... nước... nước hôi quá... khụ..."
Lối vừa ho sặc sụa, vừa run rẩy đưa tay cầu cứu. Gương mặt bám đầy bùn đen nhầy nhụa của anh méo mó vì đắng và sợ hãi, cơ thể run cầm cập dưới làn nước lạnh bão tuyết tràn vào từ mái lều rách.
Thế nhưng, trong mắt Lý Tiểu Mập và toàn quân Nhân tộc, điệu bộ ho sặc sụa và run rẩy của Lối lại được biên dịch hoàn toàn sang một hướng thần thánh khác. Họ cho rằng Thiếu tướng tương lai của họ vừa trải qua một trận chiến tinh thần khốc liệt bằng 'Tâm Lực Kiếm' dưới nước với Cáp Đồ, tiêu hao sạch sẽ linh lực phàm thể nên mới mệt mỏi, run rẩy và ho ra 'trọc khí' đen nhẻm như vậy.
Lý Tiểu Mập vung chiếc bát sắt khổng lồ lên trời, mặt đỏ bừng bừng vì phấn khích, hét lớn bằng giọng vang dội toàn quân:
"Phan huynh đơn thương độc mã trảm soái địch rồi! Đại chiến thắng biên cương!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!