Nhạc nềnHarvest6

Ám Sát Hụt Vì Cú Cúi Đầu Nhặt Khoai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói đen từ vụ nổ kinh thiên động địa ở Hang Quỷ Khóc vẫn còn cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đen cả một khoảng trời đêm biên ải. Dưới đáy một hố đất sâu hoắm bốc mùi lưu huỳnh và phân dơi khét lẹt, Phan Lạc Lối đang nằm sấp mặt, hai tai ù đi rầm rĩ như có cả vạn con ong vò vẽ đang làm tổ bên trong. Tiếng nổ rền trời từ kho thuốc súng mật của Thiết Giáp Tộc sát sườn lúc nãy suýt chút nữa đã tiễn gã binh nhì nhát gan này về chầu tổ tiên.


Lối ho hục hặc, ngậm đắng nuốt cay lồm cồm bò dậy khỏi đống bùn đất nhão nhoét. Toàn thân anh từ đầu đến chân bị ám một lớp nhọ nồi đen xì như vừa chui ra khỏi lò than, mái tóc ngắn dựng ngược lên xoăn tít. Bộ chiến giáp binh nhì size XL rộng thùng thình vốn đã luộm thuộm, nay lại càng thêm rách nát tả tơi, rách toác mấy đường dọc sườn lộ cả lớp áo vải thô bên trong.


"Sư... sư phụ! Huynh còn sống không? Thần pháp hỏa công của huynh đúng là hủy thiên diệt địa mà!"


Từ đống đất bên cạnh, cái đầu béo tròn của Lý Tiểu Mập nhô lên, mặt mũi cũng đen nhẻm không kém nhưng đôi mắt lại sáng rực lên sự sùng bái cuồng nhiệt. Gã béo vừa thở hồng hộc vừa lóng ngóng phủi đất cát trên chiếc bát sắt khổng lồ đeo sau mông, miệng không ngừng ca ngợi chiến tích "đơn thương độc mã dụ yêu thú phá kho hỏa dược" của Lối.


Phan Lạc Lối đơ mặt ra không chút cảm xúc. Kháng áp lực tinh thần của anh đã tự động kích hoạt do nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết vừa trải qua, khiến khuôn mặt hoảng hốt của anh hóa đá thành một phong thái lạnh lùng, thâm sâu khó lường trước mặt gã béo. Thế nhưng trong lòng Lối lúc này đang gào thét khóc không ra nước mắt: *Thần pháp cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ là đi lạc! Là đi lạc đó có biết không! Ta chỉ muốn tìm chỗ nướng khoai sưởi ấm đan điền phàm nhân thôi, ai ngờ cái hang chết tiệt đó lại chứa thuốc súng của địch chứ! Giờ khoai thì mất sạch, tai thì điếc đặc, quân kỷ Hổ Phù Quân mà biết ta tự ý rời vị trí tuần tra gây ra vụ nổ này, chắc chắn tướng quân Triệu Thiết Huyết sẽ chém đầu ta thị chúng!*


"Mập... chạy..." Lối mệt mỏi buông lời ngắn gọn, giọng nói trầm ấm mơ hồ phát ra do Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp tự động kích hoạt để che giấu sự run rẩy hèn nhát bên trong.


"Dạ! Sư phụ chỉ hướng nào đệ tử đi hướng đó! Nhưng con ngựa Xích Thố Lỗi của huynh lúc nãy bị tiếng nổ hù dọa đã chạy biến vào sương mù rồi, để đệ đi tìm nó!" Lý Tiểu Mập hớt hải nói rồi lật đật chạy vào màn khói đen dày đặc phía sau.


Lối định gọi gã béo quay lại nhưng tai vẫn còn ù đặc, tiếng gió rít gào bên ngoài át đi giọng nói phàm nhân của anh. Nhìn làn khói đen kịt hôi thối đang bao phủ thung lũng sương mù biên giới, nỗi lo sợ bị tàn quân Thiết Giáp Tộc truy sát hoặc bị quân kỷ bắt giữ khiến Lối hoảng loạn. Anh vội vàng rút chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim ra khỏi túi áo giáp ngực rách nát để định vị hướng chạy trốn về quê nhà Thanh Bình.


Trên mặt kính loang lổ vết rỉ sét, kim la bàn do ông nội Phan Lão Độc sửa ẩu bằng nam châm rác thải đang xoay tròn điên cuồng do từ tính địa hình bị vụ nổ phá hủy hoàn toàn, cuối cùng dừng lại chỉ thẳng về hướng đông bắc.


Theo Quy Luật Đảo Ngược La Bàn, Lối đinh ninh rằng la bàn chỉ hướng đông bắc tức là hướng tây nam thực tế mới là con đường sống dẫn về quê nhà Thanh Bình yên bình. Không kịp chờ gã béo quay lại, Lối ôm chặt lấy chiếc túi vải canvas đựng khoai lang trước ngực, vác thân hình gầy gò lóng ngóng cắm đầu chạy trốn theo hướng ngược lại với kim chỉ.


Thế nhưng, chứng mù đường cực hạn kết hợp với màn sương mù dày đặc dâng cao đã bẻ cong toàn bộ lộ trình của anh. Thay vì chạy về hướng tây nam an toàn, Lối lại đi lạc men theo những con đường mòn dốc đứng gập ghềnh, leo thẳng lên khu vực Vực Tử Thần – vách đá dốc đứng cao năm mươi mét hiểm trở nhất vùng biên giới Vô Định, ranh giới quân sự nhạy cảm ngăn cách hai tộc.


Càng đi lên cao, gió núi rít gào càng thêm thê lương lạnh giá. Lối lạnh đến mức hai hàm răng đập vào nhau cồm cộp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt đen nhẻm nhọ nồi. Anh loạng choạng bước đi trên những phiến đá trơn trượt, chiếc Mũ bảo hiểm lệch mắt quá rộng thùng thình XL liên tục bị gió thổi lệch sang bên phải, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của mắt phải, khiến anh chỉ có thể nghiêng đầu sang trái 45 độ để dò dẫm đường đi.


*Ngậm đắng nuốt cay... ta chỉ muốn về quê nướng khoai thôi mà... sao ông trời lại đày ải ta lên cái vách đá gió thổi lộng óc thế này chứ?* Lối thầm than thở khóc lóc trong lòng, tay vuốt ve củ khoai khô nhỏ bé còn sót lại trong túi canvas rách nát.


Anh hoàn toàn không biết rằng, ngay phía trên cành cây thông khô héo nhô ra sát mép Vực Tử Thần, một đôi mắt sắc lạnh như dao cạo đang khóa chặt vào bóng dáng lếch thếch của anh từ trong bóng tối.


Đó chính là Thiết Thủ – sát thủ kịch độc hàng đầu của Thiết Giáp Tộc, kẻ sở hữu giáp da nhẹ màu đen ôm sát và cặp lưỡi đao tay bằng thép lạnh sắc bén. Thiết Thủ được Thống soái Cáp Đồ phái đi lùng sục biên giới để lấy đầu kẻ chủ mưu gây ra vụ nổ phá hủy kho hỏa dược mật.


Thiết Thủ nấp mình dưới tán lá khô, nheo mắt quan sát Lối đang run rẩy đi tới. Bộ não chuyên nghiệp của gã sát thủ bắt đầu hoạt động điên cuồng, tự động phân tích hành vi của đối thủ theo logic sát thủ tối cao:


*Kẻ này... toàn thân đen nhẻm nhọ nồi, giáp trụ rách nát tả tơi nhưng bước đi lại quỷ dị vô cùng. Hắn đi đứng nghiêng ngả, lảo đảo như người say rượu, đầu luôn nghiêng sang trái đúng một góc bốn mươi lăm độ không hề dao động. Đây chẳng phải là tư thế chuẩn bị xuất chiêu của thương pháp ẩn thế sao? Nhìn bề ngoài thì luộm thuộm hèn nhát, nhưng thực chất hơi thở của hắn cực kỳ vững vàng, hoàn toàn không có linh lực dao động – chứng tỏ hắn đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, khóa chặt toàn bộ khí tức phàm nhân để đánh lừa ta! Hắn cố tình đi sát mép vực thẳm dốc đứng, lộ ra tấm lưng đầy sơ hở đeo chiếc chảo gang rỉ sét... Đây rõ ràng là kế dụ địch thọc sâu! Một cạm bẫy tinh vi!*


Thiết Thủ đổ mồ hôi lạnh dọc sống lưng. Gã nhận ra mình đang đối mặt với một đối thủ vô cùng thâm hiểm. Nhưng lòng tự phụ của một sát thủ kịch độc không cho phép gã rút lui. Gã quyết định ra tay ám sát tầm xa bằng độc tiễn để thăm dò thực lực của đối thủ.


Thiết Thủ lẳng lặng vận chuyển linh lực vào cánh tay sắt, nạp một mũi độc tiễn màu xanh lục chứa kịch độc vạn năm vào ống phóng giấu dưới cổ tay. Mũi tên độc này chỉ cần xước qua da phàm nhân là có thể làm đông cứng huyết mạch trong vòng ba nhịp thở.


*Vút!*


Tiếng gió rít cực nhỏ, không tiếng động xé toạc màn sương mù dày đặc, nhắm thẳng vào gáy của Phan Lạc Lối mà phóng tới.


Đúng lúc mũi độc tiễn chỉ còn cách gáy Lối chưa đầy một gang tay.


*Cạch!*


Cơn gió núi bất ngờ thổi mạnh một cú dữ dội từ phía vực thẳm hắt lên. Chiếc mũ bảo hiểm binh nhì XL quá rộng trên đầu Lối bị gió thốc ngược, quai mũ sắt bị lệch hẳn sang bên phải, kéo tuột cả vành mũ sụp xuống che khuất hoàn toàn tầm nhìn của mắt phải.


"Ui da! Cái mũ chết tiệt này!"


Lối giật mình yelps lên một tiếng phàm nhân đau đớn vì vành mũ sắt đập trúng sống mũi. Do mắt phải bị che kín hoàn toàn trong bóng tối của mũ sắt, theo phản xạ tự nhiên để tránh bước hụt chân xuống vực thẳm bên phải, Lối lập tức rụt cổ lại hết cỡ vào trong giáp XL rộng thùng thình và đột ngột rẽ trái né người sang bên một góc chính xác bốn mươi lăm độ để nhìn đường bằng mắt trái.


*Xoẹt!*


Mũi độc tiễn kịch độc lướt sát sườn qua vành mũ sắt của Lối, cạo đi đúng một sợi tóc mai xoăn tít của anh trước khi cắm phập sâu vào vách đá rắn chắc bên cạnh phát ra tiếng nổ nhỏ của độc tính ăn mòn đá vôi.


Lối hoàn toàn không hay biết gì về mũi tên độc vừa sượt qua mạng sống của mình. Do tai vẫn còn ù đặc sau vụ nổ Hang Quỷ Khóc, anh chỉ nghe thấy một tiếng "vút" mơ hồ như tiếng gió núi rít qua khe đá rách. Anh lẩm bẩm chửi rủa cái mũ sắt rồi tiếp tục nghiêng đầu lảo đảo bước đi lệch trái.


Trên cành cây thông khô héo, Thiết Thủ trợn ngược mắt, suýt chút nữa rơi rớt cả ống phóng độc tiễn khỏi tay vì kinh hoàng tột độ:


*Cái gì?! Hắn... hắn né được độc tiễn của ta mà không cần quay đầu lại?! Không, không phải né tránh thông thường! Hắn rụt cổ và nghiêng người đúng một góc bốn mươi lăm độ tại khoảnh khắc mũi tên chỉ còn cách da gáy một phần mười tấc! Quỹ đạo di chuyển của hắn hoàn toàn phi logic vật lý, không hề có một chút linh lực dao động nào báo trước! Đây chính là Vô Hướng Thần Thông đạt đến cảnh giới tối cao! Hắn quả nhiên đã nhìn thấu vị trí ẩn nấp của ta từ trước và đang cố tình đùa giỡn với ta! Sát khí lạnh thấu xương của hắn đang khóa chặt lấy ta!*


Thiết Thủ run rẩy nhẹ. Sự tự tin của gã sát thủ hàng đầu bị rạn nứt nghiêm trọng. Đối thủ quá đáng sợ, dường như mọi quỹ đạo tấn công thẳng đều bị gã binh nhì đen nhẻm này bẻ cong một cách dễ dàng. Nhưng Thiết Thủ biết mình không thể dừng lại, gã phải dùng đòn chí mạng quyết định: phóng mũi độc tiễn thứ hai nhắm thẳng vào tim Lối từ góc nghiêng.


Gã nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần lực, khóa chặt vào vị trí lồng ngực trái của Lối. Mũi tên thứ hai này được tẩm thêm bột ma thạch tăng tốc độ bay lên gấp đôi, không một võ giả tiên thiên nào có thể né tránh ở cự ly gần này.


*Hưu!*


Mũi tên độc xé gió lao đi với tốc độ chớp nhoáng, tạo ra một vệt sáng màu xanh lục quỷ mị trong sương mù, nhắm thẳng vào tim của Lối.


Đúng lúc độc tiễn chuẩn bị xuyên qua lớp giáp rách nát ngực trái của Lối.


*Rắc!*


Do cú ngã lăn lộn ở cửa hang lúc nãy, sợi chỉ khâu của chiếc túi vải canvas thô sơ đeo trước ngực Lối bị đứt hoàn toàn. Một củ khoai khô nhỏ xíu, nhăn nheo – củ khoai lang mật Thanh Bình khô mà em gái Phan Tiểu Muội tự tay phơi nắng tặng anh làm bùa may mắn – trượt ra khỏi vết rách của túi canvas, rơi rụng xuống đất cát trơn trượt sát mép vực.


"Trời ơi! Khoai của ta!"


Lối nhìn thấy củ khoai khô quý giá rơi rụng liền xót xa tột đỉnh. Đối với một phàm nhân nhát gan đói khát đang bị kẹt giữa sa trường lạnh giá, đồ ăn chính là sinh mệnh tối cao! Không cần suy nghĩ đến thể diện Thiếu tướng hay binh kỷ, Lối lập tức gập người chín mươi độ xuống đất, hai tay ôm chặt lấy củ khoai khô với gương mặt tiếc nuối tột cùng, rạp người sát sạt xuống mặt đất cát bẩn thỉu theo Thần Bộ Tránh Né / Quy Nguyên Bộ.


*Vút!*


Mũi độc tiễn thứ hai mang theo hỏa lực ma thạch cực mạnh lướt vù qua đỉnh đầu Lối, cạo bay chỏm mũ sắt rỉ sét của anh tạo ra một tiếng rít chói tai trước khi bay thẳng ra ngoài vực thẳm Vực Tử Thần hoang vắng mất hút.


Lối vội vàng nhặt củ khoai khô lên, vừa thổi phù phù vết bẩn vừa ngậm ngùi khóc lóc trong lòng: *May quá, chưa bị rơi xuống vực thẳm dốc đứng! Nhưng cái mũ sắt chết tiệt này lại bị gió thổi bay chỏm rồi, lạnh buốt cả đầu óc phàm nhân của ta!*


Cách đó không xa, Thiết Thủ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này thì hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Hai chân gã sát thủ bủn rủn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống cành cây thông khô héo:


*Hắn... hắn lại né được?! Lần này là cú cúi người chín mươi độ hoàn hảo ngay trước khi mũi tên xuyên tim! Hắn cúi người nhặt một củ rễ cây dại dơ bẩn?! Không! Đó không phải là củ rễ cây dại bình thường! Ánh sáng vàng óng rỉ mật tỏa ra từ vật thể đó... Đó chắc chắn là một loại Thần khí phong thủy ngụy trang dưới dạng củ khoai để hấp thụ linh khí đất đai! Hắn dùng bộ pháp Quy Nguyên Bộ cúi đầu nhặt thần khí để kích hoạt lá chắn vô hình bẻ cong quỹ đạo độc tiễn của ta! Hắn đang dùng hành vi vô tri để nhục mạ kỹ năng ám sát của Ám Ảnh Các! Hắn quá ngạo nghễ! Hắn coi ta như một trò hề không đáng để tâm!*


Sự tự dọa mình của đối thủ đã đạt đến đỉnh điểm cực hạn. Thiết Thủ cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có trong đời binh nghiệp ám sát của mình. Gã nhận ra mọi nỗ lực tấn công tầm xa đều vô dụng trước "Thiên nhãn nhìn thấu quỹ đạo" của gã binh nhì đen nhẻm này.


Quyết định liều mạng một phen cuối cùng để bảo toàn danh dự Ám Ảnh Các, Thiết Thủ rút cặp lưỡi đao tay bằng thép lạnh sắc bén ra, vận chuyển toàn bộ ma lực bóng tối vào chân, nhảy vút từ trên cành cây xuống không tiếng động, vung đao đâm trực diện thẳng vào lưng Phan Lạc Lối từ phía sau.


Lối lúc này vừa nhét củ khoai khô vào túi canvas rách nát trước ngực, đột nhiên nghe thấy một tiếng gió rít dữ dội và sát khí lạnh thấu xương ập đến sau lưng. Bản năng sinh tồn của một kẻ nhát gan bẩm sinh khiến anh giật nảy mình hoảng sợ.


"Cứu mạng! Có cướp!"


Lối hoảng loạn la hét thảm thiết, vội vàng xoay người lại hết cỡ để tìm đường chạy trốn ngược hướng gió. Do cú xoay người đột ngột và lóng ngóng của phàm nhân, chiếc Chiếc chảo gang rỉ sét đeo sau mông Lối bằng dây thừng trói bò gia bảo bị lực ly tâm kéo xoay tròn theo một quỹ đạo hình parabol ngược.


*KENGGGGG!!!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai, vang dội vang vọng khắp vách đá Vực Tử Thần dốc đứng.


Cặp lưỡi đao tay bằng thép lạnh sắc bén của Thiết Thủ đâm trúng ngay chính giữa đáy chiếc chảo gang rỉ sét dày cộp đeo sau lưng Lối. Độ dày của gang rỉ sét hấp thụ toàn bộ lực đâm cực mạnh của gã sát thủ Luyện Khí tầng 5. Sức phản chấn cực đại truyền ngược lại lưỡi đao làm mẻ rách một góc đao thép lạnh, đồng thời chấn động mạnh khiến hai cánh tay Thiết Thủ bị tê liệt hoàn toàn, đan điền linh lực bị nghẹt thở dữ dội.


Lối bị lực đẩy mạnh của cú đâm làm lùi lại hai bước sát mép vực thẳm trơn trượt, trong lòng hoảng sợ tột độ gào thét: *Mẹ ơi! Có kẻ muốn cướp chảo nướng khoai của con! Chảo gang này là dụng cụ kiếm sống duy nhất của con mà!*


Do tai vẫn còn ù đặc sau vụ nổ lớn, tiếng la hét cầu cứu của Lối phát ra ngoài chỉ là một tiếng thở dài trầm ấm, mơ hồ đầy lạnh lùng: "Hừ..."


Lối đứng thẳng lưng, đầu hơi nghiêng sang trái 45 độ do mũ sắt bị lệch che mắt, ánh mắt mở to thất thần vô hồn Tâm Nhãn Khóa Hồn nhìn thẳng vào khuôn mặt đang hoảng hốt của Thiết Thủ. Cơ mặt Lối đơ cứng hoàn toàn không cảm xúc vì quá sợ hãi đến mức não bộ đóng băng cảm xúc (Thần Thể Vô Nhiễm / Kim Cương Bất Hoại), mồ hôi lạnh chảy dài trên má đen nhẻm nhọ nồi bốc khói mờ ảo.


Thiết Thủ nhìn thấy khuôn mặt đen xì bốc khói đầy bụi tro, ánh mắt trống rỗng vô hồn lạnh lùng nhìn thẳng vào mình mà không hề chớp mắt, hai cánh tay mỏi rã rời run rẩy vì chấn động chảo gang, trong lòng gã sát thủ hoàn toàn hoảng loạn tột độ:


*Hắn... hắn dùng một dụng cụ nấu ăn phế thải để đỡ đòn đâm toàn lực của ta! Lưỡi đao tay ngàn năm của ta bị mẻ rách rồi! Khí trường của hắn lạnh lùng như băng vĩnh cửu, mồ hôi chảy ròng ròng mà mặt không chút biến sắc... Đây chính là Sát Khí Lạnh Thấu Xương sắp bộc phát của một tuyệt thế sát thủ! Đôi mắt vô hồn kia đang khóa chặt lấy ma hồn của ta! Hắn đang khinh bỉ sự bất tài của ta! Nếu ta còn tiến tới một bước nữa, hắn chắc chắn sẽ dùng thần khí khoai lang mật nổ tung ta thành tro bụi giống như kho hỏa dược mật!*


Nỗi sợ hãi tột cùng đập tan hoàn toàn ý chí chiến đấu của gã sát thủ tinh nhuệ Thiết Giáp Tộc. Thiết Thủ bị chấn thương tâm lý nặng nề trước "thần thái đại lão" tự suy diễn của Lối. Gã run rẩy lùi lại hai bước, quỳ sụp một gối xuống đất cát bẩn thỉu, mặt cắt không còn giọt máu:


"Phan... Phan tướng quân... Thần nhãn của ngài đã nhìn thấu ma pháp của ta... Ta nhận thua! Xin ngài tha mạng phàm nhân của ta!"


Lối ngơ ngác nhìn gã sát thủ Thiết Giáp bỗng nhiên quỳ lạy tạ tội trước mặt mình, tai vẫn ù đặc không nghe rõ gã đang lảm nhảm cái gì. Lối chỉ sợ gã khổng lồ này sẽ đứng lên vồ lấy chiếc chảo gang nướng khoai của mình lần nữa, bèn run rẩy rụt cổ sâu vào giáp XL, đứng im bất động không dám ho he một câu nào.


Sự im lặng vô cảm đầy đáng sợ của Lối càng làm Thiết Thủ hoảng sợ hơn. Gã sát thủ vội vàng vung chân nhảy lùi ra sau, biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc của Vực Tử Thần dốc đứng để bảo toàn mạng sống, thề trong lòng sẽ giải nghệ từ bỏ nghề sát thủ đầy rủi ro tâm lý này để về quê làm nông dân trồng khoai lang mật Thanh Bình cho lành.


"Ủa... chạy rồi hả?"


Lối lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi dài bất lực. Anh run rẩy sờ sờ chiếc chảo gang rỉ sét sau lưng, thấy chảo bị móp một vết nhỏ mà xót xa vô cùng.


Thế nhưng, cơn nguy hiểm vẫn chưa buông tha cho gã binh nhì mù đường này.


*Ào... ào... ào...*


Cơn gió bão biên giới đột ngột dâng cao dữ dội, thổi bay toàn bộ màn khói đen vụ nổ sương mù. Những luồng gió lạnh buốt từ Tuyết Sơn Quan dội xuống Vực Tử Thần, cuốn theo những hạt tuyết đầu mùa sắc nhọn như dao cắt. Sức gió cực mạnh thốc thẳng vào bộ giáp XL rộng thùng thình của Lối, hoạt động như một cánh buồm khổng lồ kéo cơ thể phàm nhân gầy gò của anh lùi bước liên tục về phía mép vực thẳm dốc đứng.


Lối hoảng sợ tột đỉnh, hai chân đạp loạn xạ tìm chỗ bám víu trên nền đá vôi trơn trượt đóng băng lạnh giá. Mũ bảo hiểm lệch mắt che khuất hoàn toàn tầm nhìn bên phải khiến anh không nhìn thấy mép vực thẳm dốc đứng chỉ còn cách gót chân chưa đầy một gang tay.


*Rắc!*


Gót chân giáp XL của Lối giẫm phải một viên sỏi trơn trượt mục nát sát mép vực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!