Bản Đồ Của Kẻ Phản Bội Và Cạm Bẫy Rừng Lạc Lối
Sương mù buổi sớm tại cổng Doanh trại Hổ Phù Quân - Doanh trại số 4 dày đặc như một nồi cháo đặc không đường, bao phủ lên vạn vật một màn xám xịt lạnh lẽo. Cái lạnh buốt xương của bão tuyết đóng băng toàn bộ biên giới biên cảnh đang rò rỉ qua từng thớ thịt phàm nhân của Phan Lạc Lối. Anh đứng đơ người giữa hàng vạn quân sĩ bọc thép chỉnh tề, hai đầu gối dưới bộ chiến giáp binh nhì size XL rộng thùng thình cứ gõ vào nhau cồm cộp như gõ mõ tụng kinh.
Cái cổ vẹo trái bốn mươi lăm độ của Lối đang biểu tình dữ dội. Cục sắt đen gia cố bên trái mũ bảo hiểm – tác phẩm đầy tai hại của thợ rèn Thiết Quai Hàm – nặng trịch như một tảng đá đè ghì đầu anh xuống thái dương trái, che khuất hoàn toàn tầm nhìn bên mắt phải. Lối chỉ có thể trợn ngược con mắt trái còn lại để dòm dẫm thế giới. Đã thế, trạng thái dưới chân anh mới thực sự là một cực hình tấu hài: chân trái xỏ trong chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp sảng khoái, trong khi chân phải lại đi chiếc giày rách lạnh buốt dính bùn dơ.
Chưa kể, lớp bùn đen hôi thối đầm lầy sình bôi đầy người từ đêm trốn chạy hôm qua giờ đã khô cứng lại thành một lớp vỏ bọc xám xịt, bốc mùi hôi thối cực hạn. Mỗi khi gió bấc thổi qua, mùi bùn thối hòa quyện với mùi nhọ nồi bếp ăn tỏa ra một thứ hương vị quỷ dị đến mức con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi đứng bên cạnh cũng phải sụt sịt cái mõm dài, liên tục hắt hơi đầy uất ức.
*“Cái cổ của ta... gãy thật rồi! Ta chỉ muốn đào ngũ về quê Thanh Bình nướng khoai mật thôi, tại sao ông trời lại đày đọa thân xác phàm nhân của ta thế này?”* – Lối thầm khóc ròng rã trong lòng, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi đầy cay đắng bất lực.
“Thiếu tướng Phan Lối anh minh!”
Một giọng nói lạnh lùng, trầm đục vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ tuyệt vọng của anh. Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết bước ra từ bóng tối cổng trại, mặc bộ giáp sắt đỏ sậm tỏa ra sát khí bừng bừng. Đôi mắt sắc lạnh của gã nhìn chằm chằm vào bộ dạng nhem nhuốc bọc bùn thối của Lối. Cơn Nghi Kỵ Của Triệu Thiết Huyết lập tức bùng phát dữ dội. Gã tự não bổ trong đầu:
*“Tên Phan Lối này quả nhiên thâm sâu khó lường! Sáng sớm ra quân mà hắn lại bôi bùn hôi thối đầy mình, đầu nghẹo một góc quỷ dị, một chân đi tất gấu một chân đi giày rách dơ bẩn... Đây rõ ràng là ‘Tịch Diệt Thần Thông’ kết hợp với ‘Địa Linh Câu Thông Thuật’ ở cảnh giới tối cao! Hắn đang dùng mùi thối để che giấu hơi thở trước thần thức quét dọn của địch thủ, đồng thời dùng chân trần để cảm nhận linh mạch ngầm dưới lòng đất! Một kẻ mưu mô xảo quyệt thế này, nếu để hắn dẫn mười vạn quân lên Tuyết Sơn Quan lập công, quân quyền biên cương của ta chắc chắn sẽ bị hắn nuốt gọn!”*
Nghĩ đến đây, Triệu Thiết Huyết híp mắt lại, nở một nụ cười thâm độc đầy sát cơ. Gã phẩy tay ra hiệu cho một binh sĩ trẻ tuổi gầy gò, khuôn mặt phổ thông dáo dác như chuột ngày bước lên.
“Phan Thiếu tướng, đây là Bùi Phản, trinh sát tinh nhuệ nhất dưới trướng của ta. Đêm qua, Bùi Phản đã mạo hiểm tính mạng lẻn vào phòng tuyến địch, thu thập được một tấm bản đồ da thú mật vô cùng quý giá của Rừng Lạc Lối.” Triệu Thiết Huyết hắng giọng, giọng nói đầy vẻ chính nghĩa giả tạo.
Bùi Phản – tên gián điệp nhị trùng đang bí mật bán tin tức cho Thiết Giáp Tộc – lập tức bước lên một bước, cung kính dâng hai tay một tấm bản đồ da thú cũ kỹ. Hắn cúi đầu, nhưng khóe mắt lại liếc nhìn Lối đầy vẻ gian xảo và tự đắc:
“Báo cáo Thiếu tướng! Rừng Lạc Lối phía trước là một mê cung tre vĩnh viễn đầy bẫy rập cổ đại. Thế nhưng, trên tấm bản đồ mật này, hạ quan đã vẽ một con đường tắt an toàn nhất bằng mực đỏ, dẫn thẳng qua sườn núi phía Đông. Chỉ cần người dẫn Đội Tuần Tra Số 9 đi tiên phong theo con đường này, chắc chắn sẽ bypass qua toàn bộ hệ thống phòng ngự của Thiết Giáp Tộc, lập đại công lừng lẫy!”
Trong lòng Bùi Phản lúc này đang cười thầm đến nội thương: *“Tên Thiếu tướng phàm nhân nhát gan này quả nhiên bẩn thỉu rách nát đúng như lời đồn. Con đường tắt màu đỏ kia thực chất là bẫy mai phục của một trung đoàn Thiết Giáp Tộc bọc thép nặng đang chờ sẵn. Chỉ cần hắn bước chân vào đó, vạn tiễn xuyên tâm chắc chắn sẽ biến hắn thành một cái tổ ong di động! Triệu Thống lĩnh đã hứa sau khi tên này chết, ta sẽ nhận được một hòm vàng thỏi và giấy thông hành lậu sang nước láng giềng!”*
Phan Lạc Lối nghẹo cổ nhìn tấm bản đồ da thú giả đang chìa ra trước mặt. Mắt trái của anh trợn ngược, nhìn vào những đường vẽ loằng ngoằng, ký hiệu quân sự như mạng nhện rắc rối.
Đầu óc Lối lập tức trống rỗng. Anh mù chữ bản đồ quân sự nặng! Đối với một kẻ mù đường bẩm sinh không thể phân biệt nổi đông tây nam bắc như anh, nhìn vào tấm bản đồ này chẳng khác nào nhìn vào một đĩa rau muống xào bị đổ.
Để che giấu việc mình hoàn toàn mù tịt về địa lý, Lối lập tức áp dụng Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp. Anh đưa một bàn tay dính đầy tương mật khoai lang khô và nhọ nồi đen xì vuốt cằm, gương mặt đơ cứng lạnh lùng không chút cảm xúc nhờ Kháng áp lực tinh thần tự động kích hoạt do quá sợ hãi. Lối gật đầu trầm ngâm, phát ra một giọng trầm ấm, mơ hồ:
“Ừm... Bản đồ rất đỏ. Ngươi... tự hiểu đi.”
Bùi Phản giật nảy mình trước câu trả lời phi logic của Lối. Hắn hoang mang tự hỏi: *“‘Bản đồ rất đỏ’ là ý gì? Ngài ấy đang nói về đường mực đỏ ta vẽ, hay ngài ấy đã nhìn thấu vết máu của những kẻ từng chết trên con đường này? Ánh mắt của ngài ấy nhìn lệch sang một bên lạnh lùng như băng vĩnh cửu... Trời đất ơi, có phải ngài ấy đang dùng Tâm Nhãn Khóa Hồn nhìn thấu tâm can phản bội của ta không?”*
Để phòng thân, Lối vô thức thọc tay vào túi áo giáp XL rách nát bên hông để tìm chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim định mệnh của mình. Anh muốn đối chiếu xem hướng đi trên bản đồ này có đúng là hướng chạy trốn về quê Thanh Bình hay không.
Thế nhưng, ngón tay anh chỉ thọc vào khoảng không lạnh ngắt. Vết rách toạc bên hông giáp XL trống rỗng.
Lối giật mình kinh hoàng, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán: *“Chết rồi! Chiếc la bàn lỗi kim gia bảo của ta đã bị rơi mất hoàn toàn xuống khe nứt đá cổ ở Mộ Cổ Vô Danh từ mấy hôm trước rồi! Không có la bàn chỉ ngược 180 độ bẻ cong nhân quả, ta làm sao định vị được hướng nào để đào ngũ đây?”*
Sự biến sắc nhẹ trên gương mặt Lối ngay lập tức bị Triệu Thiết Huyết và Bùi Phản giải mã thành một biểu hiện của sự tức giận thâm sâu. Thiết Huyết run rẩy nhẹ, nghĩ thầm: *“Hắn thọc tay vào túi áo giáp... Rõ ràng là đang định rút thanh Ngọc Phượng kiếm ngự ban ra trảm tên Bùi Phản! Có phải hắn đã phát hiện ra tấm bản đồ này là giả?”*
Bùi Phản hoảng sợ dập đầu liên tục, vội vã dùng lưỡi đao tơ tằm ngụy trang nói khéo:
“Thiếu tướng bớt giận! Con đường phía Đông này tuy hơi gập ghềnh hiểm trở, nhưng hạ quan thề có Tà Thần chứng giám, đây là con đường sống duy nhất giúp đại quân tránh khỏi bão tuyết đóng băng biên giới!”
Lối đứng im nghẹo cổ, trong lòng đang tính toán điên cuồng theo Binh Pháp Trốn Lính 36 Kế và di huấn mù đường của tổ tiên dòng họ Phan: *“Tên Bùi Phản này dâng bản đồ nhiệt tình thế này, lại còn thề thốt con đường phía Đông là đường sống duy nhất... Theo quy luật đảo ngược của chiếc la bàn lỗi kim đã mất, cái gì kẻ địch bảo là ‘đường sống’ thì chắc chắn đó là ‘tử lộ’ đầy cạm bẫy chiến tranh! Triệu Thiết Huyết ngoài kia đằng đằng sát khí, rõ ràng muốn gài bẫy ta vào chỗ chết để cướp lại quân quyền! Ta không ngu! Con đường phía Đông vẽ mực đỏ kia chắc chắn là nơi có đại quân Thiết Giáp Tộc mai phục dồn dập! Ta phải đi ngược lại hoàn toàn hướng bản đồ chỉ dẫn! Ta sẽ dẫn Đội Tuần Tra Số 9 chạy trốn về hướng Tây – hướng ngược lại 180 độ, nơi có con đường mòn dẫn thẳng về quê nhà Thanh Bình yên bình trồng khoai nướng!”*
Quyết định đào ngũ vĩ đại được đưa ra trong vòng một chớp mắt dưới lớp bùn thối khô cứng. Lối hắng giọng, nghẹo cổ nhìn lệch 45 độ sang bên trái, buông một câu lạnh lùng đầy uy thế giả tạo:
“Đông... là tử. Tây... mới là sinh. Đội Tuần Tra Số 9, chuẩn bị xuất phát về hướng Tây!”
Nghe thấy mệnh lệnh quỷ dị của Lối, Triệu Thiết Huyết và Bùi Phản chấn động toàn thân, mặt cắt không còn một giọt máu.
*“Hắn... hắn chỉ nhìn lướt qua tấm bản đồ mật mà đã phán ‘Đông là tử, Tây là sinh’! Hắn đã nhìn thấu toàn bộ trận pháp mai phục của Thiết Giáp Tộc ở phía Đông! Thiên nhãn thông của hắn quả thực đã đạt đến cảnh giới nhìn thấu thiên cơ!”* – Triệu Thiết Huyết hoang mang tột độ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên huyết thương.
Bùi Phản lắp bắp, cố gắng gợi ý Lối đi đường đèo phía Đông hòng cứu vãn kế hoạch: “Nhưng... nhưng Thiếu tướng, hướng Tây là con đường dẫn thẳng vào vùng đầm lầy chết chóc và rừng tre quỷ di động không có lối mòn...”
Lối không thèm nhìn hắn, tay luồn vào túi vải canvas rách nát trước ngực, rút ra hai củ khoai lang khô nhăn nheo dính đầy nhọ nồi bếp ăn. Anh nhét thẳng vào tay Bùi Phản, nói bằng giọng run rẩy (vì sợ hãi nhưng dịch thành khinh bỉ):
“Cầm lấy khoai... Đừng nói nhiều. Ta đi đường Tây.”
*“Ta phải hối lộ tên trinh sát này vài củ khoai khô để hắn ngậm miệng lại, đừng báo cáo cho Triệu Thiết Huyết biết ta đang dắt Đội 9 lẻn trốn về hướng Tây!”* – Lối thầm nghĩ, lòng đau nhói vì mất đi hai củ khoai khô quý giá.
Nhìn hai củ khoai khô nhăn nheo dính đầy nhọ nồi bẩn thỉu trong tay, Bùi Phản trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng cảm động lẫn kinh hãi tột độ. Hắn tự não bổ:
*“Ngài ấy... ngài ấy chia sẻ khoai lang gia bảo cho ta! Đây chẳng phải là lời cảnh cáo tối cao sao? ‘Cầm lấy khoai... Đừng nói nhiều’... Ngài ấy đang bảo ta hãy ngậm miệng lại, nhận lấy chút ân huệ cuối cùng này và cút đi trước khi ngài ấy vạch trần thân phận gián điệp hai mặt của ta! Ngài ấy đã biết ta phản bội từ trước, nhưng vì tấm lòng nhân hậu vĩ đại, ngài ấy vẫn cho ta một cơ hội sống sót bằng cách đi đường Tây! Một tuyệt thế cao nhân thế này, ta không thể đối đầu trực diện!”*
Bùi Phản quỳ sụp xuống dập đầu một cái thật mạnh, giọng run rẩy: “Thiếu tướng đại nhân từ bi! Hạ quan... hạ quan đã rõ thâm ý của người! Hạ quan thề chết cũng không dám can thiệp vào lộ trình thần thánh của người!”
Lối đơ người nhìn gã trinh sát chuột ngày quỳ lạy sùng bái. Anh khóc không ra nước mắt, vội vàng dắt con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi khập khiễng bước đi lệch trái 45 độ hướng về phía Tây cổng doanh trại, miệng lẩm nhẩm Binh Pháp Trốn Lính 36 Kế để giữ bình tĩnh.
Phía sau anh, Lý Tiểu Mập vác chiếc bát sắt khổng lồ bám đầy nhọ nồi chạy loăng quăng theo sau, mồm liến thoắng gào to:
“Đội Tuần Tra Số 9 nghe lệnh Thiếu tướng! Xuất phát về hướng Tây phá vỡ thiên cơ bẫy rập!”
Trương Nhát Gan cầm chiếc xẻng rỉ sét, Ngô Điếc ngơ ngác thổi chiếc kèn đồng sai tông giọng, cùng toàn bộ đội lính tuần tra nhát gan hăm hở hành tiến theo bộ pháp vẹo trái zic-zac của Lối. Họ tin tưởng tuyệt đối rằng đi theo hướng ngược lại của bản đồ giả sẽ đưa họ tránh xa hoàn toàn mọi vùng chiến sự nguy hiểm.
Đứng trong bóng tối rìa cổng trại, Bùi Phản nhìn theo bóng lưng bọc bùn thối khô cứng của Lối khuất dần vào màn sương mù âm u dẫn đến Rừng Lạc Lối. Gương mặt gầy gò của hắn hiện lên một nụ cười lạnh lùng đầy gian xảo.
Hắn lén lút dắt thanh kiếm mỏng, lẳng lặng tách khỏi đại quân, lẻn bò sát đất bám theo sau Đội Tuần Tra Số 9 từ một khoảng cách an toàn.
*“Phan Lối, ngươi quả thực thông minh khi nhìn thấu hướng Đông là tử lộ. Nhưng ngươi lại quá tự phụ khi dẫn quân đi vào hướng Tây – Rừng Lạc Lối chết chóc đầy bẫy rập cổ đại mà chính ta cũng không dám bước vào! Ta sẽ lén lút bám theo sau để tận mắt chứng kiến cảnh ngươi và lũ lính nhát gan bị bẫy thú kẹp chân và yêu thú xé xác dưới lòng đất tối tăm, rồi lấy thủ cấp của ngươi về nhận thưởng vạn lượng bạc ròng từ Thiết Giáp Tộc!”* – Bùi Phản cười thầm trong bóng tối sương lạnh.
Màn sương mù dày đặc dâng cao từ lòng đất ẩm ướt, nuốt chửng bóng dáng vẹo trái của Phan Lạc Lối và con ngựa lé mắt, mở ra một chuyến hành trình đi lạc kiến tạo kỳ tích mới đầy dở khóc dở cười phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!