Đêm Trốn Chạy Bôi Bùn Và Cuộc Gặp Trong Bếp Ăn
Đêm biên thùy lạnh giá như một lưỡi dao băng khổng lồ khía vào da thịt phàm nhân. Gió bão tuyết phương Bắc gầm thét liên hồi ngoài lều, rít qua những khe hở của doanh trại Hổ Phù Quân, mang theo hơi lạnh buốt xương của đợt lạnh kỷ lục vừa tràn xuống. Thế nhưng, nỗi lạnh lẽo của thiên tai địa lý cũng chẳng thấm tháp gì so với nỗi u sầu vô biên đang gặm nhấm tâm can của Thiếu tướng tiên phong Phan Lạc Lối.
Trong soái doanh riêng biệt được bảo vệ nghiêm ngặt bởi lực lượng Hộ Vệ Phủ Công Chúa, Lối đang ngồi đờ đẫn trên giường gỗ, hai tay ôm lấy cái cổ vẹo trái bốn mươi lăm độ suốt mấy tiếng đồng hồ họp bàn chiến thuật. Cục sắt đen nặng trịch bên thái dương trái chiếc mũ bảo hiểm lệch mắt – tác phẩm gia cố đầy tai hại của thợ rèn Thiết Quai Hàm – vẫn ghì chặt đầu anh xuống như muốn bẻ gãy cổ. Một bên mắt phải của anh bị vạt giáp rách che khuất hoàn toàn, chỉ còn độc con mắt trái trợn ngược lên nhìn trần lều đầy tuyệt vọng.
Chưa hết, trạng thái dưới chân anh mới thực sự là một cực hình tấu hài của tạo hóa. Chân trái xỏ trong chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp sảng khoái, tỏa ra luồng nhiệt lượng dịu nhẹ; trong khi chân phải lại đi chiếc giày rách lạnh buốt, dính đầy bùn đất đông cứng. Trạng thái nửa nóng nửa lạnh kết hợp với cái cổ vẹo khiến Lối trông giống như một vị đại lão đang thiền định quỷ dị, nhưng thực chất trong lòng anh đang gào thét khóc không ra nước mắt:
*“Cái cổ của ta... gãy thật rồi! Ta chỉ muốn về quê Thanh Bình nướng khoai mật thôi, tại sao lại đày đọa thân xác phàm nhân của ta thế này? Không được, ba ngày hoãn binh của Lâm Kiêu Hùng chỉ là tạm thời. Triệu Thiết Huyết ngoài kia đằng đằng sát khí, ánh mắt gã nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống. Nếu ta không lén trốn đi ngay đêm nay, đợi đến ngày xuất quân lên Tuyết Sơn Quan đóng băng kia, ta chắc chắn sẽ làm bia đỡ đạn chết không toàn thây!”*
Quyết tâm đào ngũ trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Lối run rẩy tháo chiếc mũ sắt nặng trịch ra, đặt nhẹ xuống giường để giải thoát cho cái cổ vẹo đau nhức. Anh lén nhìn qua khe cửa lều. Bóng tối bao phủ doanh trại, nhưng ánh đèn dầu tuần tra và thần thức quét dọn của các hộ vệ hoàng gia vẫn thỉnh thoảng lướt qua đầy cảnh giác.
Để thực hiện phi vụ lẻn trốn thầm lặng này, Lối biết mình không thể đi đứng nghênh ngang. Anh cần một thuật ngụy trang tối thượng để che giấu hơi thở phàm nhân trước các tu sĩ gác đêm. Đúng lúc này, ánh mắt anh chạm vào hũ đất gốm giấu dưới gầm giường ngủ. Bên trong hũ chứa đầy thứ bùn đen hôi thối đặc trưng mà anh lén xúc về từ Đầm Lầy Sình Lầy mấy hôm trước.
*“Phải rồi! Bôi Bùn Tàng Hình Thuật!”* – Lối nhớ lại lời dạy triết lý cẩu đạo của lão binh chột mắt Trần Ngốc. *“Tiểu Lối à, bùn lầy đầm lầy sình có khả năng hấp thụ hoàn toàn thân nhiệt và mùi cơ thể phàm nhân. Chỉ cần bôi đầy người, thần thức quét qua sẽ chỉ thấy một đống bùn vô hại.”*
Lối không chút do dự, thọc tay vào hũ gốm, xúc từng vốc bùn đen hôi thối nồng nặc trét đầy lên bộ Chiến giáp binh nhì size XL rộng thùng thình bám đầy nhọ nồi của mình. Anh trét bùn lên mặt, lên cổ, lên cả chiếc mũ bảo hiểm lệch mắt. Chỉ trong chốc lát, vị Thiếu tướng tiên phong lộng lẫy thêu phượng hoàng lửa đã biến mất, thay vào đó là một quái vật bùn đen sì, bốc mùi hôi thối cực hạn như quỷ bùn vừa chui lên từ địa ngục.
Mùi thối bốc lên khiến Lối suýt nữa nôn ra bãi khoai khô vừa ăn tối, nhưng vì sự nghiệp đào ngũ vĩ đại, anh cắn răng chịu đựng. Anh đội chiếc mũ sắt lệch lên đầu, nghẹo cổ 45 độ sang trái để nhìn đường bằng mắt trái, rồi lẳng lặng trườn bò ra ngoài cửa sau của lều chỉ huy.
Đêm tối sương mù dày đặc dâng cao, vô tình tạo thành lá chắn tự nhiên cho Lối. Áp dụng kỹ thuật bò sát đất phàm nhân, Lối di chuyển sát vách tường gỗ của các lều trại. Sức nặng của bộ giáp XL bám đầy bùn đất khiến mỗi động tác của anh cực kỳ nặng nề, nhưng nhờ bò sát đất và cái cổ vẹo trái, anh hoàn toàn tránh né được tầm quét của đèn dầu tuần tra vốn chỉ hướng vào những mục tiêu đứng thẳng.
Thế nhưng, ông trời dường như chưa bao giờ buông tha cho kẻ mù đường bẩm sinh này. Lối định bò hướng về phía hàng rào phía nam để lẻn ra ngoài biên giới, nhưng chiếc la bàn lỗi kim định mệnh đã bị rơi mất hoàn toàn xuống khe nứt đá cổ từ tập trước. Không có thiết bị định vị ngược 180 độ bẻ cong hướng chạy trốn, chứng mù đường cực hạn của anh lập tức bộc phát.
Anh bò vòng vèo zic-zac, rẽ trái rồi lại rẽ trái theo bản năng nghẹo cổ vật lý, hoàn toàn đi ngược lại hướng nam mong muốn. Sau gần nửa canh giờ bò lê lết đến rã rời cơ bắp phàm nhân, Lối ngửi thấy một mùi hương quỷ quái cắt ngang cơn đói cồn cào trong bụng.
Đó là mùi thơm béo ngậy, ngọt lịm như mật ong rừng của Khoai lang mật Thanh Bình nướng chín dở rỉ mật vàng óng ánh. Mùi thơm ngào ngạt ấy tỏa ra từ khe hở của một căn nhà gỗ lớn phía trước – nhà bếp ăn tập thể của Doanh trại Hổ Phù Quân.
*“Mùi khoai nướng! Trời ơi, là khoai lang mật Thanh Bình quê ta!”* – Dạ dày phàm nhân của Lối sôi sùng sục như sấm rền dốc đá. Cơn thèm ăn và cái lạnh buốt của giày rách chân phải dâng cao tột độ, đánh sập hoàn toàn chút cảnh giác cuối cùng của anh. Lối quên mất việc mình đang trốn chạy, lảo đảo đứng dậy, nghẹo cổ dòm dẫm tiến về phía cửa sổ nhà bếp để tìm nguồn đồ ăn sưởi ấm đan điền phàm thể.
Căn bếp ăn lúc này tối om, Lưu Đầu Bếp và các phụ bếp đã ngủ từ lâu sau một ngày mệt mỏi chuẩn bị quân nhu. Thế nhưng, bên trong bếp vẫn còn một bóng người lén lút đang ngồi xổm trước lò tro nóng sưởi ấm. Đó chính là A Ngốc – binh nhì làm bếp của Thiết Giáp Tộc bị bắt làm tù binh, đang lén lút áp dụng Khoai Nướng Tro Tàn Pháp để nướng vài củ khoai ăn vụng sưởi ấm đan điền Thiết Giáp Tộc lạnh giá.
Lối áp sát vào vách gỗ nhà bếp, mắt trái trợn ngược nhìn qua khe sổ gỗ mục nát. Sự tập trung vào củ khoai nướng khiến anh không chú ý dưới chân mình. Ngay sát mép thềm đá vôi đóng băng trơn trượt, Lưu Đầu Bếp đã vô tình để lại một chiếc gáo gỗ múc nước rỉ sét nằm chỏng chơ.
*“Củ khoai mật kia to quá... Ta phải lén lẻn vào...”* – Lối thầm nghĩ, bước chân trái đi tất gấu ấm áp lên trước.
Nhưng mắt phải bị chiếc mũ sắt lệch che khuất hoàn toàn, Lối vấp thẳng vào chiếc gáo gỗ múc nước.
“Rầm! Loảng xoảng!”
Cú vấp chân phàm nhân khiến Lối mất thăng bằng hoàn toàn. Bộ giáp XL nặng nề bám bùn đen trượt dài trên vũng nước đóng băng trơn tuột. Cơ thể gầy gò của anh lao thẳng ra phía trước theo một quỹ đạo zic-zac quỷ dị, đâm sầm xuyên qua cánh cửa sổ gỗ mục nát của nhà bếp.
“SẦM!!!”
Cánh cửa gỗ mục nát nổ tung thành trăm mảnh vụn. Phan Lạc Lối rơi tự do từ trên cửa sổ xuống, lăn lông lốc hai vòng trên nền đất đầy nhọ nồi bẩn thỉu, rồi land thẳng mặt úp sấp vào đống tro bếp nóng hổi bốc khói nghi ngút ngay trước mặt tù binh A Ngốc.
Trong khoảnh khắc hoảng hốt tột đỉnh vì tiếng động lớn và cú ngã ê ẩm mông bả vai, bản năng sinh tồn hèn nhát tột cùng của dòng họ Phan bộc phát. Lối lập tức áp dụng kỹ năng Nhập Thổ Vi An. Anh nằm vật ra đất cát đống tro bẩn thỉu, bôi vội máu lính (thực chất là nhựa khoai lang mật cháy sém dính đầy trên đất bếp) lên mặt, nín thở hoàn toàn, mắt nhắm nghiền, cơ thể mềm nhũn bất động như một cái xác chết ba ngày thối rữa.
Bên kia đống tro bếp, tù binh Thiết Giáp A Ngốc giật nảy mình hoảng sợ. Gã đang lén ăn vụng khoai nướng, đột ngột nghe tiếng nổ sầm lớn, cửa sổ vỡ vụn, rồi một quái vật bùn đen sì rơi từ trên trời xuống đống tro nóng của mình.
A Ngốc hoảng loạn tột độ, vội vàng rút chiếc kẹp sắt nướng khoai tự chế từ phế liệu chiến tranh ra chắn trước ngực để phòng thủ, hai chân run bẩy bẩy, mồm há hốc mồm kinh ngạc định hô hoán báo động.
Thế nhưng, dưới ánh lửa mờ nhạt của đống tro tàn, ánh mắt A Ngốc chạm vào đống bùn đen đang nằm im lìm trên đất.
Gã nhìn thấy một bộ Chiến giáp binh nhì size XL rộng thùng thình bám đầy bùn đen đầm lầy sình lầy hôi thối – thứ mùi ngụy trang cực độc của tuyệt thế độc tu mà giang hồ đồn đại. Gã nhìn lên chiếc mũ bảo hiểm lệch mắt có gia cố thêm cục sắt đen nặng trịch bên thái dương trái, che khuất hoàn toàn khuôn mặt nhem nhuốc bẩn thỉu bám đầy tro bụi.
Não bộ của gã tù binh làm bếp Thiết Giáp Tộc lập tức hoạt động quá tải, tự động não bổ ra một chân tướng kinh thiên động địa:
*“Thiếu... Thiếu tướng Phan Lối! Trời đất ơi, bộ giáp silver XL thêu phượng hoàng lửa rách nát bám bùn thối này, chiếc mũ sắt vẹo trái 45 độ quỷ dị này... chính là ngài ấy! Tại sao ngài ấy lại xuất hiện ở đây với bộ dạng bôi bùn đen sì hôi thối thế này? Ngài ấy nằm im lìm nín thở, cơ thể không chút linh lực dao động, tỏa ra một sát khí lạnh thấu xương của tịch diệt thần thông!”*
A Ngốc nhớ lại những lời đồn đại kinh hoàng về Phan Lạc Lối tại biên giới: Người đơn thương độc mã rơi từ vách đá đè ngất Thống soái tối cao Cáp Đồ; người dùng độc công hỏa pháo thổi bay kho hỏa dược Hang Quỷ Khóc; người dùng thần thông ngự thủy bay lên đỉnh núi vạn trượng né độc tiễn.
*“Phải rồi! Ngài ấy đang giả heo ăn hổ! Ngài ấy cố tình bôi bùn thối đầy mình, giả vờ lóng ngóng trượt chân rơi xuyên cửa sổ nhà bếp, nằm im giả chết... thực chất là đang thi triển tuyệt thế ngụy trang vi hành để kiểm tra tính trung thực và lòng trung thành của ta – một tù binh Thiết Giáp Tộc làm bếp! Nếu ta dám hô hoán báo động, hoặc vung kẹp sắt tấn công, cái đầu của ta chắc chắn sẽ bị thanh Ngọc Phượng kiếm của ngài ấy chém bay trong một chớp mắt!”*
Nỗi hoảng sợ tột cùng trước uy áp tự suy diễn bóp nghẹt tâm trí A Ngốc. Gã cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên làn da xám xịt của mình. Chiếc kẹp sắt nướng khoai trên tay gã tuột khỏi tay rơi loảng xoảng xuống đất cát. A Ngốc quỳ sụp hai đầu gối xuống nền đất đóng băng lạnh giá, dập đầu một cái *rầm* thật mạnh trước đống bùn đen đang nằm im, giọng nói run rẩy khóc lóc thảm thiết van xin:
“Thiếu tướng Phan Lối vĩ đại! Xin người bớt giận! Hạ nhân A Ngốc mắt mù không nhận ra tôn dung của người! Hạ nhân thề có Tà Thần chứng giám, tuyệt đối trung thành với người, không hề có ý đồ làm phản hay thông báo cho tàn quân Thiết Giáp! Xin người thu hồi tịch diệt sát khí, tha cho cái mạng hèn này của hạ nhân!”
Phan Lạc Lối nằm im dưới đống tro bếp nóng hổi, mông bị bỏng nhẹ do đống tro nóng hổi sưởi ấm đan điền phàm thể. Nghe tiếng khóc lóc van xin dập đầu của gã tù binh khổng lồ, Lối hoang mang tột độ, từ từ hé mở con mắt trái còn lại nhìn qua khe mũ lệch.
Anh thấy gã chiến binh Thiết Giáp cao to gầy gò đang quỳ rạp dưới đất, cơ thể run lẩy bẩy như cày sấy, đầu dập xuống đất liên tục sưng vù.
*“Cái gì? Hắn nhận ra ta? Hắn tưởng ta là Thiếu tướng đến bắt hắn làm phản sao? Trời ơi, ta chỉ là đi lạc tìm khoai nướng chống đói thôi mà! Nếu hắn hô to lên cho Triệu Thiết Huyết biết ta lén lút trốn trại bôi bùn hôi thối thế này, ta chắc chắn sẽ bị khép vào tội đào ngũ chém đầu thị chúng!”* – Lối hoảng sợ tột đỉnh, não bộ tự động đóng băng cảm xúc.
Anh vội vàng ngóc đầu dậy khỏi đống tro bếp, miệng phun ra một ngụm bụi than đen sì ho sặc sụa, giọng nói run rẩy, lắp bắp vì sợ hãi:
“Khụ khụ... Ngươi... ngươi nói nhỏ thôi! Ta... ta không có ý định bắt ngươi... Ta nhát gan lắm... Ta chỉ đi lạc tìm... tìm lối thoát thân... tìm khoai lang mật nướng thôi... Đừng... đừng báo cáo cho ai biết ta ở đây...”
Thế nhưng, những lời thú tội hèn nhát, lắp bắp thật thà của Lối, qua Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp và vẻ mặt đơ cứng nhem nhuốc bùn tro, lại được A Ngốc giải mã thành một loại mật ngữ thử thách lòng trung thành ở cảnh giới tối cao.
A Ngốc trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng cảm động tột độ. Gã tự não bổ:
*“Trời đất ơi! Thiếu tướng nói ngài ấy ‘nhát gan’ và ‘đi lạc’... Đây chẳng phải là Khẩu Đầu Thiền đỉnh cao của bậc hiền triết vô vi sao? Ngài ấy đang dạy mình bài học về sự khiêm nhường tột đỉnh! Ngài ấy cố tình giả vờ làm kẻ yếu đuối đi lạc tìm khoai để thử xem ta có phản bội lòng nhân từ tha mạng của ngài ấy hôm trước hay không! Và ngài ấy bảo mình ‘đừng báo cáo cho ai biết’... Hóa ra ngài ấy đang thực hiện một mật vụ không gian tối mật liên quan đến mạch địa nhiệt Tuyết Sơn Quan mà không muốn Triệu Thiết Huyết hay triều đình phát hiện! Ngài ấy tin tưởng ta – một tù binh thấp kém – đến mức chia sẻ bí mật hành tung này!”*
Sự sùng bái và biết ơn dâng lên như sóng cuộn trong tim gã tù binh Thiết Giáp. A Ngốc dập đầu khóc ròng rã, nước mắt lăn dài trên gương mặt xám xịt bám đầy nhọ nồi:
“Thiếu tướng anh minh thần võ! Thâm ý của người đã khai sáng cho tâm hồn u tối của hạ nhân! Người giả yếu để giấu đi thiên cơ, giả đi lạc để bẻ cong mạch linh lực dò quét của địch! Hạ nhân thề có chết cũng bảo vệ bí mật hành tung vi hành của người! Đây... đây là củ khoai lang mật Thanh Bình nướng chín ngon nhất do chính tay hạ nhân nướng bằng hỏa lò gia truyền, xin dâng lên người sưởi ấm phàm thể!”
A Ngốc cung kính bưng hai tay dâng củ khoai lang mật nướng nóng hổi, rỉ mật vàng óng ánh tỏa mùi thơm ngào ngạt lên trước mặt Lối.
Nhìn thấy củ khoai mật ngọt lịm tỏa hơi ấm sát mũi, Phan Lạc Lối nuốt nước bọt ực một cái, cơn đói cồn cào chiến thắng mọi nỗi sợ hãi. Anh nhanh như chớp giật lấy củ khoai, bóc vỏ ăn ngấu nghiến gặm nhấm, vị ngọt béo ngậy sưởi ấm đan điền phàm nhân lạnh giá của anh trong chớp mắt.
Để hối lộ gã tù binh giữ kín miệng chuyện mình trốn trại bôi bùn, Lối vừa nhai khoai vừa bẻ đôi củ khoai ra, đưa một nửa còn lại cho A Ngốc, lắp bắp nói bằng giọng run rẩy:
“Nè... chia cho ngươi một nửa... Chúng ta... chúng ta giữ bí mật nhé... Đừng nói cho Triệu Thiết Huyết hay ai biết ta lẻn ra ngoài bôi bùn... Ta cho ngươi tiền... cho ngươi bạc...”
Nhìn nửa củ khoai lang mật nóng hổi dính đầy bùn đất đen hôi thối được Thiếu tướng vĩ đại chia sẻ tận tay, A Ngốc chấn động toàn thân, hai hàng nước mắt tuôn rơi như mưa sa. Gã quỳ sụp xuống dâng hai tay đón lấy nửa củ khoai như đón nhận một thánh vật định chuẩn phong thủy tối cao. Gã khóc nghẹn ngào:
“Thiếu tướng... ngài đối xử với một tù binh thấp kém như hạ nhân bằng tấm lòng bình đẳng, nhân hậu tột đỉnh này... Ngài chia sẻ cả thánh vật khoai lang gia bảo cho hạ nhân! Đây chẳng phải là lời thề kết nghĩa đồng minh thiêng liêng sao? Hạ nhân thề từ nay về sau sẽ làm quản gia riêng trung thành nhất dưới trướng người, chuyên lo việc nướng khoai sưởi ấm và giặt giũ giáp XL cho người! Hạ nhân sẽ đứng ra giao tiếp với các thuộc hạ khác để che giấu mọi hành tung ‘vô vi đi lạc’ của người trước mắt Triệu Thiết Huyết!”
Phan Lạc Lối đơ người nhìn gã tù binh đang khóc lóc sùng bái cuồng nhiệt dập đầu quỳ lạy dâng hiến lòng trung thành tuyệt đối. Anh khóc không ra nước mắt, chỉ biết cắm đầu nhai nốt miếng khoai mật ngọt lịm bám đầy bụi tro bếp, u sầu nghĩ thầm:
*“Trời đất ơi... Ta bôi bùn hôi thối trốn trại đào ngũ, thế mà lại thu hoạch được một tên quản gia tù binh Thiết Giáp Tộc thề chết trung thành bảo vệ hành tung đi lạc của ta sao? Cái danh Thiếu tướng này... rốt cuộc khi nào ta mới thoát khỏi nó đây?”*
Nỗi bất lực dâng trào hóa thành một tiếng Vô Vi Thở Dài thườn thượt vang vọng căn bếp tối tăm. Lối đành ngậm ngùi ngồi bệt dưới đất ăn khoai nướng sưởi ấm chân phải, bị kẹt lại nhà bếp ăn khoai cùng A Ngốc đến sáng để tránh lính tuần tra gác đêm.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng sớm đầu tiên xuyên qua lớp sương mù đông đá biên giới, tiếng còi lệnh xuất quân dồn dập vang dội khắp Doanh trại Hổ Phù Quân. Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết đứng đằng đằng sát khí trước hàng vạn binh sĩ bọc thép, vung thanh huyết thương chỉ thẳng về phía Rừng Lạc Lối hiểm trở đầy cạm bẫy phía trước, gầm vang dội ra lệnh cho đội trinh sát dẫn đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!