Kế Trì Hoãn Đại Quân Và Sát Ý Của Triệu Thiết Huyết
Gió tuyết rít gào bên ngoài soái doanh của Doanh trại Hổ Phù Quân, mang theo cái lạnh buốt xương của đợt lạnh kỷ lục vừa tràn xuống biên ải. Thế nhưng, bầu không khí bên trong phòng họp chiến thuật lúc này còn đông cứng và nghẹt thở hơn cả bão tuyết phương Bắc.
Phan Lạc Lối ngồi ở vị trí chủ tọa, tấm chiến bào Thiếu tướng viễn chinh màu bạc thêu phượng hoàng lửa khoác trên vai trông vô cùng lộng lẫy, nhưng khổ nỗi nó lại là size XL rộng thùng thình. Mỗi lần anh nhúc nhích, bộ giáp sắt rộng ngoác lại phát ra những tiếng va chạm loảng xoảng đầy lóng ngóng. Gương mặt anh vẫn chưa kịp gội rửa sau vụ nổ hầm mỏ cổ, đen nhẻm nhọ nồi và bụi đá vôi trắng xóa, tạo nên một diện mạo nhem nhuốc nhưng dưới mắt người khác lại là vẻ phong trần, dạn dày sương gió của một tuyệt thế sát thủ vừa bước ra từ huyết hải sa trường.
Tệ hơn nữa, chiếc mũ bảo hiểm sắt quá khổ trên đầu anh, vốn đã bị thợ rèn Thiết Quai Hàm gia cố thêm một cục sắt đen nặng trịch bên thái dương trái, lúc này đang phát huy tác dụng vật lý tai hại. Sức nặng của cục sắt kéo ghì đầu Lối nghiêng hẳn sang bên trái một góc bốn mươi lăm độ. Tầm nhìn bên mắt phải của anh bị vạt giáp rách che khuất hoàn toàn, buộc anh phải trợn ngược con mắt trái còn lại, nghẹo cổ hết cỡ để nhìn thẳng.
Dưới gầm bàn, chân trái của anh đi chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp sảng khoái, trong khi chân phải vẫn xỏ vào chiếc giày rách dính bùn dơ lạnh buốt. Trạng thái nửa nóng nửa lạnh kết hợp với cái cổ vẹo khiến Lối trông giống như một vị đại lão đang tiến vào trạng thái thiền định quỷ dị, không màng đến hồng trần.
*“Cái cổ của ta... sắp gãy rồi... Ai đó cứu ta với! Tại sao Thiết Quai Hàm lại đúc thêm cục sắt nặng thế này vào mũ của ta chứ?”* – Lối gào thét thảm thiết trong lòng, nước mắt chảy ngược vào trong.
“Phan Thiếu tướng!”
Một tiếng đập bàn vang dội như sấm nổ cắt ngang dòng suy nghĩ của Lối. Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết đứng bật dậy, gương mặt đầy vết sẹo chiến trận đỏ bừng lên vì tức giận. Gã nắm chặt đốc thanh huyết thương đang tỏa ra sát khí đỏ rực, đôi mắt sắc lạnh nhìn chừng chừng vào Lối, gầm lên:
“Quân lệnh từ triều đình đã ban xuống! Công chúa Triệu Linh Nhi dốc toàn lực hỗ trợ quân nhu, mười vạn đại quân Hổ Phù Quân - Doanh trại số 4 đã sẵn sàng xuất kích lên Tuyết Sơn Quan! Tại sao ngài là Tổng chỉ huy mà suốt ba ngày qua liên tục trì hoãn không chịu ký lệnh xuất quân? Ngài đang coi thường quân luật, hay đang mưu tính điều gì mờ ám?”
Sát khí bừng bừng của một võ giả Luyện Khí kỳ tầng 9 dạn dày trận mạc tràn ngập căn phòng, khiến các thập trưởng và phó tướng xung quanh đều run rẩy cúi đầu. Bản năng ghen ghét đố kỵ của Triệu Thiết Huyết đã đạt đến đỉnh điểm. Gã không thể chấp nhận việc một tên binh nhì nhát gan, chỉ sau vài vụ tai nạn ngẫu nhiên, lại được phong làm Thiếu tướng đè đầu cưỡi cổ gã. Gã muốn ép Lối phải ký lệnh xuất quân ngay lập tức để đẩy anh lên Tuyết Sơn Quan – nơi gã đã giăng sẵn cạm bẫy để mượn tay Băng Vũ tộc thủ tiêu anh.
Đối mặt với áp lực tinh thần khủng khiếp từ Triệu Thiết Huyết, Phan Lạc Lối hoảng sợ đến mức đờ người ra. Cơ thể phàm nhân của anh run rẩy nhẹ, mồ hôi lạnh rỉ ra ướt sũng cả lớp áo lót bên trong chiến giáp. Thế nhưng, chính nỗi sợ hãi tột độ vượt quá giới hạn chịu đựng ấy đã kích hoạt cơ chế bảo vệ sinh học: Kháng áp lực tinh thần tự động đóng băng hoàn toàn cơ mặt của anh.
Gương mặt đen nhẻm của Lối hóa đá thành một mặt nạ vô cảm, lạnh lùng như băng vĩnh cửu. Đôi mắt trái của anh mở to thất thần, nhìn chéo lệch bốn mươi lăm độ sang bên trái, hoàn toàn bỏ qua Triệu Thiết Huyết đang đứng đằng đằng sát khí bên phải.
Tư thế Nhìn Lệch 45 Độ Thiền Định quỷ quái này lọt vào mắt đối phương, lập tức biến thành một thái độ ngạo nghễ tột cùng. Triệu Thiết Huyết cảm thấy lồng ngực nghẹn lại, sát khí rực lửa của gã giống như đâm vào một đầm lầy sâu không thấy đáy. Gã hoang mang nghĩ thầm: *“Cái gì? Hắn đối mặt với sát khí tầng 9 của ta mà không thèm chớp mắt? Thậm chí hắn còn không thèm nhìn thẳng vào ta! Ánh mắt thất thần kia... rõ ràng là hắn đang khinh bỉ ta! Hắn đang dùng khí trường áp chế ngược lại ta sao?”*
Trong phòng họp, mưu sĩ trẻ tuổi Lâm Kiêu Hùng – thủ khoa võ cử đầy tự phụ – cũng đang chăm chú quan sát Lối. Nhìn thấy vệt mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt đơ cứng của Thiếu tướng, Lâm Kiêu Hùng giật mình kinh hãi, vội vã lật cuốn sổ tay phân tích hành vi dày cộp ra ghi chép:
*“Thiếu tướng đổ mồ hôi lạnh nhưng cơ mặt không hề rung động, ánh mắt lạnh lùng nhìn lệch 45 độ về hướng tây nam. Đây chính là biểu hiện của sát khí ngưng tụ quá độ sắp bộc phát! Ngài ấy đang dùng Tâm Nhãn Khóa Hồn để khóa chặt đan điền của Triệu thống lĩnh! Thật là một uy áp khủng khiếp!”*
Không khí im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Phan Lạc Lối lúc này mỏi cổ đến mức đầu óc quay cuồng, trong miệng vẫn còn vương vất vị đắng ngắt của củ sâm đất dại ăn từ hôm trước. Để giảm bớt cơn căng thẳng và cái đau nhức ở bả vai, anh lồng ngực phập phồng, phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt:
“Haizzz...”
Tiếng Vô Vi Thở Dài đầy cay đắng bất lực vang lên giữa phòng họp, mang theo làn khói trắng mờ ảo do hơi thở ấm áp va chạm với sương lạnh biên thùy. Lối lẩm nhẩm bằng giọng nói run rẩy, lắp bắp vì lạnh:
“Ừm... từ từ... từ từ đã...”
Thực chất, ý của Lối là: *“Trời đất ơi, cái cổ của ta sắp gãy thật rồi, chân phải thì lạnh buốt sắp rụng ra đến nơi. Các ngươi từ từ đã, để ta tìm cách trốn về quê Thanh Bình nướng khoai mật chứ lên Tuyết Sơn Quan đóng băng thì ta chết chắc!”*
Nhưng chữ “từ từ đã” mộc mạc ấy, qua Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp, lại vang lên như một mật lệnh quân sự thâm sâu vô lượng.
Lâm Kiêu Hùng nghe xong, toàn thân chấn động như bị sét đánh. Gã mưu sĩ trẻ lập tức đứng bật dậy, hai mắt rực sáng sùng bái, gạt chiếc quạt lông vũ sang một bên rồi lớn tiếng giải mã:
“Hóa ra là vậy! Thiếu tướng quả thực là thần cơ diệu toán! Triệu thống lĩnh nông nổi, chỉ biết cắm đầu xung phong mà không nhìn thấu thiên cơ! Mọi người hãy nhìn lên bản đồ mà xem, hướng tây nam mà Thiếu tướng vừa nhìn lệch chính là mạch địa nhiệt ngầm vừa bị bẻ gãy do vụ sạt lở Đỉnh Cô Độc. Nếu chúng ta hành quân ngay hôm nay, đợt lạnh kỷ lục sẽ đóng băng toàn bộ Tuyết Sơn Quan, biến mười vạn quân ta thành những tượng băng không chiến tự bại!”
Lâm Kiêu Hùng càng nói càng phấn khích, dập đầu bái phục Lối:
“Thiếu tướng nói ‘từ từ đã’ chính là đang chờ đợi luồng gió hỏa hệ từ hoang mạc thổi về để trung hòa cái lạnh cực hạn, tối ưu hóa phong thủy linh giáp mà Thiết Quai Hàm vừa đúc! Ngài ấy thà chịu mang tiếng trì hoãn quân cơ, chịu sự nghi kỵ của triều đình, chỉ để bảo toàn sinh mạng cho mười vạn binh sĩ phàm nhân! Tấm lòng đại nghĩa này, Lâm mưu nguyện dùng cả đời để học tập!”
“Cái... Cái gì?” – Triệu Thiết Huyết trợn tròn mắt, nhìn Lâm Kiêu Hùng rồi lại nhìn sang Phan Lạc Lối vẫn đang nghẹo cổ đơ mặt. Sát khí bừng bừng của gã lập tức xì hơi như quả bóng xẹp. Gã hoang mang nhìn vệt tương ớt đỏ chót vẫn còn dính trên mười ngón tay của Lối từ buổi vẽ bậy hôm trước, tự suy diễn rằng Lối thực sự đang tính toán mạch magma hỏa hệ dưới lòng đất.
Phan Lạc Lối nghe Lâm Kiêu Hùng giải nghĩa mà bắp chân dưới lớp giáp XL run bần bật. Anh gào thét thảm thiết trong tâm trí: *“Ta tính toán phong thủy cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ là thèm ăn khoai lang nướng sưởi ấm đan điền phàm thể thôi! Tại sao cái gì ta nói ra ngươi cũng dịch thành thần kế cứu thế hả trời? Bây giờ ta phải làm sao để từ chức đây?”*
Quyết tâm đào ngũ trỗi dậy mãnh liệt. Lối run rẩy thọc tay vào ngực áo giáp XL, rút ra một tờ giấy da thú nhàu nát. Đây là tờ giấy anh đã thức trắng đêm qua để vẽ bậy những hình vẽ củ khoai lang mật và ngôi nhà tranh ở quê, định bụng sẽ dâng lên làm đơn xin từ chức Thiếu tướng để triều đình bãi binh cho anh về quê chăn bò.
Anh lóng ngóng đẩy tờ giấy ra trước mặt, giọng run run:
“Cái này... ta muốn...”
“Thiếu tướng!” – Lâm Kiêu Hùng nhanh như chớp lao đến, hai tay cung kính giật lấy tờ giấy da thú trước khi Lối kịp buông lời từ chức. Gã mưu sĩ trẻ vừa nhìn vào những nét vẽ nguệch ngoạc bằng than củi hình củ khoai méo mó, hai mắt liền đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào vì cảm động:
“Đây... đây chẳng phải là sơ đồ phân bố kho lương mật của quân viễn chinh sao? Những hình vẽ tròn trịa này chính là vị trí đóng trại tối ưu để giữ ấm cho binh sĩ! Ngài không chỉ hoãn binh, mà còn tự tay vẽ ra bản cam kết quyết tử quân lệnh trạng (quyết tử quân lệnh trạng) này để thề chết bảo vệ biên cương! Phan Thiếu tướng, ngài quả thực là bậc thánh nhân vô vi!”
“Đúng vậy! Chúng tướng nguyện thề chết theo Thiếu tướng!” – Đội cận vệ khổng lồ Vương Dũng Mãnh đứng gác cửa lều nãy giờ, nghe thấy thế liền dập mạnh song búa nặng hai trăm cân xuống đất cát, cục bướu to đỏ chót trên trán trọc lóc lấp lánh dưới ánh lửa bập bùng, gầm vang dội sĩ khí.
Toàn bộ các phó tướng và thập trưởng trong phòng họp cũng đồng loạt quỳ sụp xuống, reo hò vang dội:
“Thiếu tướng anh minh! Chúng tướng nguyện tử thủ Tuyết Sơn Quan cùng ngài!”
Triệu Thiết Huyết đứng đơ người giữa phòng họp, nhìn mười vạn quân tâm đã hoàn toàn bị Phan Lạc Lối thu phục chỉ bằng một tiếng thở dài và một tờ giấy vẽ bậy. Gã ngoài mặt cố nở một nụ cười gượng gạo, cúi đầu chắp tay:
“Thiếu tướng mưu lược thâm sâu, Triệu mưu bái phục. Vậy xin hoãn binh thêm ba ngày theo thâm ý của ngài.”
Thế nhưng, khi cúi đầu xuống, đôi mắt của Triệu Thiết Huyết lập tức híp lại, rực lên một tia sát ý thâm độc tột cùng. Sát cơ lạnh lẽo dâng cao trong lòng gã: *“Tên Phan Lạc Lối này quả thực là mối họa tâm phúc! Hắn dùng vẻ ngoài hèn nhát để che giấu mưu đồ soán ngôi đoạt quyền quân đội của ta. Nếu để hắn tiếp tục sống sót dẫn quân lên Tuyết Sơn, ta sẽ vĩnh viễn mất đi vị thế Thống lĩnh biên thùy! Ngay trong đêm nay, ta phải trừ khử hắn!”*
Cuộc họp chiến thuật kết thúc đại thành công dưới sự sùng bái cuồng nhiệt của toàn quân. Lối được hộ tống nghiêm ngặt về soái doanh riêng bởi lực lượng Hộ Vệ Phủ Công Chúa do Triệu Linh Nhi cắt cử, khiến kế hoạch lẻn trốn ban đêm của anh càng thêm bế tắc.
Khi bước ra khỏi phòng họp, Phan Lạc Lối đau đớn đưa tay bóp chặt lấy cái cổ vẹo trái bốn mươi lăm độ suốt ba tiếng đồng hồ của mình, miệng mếu máo lẩm bẩm đầy u sầu:
“Cổ của ta... gãy thật rồi... Ta chỉ muốn về quê trồng khoai thôi mà...”
Trong khi đó, ở góc tối khuất sau Doanh trại Hổ Phù Quân, Triệu Thiết Huyết lẳng lặng vẫy tay gọi một tên lính liên lạc thân cận đến, thấp giọng ra lệnh bằng giọng nói đầy sát khí:
“Lập tức liên lạc với tên gián điệp nhị trùng Bùi Phản ở Chợ Đen. Bảo hắn chuẩn bị một tấm bản đồ giả dẫn thẳng vào tử lộ Rừng Lạc Lối. Ta muốn Phan Lạc Lối phải phơi thây dưới lưỡi đao của Thiết Giáp Tộc ngay trong đêm nay!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!