Nhạc nềnHarvest6

Quyết Chiến Cầu Gãy Và Bước Tiến Vào Tuyết Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vị đắng ngắt và mùi sâm đất trăm năm vẫn bám dai dẳng trong khoang miệng Phan Lạc Lối, phát ra từng luồng hơi thở ấm áp lạ kỳ giữa cơn bão tuyết đang gào thét bên ngoài. Lối khịt khịt cái mũi đỏ ửng, mếu máo lê bước chân khập khiễng đi xuống dốc đá Thung Lũng Cỏ Ngọt. Chân trái của anh được bảo bọc bởi chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp đến tận đùi, nhưng chân phải thì chỉ xỏ hờ vào chiếc giày rách tả tơi, dính đầy bùn dơ đóng băng lạnh buốt. Sự tương phản nhiệt độ này khiến mỗi bước đi của Lối lảo đảo như một kẻ say rượu, người nghiêng hẳn sang bên trái một góc bốn mươi lăm độ do chiếc mũ bảo hiểm XL gia cố thêm cục sắt đen nặng trịch liên tục sụp xuống che khuất mắt phải.


“Trời đất ơi... Ta chỉ là một tên binh nhì nhát gan muốn đào ngũ về quê nướng khoai lang mật, tại sao ông trời lại đày đọa ta thế này?” – Lối thầm khóc ròng rã trong lòng, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi đầy cay đắng bất lực. Chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim – bảo vật định vị ngược 180 độ – đã chìm sâu dưới đáy Hồ Gương Ảo Ảnh ở tập trước. Không còn la bàn, Lối hoàn toàn mất đi phương hướng định vị, chỉ biết đi theo bản năng sinh tồn phàm nhân dẫn dắt xuống núi.


Khi sương mù dày đặc dần tản ra, tiếng gầm rú dữ dội của dòng sông biên giới đang cuồn cuộn chảy xiết bên dưới dội vào tai Lối. Trước mặt anh chính là địa danh Cầu Gãy – chiếc cầu gỗ cổ xưa bắc qua hẻm núi dốc đứng, nay đã bị phá hủy một nửa, chỉ còn trơ lại những tấm ván gỗ mục nát đóng băng trơn trượt.


Nhưng điều khiến tim Lối suýt nhảy ra khỏi lồng ngực không phải là vực sâu, mà là một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra ngay sát mép cầu. Ở phía bên kia bờ sông, năm trăm kỵ binh bọc thép nặng nề của Thiết Giáp Tộc, dẫn đầu bởi thống lĩnh kỵ binh dũng mãnh Thiết Kỵ Một, đang dàn trận chỉnh tề. Những con yêu thú kỵ binh khổng lồ bọc thép đen xì, mắt đỏ rực đang cào móng xuống đất đá, phát ra những tiếng gầm thét làm rung chuyển cả hẻm núi. Thiết Kỵ Một cầm trên tay cây trường thương bọc thép ròng nặng trịch, sát khí rực lửa tỏa ra xung quanh khiến không khí lạnh giá như đông cứng lại.


Ở phía bờ bên này, mười vạn đại quân viễn chinh của Hổ Phù Quân dưới sự chỉ huy của Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết và trận pháp sư trẻ Lục Trận Pháp đang hoang mang tìm kiếm vị Tổng chỉ huy mất tích. Ngay khi nhìn thấy bóng dáng nhem nhuốc, bọc đầy bụi quặng sắt đen xì của Lối lảo đảo bước ra từ màn sương mù sát mép Cầu Gãy, toàn quân lập tức chấn động.


“Phan tướng quân! Là Phan Thiếu tướng!” – Lục Trận Pháp reo lên đầy sùng bái, hai mắt rực sáng – “Ngài ấy đứng đơn thương độc mã ngay sát mép Cầu Gãy hiểm trở, đối mặt với năm trăm kỵ kỵ binh bọc thép nặng nề của địch mà không hề nao núng! Ngài ấy quả thực đang dùng thân mình làm bia chắn, thi triển kế sách dụ địch thọc sâu!”


Triệu Thiết Huyết cũng nắm chặt huyết thương, đôi mắt đỏ hoe vì cảm động tột đỉnh: “Phan tướng quân thật là nghĩa khí ngút trời! Ngài ấy biết kỵ binh địch định đột kích qua cầu, nên đã cố tình đi tắt qua đường hầm ngầm để chặn đầu chúng! Toàn quân nghe lệnh, không được manh động làm hỏng kế sách của Thiếu tướng!”


Trong khi đó, Phan Lạc Lối đứng ở đầu cầu, hai chân run cầm cập như cày sấy. Anh nhìn năm trăm gã khổng lồ bọc thép đang đằng đằng sát khí phía đối diện, mồ hôi lạnh rỉ ra hòa vào nước suối ướt sũng toàn thân. Kháng áp lực tinh thần của anh tự động kích hoạt do nỗi sợ hãi vượt quá giới hạn chịu đựng, biến gương mặt hoảng hốt của anh thành một mặt nạ đơ cứng, vô hồn và lạnh lùng như băng vĩnh cửu.


“Ngựa... Ngựa của ta đâu rồi?” – Lối thầm gào thét trong lòng, mắt dáo dác nhìn quanh. May mắn thay, con ngựa lé mắt mù đường Xích Thố Lỗi cũng vừa đi lạc từ bụi rậm gần đó ra bờ sông, mõm vẫn còn nhai dở vạt cỏ say tím nhạt. Lối không màng đến thể thống Thiếu tướng, lóng ngóng bò lên lưng ngựa, ôm chặt lấy bờm nó như ôm phao cứu sinh.


Phía bên kia cầu, Thiết Kỵ Một nhìn thấy Lối leo lên ngựa với bộ dạng luộm thuộm, một chân đi tất gấu một chân trần dính bùn, đầu nghiêng lệch 45 độ đầy ngạo nghễ, liền cảm thấy bị sỉ nhục sâu sắc. Hắn vung thương chỉ thẳng vào mặt Lối, gầm lên vang dội hẻm núi:


“Phan Lạc Lối! Tên ma đầu mưu mô Nhân tộc! Ngươi đã dùng độc khí hại Cáp Ma, dùng bẫy đá chôn vùi quân ta ở Đỉnh Cô Độc. Hôm nay, trên chiếc Cầu Gãy hẹp hòi này, kỵ binh bọc thép nặng nề của ta sẽ giẫm nát thân xác phàm nhân của ngươi! Toàn quân xung phong!”


*UỲNH... UỲNH... UỲNH...*


Năm trăm kỵ binh bọc thép nặng nề đồng loạt thúc kỵ thú lao lên Cầu Gãy. Tiếng móng sắt nện xuống mặt cầu gỗ đóng băng vang lên loảng xoảng, rầm rập như sấm truyền. Mặt cầu rung lắc dữ dội, những mảng băng tuyết bám trên lan can mục nát rơi rụng rào rào xuống dòng sông nước chảy xiết bên dưới.


Chứng kiến cảnh tượng ngàn cân treo sợi tóc ấy, Phan Lạc Lối hoảng sợ đến mức mất sạch cả lý trí. Anh muốn thúc ngựa chạy trốn thật nhanh về phía sau lưng đại quân Hổ Phù Quân để bảo toàn tính mạng phàm nhân. Lối điên cuồng giật dây cương, hét lớn mếu máo:


“Chạy! Chạy mau Xích Thố Lỗi ơi! Quay đầu chạy trốn ngay cho ta!”


Thế nhưng, con chiến mã phế phẩm Xích Thố Lỗi vốn dĩ cực kỳ sợ tiếng sấm và những tiếng động lớn rầm rập của chiến trận. Tiếng vó kỵ thú dồn dập vang lên như sấm rền sát gót khiến nó nổi điên hoảng loạn. Theo bản năng chạy trốn ngược đời của loài ngựa lé, thay vì chạy thẳng về phía trước để trốn, Xích Thố Lỗi đột ngột quay mông lại, thực hiện bộ pháp Vô Hướng Bộ Pháp chạy giật lùi zic-zac một cách điên cuồng trên sàn cầu gỗ trơn trượt.


“Trời ơi! Đừng chạy lùi! Ngươi điên rồi hả con ngựa lé này!” – Lối hét lên kinh hoàng, hai tay ôm chặt cứng lấy cổ ngựa, cơ thể lắc lư nghiêng ngả như sắp rơi xuống vực thẳm.


Chính cú chạy giật lùi hoảng loạn của con ngựa lé đã kích hoạt một chuỗi nhân quả tấu hài bẻ cong toàn bộ cục diện chiến trận.


Trước đó, khi vội vã leo lên lưng ngựa, Lối đã buộc lỏng chiếc ba lô hành lý chứa kho khoai lang khô dự phòng sau yên ngựa bằng sợi Dây thừng trói bò gia bảo bện xơ dừa thô ráp. Cú giật lùi đột ngột của Xích Thố Lỗi khiến nút thắt lỏng lẻo bị tuột ra hoàn toàn. Chiếc ba lô hành lý chứa khoai khô rơi sầm xuống sàn cầu gỗ, trôi tuột xuống dòng sông xiết trong sự tiếc nuối tột cùng của Lối.


Nhưng sợi dây thừng trói bò gia bảo dài ba trượng, bện bằng xơ dừa thô cứng cực kỳ dẻo dai, vẫn còn một đầu vướng chặt vào yên ngựa. Khi Xích Thố Lỗi chạy giật lùi zic-zac, sợi dây thừng kéo lê trên sàn cầu gỗ đóng băng trơn trượt, vô tình quấn vòng quanh những cây đinh sắt nhô lên và các khe nứt của ván gỗ mục nát, tạo thành một hệ thống bẫy dây ngầm chằng chịt, căng ngang mặt cầu chỉ cách mặt đất nửa gang tay.


Thiết Kỵ Một dẫn đầu toán kỵ binh bọc thép nặng nề đang lao tới với tốc độ cực đại. Mặt cầu hẹp hòi lại đóng băng trơn trượt khiến sức nặng của những con yêu thú bọc thép càng khó kiểm soát đà chạy.


*PHẬP... RẮC...*


Móng sắt bọc thép nặng nề của con yêu thú kỵ binh dẫn đầu vấp thẳng vào sợi dây thừng xơ dừa căng ngang mặt ván gỗ. Sợi dây thừng gia bảo bện chặt dẻo dai chịu lực kéo cực tốt, không hề bị đứt dưới đao chém hay sức nặng vật lý.


Lực quán tính khổng lồ của kỵ thú bọc thép nặng nề va chạm mạnh vào bẫy dây ngầm, khiến con yêu thú dẫn đầu lập tức mất đà, trượt chân ngã quỵ sấp mặt xuống sàn cầu gỗ trơn trượt.


*UỲNH!!!*


Con yêu thú khổng lồ đổ sụp kéo theo thống lĩnh Thiết Kỵ Một bay vút ra phía trước, đập mạnh đầu bọc giáp sắt vào lan can gỗ mục nát. Do kỵ binh Thiết Giáp Tộc hành quân theo đội hình bọc thép sát sạt nhau để tăng sức đột kích, các kỵ binh phía sau hoàn toàn không kịp phản ứng hay hãm phanh trên nền băng trơn trượt.


*RẦM... XOẢNG... XOẢNG...*


Một cuộc va chạm chuỗi kinh hoàng xảy ra ngay trên Cầu Gãy. Con kỵ thú thứ hai đâm sầm vào mông con thứ nhất, lật nhào sang bên cạnh. Con thứ ba, thứ tư, thứ năm liên tục đâm vào nhau tạo thành một đống sắt vụn khổng lồ đè nén dữ dội. Lực tông mạnh mẽ kết hợp với sức nặng hàng vạn cân của giáp sắt đè sụp hoàn toàn hệ thống lan can gỗ mục nát vốn đã lung lay của Cầu Gãy.


*RẮC... RẮC... UỲNH...*


Toàn bộ phần sàn cầu gỗ mục nát bên trái bị gãy sập hoàn toàn. Năm trăm kỵ binh bọc thép nặng nề tinh nhuệ nhất của Thiết Giáp Tộc, vốn dĩ là cơn ác mộng càn quét của bộ binh Nhân tộc, giờ đây bị mắc kẹt chân trong đống bẫy dây thừng xơ dừa, lảo đảo trượt dài rồi loảng xoảng rơi tự do hàng loạt xuống dòng sông biên giới nước chảy xiết bên dưới vực sâu vạn trượng.


*TÙM... TÙM... TÙM...*


Những tiếng động lớn vang lên liên hồi dưới lòng sông. Sức nặng của bộ giáp sắt bọc kín toàn thân vốn là niềm tự hào phòng ngự của họ, giờ đây biến thành những quả tạ ngàn cân kéo ghì toàn bộ kỵ binh địch chìm sâu xuống đáy dòng nước đóng băng lạnh giá, bị cuốn trôi mất tích trong chớp mắt mà không kịp ngáp lấy một hơi.


Chiếc Cầu Gãy rung động mạnh mẽ rồi trở lại vẻ im lìm hoang phế, chỉ còn trơ lại một nửa sàn cầu bên phải rách nát, nơi con ngựa lé Xích Thố Lỗi đang đứng thở hồng hộc, mông vẫn quay về phía bờ sông bên kia.


Toàn bộ thung lũng dốc đá rơi vào một trạng thái im lặng đến tịch mịch suốt mười hơi thở. Mười vạn đại quân Hổ Phù Quân đứng há hốc mồm, mắt trợn tròn nhìn dòng sông trống trơn không còn bóng dáng một tên kỵ binh địch nào.


Rồi, một tiếng reo hò vang dội như sấm nổ bùng phát khắp biên cương!


“Chiến thắng rồi! Phan tướng quân vạn tuế! Chiến thần vô hướng vạn tuế!”


Triệu Thiết Huyết quỳ sụp xuống đất cát đóng băng, huyết thương rơi rớt bên cạnh, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt đầy vết sẹo chiến trận. Gã khóc ròng rã vì sùng bái tột đỉnh:


“Thần cơ diệu toán! Quả thực là thần cơ diệu toán! Phan Thiếu tướng đã tính toán chính xác đến từng sợi xơ dừa của dây thừng gia bảo, dùng cú chạy giật lùi zic-zac của ngựa chiến để bẻ gãy đà xung phong của kỵ binh nặng! Ngài ấy dùng ‘Chạy Trốn Tạo Gọng Kìm’ dụ địch tự hủy trên cầu băng trơn trượt! Binh pháp của ngài ấy đã vượt qua mọi quy luật vật lý phàm trần!”


Lục Trận Pháp cũng cuồng nhiệt chép thoăn thoắt vào sổ tay da dê: “Phan sư phụ đứng im đơ mặt, thản nhiên hy sinh chiếc ba lô lương thực cuối cùng để kích hoạt bẫy dây thừng kéo lê! Đây chính là cảnh giới ‘Tĩnh Chế Động’, lấy nhu khắc cương tối cao của trận pháp phong thủy!”


Trong khi toàn quân đang reo hò vang dội mừng chiến thắng khải hoàn, Phan Lạc Lối vẫn ngồi ngược hướng trên lưng ngựa lé Xích Thố Lỗi, mặt đơ cứng không chút cảm xúc vì vị đắng ngắt của sâm dại vẫn còn bám đầy trong cổ họng. Anh nhìn chằm chằm xuống dòng sông cuộn xiết – nơi chiếc ba lô chứa toàn bộ kho khoai lang khô mật Thanh Bình sưởi ấm phàm thể của anh vừa bị rơi mất – mà khóc không ra nước mắt.


*“Khoai... Khoai khô của ta... Sợi dây thừng dắt bò của cha ta... Tất cả mất sạch rồi... Tại sao các ngươi lại reo hò chúc mừng ta hả trời?”* – Lối gào thét thảm thiết trong tâm trí, phát ra một tiếng thở dài sầu muộn Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi đầy cay đắng bất lực.


Nhưng tiếng thở dài của anh càng khiến mười vạn quân sĩ cảm động rơi lệ, tin rằng Thiếu tướng đang thương xót cho những củ khoai lang gia bảo bị hy sinh vì đại nghĩa quốc gia.


Phía trước mặt Lối, cổng chào biên giới bằng đá cổ xưa đóng băng của Tuyết Sơn Quan dần hiển lộ trong sương tuyết trắng xóa. Trận chiến biên giới kết thúc thắng lợi hoàn toàn, chính thức khép lại hành trình đầy đau khổ của binh nhì Phan Lạc Lối tại Biên Giới Vô Định (Cấp 1), mở ra một nấc thang quyền lực Thiếu tướng mới đầy rẫy hiểm nguy và cái lạnh cực hạn của Tuyết Sơn Quan (Cấp 2) đang chờ đón anh phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!