Bộ Pháp Vô Hướng Và Cú Úp Sọt Ngược Đời
Tiếng rống của Thiết Giáp Thú rung chuyển cả một vùng thung lũng, kéo theo những hạt sương mù đặc quánh rung lên bần bật. Ở sát mép dốc đá trơn trượt của Vực Tử Thần, Phan Lạc Lối đang phải chịu đựng một cực hình tột độ về mặt vật lý lẫn tinh thần. Cái mông nặng gần hai trăm cân của Lý Tiểu Mập đang đè chặt lên bả vai gầy guộc của anh, khiến bộ giáp binh nhì size XL rộng thùng thình vốn dĩ đã lỏng lẻo nay lại càng ép chặt vào lồng ngực, làm anh thở không ra hơi.
"Mập... Mập ơi... Ngươi mau lăn xuống... Ta sắp dập nát đan điền phàm nhân rồi!" Lối rên rỉ qua kẽ răng, hai tai lùng bùng vì tiếng gió rít và tiếng bước chân nặng nề của con quái thú đang lao tới.
"Phan huynh! Đệ không buông đâu! Buông ra là con tê giác bọc thép kia húc bay đệ thành hai nửa mất!" Lý Tiểu Mập khóc lóc thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy cổ Lối như ôm lấy cọc cứu mạng duy nhất, chiếc bát sắt siêu to khổng lồ đeo sau mông gã va đập vào vách đá phát ra tiếng kêu *xoảng xoảng* đầy hỗn loạn.
Trước mặt hai người, con Thiết Giáp Thú khổng lồ đã lấy đà xong. Chiếc sừng sắt nhọn hoắt trước mũi nó tích tụ những tia điện màu xanh lét, xẹt xẹt liên hồi. Đôi mắt đỏ rực của nó hoàn toàn bỏ qua khuôn mặt tái mét của hai gã binh nhì, chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào chiếc túi vải canvas thô sơ đeo trước ngực Lối. Mùi thơm ngào ngạt, ngọt lịm của hai củ khoai lang mật Thanh Bình nướng chín dở rỉ mật vàng óng ánh chính là thứ đang kích thích cơn điên cuồng của con yêu thú bọc giáp cấp 2 này.
"Nó lao tới kìa! Phan huynh ơi cứu đệ!" Lý Tiểu Mập nhắm nghiền mắt hét lớn.
Trong khoảnh khắc tử thần cận kề, não bộ phàm nhân của Phan Lạc Lối hoàn toàn đóng băng cảm xúc do quá sợ hãi. Hào quang bảo hộ vô tri bộc phát. Gương mặt anh bỗng trở nên lạnh lùng, vô hồn đến đáng sợ, đôi mắt mở to thất thần nhìn thẳng vào chiếc sừng sắt đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Nhưng thực chất, trong lòng Lối đang gào thét điên cuồng: *Trời ơi tổ tiên ơi! Con chỉ muốn trốn lính về quê trồng khoai thôi mà! Sao lại bắt con chết dưới sừng một con tê giác thèm ăn thế này!*
Không chịu cam chịu số phận làm bia đỡ đạn, Lối dùng hết chút hơi tàn còn lại, chụm môi huýt sáo một tiếng dài và run rẩy. Tiếng huýt sáo méo mó, lọt thỏm giữa tiếng gầm rú của dã thú, nhưng lại là tín hiệu khẩn cấp duy nhất mà anh có thể phát ra.
*Hí... hí... hoắc...*
Từ trong màn sương mù dày đặc phía bên sườn dốc dốc đứng, một tiếng ngựa hí quỷ dị vang lên. Tiếng hí không hề dũng mãnh như chiến mã sa trường, mà lại mang theo tông giọng lóng ngóng, lười biếng và có phần... ngơ ngác.
Một cái bóng màu đỏ xỉn rách rưới lao ra từ bụi rậm. Đó chính là Xích Thố Lỗi – con chiến mã phế phẩm cấp 1 bị lé mắt bẩm sinh của dòng họ Phan. Lúc này, khóe mồm của con ngựa vẫn còn dính đầy những cọng cỏ màu tím nhạt tỏa mùi thơm ngọt nhẹ. Hóa ra, trong lúc Lối và Mập đi lạc, con ngựa này đã lén lút gặm sạch một đám cỏ dại ven đường – chính là Cỏ Say Xích Thố, loại chất kích thích cực mạnh khiến hệ thần kinh của loài ngựa hưng phấn đến mức điên cuồng.
Hai mắt của Xích Thố Lỗi lúc này lé xếch về hai hướng hoàn toàn ngược nhau: mắt trái nhìn thẳng lên trời, mắt phải nhìn chéo xuống đất vách đá. Dưới tác dụng của cỏ say, bốn chân của nó bước đi loạng choạng nhưng tốc độ lại nhanh như một tia chớp màu đỏ rách rưới. Nó không chạy thẳng, mà thực hiện bộ pháp "Cua bò hành mã quyết" gia truyền – chạy ngang hoàn toàn như một con cua khổng lồ bọc lông đỏ.
*Rầm!*
Thiết Giáp Thú húc thẳng chiếc sừng điện xuống vị trí của Lối và Mập. Nhưng ngay trước khi chiếc sừng chạm vào giáp ngực của Lối, con ngựa lé Xích Thố Lỗi đã chạy ngang một cú quỷ dị, đâm sầm phần hông gầy trơ xương sườn của nó vào đống lộn xộn của hai người.
Sức va chạm vật lý mạnh mẽ hất văng Lối và Lý Tiểu Mập lên không trung. Theo bản năng sinh tồn phàm nhân, Lối quơ tay bám chặt lấy bờm ngựa, trong khi Lý Tiểu Mập cũng nương theo đà rơi, ôm chặt lấy cái bụng mỡ vĩ đại của mình khóa chặt vào hông Lối. Cả hai người và một con ngựa tạo thành một tổ hợp kỳ quặc nhất lịch sử quân sự biên ải: Lối nằm sấp trên lưng ngựa, mũ bảo hiểm XL lệch hẳn che khuất mắt phải; Mập treo lủng lẳng dưới bụng ngựa như một bao tải thịt bự; còn con ngựa lé Xích Thố Lỗi thì phê cỏ say chạy ngang với tốc độ cực đại.
*Uỳnh!*
Cú húc hụt của Thiết Giáp Thú làm vỡ vụn một mảng đá lớn sát mép Vực Tử Thần. Con yêu thú bọc giáp nặng nề mất đà, suýt chút nữa lao đầu xuống vực sâu. Nó điên cuồng xoay thân hình khổng lồ lại, hai mắt đỏ rực khóa chặt vào bóng dáng màu đỏ đang chạy ngang quỷ dị phía trước. Mùi khoai lang mật nướng Thanh Bình vẫn tỏa ra thơm phức từ chiếc túi canvas trước ngực Lối chính là kim chỉ nam dắt mũi con quái thú đuổi theo không buông.
"Phan huynh! Con ngựa này điên rồi! Nó không chạy thẳng! Nó đang bò ngang như cua!" Lý Tiểu Mập treo ngược dưới bụng ngựa gào lên, gió lạnh biên ải thổi vào mồm gã làm giọng gã méo mó.
"Câm... câm mồm!" Lối hét lớn, hai tay ôm chặt lấy cổ ngựa. Chiếc mũ bảo hiểm quá rộng sụp xuống che hoàn toàn tầm nhìn bên phải, buộc Lối phải nghiêng đầu sang trái 45 độ để quan sát đường đi bằng mắt trái duy nhất.
Chính cái lệch hướng vật lý 45 độ này kết hợp với chứng mù đường bẩm sinh cực hạn của Lối đã kích hoạt Vô Hướng Thần Thông. Lối hoàn toàn không biết mình đang đi đâu. Anh cố gắng giật dây cương sang bên phải để quay đầu về hướng nam an toàn, nhưng chiếc la bàn lỗi kim trong túi áo giáp ngực lại bị từ tính thung lũng làm xoay ngược hướng chỉ.
Xích Thố Lỗi bị giật cương sang phải, nhưng do lé mắt bẩm sinh và phê cỏ say, nó lập tức hiểu ngược lại lệnh của chủ nhân, cộng với bản năng ghét chạy thẳng, nó vung bốn móng sắt rỉ sét chạy ngang vùn vụt về phía bên trái dốc núi.
*Vút! Vút! Vút!*
Quỹ đạo di chuyển của cả ba hoàn toàn bẻ cong mọi quy luật địa lý và vật lý. Họ chạy theo hình zic-zac quỷ dị, lúc rẽ trái 45 độ, lúc nhảy ngang sang phải 2 mét để lách qua các khe đá hẹp trơn trượt.
Thiết Giáp Thú khổng lồ húc điên cuồng phía sau. Sức mạnh của con yêu thú cấp 2 có thể húc đổ mọi cây cổ thụ và tường đá tảng, nhưng mỗi khi chiếc sừng điện của nó sắp chạm vào đuôi ngựa, Xích Thố Lỗi lại chạy ngang một cú bất ngờ nhờ tác dụng của cỏ say. Con quái thú bọc giáp nặng nề liên tục bị hụt đà, húc đầu sầm sầm vào các vách đá vôi hai bên đường, tạo ra những tiếng nổ lớn và bụi đá bay mù mịt.
"Thần pháp quỷ mị! Phan huynh đúng là tuyệt thế cao nhân ẩn thế!" Lý Tiểu Mập chứng kiến cảnh tượng đó từ dưới bụng ngựa thì sùng bái tột đỉnh. Gã tin chắc rằng Lối đang sử dụng một loại bộ pháp tránh né tối cao đạt đến cảnh giới vô chiêu vô pháp để đùa giỡn với yêu thú.
Thực tế, Phan Lạc Lối đang sợ đến mức muốn tè ra quần. Anh nhắm nghiền mắt trái, miệng lẩm nhẩm cầu khấn tổ tiên dòng họ Phan cứu mạng, tay bám chặt vào bờm ngựa không dám buông. Mọi bước chạy của Xích Thố Lỗi hoàn toàn là sự kết hợp giữa sự phê thuốc cỏ say và chứng mù hướng cực hạn của cả chủ lẫn tớ.
Cuộc rượt đuổi điên cuồng kéo dài suốt nửa canh giờ xuyên qua màn sương mù dày đặc. Lối hoàn toàn mất phương hướng. Anh muốn chạy về phía nam để đào ngũ về quê, la bàn chỉ hướng đông bắc, ngựa lé chạy hướng tây bắc, vô tình đưa cả ba lao thẳng qua thung lũng đá hẹp dẫn thẳng vào... mặt sau của Tiên Phong Doanh Thiết Giáp.
Lúc này, tại trung tâm doanh trại của Tiên Phong Doanh Thiết Giáp Tộc, bầu không khí cực kỳ nghiêm trang và căng thẳng. Hàng trăm chiến binh Thiết Giáp khổng lồ bọc thép đen dày cộp đang đứng gác xung quanh các lều trại kiên cố. Tại lều chỉ huy chính, phó tướng Cáp Ma – em trai của thống soái Cáp Đồ – đang cùng các mưu sĩ Thiết Nhãn thảo luận về bản đồ phòng thủ số 4 của Hổ Phù Quân.
"Lần này, chúng ta đã giăng sẵn ba tầng rào chắn thép đen và trận pháp bẫy cát lún tại thung lũng," Cáp Ma vỗ mạnh bàn tay bọc giáp sắt xuống bàn gỗ, giọng ồm ồm đầy kiêu ngạo. "Bọn Nhân tộc nhút nhát chắc chắn không thể ngờ được chúng ta đã bố trí kỵ binh kịch độc phục kích phía sau. Chỉ cần chúng dám bén mảng tới, ta sẽ nghiền nát chúng thành sắt vụn!"
"Báo cáo phó tướng!" Thiết Nhãn dùng thấu kính đồng quan sát bản đồ, gật đầu đắc ý. "Hệ thống phòng ngự của chúng ta là hoàn hảo nhất biên ải. Trừ khi đối thủ có thiên nhãn nhìn thấu trận pháp hoặc sở hữu bộ pháp không gian bẻ cong từ tính, nếu không tuyệt đối không có bất kỳ kẻ nào có thể đột nhập từ phía sau lưng thung lũng đá hẹp kia..."
Chữ "kia" của Thiết Nhãn còn chưa kịp dứt âm.
*Rầm! rắc! rắc!*
Hàng rào phòng thủ mỏng bằng tre gai và thép đen ở phía sau doanh trại bất ngờ bị tông vỡ nát thành trăm mảnh.
Một bóng dáng màu đỏ rách rưới lao xuyên qua màn sương mù với tốc độ quỷ dị, di chuyển theo quỹ đạo chạy ngang zic-zac không tưởng. Trên lưng ngựa, một gã binh nhì Nhân tộc mặc giáp XL rộng thùng thình, đầu đội mũ sắt lệch che kín mắt đang ôm chặt cổ ngựa gào thét thảm thiết:
"Tránh đường! Tránh đường mau! Con ngựa điên này không chịu dừng lại đâu!"
Phía dưới bụng ngựa, một gã béo tròn trùng trục đeo bát sắt khổng lồ sau mông cũng gào khóc phụ họa:
"Cứu mạng! Đệ sắp bị mài rách mỡ bụng rồi!"
Cảnh tượng quỷ dị này làm toàn bộ chiến binh Thiết Giáp Tộc đang đứng gác hóa đá tại chỗ. Họ là những chiến binh dạn dày sa trường, từng đối đầu với những đại lão tu tiên Nhân tộc dũng mãnh, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy một chiêu thức tấn công nào... vô tri và kỳ quặc đến mức này.
Một binh nhì Nhân tộc cưỡi ngựa chạy ngang, dắt theo một gã béo treo ngược dưới bụng ngựa, lao thẳng vào doanh trại trung ương của địch mà không hề mang theo vũ khí tấn công?
"Kẻ... kẻ nào dám đột kích Tiên Phong Doanh?" Cáp Ma từ trong lều chỉ huy nghe tiếng động lớn lao ra, mắt trợn tròn nhìn bóng đỏ đang di chuyển quỷ mị lách qua các lều trại.
"Bắn tên! Mau bắn chặn hắn lại!" Thiết Nhãn hoảng sợ hô lớn.
Hàng chục cung thủ Thiết Giáp Tộc lập tức giương cung sắt nặng, nhắm thẳng vào bóng dáng Phan Lạc Lối phóng ra những mũi tên sắt xuyên giáp cực mạnh.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Loạt tên sắt xé gió lao tới với tốc độ kinh hoàng. Nhưng đúng lúc đó, Xích Thố Lỗi nghe thấy tiếng dây cung kêu lớn, bản năng sợ tiếng sấm sét và tiếng động mạnh bùng phát dữ dội dưới tác dụng của cỏ say. Nó hí vang một tiếng quỷ dị, bốn chân đạp mạnh xuống đất nhảy ngang liên tục ba cú zic-zac sang bên trái rồi rẽ phải đột ngột.
Toàn bộ loạt tên sắt xuyên giáp đều bay trượt hoàn toàn, cắm phập phập vào vách đá và nền đất trống rỗng.
"Cái gì? Bộ pháp né tránh ám khí đạt đến cảnh giới vô chiêu vô pháp!" Thiết Nhãn nhìn qua thấu kính đồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Hắn không thèm nhìn quỹ đạo mũi tên, chỉ dùng thân pháp nghiêng đầu 45 độ và chạy ngang để bẻ cong hoàn toàn thuật toán bắn tỉa của chúng ta! Hắn là tuyệt thế đại lão giả heo ăn hổ!"
Trong lúc quân địch còn đang bàng hoàng, thảm họa thực sự mới chính thức ập đến.
Từ phía sau hàng rào phòng thủ bị vỡ nát, con Thiết Giáp Thú khổng lồ nổi điên lao ra từ màn sương. Nó ngửi thấy mùi khoai lang mật Thanh Bình nướng béo ngậy tỏa ra từ chiếc túi canvas của Lối đang di chuyển giữa các lều trại của Thiết Giáp Tộc. Nghĩ rằng đồ ăn đang trốn chạy trong doanh trại này, con quái thú bọc giáp cấp 2 hoàn toàn nổi điên.
*Rống!*
Nó vung chiếc sừng điện khổng lồ húc điên cuồng vào tất cả những gì cản đường.
*Rầm! Uỳnh! Uỳnh!*
Từng chiếc lều trại kiên cố bằng vải da thú của Thiết Giáp Tộc bị con Thiết Giáp Thú húc bay lên không trung, vỡ vụn thành trăm mảnh. Sức mạnh man rợ của con tê giác bọc giáp cấp 2 càn quét qua doanh trại như một cơn bão kinh hoàng.
Hàng chục chiến binh Thiết Giáp bọc thép nặng nề cố gắng lao vào ngăn cản nhưng đều bị sức húc hàng ngàn cân của yêu thú hất văng ra xa, xương sườn gãy nát, giáp sắt móp méo thảm hại.
"Yêu thú nổi loạn! Mau phòng thủ!" Cáp Ma gầm lên điên cuồng, vung chiếc chùy gai sắt khổng lồ nặng 150 cân lao ra định chặn Thiết Giáp Thú.
Nhưng con quái thú bọc giáp lúc này chỉ thèm củ khoai lang mật nướng Thanh Bình, nó không màng đến Cáp Ma, cúi đầu húc thẳng một cú cực mạnh vào chiếc lều chứa hỏa dược và pháo năng lượng thạch dự phòng của doanh trại – nơi Lối vừa cưỡi ngựa chạy ngang qua lách tránh.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả thung lũng biên giới.
Lửa hỏa dược bén vào pháo năng lượng thạch tạo ra một cột lửa khổng lồ màu xanh đỏ bốc cao hàng chục mét, thổi bay hoàn toàn lều chỉ huy chính và toàn bộ kho vũ khí dự phòng của Tiên Phong Doanh. Khói đen dày đặc cuồn cuộn bốc lên che kín cả bầu trời đêm sương mù. Sức ép từ vụ nổ hất văng hàng trăm binh lính Thiết Giáp Tộc đang hoảng loạn tháo chạy.
Trong đống đổ nát ngập tràn lửa cháy và khói bụi mịt mù ấy, con ngựa lé Xích Thố Lỗi bị tiếng nổ hù dọa sợ hãi tột cùng, bốn chân đạp loạn xạ chạy ngang một cú cực mạnh, phóng thẳng vào một khe nứt đá hẹp khuất sau doanh trại địch, biến mất hoàn toàn vào bóng tối dẫn thẳng về phía Hang Quỷ Khóc.
Tại tiền đồn của Hổ Phù Quân cách đó ba dặm, tướng quân Triệu Thiết Huyết và các lão binh đang đứng gác trên chòi cao đột ngột nhìn thấy cột lửa khổng lồ bùng cháy ngùn ngụt ở phía doanh trại địch. Tiếng nổ lớn vang vọng làm mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ.
"Báo... báo cáo tướng quân!" Một trinh sát hớt hải chạy lên chòi gác, mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống. "Tiên Phong Doanh Thiết Giáp Tộc... bị nổ tung rồi! Khói lửa ngập trời!"
Triệu Thiết Huyết trợn tròn mắt, hai tay nắm chặt lan can gỗ đến mức rạn nứt: "Cái gì? Ai làm? Ai đã dẫn quân đột kích mật sau lưng địch?"
"Là... là Thiếu tướng Phan Lạc Lối!" Trinh sát lắp bắp báo cáo. "Mật thám báo về, nhìn thấy Phan tướng quân đơn thương độc mã, cưỡi một con xích mã đỏ rực, sử dụng bộ pháp quỷ mị không tưởng dẫn theo một con yêu thú khổng lồ tàn phá sạch sẽ doanh trại tiên phong của địch!"
Triệu Thiết Huyết đứng chết lặng giữa gió đêm biên ải, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ: *Phan Lạc Lối... hắn thực sự là một tuyệt thế cao nhân ẩn thế sao? Một mình hắn bẻ cong toàn bộ hệ thống phòng ngự của địch chỉ trong một đêm?*
Trong khi đó, ở phía bên kia chiến tuyến, hàng vạn binh lính Thiết Giáp Tộc còn sống sót đang hoảng loạn tháo chạy tán loạn trong khói lửa ngùn ngụt. Họ khóc ròng rã, vứt bỏ vũ khí giáp nặng để chạy thoát thân, miệng không ngừng gào thét hoảng sợ:
"Nhân tộc dùng tà thuật triệu hồi yêu thú cổ đại rồi! Chạy mau! Kẻ cưỡi ngựa chạy ngang chính là đại ma đầu mưu mô nhất vạn tộc!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!