Thung Lũng Cỏ Ngọt Và Củ Sâm Đất Biên Thùy Hộ Thể
Cái lạnh buốt xương của sương muối biên cảnh rò rỉ qua lớp giáp rách bên bả sườn, khiến Phan Lạc Lối run bần bật như một chiếc lá khô trước gió bão. Anh lồm cồm bò ra khỏi giếng nước cổ hoang phế, hai tay bám chặt vào thành đá vôi phủ đầy rêu mục đóng băng. Toàn thân Lối ướt sũng, nhem nhuốc bùn đất và bụi quặng sắt đen sì từ hầm mỏ cổ ở tập trước. Một chân trái của anh được sưởi ấm hoàn hảo nhờ chiếc Tất da gấu xám vạn năm do bang chủ Hùng Đại dâng tặng, nhưng chân phải trần trụi dính bùn đất lạnh buốt đến mức các ngón chân đã hoàn toàn tê dại.
Lối lén lút thò đầu ra ngoài bụi rậm, con mắt trái còn lại dáo dác nhìn quanh. Chiếc mũ bảo hiểm XL lệch mắt quá rộng thùng thình – kiệt tác sửa ẩu của thợ rèn Thiết Quai Hàm – nặng trịch kéo đầu anh nghiêng hẳn sang trái một góc bốn mươi lăm độ đầy quỷ dị. Tầm nhìn bên phải bị che khuất hoàn toàn, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để Lối nhìn thấy những ngọn cờ khiên sắt đen rực lửa của Thiết Giáp Tộc đang bay phần phật trên phòng tuyến kiên cố phía xa. Tiếng vó kỵ thú gầm rú rền vang mặt đất khiến tim Lối như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực phàm nhân.
“Trời đất ơi... Ta chỉ muốn nhảy xuống hồ vớt củ khoai lang mật ảo ảnh thôi, tại sao dòng nước xoáy ngầm lại hút ta sang tận sau lưng doanh trại quân địch thế này?” – Lối khóc ròng rã trong lòng, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi đầy cay đắng bất lực.
Chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim – tri kỷ định vị ngược 180 độ của anh – đã chìm sâu dưới đáy Hồ Gương Ảo Ảnh. Không có la bàn, Lối hoàn toàn biến thành một gã mù hướng tuyệt đối. Để tránh bị toán kỵ binh bọc thép tuần tra phát hiện bắt giữ, anh chỉ còn cách trườn bò bằng cả hai tay hai chân, lẩn trốn vào bụi cỏ rậm rạp hoang vu sườn núi.
Do chiếc mũ sắt quá nặng kéo lệch đầu về bên trái, Lối vô thức bò nghiêng ngả zic-zac theo một quỹ đạo quỷ dị lệch trái bốn mươi lăm độ. Đi bộ lảo đảo được gần nửa canh giờ, sương mù dày đặc bỗng tản ra, hiển lộ trước mắt anh một thung lũng nhỏ hẹp, yên ắng đến lạ thường. Không khí nơi đây không còn mùi lưu huỳnh khét lẹt của hầm mỏ cổ, mà thoang thoảng một mùi hương mát ngọt, tươi mới như mật hoa rừng.
Đó chính là Thung Lũng Cỏ Ngọt – vùng cấm địa dược thảo nổi tiếng nằm khuất sau phòng tuyến Thiết Giáp Tộc. Nơi đây mạch linh khí ngầm hội tụ, nuôi dưỡng hàng vạn loài thảo dược quý hiếm, nhưng cũng đầy rẫy những loài ong độc hung dữ bảo vệ. Người bình thường bước vào đây đều phải trang bị giáp phục linh lực kín kẽ, nhưng Lối – một phàm nhân mù chữ địa lý – chỉ đơn giản là đi lạc vào đây tìm chỗ trốn lạnh.
*ỤC... ỰC... ỰC...*
Tiếng bụng sôi sùng sục như sấm rền vang lên cắt ngang bầu không khí im lặng của thung lũng. Cơn đói khát rã rời suốt hai ngày qua cào xé dạ dày phàm nhân của Lối. Anh lảo đảo lê bước chân ấm chân lạnh tiến sát vào một gốc cây cổ thụ r rêu phong, hai mắt sáng rực lên khi nhìn thấy một bụi cây thấp có lá hình tim, dưới gốc đất cát xốp mềm nhô lên một củ rễ to tròn, mập mạp màu đỏ hồng.
“Khoai dại! Ôi tổ tiên ơi, đây chắc chắn là một củ khoai lang hoang dã!”
Lối mừng rỡ tột đỉnh, quên sạch cả nỗi sợ hãi quân địch. Anh dùng mười ngón tay dính đầy bụi than lò rèn điên cuồng đào bới lớp đất cát đóng băng. Thực chất, thứ anh đang đào không phải là khoai lang, mà là Sâm đất biên thùy trăm năm – một loại linh dược cực kỳ quý hiếm tích tụ linh khí ngầm cổ đại, có khả năng nâng cao thể chất phàm nhân và giải trừ vạn độc.
Lối nhổ củ sâm đất to bằng cổ tay lên, lóng ngóng phủi vội lớp đất cát bẩn thỉu. Không có lửa nướng khoai mật Thanh Bình, anh cắn răng nhét củ sâm vào miệng nhai ngấu nghiến để cứu cái bụng đói.
*RẮC... XOÀM...*
Ngay khi miếng sâm đầu tiên trôi xuống cổ họng, một vị đắng ngắt, cay nồng cực hạn bùng phát dữ dội, xộc thẳng lên tận đỉnh đầu Lối. Vị đắng kinh hoàng đến mức khiến toàn bộ cơ mặt phàm nhân của anh lập tức đơ cứng, đông đá hoàn toàn không chút cảm xúc. Nước mắt sinh học trào ra quanh khóe mắt, nhưng vì quá đói và quá lạnh, anh vẫn nhắm nghiền mắt cố nuốt chửng củ sâm dại đắng ngắt ấy.
Trong lúc Lối đang quằn quại chịu đựng vị đắng của củ sâm đất, ở trên một cành cây cổ thụ rậm rạp cách đó ba mươi mét, phó tướng kịch độc Thiết Giáp Nhị đang nấp kín trong tán lá. Hắn mặc bộ giáp sắt tiêu chuẩn bám đầy vết móp méo, mặt vẫn còn sưng vù, biến dạng do vụ ong đốt ở tập trước. Trên tay hắn là cây cung sắt nặng trịch cần lực kéo của ba người phàm.
Thiết Giáp Nhị nheo đôi mắt hí đầy sát khí, khóa chặt mục tiêu vào bả vai giáp XL rách nát của Lối. Hắn khẽ lẩm nhẩm đầy căm hận:
“Phan Lạc Lối... Tên ma đầu mưu mô Nhân tộc! Ngươi đã dùng tà thuật ném khoai nóng làm hỏng mặt ta, dùng độc khí mỏ cổ hại đại ca Cáp Ma ngất xỉu. Hôm nay, ta sẽ dùng cây ‘Thiết tiễn xuyên tâm’ tẩm kịch độc vạn năm này tiễn ngươi về chầu tổ tiên!”
Thiết Giáp Nhị vận linh lực kéo căng dây cung sắt, mũi tên sắt đen nhọn hoắt phát ra luồng ma quang màu tím nhạt rợn người. Hắn quan sát Lối qua thấu kính đồng, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Lối, tim hắn bỗng đập lệch một nhịp.
Dưới ống kính, Phan Lạc Lối đang đứng thẳng lưng, đầu nghiêng 45 độ lạnh lùng, gương mặt đơ cứng không chút cảm xúc như băng vĩnh cửu của Tuyết Sơn Quan (thực chất là đang bị vị đắng của sâm làm cho hóa đá). Ánh mắt Lối mở to thất thần, nhìn thẳng vô định vào khoảng không trung mờ sương (thực chất là đang chảy nước mắt vì đắng).
“Khí... Khí trường thật đáng sợ!” – Thiết Giáp Nhị rùng mình hoang mang – “Đối mặt với sát ý của ta từ khoảng cách gần thế này, hắn vẫn thản nhiên nhai ngấu nghiến độc thảo trăm năm như nhai cỏ rác phàm nhân! Chẳng lẽ hắn đã đạt đến cảnh giới ‘Thần thể vô nhiễm’ nhìn thấu vạn vật của tuyệt thế sát thủ giống như lời đồn của Thạch Thiết Giáp?”
Sự tự dọa mình dâng cao tột độ, nhưng Thiết Giáp Nhị vẫn cắn răng buông tay phóng tiễn.
*VÚT!!!*
Mũi kịch độc tiễn xé rách màn sương muối Thung Lũng Cỏ Ngọt, mang theo một luồng ma quang tím ngắt lao thẳng về phía bả vai trái của Lối với tốc độ chớp nhoáng.
*PHẬP!!!*
Mũi tên sắt đen găm thẳng vào bả vai trái của Lối.
“Trúng rồi!” – Thiết Giáp Nhị mừng rỡ hét thầm trong lòng – “Độc tố vạn năm ngấm vào máu, cho dù là đại lão Trúc Cơ kỳ cũng phải hóa thành nước vàng trong vòng ba hơi thở!”
Thế nhưng, thực tế chiến trường lại một lần nữa bẻ cong hoàn toàn logic quân sự của Thiết Giáp Nhị.
Mũi tên sắt bắn trúng vào khoảng trống rộng thùng thình giữa lớp giáp XL rộng hai cỡ và bả vai phàm thể gầy gò của Lối. Lực bắn cực mạnh chỉ sượt nhẹ qua da vai anh một vết trầy xước nhỏ rỉ máu.
Ngay khi một giọt độc tố màu tím nhạt vừa chạm vào huyết mạch phàm nhân của Lối, dược lực cực mạnh tích tụ từ củ sâm đất biên thùy trăm năm anh vừa nhai ngấu nghiến lập tức bùng phát dữ dội. Luồng linh khí ấm áp từ sâm đất cuồn cuộn chảy tràn khắp kinh mạch, giống như một hỏa lò nung nóng quét sạch hoàn toàn độc tố màu tím nhạt, trung hòa sạch sẽ không còn một mảnh vụn chỉ trong vòng đúng ba giây ngắn ngủi.
Lối giật mình đau đớn nhẹ, nhưng ngay sau đó anh chỉ cảm thấy bả vai trái ngứa ngáy dữ dội như bị một con muỗi rừng biên thùy đốt trúng.
“Ui da! Cái thung lũng này nhiều muỗi thế không biết?”
Lối bực dọc lầm bầm, tay phải thọc vào bả vai trái, nắm lấy chuôi mũi tên sắt đen đang cắm hờ trên giáp XL rách nát. Anh không hề biết đó là kịch độc tiễn cứu mạng, chỉ nghĩ đó là một cành cây nhọn hoắt quẹt trúng bả vai do đi đứng lóng ngóng.
Lối giật phăng mũi tên sắt ra ngoài. Để giải tỏa cơn ngứa ngáy dữ dội ở bả vai, anh cầm đầu nhọn hoắt tẩm kịch độc của mũi tên... gãi gãi cật lực vào vết xước trên vai. Chưa hết bực mình, thấy tai phải ngứa ngáy do bụi đá vôi bám vào, Lối thản nhiên đưa đầu mũi tên độc rỗng tuếch vào tai, ngoáy ngoáy vài cái đầy thoải mái.
Thiết Giáp Nhị đứng trên cành cây chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy, hai mắt lồi ra ngoài như mắt ếch, quai hàm trễ xuống suýt rơi rụng cả răng nanh. Hắn run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả chiến giáp bọc thép nặng nề:
“Hắn... Hắn dùng kịch độc tiễn vạn năm để gãi ngứa? Còn dùng đầu mũi tên độc để ngoáy tai? Trời đất ơi! Thần thể vô nhiễm! Hắn thực sự sở hữu thần thể miễn dịch vạn độc của Đấng Vô Tri Sáng Thế hạ phàm!”
Nỗi hoảng sợ tột đỉnh đánh sập hoàn toàn tinh thần chiến đấu của Thiết Giáp Nhị. Hắn run rẩy đến mức dây cung sắt tuột khỏi tay phát ra tiếng kêu *boong* vang dội sương mù.
Tiếng động lớn khiến Lối giật mình quay đầu lại. Do chiếc mũ bảo hiểm XL bị lệch che khuất mắt phải, anh phải nghiêng đầu nghiêng cổ rẽ trái 45 độ, mở to con mắt trái thất thần nhìn thẳng vào bụi rậm nơi Thiết Giáp Nhị đang nấp. Ánh mắt Lối vô hồn, đơ cứng vì vị đắng ngắt của sâm dại vẫn còn bám đầy trong miệng.
Lối nhìn thấy bóng đen bọc giáp rình rập, tưởng là lính tuần tra địch đến cướp củ sâm dại chống đói của mình. Cơn giận dữ và nỗi sợ hãi phàm nhân bùng phát. Nhớ đến kỹ năng Hỏa Long Thổ Tức (Ném Khoai Lang) phòng thân, Lối dồn hết sức tàn, ném mạnh củ sâm đất đắng ngắt, nóng hổi vừa lôi từ đống tro tàn pháp ra thẳng về phía bụi rậm.
“Trả khoai dại cho ta! Đừng hòng cướp đồ ăn!”
*VÚT!!!*
Củ sâm đất đắng ngắt tỏa khói nghi ngút bay vút qua màn sương muối theo một quỹ đạo quỷ dị lệch trái 45 độ, bay thẳng trúng vào cái mồm đang há hốc vì kinh ngạc của Thiết Giáp Nhị.
*PHẬP... ỰC...*
Củ sâm đắng ngắt nóng bỏng chui tọt vào họng Thiết Giáp Nhị. Vị đắng cực hạn trăm năm kết hợp với sức nóng của tro tàn pháp khiến hắn bỏng họng, nghẹn thở dữ dội. Hắn trợn ngược mắt, ho sặc sụa, ngã nhào từ trên cành cây cao năm mét xuống đống lá khô xỉu tại chỗ.
“Độc... Độc dược hỏa hệ... Ta chết mất...” – Thiết Giáp Nhị rên rỉ thảm hại trước khi ngất xỉu hoàn toàn, trong đầu chỉ còn lại hình ảnh ánh mắt thất thần lạnh lùng của Phan Lạc Lối.
Lối ngơ ngác nhìn bụi rậm im bặt tiếng động, bả vai trái đã hết ngứa và miệng vẫn còn đắng ngắt vị sâm dại. Anh vội vàng nhặt lại mũi tên sắt đen rỗng tuếch làm gậy dò đường dốc núi, lảo đảo đi xuống thung lũng tìm đường quay lại đại quân viễn chinh, hoàn toàn không biết mình vừa vô tình nâng cấp cơ thể phàm nhân kháng độc tố vĩnh viễn và dọa chạy gã phó tướng kịch độc tinh nhuệ nhất của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!