Hồ Gương Ảo Ảnh Và Đường Hầm Ngầm Khoai Lang
Sương muối lạnh buốt từ đỉnh núi đá vôi dốc đứng Đỉnh Cô Độc thốc xuống thung lũng, mang theo cái lạnh thấu xương của đợt thiên tai đóng băng kỷ lục đang hoành hành khắp biên cảnh Vô Định. Dưới ánh trăng tròn vằng vặc, Phan Lạc Lối lảo đảo dắt con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi khập khiễng đi xuống dốc núi dốc đá trơn trượt.
Bộ dạng của anh lúc này trông thảm hại đến mức nếu có một gã ăn mày biên giới đi ngang qua, chắc chắn gã sẽ không ngần ngại ném cho anh vài đồng tiền lẻ lẻ để tích đức. Toàn thân Lối đen nhẻm nhọ nồi như vừa chui lên từ lò than quặng sắt cổ. Bộ chiến giáp Thiếu tướng màu bạc lộng lẫy XL rách toạc một mảng lớn bên bả sườn, để gió tuyết tự do lùa vào lạnh buốt da thịt phàm nhân. Đầu anh nghẹo hẳn sang trái một góc bốn mươi lăm độ đầy quỷ dị. Không phải anh đang thi triển thần thông bộ pháp quỷ mị gì, mà hoàn toàn là do cục sắt đen nặng trịch gia cố bên thái dương trái chiếc mũ bảo hiểm lệch mắt của anh quá nặng, liên tục kéo lệch đầu anh xuống như muốn bẻ gãy cổ.
Tệ hơn nữa, chân trái của Lối được xỏ trong chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp sảng khoái cực kỳ, nhưng chân phải lại đi chiếc giày rách dính bụi rêu lạnh buốt đến mức sắp mất hết cảm giác. Trạng thái “nửa nóng nửa lạnh” khiến mỗi bước chân của Lối đều lảo đảo, nghiêng ngả zic-zac không theo bất kỳ quy luật địa lý nào.
“Cụ tổ Phan Hữu Hướng ơi... Tổ tiên dòng họ Phan ơi... Con chỉ muốn đào ngũ về quê nướng khoai lang mật Thanh Bình thôi, tại sao lại đày đọa thân xác phàm nhân của con thế này?” – Lối thầm khóc ròng rã trong lòng, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi đầy cay đắng bất lực.
Chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim định mệnh – tri kỷ bẻ cong hướng chạy trốn của anh – đã bị rơi mất hoàn toàn xuống khe nứt đá cổ ở tập trước. Không có la bàn chỉ ngược 180 độ, một kẻ mù đường bẩm sinh như Lối hoàn toàn biến thành một con ruồi không đầu giữa đêm đông biên ải. Anh dắt con Xích Thố Lỗi đi men theo sườn dốc đóng băng, đầu óc mơ màng, bụng đói cồn cào phát ra tiếng sôi sùng sục như sấm rền.
Con Xích Thố Lỗi hí lên một tiếng sụt sịt uể oải. Hai con mắt lé xếch của nó nhìn về hai hướng hoàn toàn khác nhau: mắt trái trợn trừng nhìn bụi gai khô khốc đóng băng, còn mắt phải dại đi vì lạnh. Nó khập khiễng bước đi, thỉnh thoảng lại hắt hơi cay mũi vì mùi khói bụi quặng sắt còn bám đầy trên người chủ nhân.
Sau gần hai canh giờ đi lang thang vô định dưới chân núi, sương mù dày đặc đột ngột tản ra, lộ ra một khoảng đất trống bằng phẳng kỳ lạ. Ở giữa khoảng trống ấy là một mặt hồ khổng lồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ bằng thạch anh, phản chiếu ánh trăng tròn sáng rực rỡ đến mức ma mị.
Đó chính là Hồ Gương Ảo Ảnh – vùng cấm địa linh khí hệ thủy nổi tiếng của biên giới Vô Định. Người bình thường nhìn vào mặt hồ này sẽ bị ảo ảnh nội tâm cám dỗ, nhìn thấy những ước muốn sâu kín nhất của bản thân rồi tự động nhảy xuống hồ tự tử dại dột.
Nhưng Phan Lạc Lối, một phàm nhân mù đường đang đói lả, làm sao biết được những truyền thuyết linh lực phức tạp ấy. Anh dắt ngựa lé lảo đảo tiến sát bờ hồ, định bụng cúi xuống vục nước rửa sạch lớp bụi than đen sì trên mặt và uống vài ngụm nước suối ngọt để lót dạ.
Thế nhưng, ngay khi Lối ghé sát khuôn mặt nhem nhuốc xuống mặt hồ phẳng lặng, dòng nước bỗng nhiên gợn sóng nhẹ. Dị biến linh khí hệ thủy lập tức kích hoạt ảo ảnh phản chiếu mong muốn sâu kín nhất trong tâm hồn phàm nhân của anh.
Trong làn nước trong vắt lấp lánh ánh trăng, Lối không nhìn thấy giáp vàng, không nhìn thấy mỹ nữ hoàng gia, cũng không nhìn thấy quyền lực nguyên soái tối cao.
Thứ xuất hiện trước mắt anh là một đống Khoai lang mật Thanh Bình nướng khổng lồ chất cao như ngọn núi nhỏ! Những củ khoai to béo, vỏ ngoài cháy sém đỏ hồng óng ánh, đang rỉ ra dòng nhựa mật vàng óng như mật ong rừng. Khói nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm ngọt ngào, béo ngậy ngào ngạt như đang bay thẳng vào mũi Lối. Mùi thơm chân thật đến mức khiến tuyến nước bọt của anh lập tức biểu tình dữ dội.
“Khoai... Khoai lang mật nướng Thanh Bình! Mẹ ơi, mẹ gửi khoai nướng cho con dưới hồ sao?”
Cơn thèm ăn tột đỉnh kết hợp với trạng thái đói khát rã rời suốt hai ngày qua đã triệt tiêu hoàn toàn chút lý trí phàm nhân ít ỏi còn sót lại của Lối. Anh hoàn toàn quên mất mình đang đứng trước một hồ nước sâu thẳm chết chóc. Trong mắt anh lúc này chỉ có đống khoai nướng ngọt lịm đang vẫy gọi dưới đáy nước ấm áp.
“Khoai lang mật của ta! Đừng chạy!”
Lối hoảng hốt kêu lên một tiếng, hai mắt trợn tròn há hốc mồm, dốc hết sức tàn nhảy ùm xuống hồ, hai tay khua loạn xạ ra phía trước để vớt lấy củ khoai lang mật ảo ảnh khổng lồ.
*TÕM!!!*
Dòng nước lạnh buốt của Hồ Gương Ảo Ảnh lập tức bắn tung tóe dưới ánh trăng. Ngay khi cơ thể Lối chạm vào nước, đống khoai lang mật ảo ảnh khổng lồ bỗng chốc tan vỡ thành hàng vạn bọt nước bong bóng xám xịt.
Cái lạnh thấu xương của nước hồ dội thẳng vào đan điền phàm nhân, khiến Lối lập tức tỉnh táo lại. Anh nhận ra xung quanh mình chỉ có dòng nước sâu thẳm tối tăm, hoàn toàn không có củ khoai lang nào cả.
“Ách... Ực... Cứu... Nước hồ lạnh quá! Ta bị lừa rồi!”
Lối hoảng sợ tột độ, cố gắng khua tay múa chân ngoi lên bờ. Thế nhưng, hào quang bảo hộ vô tri của anh lại một lần nữa vận hành theo một quỹ đạo quỷ dị vô cùng. Bộ chiến giáp Thiếu tướng size XL rộng thùng thình bám đầy bụi quặng sắt đen nặng trịch, cộng thêm cục sắt đen nặng nề Thiết Quai Hàm gia cố bên trái mũ bảo hiểm, lúc này hoạt động giống như một chiếc mỏ neo khổng lồ, điên cuồng kéo cơ thể phàm nhân gầy gò của Lối chìm sâu xuống đáy hồ với tốc độ không thể cản phá.
Lối cố ngoi lên bờ ban đầu nhưng dòng nước chảy xiết dưới hồ và bộ giáp nặng nề kéo anh chìm sâu hơn. Nước hồ tràn vào mũi vào miệng khiến anh sặc sụa uống no nước hồ lạnh buốt bụng.
“Ực... ực... Ta sắp chết đuối phàm nhân rồi! Mẹ ơi cứu con!”
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề dưới đáy nước tối tăm, bản năng sinh tồn hèn nhát của dòng họ Phan bộc phát dữ dội. Lối nhớ lại kỹ thuật nín thở nín tim của lão binh Trần Ngốc dạy để trốn tránh truy quét. Anh lập tức áp dụng kỹ năng Nhập Thổ Vi An (kết hợp phương pháp Ngủ Trốn Trong Hầm Khoai), nín thở hoàn toàn, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, thả lỏng toàn bộ cơ thể phàm thể bọc trong giáp XL rộng để mặc cho dòng nước kéo chìm.
Chính hành động nín thở thả lỏng hèn nhát này đã cứu mạng anh. Nếu anh tiếp tục giãy giụa hoảng loạn, lượng oxy phàm nhân ít ỏi trong phổi sẽ cạn kiệt trong vòng mười giây. Nhưng khi nằm im bất động như xác chết dưới đáy hồ sâu thẳm, cơ thể anh trôi dạt tự do theo dòng nước xoáy ngầm.
*BỘP! BÙM!*
Hai chân Lối trong cơn hoảng loạn tột độ bỗng co đạp loạn xạ dưới đáy hồ sâu thẳm đầy bùn đất mục nát. Chân phải của anh (chiếc chân đi giày rách dính bụi rêu) vô tình đạp mạnh trúng vào một bệ gỗ mục nát ẩn sâu dưới đống bùn cát đáy hồ.
*RẮC!!!*
Sức nặng hàng trăm cân của bộ giáp XL cộng với cú đạp dùng hết sức bình sinh phàm nhân của Lối đã nghiền nát vụn bệ gỗ mục nát cổ xưa. Đó hoàn toàn không phải là một bệ đá thông thường, mà là cánh cửa gỗ của một đường hầm ngầm ngập nước bí mật – một công trình quân sự ngầm cổ xưa của Nhân tộc đã bị bỏ hoang từ ngàn năm qua, kết nối mạch nước ngầm xuyên qua lòng núi đá biên giới dẫn thẳng sang bên kia phòng tuyến Thiết Giáp Tộc.
Cánh cửa hầm ngầm bị đạp vỡ lập tức tạo ra một lực hút vật lý cực mạnh từ dòng nước xoáy ngầm chảy xiết.
*VÙ VÙ VÙ!!!*
Áp lực nước khổng lồ lập tức hút tuột cơ thể bọc giáp XL của Lối trôi tuột vào trong đường hầm tối tăm sâu thẳm dưới lòng đất. Lối hoàn toàn bất lực, hai mắt nhắm nghiền, hai tay ôm chặt lấy cái đầu bọc mũ sắt lệch trái nặng trịch, phó mặc cho dòng nước xoáy điên cuồng cuốn bay cơ thể anh đi xuyên qua lòng núi đá đóng băng.
Trong khi đó, ở trên bờ Hồ Gương Ảo Ảnh mờ sương, con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi vẫn đứng ngơ ngác. Nó nhìn vạt bong bóng nước sủi bọt nơi chủ nhân vừa nhảy xuống, rồi lại nhìn sang bụi gai đóng băng bên cạnh. Nó hí lên một tiếng sụt sịt uể oải, thản nhiên cúi đầu gặm một vạt cỏ đóng băng khô khốc, hoàn toàn không có ý định nhảy xuống hồ cứu chủ.
Cách bờ hồ khoảng một dặm, tiếng đuốc cháy bập bùng và tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng dồn dập vang lên. Lý Tiểu Mập dẫn đầu đội tuần tra số 9 đang hoang mang tìm kiếm khắp nơi.
“Phan huynh! Thiếu tướng Phan Lối ơi! Người đang ở đâu?” – Lý Tiểu Mập mếu máo gào lớn, mặt mũi phúng phính má thịt mướt mải mồ hôi lạnh – “Công chúa Triệu Linh Nhi vừa gửi cận vệ hoàng gia đến truyền chỉ xuất quân gấp, nếu không thấy người đâu, Triệu Thiết Huyết chắc chắn sẽ khép chúng ta vào tội làm mất Tổng chỉ huy quân viễn chinh mất!”
“Đội trưởng luôn đi zic-zac lệch trái, dấu vết bùn đất đen hôi thối dẫn thẳng đến bờ hồ này bỗng nhiên biến mất!” – Trương Nhát Gan cầm chiếc xẻng rỉ sét chỉ xuống vệt nước rò rỉ dọc thảm cỏ đóng băng.
Lục Trận Pháp cầm chiếc la bàn đồng cổ bị hỏng bốc khói nhẹ, ánh mắt rực sáng sự sùng bái tột đỉnh. Gã vuốt cằm trầm trồ:
“Các ngươi không cần hoang mang! Thiếu tướng Phan Lối anh minh thần võ, làm sao có thể mất tích vô cớ được? Nhìn mặt hồ phẳng lặng như gương dưới trăng tròn này đi! Đây chính là Hồ Gương Ảo Ảnh chứa đầy ma pháp ảo giác chết chóc. Phan tướng quân cố tình dẫn dấu vết đến đây, rồi biến mất không một tiếng động, chính là đang thi triển ‘Thiên Nhãn Thông / Nhìn Thấu Thiên Cơ’ bẻ cong không gian dịch chuyển tức thời để thọc sâu vào sau lưng phòng tuyến địch! Ngài muốn đơn thương độc mã gánh vác toàn bộ hiểm nguy cho mười vạn quân sĩ viễn chinh!”
“Trời ơi! Sư phụ vĩ đại quá!” – Lý Tiểu Mập cảm động rơi nước mắt nước mũi ròng rã, vội vàng ôm chiếc bát sắt siêu to quỳ sụp xuống vái lạy mặt hồ – “Người thề chết trung thành vì đại nghĩa ‘lời thề khoai lang’ bảo vệ chúng sinh biên cương! Chúng con nguyện thề chết bám theo bước chân vô hướng của người!”
Toàn đội tuần tra số 9 lập tức quỳ sụp dập đầu sùng bái, trong lòng tràn ngập một niềm kiêu hãnh vô biên về vị Thiếu tướng vĩ đại của mình, hoàn toàn không biết rằng vị Thiếu tướng của họ lúc này đang bị dòng nước xoáy ngầm dập cho lên bờ xuống ruộng dưới lòng đất tối tăm.
*ỰC... ỰC... ỰC...*
Phan Lạc Lối cảm thấy phổi mình sắp nổ tung vì thiếu oxy phàm nhân. Dòng nước ngầm lạnh buốt cuồn cuộn cuốn cơ thể bọc giáp XL của anh va đập liên tục vào vách đá đường hầm tối tăm hẹp hòi. May mắn thay, chiếc giáp silver XL quá rộng thùng thình bám đầy bùn đất khô và chiếc chảo gang rỉ sét móp méo đeo sau mông đã hoạt động như một lớp đệm bảo vệ mềm mại, hấp thụ toàn bộ chấn động vật lý, giúp cơ thể phàm nhân của anh không bị vỡ vụn dưới áp lực nước.
Đột nhiên, dòng nước ngầm dốc ngược lên phía trên một khe nứt dốc đứng. Áp lực nước cực mạnh đẩy vút cơ thể Lối bay thẳng lên cao.
*PHÙNG!!!*
Lối ngoi đầu lên khỏi mặt nước, miệng há to hết cỡ hít lấy hít để bầu không khí lạnh buốt biên cương. Anh ho sặc sụa, phun ra hàng ngọc nước hồ đắng ngắt vị lưu huỳnh và bùn cát bẩn thỉu.
“Khụ khụ... khụ... Ta chưa chết sao? Trời xanh còn thương phàm nhân nhát gan này!”
Lối lóng ngóng bám chặt lấy những phiến đá vôi bám đầy rêu phong mục nát xung quanh để leo lên bờ. Khi đôi bàn chân (một chân ấm tất gấu chân phải trần dính bùn lạnh buốt) chạm vào nền đất cứng, anh thở phào nhẹ nhõm nằm vật ra thở hồng hộc.
Nhưng khi Lối vuốt vội lớp nước hồ bẩn thỉu trên mặt và nghiêng đầu nhìn lệch bốn mươi lăm độ sang trái để nhìn đường, ánh mắt anh lập tức hóa đá hoàn toàn.
Anh nhận ra mình vừa ngoi lên từ một Giếng Nước Cổ Hoang Phế đóng đầy băng tuyết vĩnh cửu. Xung quanh anh không phải là thung lũng sương mù quen thuộc của Hổ Phù Quân, mà là một khu doanh trại khổng lồ bọc thép kiên cố, đầy rẫy những cột cờ thêu hình khiên sắt đen rực lửa của Thiết Giáp Tộc.
Ở phía xa xa, hàng vạn chiến binh Thiết Giáp Tộc mặc giáp nặng đầy gai nhọn đang tuần tra rầm rộ, tiếng vó ngựa kỵ thú gầm rú vang dội rền vang cả mặt đất đóng băng.
Lối run cầm cập, mồ hôi lạnh rỉ ra hòa vào nước hồ ướt sũng toàn thân. Anh hoảng hốt nhận ra, nhờ cú nhảy hồ vớt khoai lang ảo ảnh dại dột, anh đã lẳng lặng đi xuyên qua lòng núi đá biên giới bằng đường hầm ngầm, và hiện tại... đang đứng đơn thương độc mã ngay sau lưng phòng tuyến phòng ngự chính kiên cố nhất của quân địch!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!