Thác Nước Ngược Và Cú Bay Lên Đỉnh Núi Thoát Thân
Bóng tối sâu thẳm dưới lòng Đền Thần Không Danh Tánh dần thưa thớt khi mười vạn đại quân viễn chinh của Hổ Phù Quân lầm lũi hành quân dọc theo tiếng nước chảy rì rầm dưới khe đá. Phan Lạc Lối đi đầu hàng ngũ, hay nói chính xác hơn, anh đang bị mười vạn đôi mắt sùng bái tột độ phía sau đẩy đi.
Cái cảm giác “nửa nóng nửa lạnh” dưới chân lúc này đang hành hạ thể xác phàm nhân của anh một cách tàn nhẫn. Chân trái xỏ trong chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp của Hùng Đại dâng tặng, tỏa ra luồng nhiệt lượng dịu nhẹ sảng khoái; trong khi chân phải đi giày rách, bên trong là Đôi tất may mắn 'Bình An' màu đỏ thêu nhầm chữ 'Binh Đao' dính đầy bụi đá vôi trắng xóa, lạnh buốt đến mức các ngón chân cứng đờ.
Chưa dừng lại ở đó, chiếc Mũ bảo hiểm lệch mắt quá khổ của anh, sau khi được thợ rèn Thiết Quai Hàm gia cố thêm một cục sắt đen nặng trịch bên trái thái dương, cứ liên tục trì nặng xuống. Sức nặng của cục sắt khiến đầu Lối luôn phải nghiêng một góc bốn mươi lăm độ sang trái để giữ thăng bằng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn bên mắt phải. Anh chỉ còn có thể dùng con mắt trái còn lại để dòm dẫm từng bước đi lảo đảo trên nền đá trơn trượt.
“Trời ơi là trời... Chiếc la bàn gia bảo bẻ cong định vị của ta đã rơi xuống khe nứt địa chất mất rồi.” – Lối thầm khóc ròng rã trong lòng, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt.
Tiếng thở dài của anh vang vọng trong mật đạo tối tăm, ngay lập tức khiến Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết và Lục Trận Pháp đi sát phía sau giật mình kinh hãi. Thiết Huyết vội vàng tiến lên một bước, cúi đầu cung kính hỏi:
“Thiếu tướng Phan Lối anh minh! Tiếng thở dài của ngài chứa đựng nỗi sầu muộn vô biên của bậc hiền triết lo trước nỗi lo thiên hạ. Có phải ngài đang cảm nhận thấy mạch linh khí ngầm phía trước có dị biến?”
Lối nghiêng đầu nhìn lệch bốn mươi lăm độ sang trái, gương mặt đơ cứng không chút cảm xúc do Kháng áp lực tinh thần tự động kích hoạt trước sự đeo bám của Thiết Huyết. Anh thều thào bằng giọng mơ hồ Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp:
“Ừm... Đi tìm nước... Ta tự đi...”
Thực chất, Lối chỉ muốn tìm một cái cớ để tách khỏi đại quân. Anh nghĩ bụng, nếu cứ bị mười vạn người này vây quanh gác đêm 24/7, anh sẽ không bao giờ tìm được cơ hội lén lút đào ngũ về quê Thanh Bình mở quán khoai nướng mật. Đi tìm nước một mình chính là cơ hội duy nhất để anh lẳng lặng lẻn vào một khe đá nhỏ rồi biến mất.
“Sư phụ muốn đơn thương độc mã đi thăm dò linh mạch hệ thủy!” – Lục Trận Pháp rùng mình, ánh mắt rực lên sự sùng bái tột đỉnh – “Người không muốn hành tung của mình làm kinh động đến linh mạch ngầm! Chúng tướng tuân lệnh, sẽ hạ quân đóng giữ tại đây chờ lệnh!”
Lối mừng thầm trong lòng, vội vàng dắt con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi khập khiễng bước nhanh vào lối rẽ tối tăm dẫn về phía tiếng nước chảy, bỏ lại mười vạn quân sĩ đang đứng nghiêm chỉnh cúi đầu tiễn biệt.
Nửa canh giờ sau, Lối bước ra khỏi đường hầm tối tăm và hoàn toàn hóa đá trước kỳ quan thiên nhiên hiển hiện trước mắt.
Trước mặt anh là một thung lũng khổng lồ, sâu hoắm dưới lòng đất nhưng lại thông thẳng lên trời xanh qua một khe nứt ngọn núi vĩ đại. Tại trung tâm thung lũng, một dòng nước khổng lồ rộng tới hàng chục trượng không hề chảy xuống, mà do dị biến linh khí hệ thủy cực hạn từ vụ sạt lở đá bẻ gãy địa nhiệt ngầm trước đó, toàn bộ dòng nước đang dốc ngược, phun trào mãnh liệt từ dưới đáy vực sâu lên thẳng đỉnh núi cao chọc trời phía trên.
Đó chính là Thác Nước Ngược.
Những tia nước khổng lồ bắn tung tóe, tạo thành một bức màn sương mù lấp lánh sắc cầu vồng dưới ánh sáng mặt trời le lói rọi xuống từ khe núi. Áp lực nước chảy ngược mạnh đến mức tạo ra những tiếng gầm rú vang dội như hàng vạn con sấm sét đang nổ tung liên hồi. Hơi nước ấm áp từ mạch địa nhiệt bốc lên, hòa quyện với dòng nước lạnh buốt tạo thành một bầu không khí mờ ảo, lung linh nhưng đầy rẫy nguy hiểm.
“Nước dốc ngược lên trời thế này thì làm sao ta múc nước rửa khoai lang nướng được?” – Lối méo mặt nhìn dòng nước cuồn cuộn bay lên cao. Anh dắt ngựa tiến sát lại gần một hồ nước nhỏ nằm ngay dưới chân thác nước ngược, nơi dòng nước xoáy tròn dữ dội trước khi bị lực hấp dẫn dị biến hút ngược lên trời.
Lối ngồi bệt xuống một phiến đá trơn trượt bám đầy rêu mục sát mép nước. Anh thọc tay vào chiếc túi vải canvas rách nát trước ngực, lôi ra củ khoai lang khô nhăn nheo cuối cùng – vật may mắn duy nhất còn sót lại. Anh muốn rửa sạch lớp bụi đá vôi bám trên củ khoai để ăn lót dạ sưởi ấm đan điền phàm nhân đang réo lên vì đói.
Nhưng Lối hoàn toàn không biết rằng, ngay trên vách đá đóng băng đối diện thung lũng, cách anh đúng ba trăm mét, một họng súng tử thần đang âm thầm khóa chặt bóng dáng anh.
Phó tướng địch Thiết Giáp Nhị, với khuôn mặt vẫn còn sưng vù như quả táo do vụ ong đốt ở tập trước, đang nấp sau một bụi thông đóng băng. Gã nghiến răng kèn kẹt, hai bàn tay bọc thép nặng nề gồng lực kéo căng sợi dây cáp của cây cung sắt nặng cần ba người phàm mới kéo nổi.
“Phan Lạc Lối! Tên ma đầu xảo quyệt!” – Thiết Giáp Nhị thì thầm qua kẽ răng, mắt trợn ngược đầy hận thù – “Ngươi dùng tà thuật ong vò vẽ hủy hoại dung nhan của ta, dùng địa chất công chôn vùi năm trăm kỵ binh tinh nhuệ của anh em ta! Hôm nay, ta đã bôi kịch độc vạn năm lên mũi tiễn sắt này. Khoảng cách ba trăm mét, gió biên thùy đang thổi mạnh về phía tả, ta đã tính toán chính xác quỹ đạo rơi. Ngươi chết chắc rồi!”
Nhị điều chỉnh thấu kính đồng trên mắt, khóa chặt tâm tiễn vào giữa ngực bộ giáp silver size XL rộng thùng thình của Lối. Ngón tay gã buông lỏng.
*VÚT!!!*
Mũi tiễn sắt nặng ba cân bọc kịch độc vạn năm xé toạc màn sương mù, phát ra tiếng rít chói tai phóng thẳng về phía Lối với vận tốc kinh hoàng.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lối đang cúi người rửa củ khoai lang khô. Chiếc mũ sắt XL quá nặng lệch hẳn sang bên trái thái dương do cục sắt đen của Thiết Quai Hàm gia cố, đột ngột trượt xuống che khuất hoàn toàn tầm nhìn của anh. Sức nặng bất ngờ làm cổ Lối mỏi nhừ, anh vô thức nghiêng đầu mạnh sang bên trái để tránh chiếc mũ sụp hẳn xuống đất.
Cú nghiêng đầu đột ngột này vô tình kích hoạt Vô Hướng Bộ Pháp trong trạng thái hoảng loạn nhẹ vì mất tầm nhìn.
*PHẬP!!!*
Mũi tiễn độc sắt nặng xé gió lướt sát qua tai phải của Lối chỉ trong một sợi tóc, cắm phập sâu vào phiến đá vôi phía sau, lực mạnh đến mức làm phiến đá nứt toác ra. Tiếng rít gió kinh hoàng dội thẳng vào màng nhĩ phàm nhân của Lối.
“Á! Ma quỷ phương nào bắn lén ta!” – Lối hoảng sợ tột đỉnh, tiếng gầm rú của mũi tên khiến anh giật nảy mình.
Bản năng chạy trốn hoảng loạn bùng phát. Lối vội vàng nhảy dựng lên để chạy trốn, nhưng bàn chân phải đi giày rách dính đầy bùn đất trơn tuột của anh lại giẫm trúng vào một mảng rêu mục nát ướt sũng sát mép hồ nước xoáy.
*VẬP!!!*
Lối mất thăng bằng hoàn toàn. Cú trượt chân ngã sấp mặt Vấp Ngã Đại Pháp kích hoạt. Cơ thể anh đổ nhào ra phía sau, lăn lông lốc hai vòng trên triền đá dốc đứng rồi rơi thẳng tắp vào tâm dòng nước xoáy của Thác Nước Ngược.
“Hả? Hắn chủ động nhảy xuống thác nước ngược để né tránh tiễn?” – Thiết Giáp Nhị đứng trên vách đá đối diện há hốc mồm kinh ngạc, thấu kính đồng suýt nữa rơi khỏi mắt – “Kỹ năng phán đoán quỹ đạo và tốc độ phản ứng không gian này... Quả thực là Vô Hướng Thần Thông!”
Nhị không tin vào mắt mình. Gã vội vàng lắp mũi tiễn thứ hai, định bắn đuổi theo bóng dáng Lối dưới nước.
Nhưng ngay khi cơ thể phàm nhân của Lối vừa chìm vào dòng nước xoáy, lực hấp dẫn dị biến hệ thủy cực mạnh của Thác Nước Ngược lập tức cuốn phăng anh đi. Bộ giáp silver size XL rộng thùng thình bọc đầy không khí bên trong hoạt động giống như một chiếc phao cứu sinh khổng lồ, ngăn không cho Lối bị chìm sâu xuống đáy hồ chết ngạt.
Thay vào đó, áp lực nước khổng lồ dốc ngược lên trời của thác nước bắt đầu đẩy cơ thể Lối bay vút lên cao với một tốc độ kinh hoàng.
“MẸ ƠI!!! CỨU CON VỚI!!!”
Lối nhắm nghiền hai mắt, hai tay hai chân khua loạn xạ trong không trung như một con rùa rụt đầu bị ném lên trời. Luồng nước ấm áp từ mạch địa nhiệt bao bọc lấy cơ thể anh, đẩy anh bay xuyên qua màn sương mù lấp lánh sắc cầu vồng của thung lũng. Cảm giác không trọng lực và áp lực nước thổi mạnh vào mặt khiến anh suýt chết ngạt phàm nhân, lồng ngực thắt lại vì hoảng sợ tột độ.
*VÚT... VÚT... VÚT!!!*
Thiết Giáp Nhị điên cuồng bắn liên tiếp ba mũi tiễn độc đuổi theo mục tiêu di động trên trời. Nhưng áp lực nước chảy ngược dốc đứng quá mạnh mẽ và tốc độ bay điên cuồng của Lối khiến mọi mũi tiễn của Nhị đều bị luồng gió thốc ngược thổi lệch hướng hoàn toàn, cắm bừa bãi vào các vách đá đóng băng xung quanh.
“Không thể khóa mục tiêu! Thân pháp quỷ mị của hắn đã dung hợp hoàn toàn vào dòng chảy linh lực của thác nước ngược!” – Thiết Giáp Nhị sụp đổ tinh thần hoàn toàn, gã buông cây cung sắt nặng xuống đất, hai đầu gối run rẩy quỳ sụp xuống tuyết lạnh – “Hắn không dùng linh lực, chỉ dùng trọng lực vật lý để bẻ cong đường tiễn của ta... Phan Lạc Lối, ngài quả thực là bậc thầy kiểm soát chiến trường không gian!”
Cùng lúc đó, ở phía dưới thung lũng, Scout siêu tốc Cao Tốc Độ đang lén bám theo để bảo vệ Lối, vừa chạy đến bờ hồ liền chứng kiến cảnh tượng Thiếu tướng Phan Lối bay vút lên trời xanh như một vị trích tiên đạp gió rẽ sóng.
Cao Tốc Độ há hốc mồm nhìn lên bầu trời mờ sương, đôi giày da thỏ tốc độ dưới chân gã run rẩy kịch liệt:
“Sư... Sư phụ... Người không dùng kiếm ý, không dùng dịch chuyển trận pháp, chỉ bằng một cú trượt chân phàm trần đã có thể ngự thủy bay lên đỉnh núi vạn trượng! Thần thông túc tích bộ này quả thực đã đạt đến cảnh giới tối cao mà Lạc Dao Tiên Cô từng nhắc đến!”
***
*BỘP!!!*
Sau gần nửa phút bay lượn hoang mang tột độ trong lòng thác nước dốc ngược, áp lực nước đột ngột giảm mạnh khi dòng thác đạt đến điểm cực hạn trên đỉnh núi. Cơ thể Lối bị hất văng ra khỏi dòng nước ấm, rơi tự do ba mét rồi rơi sấp mặt xuống một thảm cỏ đóng băng mềm mại, dày cộp trên đỉnh núi cao nhất biên giới.
Đó chính là Đỉnh Cô Độc.
Lối nằm bất động trên thảm cỏ đóng băng suốt năm phút đồng hồ để hoàn hồn, toàn thân ướt sũng như chuột lột dưới trời đông lạnh giá. Chân trái đi tất da gấu xám vẫn còn chút ấm áp, nhưng chân phải đi tất đỏ rách dính bụi rêu mục của anh đã lạnh buốt đến mức mất cảm giác. Anh ho sặc sụa, phun ra mấy ngụm nước ấm ấm bám đầy vị rêu suối ngọt lịm.
Lối mệt mỏi lê lết thân xác phàm nhân ngồi dậy, đưa tay đẩy chiếc mũ bảo hiểm XL lệch sang một bên để nhìn rõ xung quanh.
Gió bão tuyết gầm thét dữ dội thổi qua đỉnh núi đá vôi dốc đứng trống trải. Lối run rẩy bò sát lại gần mép vực thẳm dốc đứng nhìn xuống dưới thung lũng sâu thẳm vạn trượng mờ sương phía dưới.
Qua màn sương muối mờ ảo và những bông tuyết rơi dày đặc, Lối ngơ ngác nhìn thấy mười vạn đại quân viễn chinh của mình cùng ba xe khoai lang mật nướng của tạp dịch Hùng Đại... trông nhỏ xíu như những con kiến đen đang nhốn nháo di chuyển dưới lòng thung lũng xa xôi.
“Trời ơi... Ta bị thác nước cuốn bay lên đỉnh ngọn núi chết tiệt này rồi...”
Lối thầm khóc ròng rã, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhem nhuốc bám đầy bụi đá vôi và mạng nhện ướt sũng nước.
Anh hoàn toàn mù hướng, không có la bàn lỗi kim định mệnh bên mình, xung quanh chỉ có gió bão tuyết gầm thét dữ dội và vách đá dốc đứng vạn trượng không có lối đi xuống. Anh đã hoàn toàn bị cô lập một mình trên đỉnh núi cao đóng băng, trong khi mười vạn quân sĩ của anh vẫn đang ở tít dưới thung lũng xa xôi chờ đợi mệnh lệnh hành quân của Thiếu tướng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!