Nhạc nềnHarvest6

Đền Thờ Hoang Phế Và Bức Tượng Thần Đá Đổ Cản Truy Binh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối sâu thẳm của Mộ Cổ Vô Danh giống như một cái miệng khổng lồ của loài cự thú cổ đại, nuốt chửng mười vạn đại quân viễn chinh của Hổ Phù Quân vào lòng đất. Phan Lạc Lối ghì chặt dây cương con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi, cơ thể phàm nhân của anh run lên bần bật theo từng nhịp bước chân ngựa. Tiếng rên rỉ u uất, đầy oán hận của sát thủ Ma Ảnh bị gãy chân ở bệ thờ phía sau vẫn còn văng vẳng bên tai Lối, qua lớp sương muối lạnh buốt của lòng đất, nghe không khác gì tiếng quỷ đói đòi mạng.


“Chạy mau! Có ma thật rồi! Đừng ngoảnh đầu lại!”


Lối gào thét thảm thiết trong tâm trí, gương mặt nhem nhuốc bọc đầy bụi đá vôi trắng xóa và mạng nhện rêu phong méo xệch đi vì sợ hãi. Chiếc mũ bảo hiểm XL quá rộng thùng thình, đắp thêm cục sắt đen nặng trịch bên thái dương trái do Thiết Quai Hàm gia cố, nặng nề sụp xuống che kín mít mắt phải của anh. Để nhìn đường, Lối buộc phải nghiêng đầu một góc bốn mươi lăm độ sang trái, tạo thành một tư thế chạy trốn quỷ dị vô cùng.


Dưới chân anh, trạng thái “nửa nóng nửa lạnh” càng lúc càng hành hạ thể xác phàm nhân. Chân trái xỏ trong chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp của Hùng Đại dâng tặng tỏa ra luồng nhiệt lượng dịu nhẹ; trong khi chân phải lại xỏ vào chiếc giày rách lạnh buốt dính đầy bùn đất đông cứng. Lối khóc không ra nước mắt, chỉ biết cắm đầu thúc ngựa chạy tháo mạng theo trực giác mù đường bẩm sinh của mình.


“Sư phụ! Chờ chúng con với!”


Lục Trận Pháp và Vương Dũng Mãnh vội vã dẫn đầu đội vệ binh trung hợp lao theo phía sau. Cục bướu to đỏ chót nổi giữa trán trọc lóc của Dũng Mãnh lấp lánh dưới ánh đuốc, trông như một ngọn đèn chỉ đường đầy cuồng nhiệt. Phía sau họ, Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết tay nắm chặt huyết thương, dẫn dắt mười vạn đại quân bọc thép hành quân tốc độ cao xuyên qua các lối rẽ tối tăm của mộ cổ.


Sau gần nửa canh giờ chạy trốn hoảng loạn, không gian tối tăm của mật đạo đột ngột mở rộng. Trước mắt họ hiện ra một sảnh điện khổng lồ dưới lòng đất, được sưởi ấm bởi những dòng khí nóng dịu nhẹ rò rỉ từ các mạch địa nhiệt ngầm sâu trong khe đá. Giữa sảnh điện âm u, sương muối mờ ảo bao phủ lấy một công trình kiến trúc cổ kính, hoang phế đầy rêu phong.


Đó chính là Đền Thần Không Danh Tánh.


Ngôi đền hoang phế này được xây dựng bởi một bộ tộc mù đường cổ đại từ ngàn năm trước để tôn vinh vị thần bảo hộ đi lạc của họ. Toàn bộ đền thờ được dựng bằng những khối đá vôi khổng lồ đã mục nát, xung quanh bám đầy rêu xanh và những dải mạng nhện khổng lồ rủ xuống như những tấm rèm tang tóc. Ngay giữa sảnh chính của đền thờ là một bức tượng thần đá khổng lồ cao tới mười trượng, tạc hình một vị thần đeo băng che mắt, tay cầm một chiếc gậy dò đường bằng đá mục. Bệ đỡ của bức tượng thần đá cổ rêu phong này đã bị nứt nẻ nghiêm trọng do thời gian và những chấn động địa chất ngầm.


Lối ghìm ngựa lại trước thềm đền hoang, cơ thể mỏi mệt rã rời. Anh nhìn quanh ngôi đền tối tăm đầy mạng nhện, lòng tràn ngập một nỗi sầu muộn vô biên.


“Trời ơi... Ta mất chiếc la bàn gia bảo rồi! Giờ làm sao định vị để chạy trốn ngược hướng đây?”


Lối thầm khóc ròng rã. Chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim định mệnh của anh đã bị rơi xuống khe nứt địa chất sâu hoắm ở sảnh bệ thờ trước đó. Không có nó, chứng mù đường cực hạn của anh sẽ khiến anh vĩnh viễn bị kẹt trong ngôi mộ cổ này cùng mười vạn quân sĩ.


“Thiếu tướng Phan Lối anh minh!”


Triệu Thiết Huyết bước tới, quỳ sụp xuống thềm đá vôi đầy bụi bặm trước mặt Lối, giọng nói run rẩy vì cảm động tột đỉnh:


“Chúng tướng quả thực bái phục mưu lược của ngài! Ngoài kia bão tuyết kỷ lục đang đóng băng toàn bộ biên giới, nhưng ngài lại tính toán chính xác mạch địa nhiệt ngầm ẩn giấu dưới Đền Thần Không Danh Tánh này để hạ trại trú ẩn! Nơi đây không chỉ ấm áp, tránh được gió tuyết, mà địa hình hiểm trở của mộ cổ còn là lá chắn tự nhiên ngăn chặn mọi đợt tập kích của Thiết Giáp Tộc! Ngài quả thực là bậc chiến thần mưu tính thiên địa!”


Phan Lạc Lối nghiêng đầu nhìn lệch bốn mươi lăm độ sang trái do chiếc mũ sắt che mắt, gương mặt đơ cứng không chút cảm xúc. Kháng áp lực tinh thần của anh tự động kích hoạt do nỗi sợ hãi tột cùng trước ma quỷ và sự bất lực trước hoàn cảnh, khiến anh tỏa ra một khí trường áp chế tinh thần cực mạnh.


Lối rùng mình một cái do chân phải đi giày rách bị nhiễm lạnh, mồ hôi lạnh rỉ ra trên mặt đơ cứng. Điệu bộ run rẩy nhẹ này lọt vào mắt Thiết Huyết, ngay lập tức được giải mã thành Sát Khí Lạnh Thấu Xương của một tuyệt thế sát thủ đang tích tụ năng lượng.


“Ừm... Toàn quân... hạ trại...” – Lối thều thào bằng giọng mơ hồ ngắn gọn Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp để che giấu việc mình đang run cầm cập vì lạnh.


“Tuân lệnh Tổng chỉ huy!”


Thiết Huyết hét lớn, vội vã lui xuống truyền lệnh. Mười vạn đại quân lập tức tỏa ra khắp sảnh điện đền hoang, nhóm lên những đống lửa sưởi ấm bằng gỗ mục và củi khô nhặt được dọc đường. Không khí ấm áp từ các mạch địa nhiệt nhanh chóng xua tan cái lạnh buốt xương của bão tuyết bên ngoài.


Lối bước xuống lưng ngựa, lê lết bước chân một chân ấm một chân lạnh tiến vào sát bệ thờ của bức tượng thần đá khổng lồ. Anh ngồi bệt xuống thềm đá đầy bụi bặm, dựa lưng vào bệ đỡ nứt nẻ của tượng thần để tìm chút cảm giác an toàn. Để giữ ấm đôi bàn chân phàm thể, Lối tháo chiếc giày rách bên chân phải ra, để lộ Đôi tất may mắn 'Bình An' màu đỏ thêu nhầm chữ 'Binh Đao' bám đầy bụi đá vôi trắng xóa.


“Vô Niệm Thiền Sư từng bảo chiếc gậy tre gõ trúng đá sẽ định tâm... Nhưng giờ ta đến gậy tre cũng mất, la bàn cũng rơi, đôi tất may mắn của cô tổ tặng thì bốc mùi hôi hám bẩn thỉu thế này...”


Lối thở dài thườn thượt Vô Vi Thở Dài đầy sầu muộn, đưa tay vuốt ve đôi tất đỏ rách ngón chân.


Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh buốt mang theo sương muối đột ngột thốc vào từ lối vào duy nhất của đền hoang. Cơn gió thổi tung lớp bụi bặm tích tụ vạn năm trên những dải mạng nhện khổng lồ rủ trên bức tượng thần đá cổ rêu phong ngay trên đầu Lối.


Một đám bụi xám xịt khổng lồ kèm theo vô số sợi tơ mạng nhện mục nát rơi xuống như mưa, bao phủ toàn bộ khuôn mặt và chui tọt vào mũi Lối.


“Á... Ngứa... Ngứa quá...”


Mũi Lối ngứa ngáy dữ dội, một cảm giác kích thích cực mạnh chạy thẳng lên đại não phàm nhân của anh. Lối hít hơi thật sâu vào lồng ngực phàm nhân để chuẩn bị hắt hơi. Cơ thể anh run bần bật liên tục, hai mắt trợn ngược thất thần, mồ hôi lạnh tuôn ra ròng ròng.


Nhìn thấy cảnh tượng Thiếu tướng Phan Lối đột ngột đứng bật dậy cạnh tượng thần, lồng ngực phồng lên xẹp xuống dữ dội, cơ thể run rẩy phát ra Sát Khí Lạnh Thấu Xương cực kỳ đáng sợ, Lục Trận Pháp đứng gần đó liền kinh hãi hét lớn:


“Toàn quân chú ý! Sư phụ đang vận chuyển tuyệt thế nội công! Khí trường áp chế thiên địa đang bùng phát! Mau lùi lại bảo vệ pháp trận!”


Vương Dũng Mãnh và Triệu Thiết Huyết nghe vậy liền biến sắc, vội vàng rút vũ khí chắn trước hàng vạn binh sĩ đang ngơ ngác, ánh mắt rực lên sự sùng bái tột đỉnh trước “uy áp thần thánh” của chủ soái.


***


Trong khi đó, ở phía bên ngoài lối vào duy nhất của Đền Thần Không Danh Tánh, một mối nguy hiểm chí mạng đang âm thầm tiếp cận.


Ma Ảnh, sát thủ bóng đêm hàng đầu của Ám Ảnh Các, sau khi bị gãy cổ chân phải do dẫm phải la bàn lỗi của Lối ở sảnh bệ thờ trước, đã điên cuồng dùng ma lực bóng tối để áp chế cơn đau. Gã khập khiễng lê lết bước chân rỉ máu, dẫn dắt một toán mười tên sát thủ Thiết Giáp Tộc tinh nhuệ bọc thép bám theo vệt nước rò rỉ từ bình tông của Lối.


“Hừ, tên Phan Lạc Lối kia chắc chắn đang trốn trong ngôi đền hoang phế phía trước!”


Ma Ảnh nghiến răng kèn kẹt, gương mặt gầy gò méo xệch đi vì đau đớn và hận thù tột độ:


“Hắn cố tình dùng la bàn bát quái Thiết Giáp Thạch để bẫy gãy chân ta, hủy hoại độn thuật của ta! Nhưng hắn không ngờ Ám Ảnh Các chúng ta sở hữu ‘Ma ảnh liên hoàn trận’! Hôm nay, dù có phải trả giá bằng cả đan điền, ta cũng phải chém đầu hắn để rửa mối nhục ngàn năm cho Thống soái Cáp Đồ!”


Mười tên sát thủ Thiết Giáp Tộc vung cặp dao găm hắc diệu thạch sáng loáng, di chuyển không tiếng động trong sương muối bão tuyết, áp sát lối vào hẹp bằng đá vôi duy nhất dẫn vào sảnh điện đền hoang. Chúng rút kiếm chuẩn bị xông vào đột kích, kết liễu mạng sống của tên phàm nhân nhát gan Phan Lạc Lối.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc mũi kiếm đen nhọn hoắt của Ma Ảnh vừa chạm vào thềm đá lối vào đền thờ, bên trong sảnh điện đột ngột vang lên một tiếng động kinh hoàng.


Phan Lạc Lối đứng cạnh bệ thờ bức tượng thần đá khổng lồ, lồng ngực phồng to hết cỡ, gương mặt đơ cứng trắng bệch vì ngứa mũi tột đỉnh. Anh không thể nhịn được nữa. Bản năng sinh học phàm nhân bùng nổ ở cảnh giới cao nhất.


“HẮT... XÌ... CHUZZZZ!!!”


Đó không phải là một cú hắt hơi bình thường, mà là tiếng nổ vang dội của một phàm nhân bị dị ứng bụi mạng nhện vạn năm tích tụ. Luồng hơi cực mạnh phóng ra từ miệng và mũi Lối tạo thành một áp lực gió cực lớn, thổi bay toàn bộ lớp bụi đá trắng xóa xung quanh sảnh điện tạo thành một đám mây mù mịt.


Tiếng hắt hơi vang dội như tiếng sấm nổ ngang tai chấn động toàn bộ sảnh điện cổ kính.


Sự rung động vật lý cực mạnh từ cú hắt hơi truyền thẳng vào bệ đỡ đá vôi vốn đã bị rạn nứt nẻ nghiêm trọng của bức tượng thần đá khổng lồ mười trượng. Những vết nứt ngầm dưới chân tượng thần đột ngột vỡ toác ra dưới lực chấn động vật lý ngẫu nhiên.


*RẮC... RẮC... RẦM!!!*


Bệ đỡ đá vôi sụp đổ hoàn toàn. Bức tượng thần đá khổng lồ nặng tới hàng chục tấn, mất đi trọng tâm, nghiêng hẳn sang một bên rồi đổ sụp xuống phía lối vào duy nhất của đền hoang với một vận tốc kinh hoàng.


“Cái gì? Trận pháp sụp đổ địa hình!”


Ma Ảnh đứng ở lối vào vừa định vung đao đột kích, liền kinh hãi nhìn thấy bức tượng đá khổng lồ mười trượng đổ ập xuống ngay trước mắt mình.


*UỲNH!!!*


Bức tượng thần đá khổng lồ đổ sập chắn ngang toàn bộ lối vào duy nhất của Đền Thần Không Danh Tánh, tạo thành một bức tường đá kiên cố dày tới ba trượng, chặn đứng hoàn toàn lối đi.


Toán sát thủ Thiết Giáp Tộc đi đầu bị bức tượng đá khổng lồ đè bẹp dí dưới đống đổ nát, chết thảm hại không kịp ngáp một tiếng. Ma Ảnh may mắn đứng phía sau, nhưng cú chấn động cực mạnh hất văng gã bay ngược ra ngoài thung lũng dốc đá đóng băng, rơi sầm xuống lớp tuyết dày dưới trời bão tuyết lạnh cực hạn.


“Không... Không thể nào... Hắt hơi... Hắt hơi mà phá hủy được cả kiến trúc ngàn năm để tạo bẫy địa hình... Phan Lạc Lối... ngài quả thực không phải là người...”


Ma Ảnh nằm quằn quại trong tuyết lạnh, đan điền ma lực bị chấn động sụp đổ hoàn toàn, gã khóc ròng rã trong sự bất lực tột cùng trước khi bị bão tuyết đóng băng khóa chặt cơ thể.


Bên trong sảnh điện đền hoang, bụi đá vôi bay mù mịt che khuất tầm nhìn. Mười vạn binh sĩ Hổ Phù Quân đứng đơ người kinh ngạc, không ai dám thở mạnh.


Khi bụi đá dần lắng xuống, lộ ra bức tường đá khổng lồ chặn đứng lối vào, Lục Trận Pháp liền quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu khóc lóc thảm thiết vì sùng bái tột đỉnh:


“Sư phụ! Người quả thực là Đấng Vô Tri Sáng Thế hạ phàm! Chỉ bằng một tiếng hắt hơi thi triển ‘Vô Vi Sát Ý’, người đã bẻ gãy toàn bộ mạch linh khí núi đá, mượn sức nặng ngàn cân của tượng thần để phong tỏa hoàn toàn tử môn, chặn đứng mọi toán sát thủ truy binh của Thiết Giáp Tộc bên ngoài! Kế hoạch phòng ngự ngẫu nhiên địa hình này quả thực đã vượt ngoài mọi quy luật binh pháp cổ điển!”


Sử gia quân đội Tạ Mưu Lược đứng bên cạnh, hai tay run rẩy cầm bút lông ngỗng, điên cuồng ghi chép vào cuốn sổ da dê chống nước:


*“Ngày thứ mười hai sau khi tòng quân, tại Đền Thần Không Danh Tánh, Thiếu tướng Phan Lối đối mặt với sát cơ rình rập của Ám Ảnh Các. Ngài không cần rút kiếm, chỉ nghiêng đầu nhìn lệch bốn mươi lăm độ, phát ra một tiếng thở dài sầu muộn rồi hắt hơi một tiếng chấn động thiên địa. Bức tượng thần đá cổ rêu phong sụp đổ, chặn đứng cửa đền cản sạch truy binh, nhốt địch thủ dưới bão tuyết đông cứng chết thảm. Đây chính là chiêu thức ‘Vô Vi Thần Hắt’ đi vào lịch sử quân giới!”*


Phan Lạc Lối lúc này đang ngồi bệt dưới thềm đất bẩn thỉu, hai tay ôm lấy chiếc mũi đỏ ửng vì dị ứng bụi mạng nhện, nước mắt nước mũi phàm nhân chảy ròng ròng trên mặt nhem nhuốc trắng xóa.


Anh nhìn bức tường đá khổng lồ chặn đứng lối ra duy nhất của ngôi đền hoang phế, trong lòng tràn ngập một nỗi tuyệt vọng, cay đắng tột cùng tột độ.


*“Vô Vi Thần Hắt cái đầu các ngươi ấy! Ta chỉ là bị dị ứng bụi mạng nhện nên hắt hơi thôi! Giờ thì hay rồi... Tượng đổ chặn sạch lối ra duy nhất rồi! Ta và mười vạn người này bị nhốt chặt dưới lòng đất mộ cổ này rồi! Làm sao ta đào ngũ về quê Thanh Bình trồng khoai lang mật với mẹ ta được nữa hả trời???”* – Lối gào thét thảm thiết trong tâm trí, nước mắt chảy dài thấm đẫm Đôi tất may mắn 'Bình An' màu đỏ dưới chân trần lạnh buốt.


Nhưng đối mặt với mười vạn đại quân đang quỳ rạp dưới đất, đồng thanh hô vang khẩu hiệu “Phan tướng quân vạn tuế! Chiến thần vô hướng vạn tuế!”, Lối chỉ biết nhắm mắt khóc thầm, cam chịu số phận bị trói buộc chặt hơn vào danh vọng quân sự vĩ mô này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!