Nhạc nềnHarvest6

Bản Đồ Lộn Ngược Và Cuộc Di Chuyển Vào Mộ Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù biên cương cuối cùng cũng đóng băng thành những bông tuyết trắng xóa, rơi dày đặc xuống Doanh trại Hổ Phù Quân vào sáng sớm ngày thứ mười hai. Cái lạnh kỷ lục này ập đến nhanh như một cơn ác mộng, vây hãm toàn bộ thung lũng biên cảnh dưới một lớp tuyết dày đến nửa mét. Chân tướng của đợt lạnh thấu xương này, chỉ có một mình Phan Lạc Lối biết rõ trong lòng—đó chính là hậu quả của vụ sạt lở đá kinh thiên động địa tại Đỉnh Cô Độc mấy hôm trước, khi anh vô tình bẩy đổ tảng đá khổng lồ làm bẻ gãy hoàn toàn luồng địa nhiệt ngầm dưới lòng đất.


Đứng ở cổng doanh trại, mười vạn đại quân viễn chinh đang xếp hàng chỉnh tề, người nào người nấy quấn chặt áo choàng quân nhu, run cầm cập dưới làn gió bão rít lên từng hồi gầm rú. Sĩ khí của họ tuy cao ngút trời sau chuỗi chiến thắng “vô tri” của Lối, nhưng thể xác phàm nhân thì không thể chống lại quy luật của thời tiết.


Phan Lạc Lối ngồi trên lưng con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi, bộ dạng trông vừa oai nghiêm vừa thảm hại một cách quỷ dị. Anh khoác trên mình bộ chiến giáp Thiếu tướng màu bạc lấp lánh thêu phượng hoàng lửa do công chúa Triệu Linh Nhi ban tặng, nhưng chiếc mũ bảo hiểm XL quá rộng thì lại lệch hẳn sang bên trái thái dương do cục sắt đen nặng trịch mà thợ rèn Thiết Quai Hàm vừa gia cố thêm hôm qua. Sức nặng của cục sắt đen khiến đầu Lối luôn phải nghiêng một góc bốn mươi lăm độ sang trái để giữ thăng bằng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn bên mắt phải.


Dưới chân Lối, chân trái xỏ trong chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp của Hùng Đại dâng tặng, tỏa ra luồng nhiệt lượng dịu nhẹ sảng khoái; trong khi chân phải lại xỏ vào chiếc giày rách lạnh buốt, tạo thành một trạng thái “nửa nóng nửa lạnh” vô cùng khó chịu.


“Sư phụ, toàn quân đã tập hợp đầy đủ! Chỉ chờ một lệnh xuất quân của người để tiến thẳng lên Tuyết Sơn Quan!”


Vương Dũng Mãnh vác song búa khổng lồ chạy đến dập chân chào, cục bướu to đỏ chót nổi giữa trán trọc lóc của gã vẫn lấp lánh dưới làn tuyết rơi, trông như một thứ huân chương sùng bái tột đỉnh. Đứng bên cạnh gã là Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết và Trận pháp sư trẻ Lục Trận Pháp, cả hai đều đang nhìn Lối với ánh mắt rực lửa kính phục.


Phan Lạc Lối nhìn mười vạn đại quân bọc thép đang đứng chờ mình, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt. Khí lạnh biên thùy tràn vào phổi khiến anh rùng mình, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán nhanh chóng hóa đá.


*“Thần Thức Khai Sáng cái đầu các ngươi ấy! Ta chỉ muốn về quê Thanh Bình trồng khoai lang mật với mẹ ta thôi! Tại sao các ngươi lại bắt ta dẫn mười vạn người này đi nộp mạng ở Tuyết Sơn Quan đóng băng hả trời?”* – Lối gào thét thảm thiết trong tâm trí.


Nhưng đối mặt với mười vạn cặp mắt đang sùng bái nhìn mình, Lối biết mình không thể nói thật. Anh rút từ trong túi áo giáp XL rách nát ra tấm Bản đồ biên giới rách nát do cựu binh Hoàng Trốn Lính vẽ lỗi tặng lại từ ngày đầu nhập ngũ. Tấm bản đồ này bị chuột cắn mất toàn bộ phần trung tâm, chỉ còn lại những lối đi mờ nhạt ở rìa ngoài. Đối với người thường, đây là một phế phẩm vô dụng, nhưng đối với một kẻ đang khao khát đào ngũ và muốn toàn quân rã ngũ như Lối, đây chính là thần khí tối thượng.


“Chúng ta... đi đường này.” – Lối dùng ngón tay dính đầy nhọ nồi lò rèn chỉ thẳng vào một khe núi hẹp, tối tăm khuất sau rặng đá vôi đóng băng bên tay trái, hoàn toàn ngược hướng với con đường đèo chính quy dẫn lên Tuyết Sơn Quan.


Lối lén lút rút chiếc La bàn rỉ sét lỗi kim đã được Thiết Quai Hàm bọc vỏ Thiết Giáp Thạch hình bát quái nặng trịch ra kiểm tra. Kim la bàn chỉ hướng đông—nghĩa là hướng tây thực tế theo Quy Luật Đảo Ngược La Bàn. Lối thầm tính toán: *“Con đường đèo chính quy chắc chắn có trạm gác và quân chủ lực giám sát. Ta dẫn mười vạn người này đi vào cái khe núi cụt tối tăm phía tây kia, đi chừng nửa ngày không có lối ra, toàn quân chắc chắn sẽ kiệt sức, nản chí rồi tự động rã ngũ giải tán. Lúc đó, ta chỉ việc lẻn trốn về quê là xong!”*


Nghĩ đến kế hoạch đào ngũ hoàn hảo này, khóe miệng Lối co giật nhẹ tạo thành một nụ cười đắc ý.


Thế nhưng, Lục Trận Pháp đứng bên cạnh vừa nhìn thấy khe núi Lối chỉ, liền giật nảy mình, đôi mắt rực sáng lên sự sùng bái cuồng nhiệt. Gã lập tức chắp tay dập đầu, giọng run rẩy đầy kinh ngạc:


“Sư phụ! Người quả thực là bậc đại trí giả vô vi! Khe núi kia chính là lối vào thung lũng dẫn đến cấm địa Mộ Cổ Vô Danh hoang vắng! Nơi đó quanh năm bị phong ấn dưới lòng đất, địa hình hiểm trở đầy sương muối, nhưng lại là mạch địa nhiệt ngầm duy nhất tránh được bão tuyết kỷ lục ngoài kia! Tuyết Sơn Quan đang bị Băng Vũ tộc mai phục bằng ảo ảnh trận pháp trên đường đèo chính quy, họ chắc chắn nghĩ chúng ta sẽ đi đường đó. Sư phụ lại chọn con đường thọc sâu xuyên qua lòng đất Mộ Cổ Vô Danh để bypass toàn bộ phòng tuyến địch! Kế sách ‘man thiên quá hải’ này quả thực đã đạt đến cảnh giới tối cao!”


Triệu Thiết Huyết nghe xong cũng đỏ hoe mắt vì cảm động, gã quỳ sụp xuống tuyết lạnh, dập đầu một cái rầm:


“Thiếu tướng Phan Lối anh minh! Chúng tướng ngu muội, suýt nữa đã dẫn quân vào bẫy mai phục của Băng Vũ tộc trên đèo! Ngài thầm lặng chịu đựng cái lạnh, dùng bản đồ rách để thử thách nhãn lực của chúng hạ quan, lại dùng la bàn lỗi để bẻ cong thiên cơ! Chúng tướng nguyện thề chết trung thành, theo ngài tiến vào Mộ Cổ Vô Danh!”


“Uống... uống khoai... à không, xuất phát...” – Lối thều thào, mắt trợn ngược đầy bất lực. Anh muốn gào lên rằng anh chỉ đi lạc tìm đường trốn, nhưng tiếng reo hò “Phan tướng quân vạn tuế! Chiến thần vô hướng vạn tuế!” của mười vạn quân sĩ đã át đi tất cả.


Đoàn quân viễn chinh rầm rộ chuyển hướng, lẳng lặng tiến vào khe núi hẹp tối tăm. Gió bão tuyết bên ngoài gầm thét dữ dội, nhưng ngay khi bước vào thung lũng dẫn đến Mộ Cổ Vô Danh, nhiệt độ đột ngột ấm áp hơn nhờ luồng khí nóng rò rỉ từ các vết nứt địa chất ngầm dưới lòng đất. Sương muối mờ ảo bao phủ khắp nơi, tạo nên một bầu không khí u ám, ma mị tột đỉnh.


***


Cách đội hình tiên phong của Hổ Phù Quân không xa, ẩn mình dưới bóng tối của những tảng đá vôi đóng băng, một làn khói đen mờ ảo đang lướt đi không tiếng động.


Đó chính là Ma Ảnh – sát thủ bóng đêm hàng đầu của Ám Ảnh Các biên thùy. Gã mặc bộ đồ da đen ôm sát người, cơ thể mờ ảo như hòa làm một với bóng tối dưới ánh trăng mờ. Ma Ảnh nhận được mật lệnh tối cao từ Thống soái Thiết Giáp Cáp Đồ, thề phải lấy đầu Phan Lạc Lối để rửa mối thục nhục nhã tại suối nước nóng và vụ sạt lở đá ở Đỉnh Cô Độc.


Ma Ảnh khinh bỉ nhìn mười vạn quân sĩ đang lóng ngóng di chuyển vào khe núi tối. Gã liếm đôi môi mỏng lạnh lùng, tay nắm chặt cặp dao găm Ma Ảnh làm từ đá hắc diệu thạch tỏa ra sát khí lạnh thấu xương:


*“Hừ, tên Phan Lạc Lối kia chỉ là một tên phàm nhân may mắn! Thiết Thủ và Cáp Nhĩ bại trận dưới tay hắn hoàn toàn là do chúng quá ngu ngốc, tự dọa mình trước cái bộ dạng giả heo ăn hổ của hắn. Hôm nay, Ma Ảnh ta dùng ‘Ma ảnh độn hình mật pháp’, hòa mình vào bóng tối mộ cổ, không có linh lực dao động, xem hắn dùng cái gì để khóa hồn ta!”*


Ma Ảnh lướt nhẹ như một chiếc lá rụng, lẳng lặng bám sát theo sau Phan Lạc Lối khi đại quân bắt đầu tiến sâu vào lối vào tối tăm của Mộ Cổ Vô Danh.


Lối vào mộ cổ là một cánh cửa đá khổng lồ đã bị sụp đổ một nửa, bên trong tối tăm như hũ nút, đầy rẫy mạng nhện bám bụi và mùi ẩm mốc của đất cát vạn năm. Không khí ngột ngạt lạnh lẽo khiến Lối sợ hãi tột độ. Anh vốn dĩ là kẻ nhát gan sợ ma bẩm sinh, từ nhỏ ở quê Thanh Bình đi chăn bò ban đêm còn phải thắp ba bó đuốc. Giờ đây đi đầu dẫn đường vào ngôi mộ cổ của một vị tướng thời xưa, tim Lối đập loạn xạ như trống trận.


“Ma... có ma không nhỉ?” – Lối run rẩy lẩm nhẩm, tay vô thức rút thanh kiếm gỗ cũ kỹ khắc bùa hộ mệnh nhạt nhòa đeo bên hông ra khua khoắng bừa bãi trước mặt để xua đuổi dơi và mạng nhện bám vào mặt.


Chiếc mũ bảo hiểm XL lệch mắt đắp thêm sắt đen nặng trịch bên trái khiến Lối không thể nhìn thẳng. Anh phải nghiêng hẳn đầu sang trái, bước đi lảo đảo lệch hướng bốn mươi lăm độ sang bên trái để tránh vấp phải những bệ đá nhô lên trên sàn mộ bẩn thỉu. Bộ dạng đi đứng quỷ dị, khua gậy khua kiếm bừa bãi của anh dưới ánh lửa đuốc mờ ảo trông giống hệt như một vị đại sư đang thi triển bộ pháp phong thủy vô song.


Ma Ảnh ẩn mình trên xà đá cổ ngay phía sau gáy Lối, ánh mắt gã híp lại đầy cảnh giác:


*“Bộ pháp quỷ mị thật! Hắn đi lảo đảo nghiêng ngả, thanh kiếm gỗ khua bừa bãi kia trông thì vô hại nhưng thực chất lại luôn quét trúng vào những góc chết của bóng tối, chặn đứng mọi quỹ đạo đột kích của ta! Thảo nào Thiết Thủ lại bảo hắn sở hữu ‘Tâm Nhãn Khóa Hồn’! Hắn đang cố tình dùng gậy tre khua cỏ để dụ ta ra tay trước!”*


Sự tự dọa mình của sát thủ bóng đêm bắt đầu vận hành ở mức tối đa. Ma Ảnh nín thở, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, kiên nhẫn chờ đợi một sơ hở thực sự của Lối khi anh đi qua sảnh bệ thờ cổ tối tăm phía trước.


Sảnh bệ thờ cổ hiện ra dưới ánh đuốc lập lòe, rộng lớn và đầy những cột đá vôi khổng lồ bị nứt nẻ. Giữa sảnh là một bệ thờ đá cổ kính bám đầy bụi bặm và mạng nhện vạn năm.


Lối đi đến gần bệ thờ, bỗng nhiên chân phải đi giày rách lạnh buốt giẫm phải một phiến đá vôi trơn trượt bám rêu mục. Cái lạnh từ giày truyền thẳng vào chân khiến Lối giật nảy mình, cơ thể phàm nhân mất thăng bằng hoàn toàn. Kỹ năng Vấp Ngã Đại Pháp tự động kích hoạt.


“Ối mẹ ơi!”


Lối hét lớn một tiếng phàm nhân nhút nhát, người nghiêng hẳn sang một bên, hai tay khua loạn xạ trên không trung để tìm chỗ bám. Cú mất đà dữ dội làm rách toạc đường chỉ khâu vốn đã yếu của túi áo giáp XL bên hông.


*Keng... Cạch!*


Chiếc La bàn rỉ sét lỗi kim bọc vỏ Thiết Giáp Thạch nặng trịch hình bát quái tuột khỏi túi áo giáp, rơi tự do xuống sàn đá vôi phẳng lặng đầy bụi bặm của mộ cổ, lăn lông lốc ra phía sau.


Đúng vào khoảnh khắc Lối ngã nhào ra phía trước, Ma Ảnh nấp trong bóng tối cột đá nghĩ rằng thời cơ ngàn năm có một đã đến. Gã lướt vút ra như một tia chớp đen, cặp dao găm Ma Ảnh nhắm thẳng vào gáy Lối đâm xuống.


Thế nhưng, quỹ đạo lao xuống tốc độ cao của Ma Ảnh lại trùng khớp hoàn hảo với vị trí chiếc la bàn lỗi kim vừa rơi xuống lăn trên sàn đá.


*Vút... Trượt!*


Lòng bàn chân đi giày da mỏng của Ma Ảnh land trúng ngay vào lớp vỏ bọc Thiết Giáp Thạch tròn trịa, trơn trượt của chiếc la bàn bát quái nặng trịch.


Với vận tốc đột kích cực nhanh của một sát thủ Luyện Khí kỳ tầng 6, cú giẫm chân lên vật thể lăn tròn tròn vật lý này tạo ra một lực trượt cực mạnh bẻ cong hoàn toàn trọng tâm cơ thể gã.


Ma Ảnh mất thăng bằng hoàn toàn, hai chân văng ngược lên trời trong một tư thế vô cùng thảm hại. Cặp dao găm hắc diệu thạch tuột khỏi tay bay vút lên xà nhà cổ, cắm phập vào gỗ mục.


*RẦM! CỐP!*


Cơ thể Ma Ảnh rơi tự do từ trên không trung xuống, đầu gã đập mạnh một cái “cốp” cực lớn vào cạnh góc nhọn hoắt của bệ thờ đá cổ kính bám rêu. Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến bệ đá vỡ ra một mảnh nhỏ, còn đầu Ma Ảnh thì nổi lên một cục bướu khổng lồ rỉ máu tươi.


Mắt Ma Ảnh trợn ngược lên đầy uất ức, đan điền ma lực bị chấn động mạnh mẽ sụp đổ hoàn toàn. Gã ngã quỵ xuống thềm đá, hai tay ôm lấy cái cổ chân phải vừa bị trẹo khớp lìa ra đau đớn dữ dội, miệng rên rỉ thảm thiết không thành tiếng:


“Á... Hự... Cái... cái bẫy rập gì thế này... Hắn... hắn cố tình làm rơi pháp bảo để bẫy ta... Đả Thần Bổng Pháp... quả thực... quá thâm độc...”


*Xoảng... cộc cộc...*


Chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim sau cú giẫm của Ma Ảnh bị bắn văng ra xa, rơi thẳng xuống một khe nứt địa chất sâu hoắm, tối tăm dưới lòng đất mộ cổ, phát ra những tiếng va chạm nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối vô tận.


Lối lúc này vừa lồm cồm bò dậy từ đống bụi bặm rêu mục, mặt mũi nhem nhuốc trắng xóa bụi đá vôi. Anh nghe thấy tiếng “rầm” và tiếng rên rỉ rùng rợn phát ra từ phía sau bệ thờ tối tăm.


Trong bóng tối âm u của mộ cổ, tiếng rên rỉ đau đớn của Ma Ảnh nghe rợn tóc gáy như tiếng quỷ đói đòi mạng.


“Mẹ ơi! Có ma thật rồi! Chạy mau!”


Lối hoảng sợ tột độ, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh không màng đến việc tìm kiếm chiếc la bàn gia bảo vừa rơi mất, lập tức ôm chặt lấy túi canvas đựng khoai nướng trước ngực, thúc ngựa Xích Thố Lỗi chạy bán sống bán chết về phía con đường mòn tối tăm dẫn sâu vào lòng đất mộ cổ phía trước.


“Phan tướng quân đã ra lệnh! Tiến lên!” – Vương Dũng Mãnh và Triệu Thiết Huyết đứng phía sau thấy Lối chạy tiên phong, liền vung vũ khí dẫn mười vạn quân sĩ rầm rộ lao theo bảo vệ chủ soái, tiếng bước chân giáp sắt va chạm loảng xoảng vang dội làm rung chuyển cả sảnh điện cổ.


Ma Ảnh nằm co quắp dưới chân bệ thờ cổ, ôm cái cổ chân gãy lìa rỉ máu mà khóc ròng rã trong bóng tối. Gã bị bỏ lại phía sau dưới làn sương muối lạnh buốt của mộ cổ, hoàn toàn bất lực nhìn bóng dáng Thiếu tướng Nhân tộc khuất dần vào lòng đất sâu thẳm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!