Thầy Cúng Thiết Giáp Và Lời Nguyền Tiêu Chảy Ngược
Tiếng còi lệnh duyệt binh ngoài lều chỉ huy tạm thời của Hổ Phù Quân càng lúc càng dồn dập, vang lên như tiếng sấm thúc giục sát khí của mười vạn quân sĩ viễn chinh đang xếp hàng chỉnh tề dưới trời tuyết lạnh. Thế nhưng, ở bên trong căn lều da thú xộc xệch, Thiếu tướng tiên phong Phan Lạc Lối hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ âm thanh oai nghiêm nào của quân đội. Lúc này, toàn bộ thế giới của anh đã thu nhỏ lại bằng kích thước của một bãi chiến trường tàn khốc, nơi ruột gan anh đang bị tàn phá dữ dội bởi gói độc dược tự chế.
“Ái chà chà... tổ tiên ơi... bụng con... bụng con sắp nổ tung rồi!”
Phan Lạc Lối nằm co quắp trên chiếc giường gỗ chỉ huy, hai tay ôm chặt lấy cái bụng đang sôi lên sùng sục như nước lèo nồi lẩu dê. Gương mặt anh xanh xao tái mét, đôi môi thâm tím lại vì tác dụng phụ của bột cỏ chua biên giới và rễ cây thối mọc trong hang tối. Bộ chiến giáp size XL rộng thùng thình bám đầy bụi đá vôi trắng xóa từ vụ sạt lở Đỉnh Cô Độc giờ đây phồng lên xẹp xuống theo từng nhịp thở dốc đứt quãng của anh. Chiếc mũ bảo hiểm lệch mắt gia cố thêm cục sắt đen nặng trịch bên thái dương trái sụp xuống che kín mít mắt phải, khiến anh chỉ còn có thể trợn ngược con mắt trái còn lại nhìn lên trần lều đầy tuyệt vọng. Chân trái anh xỏ trong chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp của Hùng Đại dâng tặng đang run rẩy giật giật, trong khi chân phải xỏ chiếc giày rách lạnh buốt co quắp lại, tạo thành một bộ dạng thảm hại tột cùng.
Đứng bên cạnh giường, mẹ già Phan Thị hoảng loạn tột độ. Bà lão nông thôn gầy gò không màng đến danh phận Thiếu tướng vĩ đại của con trai, lập tức vác chiếc cối đá giã cua gia bảo nặng hai mươi cân đặt cái “bộp” xuống đất, tay cầm bó nhang nghi ngút khói vừa khóc vừa vái lạy bốn phương:
“Lạy cụ tổ Phan Hữu Hướng vẽ bản đồ ngược, lạy chín phương trời mười phương đất! Thằng Lối nhà con đi lính mới có mười ngày mà sao mặt mũi nó xanh lè như tàu lá chuối thế này? Có phải triều đình bắt nó luyện tà công gì để đi trảm soái Thiết Giáp Tộc không? Cụ tổ ơi cứu mạng con cháu dòng họ Phan với!”
Em gái Phan Tiểu Muội mười hai tuổi má bánh đúc hồng hào cũng khóc thút thít, nhưng đôi mắt sùng bái vẫn không hề giảm bớt. Cô bé ôm khư khư cuốn sổ tay da dê tự chế, miệng lẩm nhẩm:
“Anh hai... anh đang đột phá cảnh giới đúng không? Trong ‘Binh pháp anh hai’ con chép, mỗi lần cao nhân ẩn thế chuẩn bị đại triển thần thông đều phải trải qua quá trình nghịch chuyển đan điền, mặt xanh môi tím thế này... Anh hai cố lên! Mười vạn quân sĩ ngoài kia đang đợi hỏa long của anh bộc phát!”
“Hỏa... hỏa long cái đầu em ấy... anh sắp... đi chầu cụ tổ thật rồi...” – Lối thều thào qua kẽ răng run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng nhọ nồi lò rèn bám trên mặt tạo thành những vệt đen quỷ dị.
Đúng lúc này, rèm lều bị gạt ra một cách vội vã. Y sĩ quân đội Hoa Hụt – lão già râu dài chạm ngực, mắt đeo kính viễn thị dày cộp – lăm lăm cây kim châm cứu to như cái đinh mười phân xông vào. Theo sau là Vệ Binh Giáp mặt vuông chữ điền nghiêm nghị, tay nắm chặt đốc kiếm canh gác gắt gao.
“Tránh ra! Để lão phu kiểm tra!” – Hoa Hụt đẩy gọng kính, ghé sát mặt vào bụng Lối. Lão đặt ba ngón tay run rẩy lên cổ tay Lối để bắt mạch.
Mạch tượng của Lối lúc này đang đập điên cuồng như ngựa hoang dẫm phải đinh, bụng anh phát ra tiếng kêu “ù ù... rầm rầm” vang dội như tiếng sấm mùa hạ. Hoa Hụt giật nảy mình, lùi lại ba bước, gương mặt già nua đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Lão lập tức chắp tay, hướng về phía lều chỉ huy của công chúa Triệu Linh Nhi vái dài một cái, rồi quay sang Vệ Binh Giáp tuyên bố bằng giọng run rẩy đầy sùng kính:
“Trời đất ơi! Đây không phải là bệnh thường! Đây chính là hiện tượng ‘Sát Khí Ngưng Tụ Quá Độ, Linh Lực Nghịch Chuyển Đan Điền’! Thiếu tướng Phan Lối đã đơn thương độc mã trảm soái, bẩy đá chôn vùi năm trăm kỵ binh địch, sát khí tích tụ trong cơ thể phàm nhân của ngài đã đạt đến mức cực hạn! Hiện tại, đan điền của ngài đang tự động vận hành ở tốc độ ngàn vòng một chớp mắt để thanh lọc ma khí biên thùy! Tiếng sấm trong bụng ngài chính là tiếng gầm của chân long hộ thể!”
Nghe lời chẩn đoán vô tiền khoáng hậu của Hoa Hụt, Phan Lạc Lối suýt nữa thì nghẹt thở chết lâm sàng. Anh gào thét thảm thiết trong tâm trí: *“Sát khí cái con khỉ nhà ông! Tiếng sấm trong bụng ta là do bột cỏ chua đang tàn phá ruột non! Ta chỉ muốn đi vệ sinh! Mau cho ta cái xô!”*
Thế nhưng, Vệ Binh Giáp nghe xong thì mắt rực sáng sùng bái tột đỉnh. Gã lập tức dập chân chào, giọng dõng dạc vang dội:
“Rõ! Truyền lệnh của Thiếu tướng Phan Lối! Ngài đang trong trạng thái thiền định tối cao để thanh lọc sát khí thiên địa, cấm tuyệt đối bất kỳ ai tiến vào lều quấy rầy! Buổi duyệt binh sĩ khí tối nay sẽ hoãn lại, toàn quân hạ trại canh gác ba lớp phòng thủ bảo vệ Thiếu tướng bế quan!”
“Khoan... khoan đã...” – Lối cố giơ một tay lên cầu cứu, nhưng cơn đau bụng dữ dội tiếp theo ập đến khiến anh co rúm người lại, tiếng rên rỉ biến thành một tiếng thở dài sầu muộn “Hự...” đầy u uất.
Trong mắt Hoa Hụt và Vệ Binh Giáp, tiếng thở dài đó chính là phong thái của bậc vĩ nhân lo trước nỗi lo của thiên hạ, thầm chấp nhận đau đớn thể xác để bảo vệ toàn quân. Họ vội vã lui ra ngoài, đóng chặt cửa lều, để lại Lối quằn quại trong cơn đau phàm nhân cực hạn.
Ở bên ngoài, Nghiệp Đoàn Khoai Nướng Biên Thùy bắt đầu nhóm những đống lửa tro lớn, nướng hàng vạn củ khoai lang mật Thanh Bình để tiếp tế cho binh lính sưởi ấm dưới đợt lạnh đóng băng biên giới. Mùi khoai nướng ngọt lịm, béo ngậy tỏa ra ngào ngạt, len lỏi qua các khe hở của lều chỉ huy, hòa quyện cùng khói nhang nghi ngút của bà mẹ Phan Thị, tạo nên một bầu không khí kỳ quặc nhất lịch sử quân sự biên cương.
***
Cùng lúc đó, cách Doanh trại Hổ Phù Quân mười dặm về phía bắc, sâu trong một thung lũng sương mù dày đặc quanh năm không thấy ánh mặt trời, sào huyệt ngầm của Tà Thần Giáo Ẩn Dật đang chìm trong một bầu không khí u ám, rùng rợn.
Trên một bục đá vôi đen xì rêu phong, thầy cúng tối cao Oa Oa của Thiết Giáp Tộc đang đứng chuẩn bị nghi lễ nguyền rủa. Oa Oa là một lão già lùn tịt, mặc bộ áo choàng bện bằng da thú và lông chim khổng tước sặc sỡ nhưng bẩn thỉu. Gương mặt lão vẽ những vệt sơn xanh đỏ kỳ dị, tay cầm chiếc gậy đầu lâu gỗ chứa oán khí của yêu thú cấp cao. Xung quanh bục đá, mười hai tế ty bóng đêm mặc đồ đen toàn thân đang quỳ rạp, liên tục tụng niệm những câu thần chú bằng ngôn ngữ cổ quái, âm vang rít lên như tiếng dơi kêu ban đêm.
Đứng dưới bục đá quan sát là Thống soái Thiết Giáp Tộc Cáp Đồ – gã khổng lồ cao hai mét rưỡi bọc trong bộ giáp sắt đen dày cộp đầy gai nhọn. Gương mặt Cáp Đồ lúc này méo mó vì căm hận, gáy cổ vẫn còn dán một miếng cao dán thảo dược lớn do cú rơi tự do đè ngất của Lối hôm trước. Hông gã đeo thanh đại đao bản rộng, giọng nói ồm ồm rít qua kẽ răng nanh:
“Thầy cúng Oa Oa! Ngươi có chắc chắn tà thuật nguyền rủa này sẽ triệt hạ được tên ma đầu Phan Lạc Lối kia không? Hắn sở hữu ‘Vô Hướng Bộ Pháp’ quỷ mị, lại có thể hô phong hoán vũ bẩy đá chôn vùi kỵ binh của ta ở Đỉnh Cô Độc! Nếu không tiêu diệt hắn trước khi xuất quân lên Tuyết Sơn Quan, quân Thiết Giáp ta sẽ không còn sĩ khí để chiến đấu!”
Oa Oa cười khặc khặc, giọng nói lanh lảnh như tiếng kim loại cọ sát vào nhau đầy tự phụ:
“Thống soái Cáp Đồ yên tâm! Lời nguyền rủa của Tà Thần Giáo chúng ta dựa trên mạch linh khí ngầm biên giới. Lão phu sử dụng ‘Oa oa nguyền rủa mật pháp’, mượn oán khí vạn năm dưới lòng đất để giăng bùa chú nguyền rủa tầm xa. Chỉ cần tên Phan Lạc Lối kia có một tia linh lực trong người, lời nguyền rủa sẽ nương theo linh lực đó, thâm nhập vào đan điền của hắn, cắn xé ruột gan hắn, khiến hắn đau đớn quằn quại, tiêu chảy thối rữa đan điền mà chết trong vòng ba canh giờ! Dù hắn có là tuyệt thế cao nhân ẩn thế, cũng không thể chống lại oán khí của Tà Thần!”
“Tốt! Hãy bắt đầu đi!” – Cáp Đồ nghiến răng ra lệnh.
Oa Oa gầm lên một tiếng, giơ cao chiếc gậy đầu lâu gỗ. Lão bắt đầu nhảy múa những bước đi quái dị quanh bục đá, miệng niệm chú dồn dập. Một đống lửa xương thú bùng cháy dữ dội, tỏa ra làn khói tím nhạt bốc mùi lưu huỳnh khét lẹt. Oa Oa ném một nắm bột độc màu đen vào đống lửa, hét lớn:
“Hỡi oán hồn biên cương! Hãy nương theo linh mạch, tìm kiếm linh lực của kẻ mang tên Phan Lạc Lối! Khóa chặt hồn phách hắn! Phá hủy đan điền hắn! Hành hạ ruột gan hắn!”
*Vù... vù...*
Một luồng hắc khí đen kịt, lạnh thấu xương đột ngột ngưng tụ từ đống lửa xương thú. Luồng hắc khí ấy uốn lượn như một con rắn độc khổng lồ, phát ra những tiếng rít rùng rợn rạch rách không khí. Dưới sự điều khiển của gậy đầu lâu gỗ, con rắn hắc khí lao vút xuyên qua màn sương mù dày đặc biên giới, phóng thẳng về hướng Doanh trại Hổ Phù Quân với tốc độ kinh hoàng.
Oa Oa cười đắc ý, mồ hôi hột chảy dài trên mặt sơn vẽ kỳ dị của lão. Lão tự tin rằng, với tu vi Luyện Khí kỳ tầng 5 hệ nguyền rủa của mình, kết hợp với oán khí Tà Thần, không một kẻ nào dưới Trúc Cơ kỳ có thể thoát khỏi cái chết đau đớn này.
***
Trở lại bên trong lều chỉ huy của Phan Lạc Lối.
Cơn đau bụng của Lối đã đạt đến điểm cực hạn. Thuốc tiêu chảy cấp tốc pha trộn bột cỏ chua đang thực hiện một cuộc tổng tấn công vào hệ tiêu hóa phàm nhân của anh. Lối quằn quại trên giường, răng đập vào nhau cồm cộp, mồ hôi lạnh ướt sũng cả chiếc Tất da gấu xám vạn năm ở chân trái.
Đúng lúc này, luồng hắc khí nguyền rủa của Oa Oa phóng tới. Nó di chuyển không tiếng động, xuyên qua lớp vải lều dày bọc bùn khô hôi thối, thâm nhập vào khoảng không gian bên trong lều chỉ huy. Con rắn hắc khí mang theo sát ý đen tối tột đỉnh, uốn lượn trên không trung, chuẩn bị lao thẳng vào đan điền của Phan Lạc Lối để thực hiện sứ mệnh gặm nhấm ruột gan.
Thế nhưng, ngay khi con rắn hắc khí sà xuống sát ngực Lối, một sự cố quỷ dị bẻ cong mọi quy luật ma pháp vạn tộc đã xảy ra.
Theo quy tắc vận hành của nguyền rủa tà thuật, hắc khí bắt buộc phải tìm thấy và khóa chặt vào linh lực hoặc thần thức quét dọn của mục tiêu để làm vật dẫn bám rễ ký sinh. Thế nhưng, Phan Lạc Lối là ai? Anh là một phàm nhân binh nhì nhát gan thuần túy! Cảnh giới của anh là ‘Ẩn Thế Cao Nhân đóng vai phàm nhân’ – một danh xưng ngộ nhận vĩ đại, nhưng thực tế lực chiến của anh chỉ bằng 5, hoàn toàn không có lấy một tia linh lực hay thần thức quét dọn nào trong cơ thể phàm thể vô nhiễm.
Con rắn hắc khí nguyền rủa bay vòng quanh ngực Lối, hoàn toàn bị mất phương hướng. Nó giống như một chiếc máy dò nhiệt độ cao cấp bị ném vào một căn phòng đóng băng tuyệt đối, quay cuồng điên cuồng vì không tìm thấy bất kỳ nguồn năng lượng linh lực nào để bám vào. Nó lướt qua bả vai giáp XL bám đầy bụi đá vôi – trống rỗng. Nó quét qua Ngọc Phượng kiếm đeo bên hông – kiếm tỏa ánh sáng đỏ ngự ban hoàng tộc nhưng không có linh lực của Lối để dẫn truyền. Nó quét qua chiếc la bàn rỉ sét bọc vỏ Thiết Giáp Thạch nặng trịch trước ngực – hoàn toàn cô lập từ tính.
Con rắn hắc khí bắt đầu hỗn loạn, năng lượng nguyền rủa tích tụ bên trong nó không thể giải phóng, bắt đầu có dấu hiệu quá tải nổ tung.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, dạ dày phàm nhân của Phan Lạc Lối trải qua một cơn địa chấn kinh thiên động địa tột đỉnh. Độc tính của bột cỏ chua biên giới phản ứng dữ dội với dịch vị dạ dày, tạo ra một lượng khí gas phàm nhân khổng lồ, nén chặt trong đường ruột anh suốt ba tiếng đồng hồ.
“Không nhịn nổi nữa rồi! Cho ta cái xôôô!”
Lối gào lên một tiếng thảm thiết đầy phàm nhân nhút nhát. Đồng thời, cơ thể anh co rúm lại hết cỡ, rụt đầu sâu vào trong chiến giáp XL rộng thùng thình theo bản năng bảo mệnh Rụt Đầu Rùa Thuật.
*BÙM... XOÈ...*
Một tiếng nổ vật lý cực mạnh, đi kèm với tiếng rít chói tai phát ra từ phía sau giáp mông rộng thùng thình của Phan Lạc Lối. Đó là một cú trung tiện phàm nhân cực mạnh, mang theo toàn bộ uế khí nén chặt và dược tính chua loét, khét lẹt của Thuốc tiêu chảy cấp tốc bộc phát ra ngoài.
Luồng uế khí phàm nhân thô ráp, nồng nặc mùi cỏ chua và rễ cây thối, kết hợp với mùi hôi thối bám dai dẳng của bùn đầm lầy sình lầy trên giáp phục Lối, tạo thành một luồng khí áp vật lý cực mạnh phun thẳng ra ngoài không gian hẹp của lều chỉ huy.
Con rắn hắc khí nguyền rủa đang hỗn loạn bay lơ lửng ngay phía sau giáp mông của Lối, lập tức bị luồng uế khí phàm nhân nồng nặc này thổi bay thẳng cánh. Sức mạnh vật lý thô thiển và uế khí phàm nhân cực hạn hoàn toàn không chứa linh lực, khiến tà thuật nguyền rủa không thể hấp thụ hay hóa giải. Ngược lại, luồng uế khí chua loét này hoạt động như một chất xúc tác hóa học cực mạnh, bọc kín lấy con rắn hắc khí, bẻ cong hoàn toàn cực từ tính của tà thuật nguyền rủa.
Con rắn hắc khí bị thổi bay ngược trở lại, xoay tròn ba vòng trên không trung lều chỉ huy. Do bị uế khí phàm nhân bọc kín làm mất mục tiêu định vị ban đầu, tà thuật nguyền rủa tự động kích hoạt cơ chế phản phệ nghịch chuyển linh mạch. Nó nương theo đường linh mạch dẫn truyền ma pháp ban đầu, phóng ngược trở lại thung lũng sương mù với tốc độ nhanh gấp mười lần lúc đi, mang theo toàn bộ uế khí tiêu chảy cực hạn của Phan Lạc Lối.
Lối hoàn toàn không biết mình vừa dùng cú trung tiện phàm nhân thổi bay một đòn ám hại ma pháp tối cao. Anh chỉ cảm thấy bụng dạ nhẹ đi một chút, nhưng cơn đau tiêu chảy thật sự vẫn đang cuồn cuộn dâng lên. Anh khóc ròng rã, khập khiễng lê chân trái đi tất gấu chân phải giày rách, ôm bụng lao thẳng về phía chiếc xô gỗ đặt ở góc khuất sau lều, kích hoạt kỹ năng Kim Thiền Thoát Xác (Tiêu Chảy) ở cảnh giới cao nhất lịch sử phàm nhân.
***
Tại sào huyệt ngầm của Tà Thần Giáo Ẩn Dật.
Thầy cúng Oa Oa vẫn đang đứng trên bục đá vôi, hai tay giơ cao gậy đầu lâu gỗ, miệng cười khặc khặc đắc ý đầy vẻ thâm độc:
“Thống soái Cáp Đồ nhìn xem! Linh mạch ngầm đang rung chuyển mạnh mẽ! Lời nguyền rủa của lão phu chắc chắn đã thâm nhập vào đan điền của tên Phan Lạc Lối kia rồi! Hắn lúc này chắc chắn đang đau đớn quằn quại, ruột gan thối rữa, gào khóc cầu xin được chết...”
Lời của Oa Oa chưa kịp dứt thì đột ngột, một luồng hắc khí đen kịt mang theo vệt sáng màu xanh xám đục ngầu từ ngoài sương mù phóng thẳng vào sào huyệt. Luồng hắc khí ấy di chuyển nhanh như chớp giật, phát ra tiếng rít chói tai và tỏa ra một mùi chua loét, khét lẹt, hôi thối tột đỉnh.
“Cái... cái mùi gì thế này?” – Thống soái Cáp Đồ bịt mũi, ho sặc sụa đầy kinh tởm.
Oa Oa chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì luồng hắc khí bọc uế khí phàm nhân của Lối đã lao thẳng vào lồng ngực lão. Chiếc gậy đầu lâu gỗ oán khí trên tay lão lập tức nứt toác một đường dọc lớn, ma lực nguyền rủa phản phệ bùng phát điên cuồng.
*BÙM!*
Oa Oa bị linh lực phản phệ giật nảy người, bay ngược ra sau đập mạnh lưng vào cột đá cổ rêu phong. Toàn bộ tu vi ma pháp Luyện Khí kỳ tầng 5 của lão bị chấn động mạnh, rò rỉ ma lực nghiêm trọng. Thế nhưng, đó chưa phải là điều kinh hoàng nhất.
Ngay khi lão lồm cồm bò dậy, luồng uế khí tiêu chảy cực hạn mang theo dược tính của cỏ chua biên giới bị phản phệ, thọc thẳng vào hệ tiêu hóa của lão phù thủy Thiết Giáp Tộc.
*Ù... ù... rầm rầm...*
Bụng của Oa Oa đột ngột sôi lên sùng sục như có một trăm con Thiết Giáp Thú đang húc điên cuồng bên trong. Gương mặt lão lập tức chuyển từ xanh đỏ vẽ sơn sang xám xịt như tro tàn, đôi môi run rẩy bần bật.
“A... Ối... Tà Thần ơi... bụng của lão phu... bụng của lão phu sắp nổ rồi!”
Oa Oa hét lên một tiếng lanh lảnh đầy đau đớn, hai mắt trợn ngược. Lão vứt phăng chiếc gậy đầu lâu gỗ gia bảo xuống đất, hai tay hoảng loạn ôm chặt lấy bụng và... mông của mình. Luồng khí nóng điên cuồng trong ruột lão đòi tìm đường thoát ra ngoài với một áp lực không thể cản phá.
“Thầy cúng Oa Oa! Ngươi làm sao thế?” – Cáp Đồ hoang mang tột độ, vội vàng tiến lại gần.
“Tránh... tránh ra! Lão phu... lão phu phải đi vệ sinh gấp! Không nhịn được nữa rồi!”
Oa Oa hoảng sợ gào khóc, cơ thể run lẩy bẩy như cày sấy. Lão không màng đến phong thái thầy cúng tối cao oai nghiêm của Tà Thần Giáo, lập tức nhảy xuống khỏi bục đá vôi, ôm bụng chạy loạn xạ khắp sào huyệt ngầm để tìm kiếm một bụi cây hay một hốc đá khuất. Những bước chạy của lão lóng ngóng, nghiêng ngả đầy thảm hại, phát ra những tiếng kêu rên rỉ vô cùng thê thảm.
“Trời ơi! Tên Phan Lạc Lối kia không phải là người! Hắn... hắn sở hữu ‘Thần thể miễn dịch tà pháp’ vô cùng đáng sợ! Lời nguyền rủa của lão phu vừa chạm vào hắn liền bị thần lực của hắn bẻ cong, phản phệ ngược lại bằng tuyệt thế độc công tiêu chảy hỏa hệ! Hắn đã nhìn thấu linh mạch của Tà Thần Giáo chúng ta rồi!”
Oa Oa vừa chạy vừa khóc ròng rã, mồ hôi hột tuôn ra như mưa sa, dập tắt cả đống lửa xương thú sưởi ấm. Lão vấp phải một hòn đá cổ, ngã sấp mặt lăn lông lốc dưới đất nhưng vẫn phải gượng dậy ôm mông chạy tiếp vào bóng tối sâu thẳm của mật đạo ngầm, để lại Thống soái Cáp Đồ đứng trơ người giữa sào huyệt, mặt mũi tái mét vì kinh hãi tột cùng trước thực lực “khủng khiếp” và “thâm hiểm” của vị Thiếu tướng Nhân tộc.
***
Trong lúc thầy cúng địch đang chịu đựng cơn ác mộng tiêu chảy ngược thảm hại, thì bên trong lều chỉ huy tạm thời của Hổ Phù Quân, Phan Lạc Lối cuối cùng cũng bước ra từ sau tấm màn che với bộ dạng bơ phờ, kiệt sức phàm nhân nhưng bụng dạ đã hoàn toàn nhẹ nhõm sảng khoái.
Anh nằm vật ra giường gỗ, chân trái đi tất gấu xám ấm áp gác lên chiếc cối đá gia bảo nặng hai mươi cân của mẹ, chân phải đi giày rách buông thõng xuống đất cát. Gương mặt anh bơ phờ không chút huyết sắc do mất nước, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự bình yên phàm nhân vô tận.
“May quá... trốn được buổi duyệt binh sĩ khí rồi... Ngày mai đại quân xuất phát viễn chinh lên Tuyết Sơn Quan, ta sẽ lén dẫn quân đi lạc vào sa mạc hoang vắng để toàn quân tự rã ngũ... Lúc đó ta sẽ được về quê Thanh Bình nướng khoai mật với mẹ...” – Lối lẩm nhẩm nghĩ về kế hoạch tương lai đầy tươi sáng, mắt lim dim ngủ say sưa.
Anh hoàn toàn không biết rằng, cú trung tiện phàm nhân của mình vừa dập tắt hoàn toàn mưu đồ tà thuật nguyền rủa của Tà Thần Giáo, đồng thời gieo rắc một nỗi khiếp sợ vô biên vào lòng Thống soái địch, đẩy nhanh tốc độ xin hàng của chúng ở các tập sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!