Mẫu Thân Đến Thăm Và Kế Hoạch Đau Bụng Sinh Tồn
Gió tuyết biên thùy rít lên từng hồi u uất qua những khe đá vôi đóng băng, nhưng tất cả những âm thanh lạnh lẽo của thiên nhiên đều bị che lấp bởi một tiếng gào khóc quen thuộc, mang đậm âm hưởng dân gian của vùng quê Thanh Bình. Phan Lạc Lối đứng đơ người như tượng đá ngay trước cổng doanh trại Hổ Phù Quân. Chiếc mũ bảo hiểm XL đắp thêm cục sắt đen nặng trịch bên thái dương trái do Thiết Quai Hàm vừa gia cố bỗng sụp mạnh xuống, kéo lệch đầu anh sang một bên góc bốn mươi lăm độ. Tầm nhìn bên mắt phải bị che khuất hoàn toàn, nhưng chỉ bằng mắt trái còn lại, Lối đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến toàn bộ tế bào phàm nhân trong người anh muốn nổ tung vì kinh hãi.
Ngay giữa cổng doanh trại uy nghiêm, một bà lão nông thôn gầy gò, mặc chiếc áo nâu sồng vá chằng vá đụp, đầu quấn khăn mỏ quạ đang quỳ sụp dưới đất. Tay bà bưng một rổ khoai lang mật, tay kia cầm bó nhang nghi ngút khói, vừa vái lạy tứ phương vừa khóc lóc thảm thiết:
“Cụ tổ Phan Hữu Hướng ơi! Tổ tiên dòng họ Phan ơi! Thằng Lối nhà con từ nhỏ đi chăn bò toàn đi lạc sang tổng bên cạnh, đầu óc ngây ngô phàm trần, thế mà không hiểu sao triều đình lại gửi thư báo nó làm Thiếu tướng chiến thần! Con lạy chín phương trời mười phương đất, có phải triều đình gửi nhầm thư báo tử của nó không hả cụ tổ ơi?”
Đứng bên cạnh bà lão là một cô bé mười hai tuổi, má bánh đúc hồng hào, tóc thắt bím hai bên, vai đeo chiếc giỏ tre nhỏ tỏa mùi khoai nướng thơm phức. Cô bé chính là Phan Tiểu Muội, em gái nhỏ của Lối. Tiểu Muội không hề khóc, ngược lại đôi mắt sáng rực sự sùng bái, tay ôm khư khư một cuốn sổ tay da dê tự chế, miệng liến thoắng:
“Mẹ đừng khóc nữa! Con đã bảo anh hai là tuyệt thế cao nhân ẩn thế rồi mà! Anh ấy đi lính là để cứu nhân độ thế! Con đã chép lại toàn bộ ‘Binh pháp anh hai’ vào sổ rồi đây này!”
Phía sau hai mẹ con là hơn năm mươi nông dân phàm nhân thuộc Nghiệp Đoàn Khoai Nướng Biên Thùy. Họ vác theo những bao tải khoai lang mật to đùng, tay cầm băng rôn vải đỏ viết chữ nghệch ngoạc: “Nhiệt liệt chúc mừng Chiến thần khoai nướng Phan Lạc Lối thăng chức Thiếu tướng tiên phong!”.
Lối đứng chết trân. Chân trái anh xỏ trong chiếc Tất da gấu xám vạn năm ấm áp, chân phải xỏ trong chiếc giày da XL rách nát lạnh buốt, tạo thành một tư thế đứng khập khiễng quái dị. Mặt mũi anh đen nhẻm nhọ nồi lò rèn trộn lẫn bụi đá vôi trắng xóa từ vụ sạt lở Đỉnh Cô Độc chưa kịp rửa sạch. Nhìn thấy mẹ và em gái lặn lội năm trăm dặm từ Thôn Thanh Bình lên tận biên ải đầy sát khí này, Lối chỉ muốn cắm đầu chạy trốn ngay lập tức. Nhưng quai mũ sắt nặng trịch kẹt cứng bên tai trái khiến anh không thể quay đầu, đành khập khiễng bước tới, lắp bắp:
“Mẹ... Tiểu Muội... sao hai người lại lên đây?”
Phan Thị nghe tiếng gọi, vội vàng ngước lên. Nhìn thấy một gã lính mặt mũi đen thui như quỷ bùn, đầu đội mũ sắt vẹo sang một bên, chân đi tất gấu chân đi giày rách, bà lão giật nảy mình, giơ bó nhang lên phòng thủ:
“Kẻ nào thế này? Sát thủ Thiết Giáp Tộc hóa trang thành quỷ bùn định ám hại phàm nhân sao?”
“Mẹ ơi! Con là Lối đây mà!” – Lối méo mặt, vội vàng lấy vạt chiến bào Thiếu tướng thêu phượng hoàng lửa lộng lẫy (nhưng đã rách một góc) lau bớt bụi than trên mặt.
Nhận ra giọng nói của con trai, Phan Thị oà khóc lớn hơn, lao tới ôm chầm lấy bả vai giáp XL rộng thùng thình của Lối. Bà vừa đánh bồm bộp vào lưng anh vừa mắng:
“Con ơi là con! Sao làm tướng quân mà trông thảm hại thế này? Mặt mũi thì đen thui, người thì bốc mùi bùn thối đầm lầy, lại còn đi chân ấm chân lạnh nữa! Có phải triều đình bóc lột con, bắt con làm bia đỡ đạn cho các đại lão tu tiên không?”
Tiểu Muội thì reo lên, mắt lấp lánh sùng bái: “Anh hai! Bộ giáp bọc bùn này chính là ‘Bôi Bùn Tàng Hình Thuật’ trong truyền thuyết đúng không? Anh vừa đi càn quét sào huyệt địch về sao?”
Đám nông dân Nghiệp Đoàn Khoai Nướng cũng ùa tới, quỳ sụp xuống vây quanh Lối:
“Phan tướng quân vạn tuế! Nhờ danh tiếng của ngài nướng khoai bằng tro tàn pháp truyền khắp biên ải, Nghiệp đoàn chúng tôi đã bán được hàng vạn củ khoai lang mật cho binh lính hai bên! Ngài chính là thần tài của chúng tôi!”
Lối khóc không ra nước mắt, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt. Tiếng thở dài mang theo nỗi sầu vô tận của một kẻ muốn đào ngũ nhưng liên tục bị đẩy lên đỉnh cao quyền lực. Điệu bộ nghiêng đầu bốn mươi lăm độ lạnh lùng (do mũ sắt nặng) kết hợp với tiếng thở dài u uất ngay lập tức khiến đám nông dân và hai mẹ con im bặt. Họ tự động dịch nghĩa cử chỉ đó thành: “Tướng quân đang sầu muộn vì đại nghĩa thiên hạ, không màng đến danh lợi tầm thường”.
“Được rồi, mẹ và Tiểu Muội vào lều của con đã. Ở ngoài này lạnh lắm.” – Lối khàn giọng nói, khập khiễng dẫn gia đình đi vào doanh trại trước những ánh mắt ngưỡng mộ tột độ của binh lính gác cổng.
***
Bên trong lều chỉ huy tạm thời của Thiếu tướng Phan Lạc Lối, không khí lập tức trở nên hỗn loạn theo một cách rất... phàm nhân.
Phan Thị vừa vào lều đã không thèm để ý đến chiếc ghế bành bọc da hổ uy nghiêm dành cho tướng quân. Bà lập tức lôi từ trong rổ ra một chiếc bát hương gốm sứ Thanh Bình, đặt ngay lên bàn bản đồ quân sự mật. Bà cắm ba nén nhang rực lửa vào bát hương, lầm rầm khấn vái:
“Lạy cụ tổ Phan Hữu Hướng vẽ bản đồ lộn ngược, lạy tổ tiên phù hộ cho thằng Lối đi lạc không bị quân kỷ chém đầu, phù hộ cho nó giữ chặt cái chức Thiếu tướng này để làng ta được miễn thuế sưu dịch năm nay...”
Lối đứng bên cạnh nghe mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Anh vội vàng kéo tay mẹ:
“Mẹ ơi! Nhỏ tiếng thôi! Đây là doanh trại quân đội, mẹ khấn cụ tổ vẽ bản đồ lộn ngược lỡ lọt vào tai Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết thì con bị khép vào tội gián điệp hai mặt ngay lập tức đấy!”
Phan Thị lườm con trai một cái sắc lẹm, giơ chiếc cối đá giã cua gia bảo nặng hai mươi cân mang từ quê lên đặt cái *bộp* xuống bàn bản đồ:
“Sợ cái gì! Mẹ mang cả cối đá gia bảo lên đây rồi. Đứa nào dám bảo con mẹ là gián điệp, mẹ dùng cối đá này đập vỡ nắp nồi Thiết Giáp Tộc của nó! Con làm tướng quân bắt sống cả thống soái địch, thế mà vẫn nhát gan như ngày đi chăn bò thế hả?”
Tiểu Muội thì phấn khích chạy quanh lều, lôi từ trong giỏ tre ra cuốn sổ tay vẽ đầy hình nguệch ngoạc dâng lên trước mặt Lối:
“Anh hai nhìn xem! Đây là bức tranh con vẽ cảnh anh cưỡi rồng xanh, tay cầm củ khoai lang mật nướng rực lửa trảm bay đầu thống soái Cáp Đồ khỏa thân tắm suối nước nóng! Con đã gửi bản sao bức tranh này về kinh đô, cả làng ta ai cũng treo tranh này để trừ tà đấy!”
Lối nhìn bức tranh vẽ một gã gầy gò có khuôn mặt ngơ ngác giống hệt mình nhưng lại cưỡi rồng thần uy dũng, suýt nữa thì thổ huyết tại chỗ. Anh run rẩy ôm đầu:
“Tiểu Muội... anh xin em... đừng vẽ thêm gì nữa. Anh bắt sống Cáp Đồ là do trượt chân ngã từ vách đá xuống đè trúng hắn thôi! Không có rồng xanh hỏa long gì hết!”
“Anh hai lại khiêm tốn rồi!” – Tiểu Muội nheo mắt cười lém lỉnh. “Sách binh pháp của sử gia Tạ Mưu Lược viết rõ ràng anh dùng ‘Vấp Ngã Đại Pháp’ bẻ cong nhân quả để trảm soái mà! Anh không lừa được em đâu!”
Đúng lúc Lối đang rơi vào tuyệt vọng tột cùng trước sự sùng bái ngây thơ của gia đình, rèm lều chỉ huy đột ngột bị gạt ra. Vệ Binh Giáp – cận vệ trung thành nghiêm nghị – bước vào, dập chân chào theo đúng quân lễ:
“Báo cáo Thiếu tướng Phan Lối! Công chúa Triệu Linh Nhi và Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết đã chuẩn bị xong lễ đài duyệt binh tại quảng trường Thành Biên Đông. Đúng giờ Tuất tối nay, kính mời Thiếu tướng xuất hiện chủ trì buổi duyệt binh sĩ khí trước mặt mười vạn quân sĩ viễn chinh để chuẩn bị tiến quân lên Tuyết Sơn Quan!”
Nghe thấy hai chữ “duyệt binh”, đầu óc Lối lập tức trống rỗng. Não bộ phàm nhân của anh đóng băng hoàn toàn. Duyệt binh sĩ khí trước mặt mười vạn người? Dưới ánh sáng rực rỡ của hàng trăm chiếc đèn dầu ma pháp, tất cả các đại lão tu tiên, các phó tướng nghiêm túc và cả Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết đa nghi đều sẽ nhìn chằm chằm vào anh.
Với chiếc mũ sắt lệch trái nặng trịch khiến cổ vẹo sang một bên, chân trái đi tất gấu xám dày cộp, chân phải đi giày rách lạnh buốt, anh làm sao có thể đi đứng thẳng hàng, thực hiện các nghi lễ quân đội oai nghiêm? Chỉ cần anh bước đi lảo đảo lệch hướng bốn mươi lăm độ, hoặc vấp ngã sấp mặt trước lễ đài, lời nói dối vĩ đại về vị “Chiến thần vô hướng” sẽ lập tức bị vạch trần. Triệu Thiết Huyết vốn đã ghen tị và nghi ngờ anh, chắc chắn sẽ dùng Thượng phương bảo kiếm chém bay đầu anh tại chỗ vì tội lừa dối quân vương.
“Không... không được. Ta phải trốn. Ta không thể ra đó!” – Lối thầm gào thét trong lòng. Cơ thể anh bắt đầu run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh chảy ra như tắm.
Vệ Binh Giáp nhìn thấy Thiếu tướng run rẩy, lập tức cúi đầu kính phục, tự suy diễn:
“Thiếu tướng lại đang tích tụ sát khí tột đỉnh trước giờ ra trận sao? Khí trường áp chế của người thật đáng sợ! Hạ quan xin phép lui ra để người chuẩn bị!” – Nói rồi, gã vệ binh vội vã lui ra ngoài.
Lối nhìn theo bóng Vệ Binh Giáp, lòng dạ rối bời. Anh quay sang nhìn mẹ và em gái đang bận rộn nướng khoai ngoài cửa lều cùng đám nông dân Nghiệp Đoàn. Mùi thơm ngào ngạt của Khoai lang mật Thanh Bình tỏa ra ấm áp, vô tình xoa dịu phần nào nỗi sợ hãi trong lòng Lối, giúp anh lấy lại chút lý trí phàm nhân.
Anh nhớ lại “Binh Pháp Trốn Lính 36 Kế” của mình. Kế thứ hai: Tiêu chảy kế (Kim Thiền Thoát Xác).
Muốn trốn tránh buổi duyệt binh sĩ khí một cách hợp pháp mà không bị khép vào tội đào ngũ hay chống lệnh, cách duy nhất là tạo ra một trạng thái bệnh lý cực kỳ chân thật trước mặt y sĩ quân đội. Và anh đang sở hữu một thứ vũ khí sinh học phàm nhân tối thượng.
Lối thọc tay vào vết rách bên hông túi áo giáp XL rộng thùng thình. Ngón tay anh chạm vào một gói giấy nhỏ bọc kín giấu sâu bên trong. Đó là Thuốc tiêu chảy cấp tốc – loại bột cực mạnh do chính tay anh bào chế lén lút bằng cách trộn bột lá cỏ chua biên giới với rễ cây thối mọc trong hang tối. Loại thuốc này có dược tính cực mạnh, chỉ cần uống một lượng nhỏ bằng hạt ngô là đủ để một phàm nhân ôm bụng quằn quại suốt sáu tiếng đồng hồ, mặt mày xanh xao, môi thâm tím như sắp chết.
“Thà ta tự làm mình tiêu chảy cấp đến mức kiệt sức, còn hơn ra ngoài kia duyệt binh rồi bị Triệu Thiết Huyết chém đầu thị chúng!” – Lối hạ quyết tâm thầm lặng.
Anh lén lút lấy bình tông nước rò rỉ bên hông ra. Bình tông nước bị thủng một lỗ nhỏ từ vụ va chạm chảo gang trước đó, đang nhỏ giọt nước tí tách xuống sàn đất. Lối mở nắp bình tông, nhanh tay đổ toàn bộ gói bột Thuốc tiêu chảy cấp tốc vào trong. Anh lắc mạnh bình nước, dòng nước lập tức chuyển sang màu xanh xám đục ngầu, tỏa ra một mùi chua loét, khét lẹt cực kỳ khó ngửi.
Lối nhìn bình nước độc dược tự chế, nuốt nước bọt cái *ực*. Lòng dũng cảm hèn nhát của anh bộc phát. Anh nhắm mắt nhắm mũi, giơ bình tông lên miệng uống cạn sạch dòng nước đắng ngắt, chua loét ấy.
“Khục... khục...” – Lối ho sặc sụa, vị chua cực hạn của lá cỏ dại biên giới làm ê buốt toàn bộ hàm răng phàm nhân của anh, cổ họng nóng rát như lửa đốt.
Nghe tiếng ho, Phan Thị từ ngoài lều chạy vào, lo lắng hỏi:
“Lối ơi! Con uống cái gì mà ho sặc sụa thế kia? Mặt mũi xanh mét lại rồi kìa!”
Lối chưa kịp trả lời thì đột ngột, một tiếng nổ *bùm* kinh hoàng phát ra từ sâu trong bụng anh. Cơn đau bụng quặn thắt dữ dội ập đến như một cơn sóng thần linh lực tàn phá đan điền phàm nhân. Ruột gan Lối xoắn chặt lại với nhau, một luồng khí nóng điên cuồng luân chuyển trong bụng, đòi tìm đường thoát ra ngoài.
“Mẹ... mẹ ơi...” – Lối rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy bụng, gối quỵ xuống sàn lều. Gương mặt anh lập tức chuyển từ đen nhẻm sang xanh xao tái mét, đôi môi thâm tím lại hoàn toàn do tác dụng phụ của bột cỏ chua. Cơ thể anh run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa sa.
Cơn đau bụng thật sự khủng khiếp vượt ngoài dự tính của Lối. Anh nằm bẹp dí xuống giường gỗ chỉ huy, hai chân co rúm lại sát ngực như một con tôm luộc, miệng không ngừng rên rỉ đau đớn thảm thiết. Đây là cái giá tích lũy thật sự mà anh phải trả để trốn tránh nghĩa vụ quân sự.
Phan Thị hoảng hốt, vứt rổ khoai lang xuống đất, lao tới đỡ con trai:
“Lối ơi! Con làm sao thế này? Sát khí của Thiết Giáp Tộc ám vào người con rồi sao? Sao bụng con kêu to như tiếng sấm thế kia?”
Tiểu Muội cũng chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu, nhìn bộ dạng xanh xao tái mét chân thật của anh trai mà bật khóc:
“Anh hai! Anh đừng chết! Có phải anh dùng thần thông hồi sinh phế tích cổ bị phản phệ không? Con không vẽ tranh cưỡi rồng nữa đâu, anh tỉnh lại đi!”
Lối quằn quại trên giường, chỉ còn đủ sức thều thào qua kẽ răng run rẩy:
“Mẹ... gọi... gọi y sĩ Hoa Hụt... khẩn cấp... con sắp... đi chầu cụ tổ Phan Hữu Hướng thật rồi...”
Phan Thị vội vã vứt bó nhang, chạy bán sống bán chết ra ngoài lều gào thét tìm y sĩ quân đội. Trong lều chỉ còn lại tiếng rên rỉ đau đớn của Lối và tiếng khóc thúc thích của Tiểu Muội.
Bên ngoài doanh trại, tiếng còi lệnh duyệt binh sĩ khí vang dội khắp không gian, báo hiệu giờ Tuất đã đến. Mười vạn đại quân viễn chinh đang đứng nghiêm trang dưới tuyết lạnh, chờ đợi sự xuất hiện của vị Thiếu tướng chiến thần huyền thoại. Nhưng trong căn lều chỉ huy tối tăm, Phan Lạc Lối chỉ biết ôm bụng run rẩy khóc ròng rã, chịu đựng cơn đau quặn thắt dữ dội của kế hoạch tự hại mình để sinh tồn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!