Thợ Rèn Thiết Quai Hàm Và Phong Thủy Linh Giáp
Gió lạnh từ Tuyết Sơn Quan tràn xuống Doanh trại Hổ Phù Quân rít lên từng hồi u uất, mang theo những bông tuyết đầu mùa li ti quất thẳng vào khuôn mặt đang đờ đẫn của Phan Lạc Lối.
Lối đứng giữa sân doanh trại, đầu đội chiếc mũ sắt XL rộng tuếch lệch hẳn sang bên phải che khuất một mắt, bả vai khoác chiến bào Thiếu tướng màu bạc trắng thêu phượng hoàng lửa lộng lẫy do công chúa ngự ban. Thế nhưng, bộ dạng của vị "Tổng chỉ huy viễn chinh" mới nổi này lại thảm hại vô cùng. Toàn thân anh vẫn bọc một lớp bụi đá vôi trắng xóa chưa kịp gột rửa từ vụ sạt lở ở Đỉnh Cô Độc. Tệ hơn nữa, chân trái anh thì ấm áp nhờ đôi Tất da gấu xám vạn năm, còn chân phải xỏ trong chiếc giày da XL rách nát thì đã tê dại, lạnh buốt đến mức các ngón chân gần như mất cảm giác.
*“Trời đất ơi... Ta chỉ muốn về quê Thanh Bình nướng khoai lang mật, sao ông trời lại đẩy ta vào cái guồng quay viễn chinh chết chóc này?”* – Lối gào thét thảm thiết trong lòng.
Anh lén nhìn xung quanh. Triệu Thiết Huyết và đám cận vệ Hộ Vệ Phủ Công Chúa đang bận rộn bàn giao mười vạn quân nhu ở phía soái doanh trung tâm. Lợi dụng lúc lộn xộn, Lối rụt cổ vào chiếc chiến giáp rộng thùng thình, khập khiễng lê một chân ấm một chân lạnh lén lút rẽ vào con đường nhỏ dẫn ra rìa doanh trại.
Anh phải tìm bằng được thợ rèn Thiết Quai Hàm.
Trước đó, Lối đã phải cắn răng tiêu tốn mất mười lượng bạc ròng – một phần mười số tiền anh vừa chuộc lại chiếc La bàn rỉ sét lỗi kim từ tay gã hầu cận của thiếu gia Kim Tiền Đa ở chợ đen. Đối với Lối, chiếc la bàn hỏng này chính là "thần khí bảo mệnh" duy nhất. Không có nó chỉ ngược hướng 180 độ, anh sẽ không biết chạy hướng nào để tránh xa phòng tuyến địch. Nhưng hiện tại, chiếc la bàn chỉ còn là một khối sắt rỉ sét mỏng manh, quai đeo đã đứt hoàn toàn sau cú ngã sườn núi. Nếu không gia cố nó bằng một lớp vỏ bảo vệ chắc chắn, anh sợ nó sẽ vỡ tan tành trong chuyến hành quân lên Tuyết Sơn sắp tới.
Lối khập khiễng bước vào khu lò rèn nằm biệt lập ở sát vách đá biên giới. Nơi đây bốc khói đen nghi ngút, mùi than đá, lưu huỳnh và sắt nung tỏa ra nồng nặc.
*Binh! Binh! Binh!*
Tiếng búa nện vào đe sắt vang lên chát chúa, làm rung chuyển cả những tảng đá vôi xung quanh. Đứng bên bệ lửa rực đỏ là một gã khổng lồ cơ bắp cuồn cuộn đen bóng vì khói than. Gã cao gần hai mét, râu quai nón rậm rạp như tổ quạ, hai cánh tay to như cột đình đang quai cây búa tạ nặng một trăm cân nện xuống một miếng sắt đen nung đỏ. Đó chính là Thiết Quai Hàm, thợ rèn trưởng thuộc Tộc Người Lùn Đào Mỏ – bộ tộc thiểu số sống dưới lòng đất biên giới chuyên chế tạo vũ khí thô sơ.
Thấy có bóng người bước vào, Thiết Quai Hàm không thèm quay đầu lại, giọng nói oang oang như sấm nổ át cả tiếng lửa cháy:
“Ai đó? Lò rèn hôm nay không nhận đúc kiếm cho lính phàm nhân! Đi chỗ khác chơi!”
Lối run lẩy bẩy vì lạnh và sợ, rụt rè tiến lại gần, lắp bắp nói:
“Thiết... Thiết đại sư... Ta là binh nhì... à không, ta là Phan Lạc Lối. Ta muốn nhờ đại sư sửa lại cái mũ sắt... và làm một cái hộp bảo vệ cho cái này...”
Nghe thấy ba chữ "Phan Lạc Lối", cây búa tạ trên tay Thiết Quai Hàm đột ngột dừng khựng lại giữa không trung. Gã khổng lồ quay phắt đầu lại, đôi mắt trợn tròn dưới hàng lông mày rậm rạp đầy bụi than. Gã nhìn chằm chằm vào bộ chiến giáp XL rộng thùng thình bám đầy bụi đá trắng xóa, rồi nhìn xuống thanh kiếm cổ Ngọc Phượng phát ra ánh sáng đỏ ấm áp đeo bên hông Lối.
“Ngài... ngài là Phan Thiếu tướng? Vị chiến thần dùng một gậy bẩy đá chôn vùi năm trăm kỵ binh địch, kích hoạt đợt lạnh kỷ lục đóng băng toàn biên giới?” – Giọng Thiết Quai Hàm đột ngột hạ tông, mang theo sự kinh ngạc tột độ.
Lối hoảng sợ, vội vàng xua tay phủ nhận:
“Không phải! Ta không phải chiến thần gì cả! Ta chỉ là một kẻ nhát gan đi lạc... Đại sư nhìn nhầm người rồi! Ta chỉ muốn sửa đồ thôi!”
Thế nhưng, trong mắt Thiết Quai Hàm, sự phủ nhận run rẩy và bộ dạng nhem nhuốc của Lối lại biến thành khí phách khiêm nhường tột đỉnh của một bậc ẩn thế cao nhân. Gã khổng lồ lập tức ném cây búa tạ xuống đất cái *rầm*, quỳ một chân xuống thềm đá đầy bụi than, cung kính chắp tay:
“Phan tướng quân! Người đừng giấu giếm nữa! Tộc Người Lùn Đào Mỏ chúng tôi tuy sống ẩn dật, nhưng tôn sùng nhất là những bậc đại trí giả vô vi như người! Người một mình phá vỡ mạch địa nhiệt ngầm, đóng băng biên giới để bảo vệ phàm nhân khỏi chiến tranh, lòng đại nghĩa này khiến kẻ thô lỗ như tôi vô cùng kính phục! Người muốn chế tác thần khí gì, Thiết Quai Hàm tôi nguyện dốc hết tâm huyết!”
Lối khóc không ra nước mắt. Anh biết rõ có giải thích thế nào thì gã người lùn này cũng sẽ tự "não bổ" ra một truyền thuyết vĩ đại khác. Anh đành thở dài bất lực, lấy từ trong ngực áo ra chiếc La bàn rỉ sét lỗi kim và một tờ giấy da thô sơ vẽ nguệch ngoạc bằng than củi.
“Cái này... ta muốn làm một cái vỏ bảo vệ cho nó. Bản thiết kế đây...” – Lối rụt rè dâng tờ giấy lên.
Thiết Quai Hàm đón lấy tờ giấy da, nheo mắt nhìn vào bản vẽ. Đó là một hình vẽ méo mó, vòng vèo dính đầy tương ớt đỏ chót và vết than đen xì, trông không khác gì một củ khoai lang bị biến dạng hoặc một đống rác thải sinh hoạt gập ghềnh.
Gã thợ rèn nhíu chặt lông mày, dùng ngón tay thô ráp gõ lách cách vào đe sắt, chìm vào suy nghĩ sâu xa. Không khí trong lò rèn đột ngột im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng lửa than nổ lép bép.
Lối hoảng sợ tột độ. Anh nghĩ thầm: *“Chết dở! Bản vẽ của ta xấu quá, chắc chắn lão thợ rèn này sẽ tức giận vì bị sỉ nhục tay nghề rèn đúc! Lão mà vung búa đập một phát thì đầu ta nát như cám nướng!”*
Để tránh bị chê vẽ xấu và cứu vãn tình thế, Lối vội vàng kích hoạt Nói Lời Mơ Hồ Đại Pháp, giọng nói run rẩy lắp bắp buông lời ngắn gọn:
“Ừm... Bản vẽ này... Ngươi tự hiểu đi... Tùy duyên chế tác... Không cần quá cầu kỳ...”
Nghe thấy hai chữ "tùy duyên" và nhìn bộ dạng nghiêng đầu 45 độ lạnh lùng vô cảm của Lối (thực chất là do mũ sắt sụp che mắt), Thiết Quai Hàm bỗng giật nảy mình như vừa bị sét đánh trúng đan điền. Gã trợn ngược mắt, nhìn chằm chằm vào những nét vẽ zic-zac nguệch ngoạc dính tương ớt trên giấy da, rồi thốt lên đầy kinh hoàng lẫn sùng bái:
“Trời đất ơi! Đây... đây không phải là bản vẽ hộp gỗ thông thường! Những đường cong méo mó này... chính là sơ đồ Phong Thủy Linh Giáp đảo ngược! Người nhìn vết rỉ sét hình bát quái trên chiếc la bàn này xem, nó hoàn toàn trùng khớp với các mạch linh khí ngầm đang bị đóng băng ở biên giới! Phan tướng quân, người muốn tôi dùng Thiết Giáp Thạch vụn – loại sắt đen tinh khiết cực nặng nhặt từ giáp của Thiết Giáp Tộc – để đúc một lớp vỏ bảo vệ có khả năng bẻ cong dòng chảy linh lực tầm xa của đối thủ đúng không?”
*“Cái gì? Thiết Giáp Thạch vụn bẻ cong linh lực? Ta chỉ muốn một cái hộp gỗ rẻ tiền để bảo vệ la bàn khỏi bị vỡ thôi mà!”* – Lối gào thét trong lòng, định lên tiếng giải thích:
“Không phải, ta chỉ cần một cái hộp gỗ đơn giản...”
*Binh! Binh! Binh!*
Nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, Thiết Quai Hàm đã hào hứng vung búa quai liên tiếp xuống đe sắt, tiếng động chát chúa vang dội át hoàn toàn giọng nói phàm nhân yếu ớt của Lối. Gã khổng lồ vừa gõ búa vừa cười lớn đầy điên cuồng:
“Đúng thế! Nghệ thuật rèn đúc tối cao chính là vô chiêu vô pháp! 'Tùy duyên' chế tác! Tôi hiểu rồi! Tôi sẽ nung chảy toàn bộ số Thiết Giáp Thạch vụn nặng năm mươi cân này để đúc vỏ bọc bát quái phong thủy cho la bàn của người!”
Lối bất lực đứng nhìn đống sắt đen rụng ra từ giáp của Thiết Giáp Tộc bị ném vào lò nung rực lửa. Khói lưu huỳnh bốc lên khét lẹt khiến anh ho sặc sụa.
Trong lúc chờ đợi nung sắt, Thiết Quai Hàm giật lấy chiếc Mũ bảo hiểm lệch mắt quá rộng trên đầu Lối. Gã nhìn cái quai mũ bị lắp sai lệch khiến Lối luôn đi lệch hướng về bên trái 45 độ, gật đầu trầm trồ:
“Quai mũ bị lệch này chính là điểm mấu chốt! Người cố tình giữ chiếc mũ lệch này để ép cơ thể luôn di chuyển theo góc 45 độ, tạo ra bộ pháp zic-zac tránh né mọi mũi tên bắn thẳng! Tuyệt vời! Tôi sẽ không sửa thẳng lại quai mũ, mà sẽ gia cố thêm một lớp thép đen ở bên trái mũ bảo hiểm để tăng gấp đôi khả năng phòng ngự vật lý cho vùng thái dương của người!”
Lối đơ người nhìn chiếc mũ sắt binh nhì của mình bị đắp thêm một cục sắt đen xì nặng trịch ở bên trái, trông méo mó và kỳ dị như một chiếc gáo dừa bị lỗi chế tác.
Sau một buổi chiều hít khói than lò rèn đến mức mặt mũi đen nhẻm như quỷ bùn, Thiết Quai Hàm cuối cùng cũng hoàn thành tác phẩm. Gã dâng lên một chiếc vỏ bọc bảo vệ la bàn bằng sắt đen nặng trịch, có hình bát quái gồ ghề đầy những góc nhọn kỳ dị, quấn quanh bằng sợi dây xơ dừa thô chắc chắn. Chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim đặt bên trong trông giống như một khối phong thủy trận pháp cổ xưa vô cùng bí ẩn.
“Xong rồi! Phong Thủy Linh Giáp bảo vệ la bàn và mũ sắt lệch hướng tối thượng!” – Thiết Quai Hàm tự hào tuyên bố, ngực ưỡn thẳng. “Bộ trang bị này tuy nặng nề, nhưng nhờ các góc nhọn bẻ cong nhân quả, nó có thể tự động né tránh hoặc phân tán mọi đòn tấn công linh lực tầm xa của các đại lão tu tiên!”
Lối nhận lấy chiếc la bàn bọc sắt đen nặng trịch nhét vào ngực áo giáp XL, suýt nữa bị sức nặng của nó kéo ngã sụp mặt xuống đất. Anh khóc ròng rã trong lòng vì biết bộ giáp của mình giờ đây nặng thêm mười cân, chạy trốn sẽ càng thêm mất sức.
Chưa dừng lại ở đó, Thiết Quai Hàm thọc tay vào túi vải canvas đeo trước ngực Lối, tịch thu mất hai củ khoai lang khô duy nhất còn sót lại của anh.
“Phí chế tác lần này tôi không nhận bạc ròng! True artist của Tộc Người Lùn chỉ nhận tinh hoa của đất trời! Hai củ khoai lang mật nướng tro nóng này chính là thù lao xứng đáng nhất!” – Gã khổng lồ hớn hở nhét khoai vào mồm nhai ngấu nghiến.
Lối đau lòng nhìn hai củ khoai lang cứu mạng biến mất sau hàm răng hộ pháp của thợ rèn, chỉ biết ôm lấy lồng ngực nặng trịch bước khập khiễng ra khỏi lò rèn.
Vừa bước chân ra khỏi khu lò rèn đầy khói bụi, Lối định tìm một góc khuất để nghỉ ngơi thì đột ngột, một tiếng gọi oai oai, mang đậm chất giọng quê mùa Thanh Bình vang dội từ phía cổng doanh trại Hổ Phù Quân rít qua màn sương muối:
“Lối ơi! Con trai ơi! Con làm Thiếu tướng chiến thần thật rồi hả con?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!