Nhạc nềnHarvest6

Đợt Lạnh Kỷ Lục Và Mệnh Lệnh Tuyết Sơn Quan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão tuyết gào rít trên Đỉnh Cô Độc, cuốn đi những làn khói bụi trắng xóa cuối cùng của vụ sạt lở đá ngàn năm. Trên đỉnh núi đá vôi dốc đứng đóng băng, Phan Lạc Lối đứng đơ người như một tượng đất nhem nhuốc. Toàn thân anh bọc đầy bụi đá trắng xóa từ đầu đến chân, chiếc mũ bảo hiểm XL rộng thùng thình vẫn lệch hẳn sang bên phải, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của một bên mắt. Chân trái của anh, nhờ đôi tất da gấu xám vạn năm giữ nhiệt, vẫn ấm áp sảng khoái; nhưng chân phải xỏ trong chiếc giày da XL rách nát thì đã tê dại, lạnh buốt đến mức run cầm cập. Trong bàn tay đang run rẩy vì lạnh, chiếc la bàn rỉ sét lỗi cực từ tính vẫn xoay tròn liên tục, không chịu dừng lại ở bất kỳ hướng nào.


Lối mếu máo, nước mắt lưng tròng nhìn xuống khe nứt đá sâu hoắm trước mặt. Chiếc gậy tre dò đường 'Đả Thần' tri kỷ – thứ duy nhất giúp anh gạt cỏ tránh hố sụt – đã rơi mất tăm tích dưới lòng đất dốc núi.


*“Gậy... Gậy tre của ta! Sao ngươi lại bỏ ta mà đi hả trời? Ta đi chân trần một bên thế này thì làm sao trượt xuống núi để đào ngũ về quê Thôn Thanh Bình đây?”*


Nỗi tuyệt vọng dâng trào khiến lồng ngực Lối phập phồng dữ dội. Đúng lúc anh đang định nằm vật ra đất cát đóng băng để áp dụng kỹ năng giả chết Nhập Thổ Vi An, tiếng bước chân huỳnh huỵch và tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng từ phía sườn dốc đột ngột dội tới.


Triệu Thiết Huyết, vị Thống lĩnh biên thùy kiêu ngạo Luyện Khí kỳ tầng 9, dẫn đầu đội cận vệ Hổ Phù Quân đang thở hổn hển leo lên đỉnh núi. Gương mặt dạn dày sương gió của Thiết Huyết đỏ hoe, hai mắt ngập tràn những giọt lệ hối hận và sùng bái tột đỉnh. Vừa nhìn thấy bóng dáng nhem nhuốc, phủ đầy bụi trắng của Lối đứng cô độc bên vực thẳm, Thiết Huyết lập tức quỳ sụp xuống thềm đá vôi đầy tuyết lạnh, dập đầu một cái *rầm* thật mạnh.


“Phan tướng quân! Ngài quả thực là bậc thần cơ diệu toán, mưu tính thiên địa vĩ đại!” Giọng Thiết Huyết run rẩy vì xúc động. “Hạ quan ngu muội, suýt nữa đã hiểu lầm lòng trung trinh của tướng quân! Ngài một mình leo lên đỉnh núi hiểm trở này, không màng đến bão tuyết lạnh thấu xương, chỉ dùng một thanh gậy tre thô sơ để bẩy đổ hòn đá định mệnh, kích hoạt vụ sạt lở đá ngàn năm chôn vùi toàn bộ năm trăm kỵ binh tinh nhuệ của Thiết Giáp Tộc! Sức mạnh của ngài... đã hoàn toàn bẻ gãy đường tiến quân của địch mà không cần tốn một binh một tốt nào!”


Cạnh đó, Lục Trận Pháp – trận pháp sư trẻ tuổi – cũng quỳ rạp, hai tay run rẩy dâng lên mảnh la bàn đồng cổ bị vỡ nát, giọng nghẹn ngào:


“Sư phụ! Nhựa khoai lang mật nướng cháy sém của người vẫn còn tỏa mùi thơm ngào ngạt dưới khe đá cổ, đó chính là minh chứng cho việc người dùng hỏa năng dung hợp vào linh mạch! Vụ sạt lở đá vĩ đại của người không chỉ tiêu diệt địch, mà còn vô tình bẻ gãy luồng địa nhiệt ngầm dưới lòng đất! Đợt lạnh kỷ lục đang đóng băng toàn bộ biên giới biên cảnh này... chính là đòn tấn công địa chất tối thượng của người!”


Phan Lạc Lối nghe hai gã bên cạnh liên tục tự suy diễn (“não bổ”) mà bắp chân dưới lớp giáp XL run lên bần bật. Kháng áp lực tinh thần của anh tự động kích hoạt do nỗi sợ hãi tột cùng trước cái lạnh và đám người cuồng nhiệt này, khiến khuôn mặt anh hóa đá thành một phong thái lạnh lùng, vô cảm như băng vĩnh cửu. Anh nghiêng đầu nhìn lệch 45 độ sang bên trái do mũ sắt che khuất mắt phải, phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt đầy cay đắng bất lực:


“Haizzz... Các ngươi... đứng lên đi. Ta chỉ muốn... yên tĩnh một mình...”


*“Yên tĩnh cái đầu các ngươi ấy! Ta đi chân trần bên phải lạnh buốt, chân trái thì đi đôi tất da gấu nóng hầm hập! Ta đang khóc tiếc cái gậy tre dò đường và củ khoai lang mật duy nhất chống đói bị rơi mất, thế mà các ngươi lại dịch nó thành 'Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi' lo lắng cho vận mệnh chúng sinh? Giờ cả cái biên giới này đóng băng sạch sẽ, ta biết lén lút lẻn ra cổng sau đào ngũ bằng cách nào đây hả trời?”*


Triệu Thiết Huyết nhìn thấy tiếng thở dài đầy sầu muộn của Lối, càng thêm kính phục tột cùng. Gã lập tức vẫy tay ra hiệu cho đội cận vệ đỡ Lối lên kiệu khiêng, cung kính hộ tống vị “Chiến thần mưu tính thiên địa” xuống núi, tiến thẳng về Thành Biên Đông để đón nhận sắc chỉ phong thưởng của triều đình.


***


Thành Biên Đông những ngày này ngập tràn trong bầu không khí lễ hội hoành tráng, nhưng thời tiết thì lạnh giá chưa từng có. Vụ sạt lở đá ngẫu nhiên tại Đỉnh Cô Độc của Lối quả thực đã bẻ gãy luồng địa nhiệt ngầm, khiến đợt lạnh kỷ lục tràn về, đóng băng toàn bộ các dòng sông biên giới thành những thềm băng vĩnh cửu. Sĩ khí của toàn bộ Hổ Phù Quân tại Doanh trại số 4 dâng cao chưa từng có, ai ai cũng ca ngợi Phan Thiếu tướng là tuyệt thế cao nhân sở hữu thần thông bẻ cong địa chất.


Tại sảnh điện uy nghiêm của phủ tướng quân Thành Biên Đông, bầu không khí trang trọng đến ngột thở. Hàng trăm cận vệ của Hộ Vệ Phủ Công Chúa đứng xếp thành hai hàng thẳng tắp, giáp bạc sáng loáng, tay lăm lăm trường thương hộ tống.


Đứng ở vị trí trung tâm điện đường là công chúa Nhân tộc Triệu Linh Nhi. Thiếu nữ mười sáu tuổi xinh đẹp tuyệt trần, khoác chiến giáp nhẹ màu đỏ thêu phượng hoàng vàng lộng lẫy, mái tóc buộc cao năng động, đôi mắt sáng như sao đang nhìn chằm chằm vào Phan Lạc Lối với sự sùng bái và rạng rỡ tột đỉnh.


Phan Lạc Lối lúc này đang đứng run rẩy bên dưới lễ đài. Bộ giáp XL rộng thùng thình bám đầy bụi đá trắng xóa của anh vẫn chưa kịp gột rửa, trông anh luộm thuộm nhưng dưới mắt mọi người, đó lại là phong thái phong trần, kiêu ngạo của một vị tướng quân vừa bước ra từ khói lửa chiến trường sinh tử.


Nhìn thấy công chúa và đám cận vệ oai nghiêm, Lối hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán rồi nhanh chóng đông cứng lại vì lạnh. Anh biết rõ, một khi nhận sắc lệnh phong tướng chỉ huy viễn chinh Tuyết Sơn Quan, anh sẽ vĩnh viễn mất đi tự do phàm nhân và bị đẩy lên vùng núi tuyết vĩnh cửu – nơi đóng băng của vạn tộc và là mồ chôn của những kẻ nhát gan. Anh phải tìm cách đào thoát ngay tại chỗ!


*“Không được, ta phải bình tĩnh! Áp dụng 'Tiêu chảy kế' ngay lập tức! Chỉ cần ta giả vờ ngộ độc thức ăn, đau bụng tiêu chảy cấp tính xỉu tại chỗ, công chúa chắc chắn sẽ cho ta nghỉ dưỡng sức dài hạn để về quê!”*


Nghĩ là làm, Lối lập tức ôm lấy bụng, gương mặt nhăn nhó thảm thiết, cơ thể run rẩy lảo đảo như sắp ngã. Anh mếu máo kêu lên:


“Tâu... tâu công chúa... Thần... bụng thần đau như dao cắt... Thần bị ngộ độc cỏ dại biên giới... sắp không xong rồi... Xin công chúa cho thần giải ngũ về quê dưỡng bệnh...”


Nói rồi, Lối giả vờ trợn ngược mắt, cơ thể mềm nhũn định ngã sấp mặt xuống sàn đá hoa cương.


Thế nhưng, mưu đồ giả bệnh trốn việc của anh đã vấp phải một chướng ngại vật khổng lồ mang tên Hoa Hụt – thần y chuyên chẩn đoán sai của quân đội. Hoa Hụt, lúc này đang đứng canh bên cạnh lễ đài, nhìn thấy điệu bộ của Lối bèn giật mình kinh ngạc. Lão y sĩ râu dài chạm ngực vội vã lướt tới, chộp lấy cổ tay Lối để bắt mạch.


Lối mừng thầm trong lòng: *“Tốt lắm! Lão già này chắc chắn sẽ kê cho ta một đơn thuốc tiêu chảy, ta sẽ có cớ trốn chạy!”*


Ngờ đâu, Hoa Hụt vừa chạm tay vào mạch môn của Lối, đôi mắt lão đeo kính viễn thị dày cộp bỗng trợn tròn lên kinh hãi. Lão lùi lại ba bước, gương mặt đầy vẻ bái phục tột cùng, lớn tiếng tuyên bố trước toàn thể điện đường:


“Trời ơi! Đây... đây không phải là bệnh tật phàm nhân! Mạch tượng của Phan tướng quân cuồn cuộn như thác lũ, cơ thể run rẩy dữ dội là do sát khí ngưng tụ đến mức cực hạn sắp bộc phát! Ngài ấy vừa tiêu diệt năm trăm kỵ binh địch dưới thung lũng dốc đá, sát ý chiến trận vẫn còn tích tụ trong đan điền phàm thể chưa kịp tiêu tán! Phan tướng quân thà chịu đựng nỗi đau đớn giằng xé của sát khí phản phệ, vẫn cố gắng đứng thẳng lưng để báo cáo quân tình trước công chúa! Ý chí sắt đá và lòng trung trinh này... quả thực khiến lão phu vô cùng xấu hổ!”


*“Cái gì? Sát khí phản phệ cái đầu lão già nhà ngươi ấy! Ta thực sự đau bụng vì đói và lạnh mà! Tại sao y sĩ quân đội lại có thể chẩn đoán sai lệch một cách vô lý như vậy hả trời?”* Lối gào thét thảm thiết trong tâm trí, khuôn mặt méo xệch đi vì uất ức.


Sự chẩn đoán sai lệch của Hoa Hụt lập tức dập tắt hoàn toàn nỗ lực giả bệnh của Lối. Toàn bộ tướng lĩnh và cận vệ Hộ Vệ Phủ Công Chúa trong sảnh điện nghe vậy bèn đồng loạt đỏ hoe mắt, đồng thanh hô vang đầy sùng bái:


“Phan tướng quân trung trinh vĩ đại! Chiến thần bất hoại vạn tuế!”


Công chúa Triệu Linh Nhi nghe vậy, tấm lòng thiếu nữ nhiệt huyết chính nghĩa lập tức dâng trào niềm cảm động sâu sắc. Nàng bước xuống từng bậc thềm đá vôi, tà áo choàng thêu phượng hoàng vàng lướt nhẹ trên sàn điện. Linh Nhi dừng lại trước mặt Lối, đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng vào gương mặt đơ cứng không cảm xúc của anh (thực chất là Lối đang đờ đẫn vì quá bất lực).


“Phan tướng quân,” Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào của công chúa vang lên khắp sảnh điện. “Ý đồ thực sự của ngài, ta và hoàng gia đã hoàn toàn thấu hiểu. Ngài dũng cảm lập đại công bắt sống thống soái Cáp Đồ, một gậy bẻ gãy địa nhiệt Đỉnh Cô Độc tiêu diệt kỵ binh địch, cứu mạng mười vạn quân sĩ biên thùy. Vậy mà khi đứng trước vinh hoa phú quý, ngài lại khóc lóc từ chối, chỉ muốn xin được giải ngũ về quê Thôn Thanh Bình chăn bò, nướng khoai lang mật sống qua ngày.”


Lối nghe công chúa nhắc đến quê nhà và khoai nướng, vội vàng gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy hy vọng khẩn cầu:


“Đúng, đúng thế tâu công chúa! Thần thực sự nhát gan vô dụng, bất tài vô học, chỉ muốn xin về quê chăn bò nướng khoai thôi! Xin người hãy thu hồi quân tịch của thần!”


Triệu Linh Nhi mỉm cười cảm động, những ngón tay thon thả khẽ vuốt ve thanh kiếm cổ Ngọc Phượng đang đeo bên hông. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói đầy vẻ trang nghiêm và thần thánh hóa:


“Không! Phan tướng quân, ngài quá khiêm tốn rồi! ‘Lời thề khoai lang’ mộc mạc chân thật của ngài trên lễ đài hôm trước đã truyền đi khắp vương quốc. Một vị tướng quân vĩ đại, lập chiến công chấn động vạn tộc, nhưng trong lòng không màng danh lợi quyền lực, chỉ khao khát mang lại cuộc sống ấm no, bình yên như củ khoai lang mật nướng cho muôn dân trăm họ! Đó mới chính là cảnh giới tối cao của binh pháp vô hướng: lấy thủ làm công, lấy vô vi trị hữu vi!”


*“Không phải! Ta không có mưu lược vô vi gì cả! Ta chỉ thèm ăn khoai nướng thật mà!”* Lối muốn hét lên thật to, nhưng họng anh đơ cứng, không thể phát ra thành lời trước uy áp tinh thần của công chúa.


Linh Nhi vung tay lên, một cận vệ hoàng gia lập tức bưng ra một chiếc khay vàng phủ lụa đỏ. Trên khay đặt một bức sắc lệnh hoàng gia viết bằng mực ngự ban lấp lánh, cùng một bộ chiến bào viễn chinh lộng lẫy màu bạc trắng, thêu hoa văn phượng hoàng lửa rực rỡ, viền lông thú ấm áp của vùng Tuyết Sơn.


“Phan Lạc Lối nghe tuyên chỉ!” Linh Nhi lớn tiếng truyền lệnh. “Hoàng đế Nhân tộc ban sắc lệnh tối cao: Phong Phan Lạc Lối làm Tổng chỉ huy đại quân viễn chinh, hàm Thiếu tướng tiên phong, giao quyền chỉ huy mười vạn đại quân hành quân gấp lên Tuyết Sơn Quan để đối phó với sự xâm lược của Băng Vũ tộc! Đồng thời, ban tặng thanh kiếm cổ Ngọc Phượng làm tín vật chỉ huy tối cao, kẻ nào không tuân lệnh sẽ bị chém trước tâu sau!”


Sắc chỉ vừa ban xuống, toàn bộ sảnh điện Thành Biên Đông lập tức gầm vang những tiếng hô sĩ khí chấn động trời đất:


“Tổng chỉ huy Phan Lối vạn tuế! Chiến thần vô hướng vạn tuế!”


Phan Lạc Lối nhìn bộ chiến bào viễn chinh lộng lẫy và thanh kiếm cổ Ngọc Phượng phát ra ánh sáng đỏ ấm áp trên khay vàng, hai mắt anh tối sầm lại. Đầu anh cúi thấp, bả vai sụp xuống, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt đầy cay đắng bất lực tột cùng.


*“Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi cái đầu các ngươi ấy! Ta chính thức mất đi tự do phàm nhân rồi! Mười vạn đại quân viễn chinh... Tuyết Sơn Quan đóng băng lạnh giá... Ta là kẻ mù đường nhát gan, dẫn mười vạn người lên núi tuyết thì có khác nào tự sát tập thể không hả trời?”*


Tiếng thở dài đầy sầu muộn của Lối vang vọng khắp điện đường, khiến công chúa Triệu Linh Nhi và các tướng lĩnh xung quanh đều đỏ hoe mắt vì cảm động. Họ tự suy diễn rằng vị tướng quân vĩ đại đang sầu muộn, tiếc thương cho những binh sĩ sắp phải dấn thân vào vùng tuyết lạnh khốc liệt của Tuyết Sơn Quan.


Lối run rẩy đưa hai tay nhận lấy bộ chiến bào viễn chinh nặng trịch, chuẩn bị bước vào dốc núi Tuyết Sơn Quan đầy tuyết lạnh đóng băng của Cấp 2, trong lòng tràn ngập một nỗi u sầu vô biên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!