Đêm Tuần Tra Sương Mù Và Quái Thú Thèm Khoai
Cơn gió đêm từ biên ải rít qua những khe đá nhọn hoắt, mang theo cái lạnh thấu xương tủy tràn vào doanh trại của Hổ Phù Quân. Phan Lạc Lối ngồi co rúm góc lều, hai tay run rẩy ôm chặt lấy đầu gối để ngăn tiếng răng đập vào nhau cồm cộp. Trước mặt anh, tấm bản đồ da thú cũ kỹ mà lão binh chột mắt Trần Ngốc quăng cho vẫn nằm chơ vơ trên nền đất nện ẩm ướt. Phần trung tâm của tấm bản đồ bị chuột gặm mất một mảng lớn, chỉ còn trơ lại những đường vẽ nguệch ngoạc bằng mực đen nhạt dẫn về phía nam.
"Trần thúc đúng là đồ cáo già," Lối thầm rủa trong lòng, mắt trái nheo lại cố nhìn qua khe hở duy nhất của chiếc mũ bảo hiểm binh nhì quá khổ. "Lão biết thừa ngày mai là ca tuần tra đêm nguy hiểm nhất tuần, nên mới đem cái mạng phàm nhân của ta ra làm bia đỡ đạn. Lại còn ép ta phải dẫn theo gã béo Lý Tiểu Mập nữa chứ!"
Lối thở dài thườn thượt. Theo kế hoạch ban đầu của anh, chỉ cần lẻn ra ngoài bờ rào phía tây nam là có thể tự do chạy trốn về quê nhà thôn Thanh Bình. Nhưng giờ đây, Trần Ngốc đã nắm thóp điểm yếu đào ngũ của anh, lại còn bắt anh phải thực hiện "Cuộc Tuần Tra Đêm Định Mệnh" dưới sự giám sát ngầm của các thập trưởng. Nếu anh biến mất không lý do, quân kỷ Hổ Phù Quân sẽ lập tức phát lệnh truy nã toàn quốc. Lúc đó, ước mơ mở một quán khoai lang nướng bình yên bên mẹ già Phan Thị sẽ tan thành mây khói.
"Không được, ta phải bình tĩnh," Lối tự nhủ, tay vô thức luồn vào trong ngực áo giáp size XL rộng thùng thình, chạm vào chiếc túi vải canvas thô ráp. Bên trong túi là ba củ Khoai lang mật Thanh Bình nướng chín từ chiều, vẫn còn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ và mùi thơm ngọt ngào như mật ong rừng. Đây là nguồn sống, là mỏ neo tinh thần giúp anh giữ được chút lý trí giữa cái nơi sa trường vạn tộc đầy sát khí này.
Lối rút chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim ra khỏi túi. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu hỏa, kim định vị bằng sắt rỉ vẫn chỉ thẳng về phía đông bắc. Lối khẽ nhếch mép, một nụ cười tự tin hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt gầy gò: "Ông nội Phan Lão Độc từng dặn, la bàn gia bảo này luôn chỉ hướng ngược lại 180 độ. Nếu kim chỉ Đông Bắc, tức là hướng Tây Nam thực tế đang nằm ở phía ngược lại. Bản đồ của Trần Ngốc chỉ hướng Nam, nhưng bị rách ở giữa. Vậy thì ta cứ đi theo hướng la bàn chỉ, chắc chắn sẽ tránh xa được doanh trại và tìm được lối thoát hiểm sang nước láng giềng!"
Đúng lúc đó, tấm màn lều bị gạt ra thô bạo. Một cái bóng béo tròn trùng trục, mặc giáp binh nhì chật ních đến mức làm lộ cả cái bụng mỡ vĩ đại, lóng ngóng chui vào. Đó là Lý Tiểu Mập, đồng đội chí cốt và cũng là kẻ nhát gan không kém gì Lối.
"Phan huynh! Phan huynh ơi!" Tiểu Mập mếu máo, tay ôm chặt lấy chiếc bát sắt siêu to khổng lồ – thứ vũ khí kiêm dụng cụ ăn uống duy nhất của gã. "Đêm nay sương mù dâng cao lắm, lạnh đến mức mỡ bụng đệ cũng muốn đông cứng rồi. Đệ nghe nói phía Thung lũng Sương Mù có yêu thú ăn thịt người xuất hiện đấy. Hay là chúng ta giả vờ đau bụng để trốn ca trực đi?"
Lối liếc nhìn cái bụng mỡ đang run rẩy của Mập, trong lòng khẽ động. Giả bệnh trốn nghĩa vụ là kế sách quen thuộc của anh, nhưng hôm nay Trần Ngốc đã canh chừng ngoài cửa lều, chiêu này chắc chắn không khả thi. Anh liền ra vẻ thần bí, hạ thấp giọng:
"Mập này, ngươi có muốn ăn khoai lang nướng mật Thanh Bình không?"
Nghe đến hai từ "khoai nướng", hai mắt híp của Lý Tiểu Mập lập tức sáng rực lên như hai bóng đèn dầu. Gã nuốt nước bọt ực một cái, đầu gật lia lịa: "Muốn! Muốn chứ! Khoai của Phan huynh nướng là ngon nhất biên ải này rồi! Nhưng liên quan gì đến ca tuần tra đêm?"
Lối vỗ vai Mập, cố giữ giọng điệu bình thản của một bậc đàn anh dạn dày kinh nghiệm: "Ta đã nghiên cứu kỹ tấm bản đồ mật này rồi. Con đường tuần tra chính quy rất dễ bị Thiết Giáp Tộc phục kích. Nhưng nếu chúng ta đi theo hướng la bàn của ta, lách qua Thung lũng Sương Mù, chúng ta vừa tránh được lính tuần tra của phe mình, vừa có thể tìm được một hốc đá ấm áp để nhóm lửa nướng khoai ăn sưởi ấm. Ngươi thấy thế nào?"
Lý Tiểu Mập nghe vậy thì phục sát đất. Gã hoàn toàn tin tưởng vào cái gọi là "bộ pháp tránh né thần thánh" của Lối. Mỗi lần đi theo Lối, gã đều không phải giáp lá cà với địch, lại còn được ăn ngon. Gã lập tức ôm bát sắt gật đầu cái rụp: "Được! Đệ nghe Phan huynh! Chúng ta đi nướng khoai!"
Thế là, hai gã binh nhì nhát gan lẳng lặng lẻn ra khỏi doanh trại dưới sự che chở của màn đêm và sương mù đặc quánh. Lối đi đầu, chiếc mũ bảo hiểm XL rộng thùng thình liên tục sụp xuống che khuất mắt phải, buộc anh phải nghiêng đầu sang trái 45 độ để nhìn đường bằng mắt trái. Tay anh cầm chiếc la bàn rỉ sét, mắt chăm chú nhìn kim từ tính đang chỉ về hướng Đông Bắc, chân bước đi theo hướng ngược lại – hướng Tây Nam thực tế.
Nhưng cả Lối và Mập đều không ngờ rằng, Thung lũng Sương Mù vào ban đêm là một cấm địa đáng sợ như thế nào.
Càng đi sâu vào thung lũng, sương mù càng đặc quánh lại như cháo đặc, tầm nhìn giảm xuống dưới hai mét. Không khí xung quanh bốc lên mùi ẩm mốc của lá cây mục và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ các mạch địa nhiệt ngầm rò rỉ. Những thân cây cổ thụ khô héo hiện ra trong sương mù với những hình thù quái dị như những cánh tay quỷ đang giơ ra cào xé.
"Phan huynh... đệ thấy lạnh sống lưng quá," Lý Tiểu Mập run rẩy bám chặt lấy áo choàng rách của Lối, chiếc bát sắt trong tay va vào giáp ngực phát ra tiếng *coong coong* nhẹ. "La bàn của huynh có chỉ đúng hướng không đấy? Sao đệ cảm giác chúng ta đang đi sâu vào lòng đất thế này?"
Lối thực chất cũng đang sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Cơ mặt anh đơ cứng hoàn toàn, Kháng áp lực tinh thần tự động kích hoạt khiến khuôn mặt anh trông lạnh lùng vô cảm như một vị sát thủ chuyên nghiệp. Anh hừ lạnh một tiếng để che giấu sự hoảng loạn:
"Cứ đi theo ta. Ta đang dẫn ngươi đi đường tắt tránh bẫy của địch."
Thực tế, Lối đang hoàn toàn mất phương hướng. Tấm bản đồ rách nát của Trần Ngốc hoàn toàn vô dụng trong màn sương mù này, còn chiếc la bàn lỗi kim thì cứ xoay tròn liên tục do từ tính quỷ dị của thung lũng. Lối chỉ biết đi theo bản năng lệch trái 45 độ của mình, vô tình dẫn cả hai đi sâu vào khu vực nguy hiểm nhất của Thung lũng Sương Mù – nơi đóng quân mật của Thiết Giáp Thú.
Để xua tan cái lạnh đang gặm nhấm cơ thể phàm nhân, Lối quyết định rút củ khoai lang mật nướng ấm áp từ trong túi canvas trước ngực ra, bẻ đôi đưa cho Lý Tiểu Mập một nửa.
Mùi thơm ngọt ngào, béo ngậy của khoai lang mật Thanh Bình nướng tro nóng lập tức tỏa ra, cắt rách bầu không khí lạnh lẽo ẩm mốc của thung lũng. Vỏ khoai cháy sém rỉ ra lớp mật vàng óng ánh, tỏa ra hơi ấm mê người.
"Ôi mẹ ơi, ngon quá!" Lý Tiểu Mập rên rỉ, ngoạm một miếng lớn, khuôn mặt béo tròn ngập tràn hạnh phúc. Lối cũng vội vàng cắn một miếng, cảm giác ấm áp lan tỏa từ khoang miệng xuống dạ dày phàm nhân, xoa dịu phần nào nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng.
Nhưng niềm hạnh phúc ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi một mùi hôi thối nồng nặc đột ngột xộc thẳng vào mũi Lối.
Mùi hôi thối này cực kỳ khủng khiếp, nó là sự pha trộn giữa mùi da thịt thối rữa, mùi sắt rỉ sét và hơi thở nóng rực của một loài dã thú khổng lồ ăn thịt. Lối khựng lại, toàn thân cứng đờ. Bản năng sinh tồn của một kẻ nhát gan mách bảo anh rằng có một mối nguy hiểm chí mạng đang cận kề.
*Hự... hự...*
Tiếng thở dốc nặng nề như tiếng búa tạ nện xuống đất vang lên từ phía sau màn sương mù dày đặc trước mặt.
Lý Tiểu Mập trợn tròn mắt, miếng khoai lang trong miệng suýt nữa thì nghẹn họng. Gã run rẩy đưa tay lên định rút chiếc còi đồng báo động đeo quanh cổ để thổi cầu cứu. Nhưng Lối nhanh như chớp, thò bàn tay bám đầy bùn đất bịt chặt miệng gã béo lại.
"Muốn chết à? Thổi còi lúc này là gọi cả quân địch đến đấy!" Lối rít qua kẽ răng, giọng run rẩy nhưng khuôn mặt vẫn đơ cứng vô cảm.
Từ trong bóng tối đặc quánh của sương mù, hai đốm sáng màu đỏ rực như hai hòn than nóng xuất hiện, khóa chặt vào vị trí của hai người. Đó không phải là đốm sáng tự nhiên, mà là đôi mắt khổng lồ đầy sát khí của Thiết Giáp Thú – con yêu thú cấp 2 hung dữ bọc vảy sắt đen dày cộp, có sức mạnh ngang ngửa tu tiên giả Trúc Cơ kỳ.
Con quái thú từ từ bước ra khỏi màn sương. Thân hình nó khổng lồ như một chiếc xe bọc thép, chiếc sừng sắt nhọn hoắt trước mũi phát ra những tia điện nhỏ xẹt xẹt. Nhưng kỳ lạ thay, đôi mắt đỏ rực của nó không nhìn vào cổ họng của Lối hay Mập, mà lại dán chặt vào chiếc túi vải canvas thô sơ đeo trước ngực Lối, nơi mùi thơm ngọt lịm của khoai lang mật nướng đang tỏa ra ngào ngạt.
"Nó... nó thèm khoai nướng!" Lối lập tức nhận ra chân tướng sự việc nhờ sự nhạy bén đặc biệt với đồ ăn. Con thú này vốn đang ngủ say dưới lòng đất, nhưng mùi thơm của khoai lang mật Thanh Bình đã đánh thức bản năng háu ăn của nó.
Thiết Giáp Thú gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, bước lên một bước. Lực chân khổng lồ của nó làm mặt đất rung chuyển nhẹ.
Lối hoảng sợ tột đỉnh, theo phản xạ rút thanh gậy tre dò đường "Đả Thần" thô sơ dắt bên hông ra, khua khua bừa bãi về phía trước để xua đuổi dã thú. Cú khua gậy lóng ngóng của anh vô tình quẹt trúng đống tro tàn và lá khô dưới đất, hất thẳng một nắm tro bụi bẩn thỉu vào mặt con quái thú.
*Hắt xì!*
Thiết Giáp Thú bị bụi tro lọt vào mũi, bất ngờ hắt hơi một cú cực mạnh. Luồng hơi thở nóng rực từ mũi nó phun ra như một trận cuồng phong nhỏ, thổi bay toàn bộ sương mù xung quanh trong phạm vi mười mét, lộ ra vách đá dốc đứng hiểm trở ngay phía sau lưng hai người.
Cú hắt hơi làm con quái thú nổi điên. Nó gầm lên một tiếng vang dội làm rung chuyển cả thung lũng đá, đôi mắt đỏ rực co rụt lại, khóa chặt mục tiêu vào chiếc túi canvas chứa khoai lang trước ngực Lối.
"Chạy mau, Phan huynh!" Lý Tiểu Mập hét lên một tiếng thất thanh. Trong cơn hoảng loạn tột độ, gã béo cố gắng nhảy lên bám vào một cành cây cổ thụ khô héo bên cạnh để trèo lên trốn thoát.
Nhưng thân hình nặng gần hai trăm cân của Mập cộng với chiếc bát sắt siêu to đeo sau mông là một gánh nặng quá sức chịu đựng của cành cây mục.
*Rắc! rầm!*
Cành cây gãy sụp lập tức. Lý Tiểu Mập mất thăng bằng rơi tự do từ trên cao xuống, đè thẳng cái mông vĩ đại của mình lên lưng Phan Lạc Lối đang đứng lóng ngóng phía dưới.
"Ối da! Cái mông béo của ngươi..." Lối hét lên thảm thiết, bị sức nặng của Mập đè sập xuống đất, hai người lăn lộn thành một đống lộn xộn.
Trong lúc va chạm, chiếc ba lô đựng đồ sưởi ấm và nhu yếu phẩm đeo sau lưng Lối bị móng vuốt sắc nhọn của Thiết Giáp Thú lao tới cào rách một đường lớn, toàn bộ đồ đạc rơi vãi tung tóe trên mặt đất cát trơn trượt.
Con Thiết Giáp Thú gầm vang, chiếc sừng sắt nhọn hoắt chĩa thẳng về phía Lối, bắt đầu tăng tốc lao tới như một chiếc xe bọc thép điên cuồng. Con đường phía sau chỉ còn là dốc đá dốc đứng trơn trượt không lối thoát. Áp lực tử thần cận kề đẩy Phan Lạc Lối vào bước đường cùng không thể quay đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!