Nhạc nềnHarvest6

Đỉnh Cô Độc Và Vụ Sạt Lở Đá Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng vàng kim từ lá chắn phòng ngự cổ đại của Phế Tích Cổ Nhân Tộc vẫn đang rực sáng cả một góc trời biên cảnh, xua tan đi màn sương muối xám xịt và những tia lửa pháo kích tàn dư của Thiết Giáp Tộc. Thế nhưng, đối với Thiếu tướng bất đắc dĩ Phan Lạc Lối, bầu trời trong lòng anh lúc này chỉ có một màu xám xịt u tối không chút ánh sáng. Anh đứng đơ người như một tượng đá bên cạnh bệ đá cổ kính, hai mắt mở to thất thần nhìn vào khe nứt năng lượng sâu hoắm. Ở dưới đó, củ khoai lang mật Thanh Bình nướng chín dở – niềm an ủi, mỏ neo tinh thần và nguồn lương thực cứu sinh cuối cùng của anh – đã bị dòng linh lực ngầm nóng bỏng thiêu rụi thành một dúm tro tàn đen sạm.


“Khoai... Khoai lang nướng của ta... Hết thật rồi... Con mất khoai nướng rồi mẹ ơi...”


Lối mếu máo khóc ròng rã trong tâm trí, lồng ngực phập phồng run rẩy dữ dội vì tiếc nuối tột cùng. Điệu bộ đau khổ tột độ ấy, kết hợp với gương mặt nhem nhuốc bám đầy bụi rêu mạng nhện đen nhẻm và chiếc mũ bảo hiểm XL lệch sang một bên che khuất mắt phải, lại một lần nữa bẻ cong hoàn toàn thực tế trước mặt những kẻ xung quanh.


Triệu Thiết Huyết – vị Thống lĩnh biên thùy kiêu ngạo, Luyện Khí kỳ tầng 9 dạn dày chiến trận – vẫn đang quỳ rạp dưới đất, hai tay ôm lấy thanh huyết thương, đầu cúi sát thềm đá vôi đầy bụi bặm. Đôi mắt gã đỏ hoe, những giọt lệ hối hận và sùng bái lăn dài trên gò má đầy vết sẹo chiến trận.


“Phan tướng quân! Tiếng thở dài của người... quả thực là ‘Thần Thức Khai Sáng / Thiên Địa Đồng Bi’! Người không chỉ dùng tuyệt thế hỏa năng từ củ khoai lang gia bảo để hồi sinh đại trận cứu sống mười vạn quân sĩ, mà còn đang sầu muộn vì đại nghĩa thiên hạ, tiếc thương cho những sinh linh vô tội phải ngã xuống sa trường! Triệu mưu nông cạn, đa nghi ích kỷ, suýt nữa đã hại chết vị trung thần nghĩa sĩ tột đỉnh như tướng quân! Xin người hãy nhận của hạ quan một lạy tạ tội!”


Nói rồi, Triệu Thiết Huyết dập đầu một cái *rầm* xuống sàn đá, lực mạnh đến mức khiến bệ đá cổ cũng phải rung rinh nhẹ.


Cạnh đó, Lục Trận Pháp – trận pháp sư trẻ tuổi – cũng đang quỳ sụp, hai tay run rẩy dâng lên một mảnh la bàn đồng cổ bị vỡ nát, giọng nghẹn ngào:


“Sư phụ! Nhựa khoai lang mật nướng cháy sém trong khe nứt bệ đá cổ vẫn còn tỏa mùi thơm ngào ngạt, đó chính là minh chứng cho việc người đã dùng hỏa năng dung hợp vào thiên địa linh mạch! Trận pháp cổ đại ngàn năm đã được người hồi sinh chỉ bằng một cái vấp ngã vô vi! Đệ tử nguyện suốt đời theo người học tập binh pháp vô hướng!”


Phan Lạc Lối nghe hai gã bên cạnh thay nhau “não bổ” (tự suy diễn) mà bắp chân dưới lớp giáp XL rộng thùng thình run lên bần bật. Kháng áp lực tinh thần của anh tự động kích hoạt do nỗi sợ hãi tột cùng, khiến khuôn mặt anh hóa đá thành một phong thái lạnh lùng, vô cảm như băng vĩnh cửu. Anh nghiêng đầu nhìn lệch 45 độ sang bên trái do chiếc mũ sắt che khuất mắt phải, phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt đầy cay đắng bất lực:


“Haizzz... Các ngươi... đứng lên đi. Ta chỉ muốn... yên tĩnh một mình...”


*“Yên tĩnh cái đầu các ngươi ấy! Ta đi chân trần bên phải lạnh buốt, chân trái thì đi đôi tất da gấu xám vạn năm nóng hầm hập, người thì ê ẩm toàn thân sau cú ngã sập mặt! Ta đang khóc tiếc củ khoai lang mật duy nhất chống đói, thế mà các ngươi lại dịch nó thành lo lắng cho vận mệnh chúng sinh biên ải? Giờ Triệu Thiết Huyết lại thề chết trung thành bảo vệ ta 24/7, ta biết lén lút lẻn ra cổng sau đào ngũ bằng cách nào đây hả trời?”*


Nỗi tuyệt vọng dâng trào khiến Lối nhận ra một chân lý tàn nhẫn: Nếu tiếp tục ở lại doanh trại trung tâm dưới sự giám sát cuồng nhiệt của Triệu Thiết Huyết, anh sẽ vĩnh viễn bị trói chặt vào quân tịch và sớm muộn gì cũng bị đẩy ra chiến tuyến làm bia đỡ đạn thực sự. Anh cần phải cắt đuôi gã thống lĩnh phiền phức này ngay lập tức.


Đúng lúc đó, Lối chợt nhớ ra chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim định mệnh của mình. Chiều nay, thiếu gia nhà giàu Kim Tiền Đa đã đến gặp anh với vẻ mặt mếu máo, dâng trả lại chiếc la bàn lỗi vì gã cưỡi ngựa đi theo hướng chỉ của nó và bị lao thẳng vào chuồng lợn của dân làng. Lối đã nhanh trí dùng 5 xu tiền lẻ để “chuộc” lại vật phẩm bảo mệnh tri kỷ này. Chiếc la bàn lỗi kim luôn chỉ hướng ngược lại chính xác 180 độ so với thực tế chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp anh tìm đường chạy trốn.


Lối khẽ hắng giọng, cố gắng giữ giọng điệu mơ hồ, ngắn gọn nhất để tránh bị lộ tẩy:


“Triệu thống lĩnh... Ta cần lên Đỉnh Cô Độc... để định vị lại linh mạch biên giới. Các ngươi... không được bám theo. Ta đi một mình... tùy duyên...”


Triệu Thiết Huyết nghe vậy, ánh mắt rực lên sự kính phục tột đỉnh:


“Tướng quân quả là thần cơ diệu toán! Đỉnh Cô Độc là ngọn núi cao nhất biên thùy, gió bão gầm thét quanh năm, địa hình hiểm trở dốc đứng đầy đá vôi trơn trượt. Người muốn lên đó một mình để thiền định, quan sát thiên tượng và bẻ cong linh mạch ngầm nhằm ngăn chặn hoàn toàn bước tiến của Thiết Giáp Tộc! Hạ quan hiểu rồi! Hạ quan sẽ đích thân dẫn quân trấn giữ nghiêm ngặt chân núi, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ nào quấy rầy chuyến đi của tướng quân!”


Lối gật đầu trầm ngâm, trong lòng mừng thầm như mở hội: *“Tốt lắm! Ngươi cứ gác chặt chân núi đi! Ta sẽ leo lên đỉnh núi hoang vắng đó, tìm một con đường mòn dốc đứng phía sau để lén lút trượt xuống, cưỡi con ngựa lé Xích Thố Lỗi trốn chạy thẳng về quê nhà Thôn Thanh Bình trồng khoai lang mật! Tạm biệt cái doanh trại quỷ quái này!”*


Thế là, ngay trong đêm tối lạnh giá, Phan Lạc Lối một mình khoác bộ chiến giáp XL rộng thùng thình, tay cầm thanh Gậy tre dò đường 'Đả Thần' thô sơ chặt từ Rừng Tre Quỷ, bắt đầu hành trình leo lên Đỉnh Cô Độc.


Đỉnh Cô Độc sừng sững giữa trời đông biên ải như một thanh kiếm đá khổng lồ cắm thẳng lên mây xanh. Càng lên cao, gió bão tuyết càng gầm rú điên cuồng, quật mạnh vào lớp giáp sắt rộng cỡ XL của Lối phát ra những tiếng kêu *xoảng xoảng* đầy hỗn loạn. Nhờ có đôi tất da gấu xám vạn năm xỏ ở chân trái, bàn chân trái của anh luôn ấm áp sảng khoái, nhưng chân phải đi giày da XL mỏng manh thì đã tê dại đi vì lạnh buốt. Lối phải dùng thanh gậy tre dò đường khua đập bừa bãi vào những bụi cỏ dại đóng băng phía trước để xua đuổi rắn rết và tránh các hố sụt đá vôi hiểm trở.


Anh hoàn toàn không biết rằng, ngay dưới thung lũng dốc núi hẹp của Đỉnh Cô Độc, một hiểm họa chí mạng đang âm thầm chờ đợi anh.


Thống soái tối cao Thiết Giáp Tộc – Cáp Đồ, kẻ đang mang mối nhục ngàn năm vì bị Lối rơi tự do đè ngất khi đang tắm khỏa thân – đang đứng trên một mỏm đá cao ở phía xa. Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí, hai chiếc răng nanh dài nghiến chặt vào nhau phát ra những tiếng ken két rùng rợn.


Cạnh gã, em trai Cáp Ma – gã khổng lồ béo phệ bọc giáp sắt nặng trịch – đang chỉ huy năm trăm kỵ binh tinh nhuệ bọc thép bọc kín từ đầu đến chân, cưỡi trên những con Thiết Giáp Thú khổng lồ đầy răng nanh. Chúng đang ẩn nấp im lặng dưới hẻm núi hẹp, tạo thành một trận pháp phục kích hoàn hảo.


“Cáp Ma! Nghe rõ đây!” Cáp Đồ gầm khẽ qua kẽ răng, giọng nói trầm đục đầy oán hận. “Tên Thiếu tướng phàm nhân Phan Lối kia đã hồi sinh lá chắn cổ đại phá hỏng đợt pháo kích của ta. Nhưng thám tử báo cáo hắn đang đơn thương độc mã leo lên Đỉnh Cô Độc để tìm hướng định vị linh mạch. Đây là cơ hội ngàn năm có một! Ngươi hãy dẫn kỵ binh phục kích dưới thung lũng độc đạo. Chỉ cần hắn bước chân xuống núi, hãy băm vằm hắn thành muôn mảnh cho ta! Ta muốn rửa sạch mối nhục suối nước nóng bằng máu của hắn!”


Cáp Ma vung chiếc chùy gai sắt khổng lồ nặng một trăm năm mươi cân lên, gầm gừ tự tin:


“Đại ca yên tâm! Năm trăm kỵ kỵ binh bọc thép của ta đã dàn trận sẵn dưới thung lũng dốc núi hẹp này. Địa hình nơi đây dốc đứng, hai bên là vách đá vôi mục nát dựng đứng, hắn có mọc cánh cũng không thể thoát khỏi năm trăm chiếc thương kỵ binh của ta! Ta sẽ giẫm nát bộ giáp XL rách rưới của hắn!”


Trong lúc quân địch đang đằng đằng sát khí bày trận mai phục, Phan Lạc Lối cuối cùng cũng lết được lên tới đỉnh Đỉnh Cô Độc. Gió bão trên đỉnh núi thổi mạnh đến mức suýt chút nữa thổi bay cơ thể gầy gò của anh xuống vực thẳm. Lối hoảng sợ, vội vàng rụt cổ sâu vào trong mũ bảo hiểm theo kỹ năng “Rụt Đầu Rùa Thuật”, hai tay ôm chặt lấy cột đá vôi đóng băng bên cạnh để giữ thăng bằng.


“Lạnh... Lạnh chết ta mất! Cái ngọn núi quỷ quái này sao lại dốc thế này chứ!” Lối run rẩy lẩm bẩm, mặt mũi tái mét vì sợ hãi và lạnh giá.


Anh lóng ngóng thọc tay vào túi giáp ngực, rút chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim vừa chuộc lại ra để tìm hướng chạy trốn. Thế nhưng, do dị biến mạch linh khí ngầm dưới lòng đất sau vụ nổ kho hỏa dược trước đó, từ tính trên Đỉnh Cô Độc cực kỳ hỗn loạn. Kim la bàn rỉ sét xoay tròn liên tục điên cuồng, chỉ hướng đông rồi lại nhảy sang hướng tây, hoàn toàn không chịu dừng lại.


“Trời ơi, cái đồ phế thải này! Lúc cần bảo mệnh thì lại hỏng là thế nào!” Lối méo mặt gào thét, cố gắng lắc mạnh chiếc la bàn hỏng.


Anh cố bước thêm một bước ra sát mép dốc núi phía tây nam để nhìn xem có lối mòn nào trượt xuống hay không. Chiếc mũ bảo hiểm XL quá rộng sụp xuống, lệch hẳn sang bên phải, che khuất hoàn toàn tầm nhìn bên mắt phải của anh.


Đúng lúc đó, một cơn gió bão cực mạnh thốc ngược từ dưới vực sâu lên, quật thẳng vào bả vai Lối. Lực gió quá mạnh kết hợp với sức nặng của bộ chiến giáp rộng thùng thình khiến cơ thể phàm nhân của Lối mất thăng bằng hoàn toàn. Chân phải đi giày da XL của anh giẫm trúng vào một patch (vạt) rêu phong mục nát đóng băng trơn trượt sát mép vực.


*Thịch!*


“Áaaa! Cứu mạng!”


Lối hét lên thất thanh. Bản năng sinh tồn nhút nhát trỗi dậy, anh kích hoạt Vấp Ngã Đại Pháp ở cảnh giới cao nhất, cơ thể ngã ngửa ra sau, lăn lông lốc trên triền đá vôi dốc đứng mục nát.


Trong cơn hoảng loạn tột độ khi bị lăn lộn, hai tay Lối khua khoắng điên cuồng trong không trung để tìm vật bám víu. Chiếc Gậy tre dò đường 'Đả Thần' thô sơ trên tay anh tuột khỏi lòng bàn tay, bay vút ra ngoài theo một quỹ đạo quỷ dị vô tri.


*Cạch!*


Thanh gậy tre không hề có linh lực ấy bay thẳng vào bóng tối, cắm phập cực kỳ chính xác vào một khe nứt đá mục nát nằm ngay phía sau một hòn đá khổng lồ nặng hàng chục tấn đang nằm chênh vênh trên sườn núi dốc đứng.


Điều quỷ dị là, bệ đá nâng đỡ hòn đá khổng lồ này vốn đã bị rạn nứt nghiêm trọng sau vụ sạt lở đá nhẹ do linh mạch ngầm hồi sinh ở tập trước. Thanh gậy tre 'Đả Thần' cắm sâu vào khe nứt, vô tình hoạt động giống như một chiếc đòn bẩy vật lý hoàn hảo nhất.


Ngay sau đó, cơ thể nặng nề bọc giáp sắt XL của Lối lăn đến, đập mạnh vào phần đuôi gậy tre đang chìa ra ngoài không trung.


*Rắc! Rắc! Rầm!*


Lực đập vật lý cực mạnh từ cú ngã của Lối truyền qua thanh gậy tre, tạo ra một lực đòn bẩy khổng lồ bẩy thẳng vào điểm yếu năng lượng duy nhất nâng đỡ hòn đá chênh vênh. Hòn đá khổng lồ nặng hàng chục tấn lập tức mất thăng bằng, đổ sụp xuống sườn dốc đứng.


Sự sụp đổ của hòn đá lớn giống như quân bài domino đầu tiên, kích hoạt toàn bộ hệ thống địa chất đá vôi mục nát đã bị rạn nứt sẵn của Đỉnh Cô Độc.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Tiếng gầm thét kinh hoàng vang dội cả biên giới. Vụ Sạt Lở Đá Đỉnh Cô Độc chính thức bùng phát với quy mô ngàn năm chưa từng có. Hàng vạn tấn đất đá, những tảng đá vôi khổng lồ đổ sụp từ trên đỉnh núi cao chọc trời, kéo theo những luồng khói bụi trắng xóa cuồn cuộn đổ ập xuống thung lũng độc đạo phía dưới với tốc độ kinh hoàng.


Lúc này, dưới hẻm núi hẹp, Cáp Ma vẫn đang vung chùy gai sắt, đắc ý cười lớn nói với năm trăm kỵ binh bọc thép:


“Đàn em nghe lệnh! Chỉ cần tên Phan Lối kia bước xuống...”


*“Ầm ầm ầm...”*


Tiếng động rùng rợn từ trên đỉnh đầu đột ngột dội xuống cắt ngang lời Cáp Ma. Gã khổng lồ béo phệ ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn. Qua lớp kính bảo hộ của mũ giáp sắt, gã kinh hoàng nhìn thấy một bức tường đá khổng lồ, đất cát cuồn cuộn như thác lũ đang đổ ập xuống thẳng đầu mình từ độ cao ngàn trượng.


“Cái... Cái gì thế này? Động đất à? Mau rút lui! Toàn quân rút lui khẩn cấp!” Cáp Ma hét lên thất thanh, giọng nói run rẩy vì sợ hãi tột cùng.


Thế nhưng, năm trăm kỵ binh bọc thép nặng nề của Thiết Giáp Tộc đang xếp thành hàng dài chật ních trong hẻm núi hẹp độc đạo, địa hình dốc đứng hai bên vách đá dựng đứng khiến chúng hoàn toàn không có không gian để quay đầu xe hay di chuyển tránh né. Những con Thiết Giáp Thú khổng lồ ngửi thấy mùi nguy hiểm từ đất đá sạt lở, nổi điên hoảng loạn, giẫm đạp lên nhau hỗn loạn.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Thác lũ đất đá ngàn năm đổ ập xuống hẻm núi với sức mạnh nghiền nát vạn vật. Tiếng gầm thét của đất đá nuốt chửng hoàn toàn tiếng la hét thảm thiết của năm trăm kỵ binh bọc thép. Những tảng đá vôi nặng hàng chục tấn rơi xuống, đập nát những bộ giáp sắt kiên cố nhất, chôn vùi toàn bộ đội hình tiên phong tinh nhuệ của Thiết Giáp Tộc dưới lớp đất đá dày hàng chục mét.


Cáp Ma cố gắng vung chiếc chùy gai sắt lên để đập vỡ một tảng đá đang lao tới, nhưng lực sạt lở quá mạnh hất văng chiếc chùy khỏi tay gã. Gã bị một tảng đá lớn đè trúng mông, ngã sấp mặt xuống đất bùn cát bụi, gào khóc thảm thiết trong đau đớn tột cùng trước khi bị đất đá che lấp hoàn toàn.


Ở phía xa, Thống soái tối cao Cáp Đồ đứng trên mỏm đá cao chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng ấy.


*Bịch!*


Thanh Thiết Giáp quyền đập nát khiên sắt trên tay gã tuột khỏi lòng bàn tay rơi xuống đất cát. Cáp Đồ đứng chết lặng, hai đầu gối run lẩy bẩy rồi quỵ sụp xuống thềm đá dốc đứng. Khuôn mặt hung tợn với hai chiếc răng nanh dài của gã co rúm lại, những giọt nước mắt ấm ức, sợ hãi và sụp đổ tinh thần hoàn toàn tuôn rơi ròng rã như mưa.


“Không thể nào... Không thể nào là ngẫu nhiên được!” Cáp Đồ khóc ròng rã dập đầu, giọng nói run rẩy đầy tuyệt vọng tột cùng.


*“Phan Lạc Lối! Ngươi quả thực không phải là người phàm! Ngươi là một con quái vật mưu tính thiên địa đáng sợ nhất lịch sử Nhân tộc! Ngươi cố tình leo lên Đỉnh Cô Độc một mình để dụ năm trăm kỵ binh bọc thép tinh nhuệ của ta vào hẻm núi hẹp độc đạo! Ngươi đã tính toán chính xác đến từng milimet điểm yếu địa chất rạn nứt của ngọn núi, rồi chỉ dùng một thanh gậy tre thô sơ để bẩy đổ cả ngọn núi đá vôi ngàn năm chôn vùi toàn bộ quân ta mà không cần tốn một binh một tốt nào! Kiếm ý vô hình và mưu lược của ngươi... đã đạt đến cảnh giới tối cao bẻ cong cả thiên địa linh mạch! Ta... ta không muốn đối đầu với ngươi nữa! Ngươi là ma đầu!”*


Nỗi sợ hãi tột cùng trước mưu lược “thần thánh” tự suy diễn của Lối đã hoàn toàn đập tan ý chí báo thù của vị thống soái Thiết Giáp Tộc dũng mãnh. Cáp Đồ khóc lóc thảm thiết, vội vàng bò dậy chạy trối chết về hướng doanh trại trung ương của mình, trong đầu chỉ còn nỗi ám ảnh kinh hoàng mang tên Phan Lạc Lối.


Lúc này, trên đỉnh Đỉnh Cô Độc, khói bụi trắng xóa dần dần lắng xuống.


Phan Lạc Lối lồm cồm bò dậy từ thềm cỏ mềm dốc đứng sát mép vực. Bộ giáp XL rộng thùng thình bám đầy bụi đá vôi trắng xóa, trông anh nhem nhuốc bẩn thỉu rách nát nhẹ chẳng khác nào một thợ mỏ vừa chui lên từ lòng đất. Cơ thể phàm nhân của anh ê ẩm toàn thân sau cú ngã lăn lộn, bả vai và mông đau rát nhẹ.


Lối hoảng sợ nhìn quanh, phát hiện ra thanh gậy tre dò đường 'Đả Thần' tri kỷ của mình đã biến mất không dấu vết dưới khe đá sâu hoắm.


“Gậy... Gậy tre của ta đâu rồi? Mất thật rồi... Trời ơi, ta mất gậy chống mỏi chân rồi!”


Lối mếu máo khóc không ra nước mắt, lồng ngực phập phồng phát ra tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt đầy cay đắng bất lực. Anh hoàn toàn không biết gì về vụ sạt lở đá kinh hoàng vừa tiêu diệt gọn năm trăm kỵ binh địch dưới thung lũng sâu, càng không biết Thống soái địch Cáp Đồ đang quỳ khóc chạy trốn vì sợ hãi anh.


Anh chỉ biết đứng đơ người giữa gió bão tuyết rơi dày đặc trên đỉnh núi cao, hai mắt mở to thất thần nhìn chiếc la bàn lỗi kim vẫn đang xoay tròn liên tục trong tay, lòng tràn đầy hoang mang lạnh buốt vì nhận ra mình lại một lần nữa... mất phương hướng đi lạc hoàn toàn giữa vùng biên giới Vô Định hiểm trở này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!