Khoai Lang Kích Hoạt Trận Pháp Cổ
“Đoành! Đoành! Đoành!”
Tiếng nổ đùng đoàng xé toạc bầu trời đêm biên ải, rung chuyển cả mặt đất cằn cỗi của vùng biên giới Vô Định. Luồng ánh sáng tím lét từ hỏa pháo năng lượng thạch của Thiết Giáp Tộc bắn phá dữ dội, rạch những vệt sáng chết chóc qua màn sương muối dày đặc. Những quầng lửa bùng lên, kèm theo đất đá văng tung tóe, biến doanh trại số 4 của Hổ Phù Quân thành một chảo lửa hỗn loạn chỉ trong chớp mắt.
Trong căn lều chỉ huy tạm thời của Đội Tuần Tra Số 9, Phan Lạc Lối bị chấn động mạnh hất văng từ trên giường gỗ xuống đất. Anh lồm cồm bò dậy, đầu óc quay cuồng, hai tai ù đặc tạm thời bởi tiếng nổ rền vang.
“Cứu mạng! Trời đất ơi, mới nửa đêm cơ mà! Đám khổng lồ bọc thép kia không ngủ à?” Lối gào thét trong lòng, mặt cắt không còn một giọt máu.
Anh vội vàng cúi xuống nhìn hai bàn chân của mình. Chân trái vẫn đang xỏ đôi tất da gấu xám vạn năm ấm áp do bang chủ Hùng Đại dâng tặng, còn chân phải thì trần trụi, lạnh buốt đến mức run cầm cập. Trong cơn hoảng loạn, Lối lóng ngóng vớ lấy chiếc giày da XL, xỏ vội vào chân phải rồi thọc đầu vào chiếc mũ bảo hiểm XL quá khổ. Chiếc mũ sắt nặng trịch rớt xuống, lập tức lệch sang một bên, che khuất hoàn toàn mắt phải của anh như thường lệ. Anh vội vã khoác bộ chiến giáp rộng thùng thình rộng hơn cơ thể mình hai cỡ, ôm chặt lấy chiếc túi vải canvas đựng khoai lang mật nướng trước ngực như ôm lấy sinh mạng duy nhất.
Bên ngoài lều, tiếng la hét thất thanh của binh lính vang lên liên hồi. Tiếng trống trận dồn dập hòa quyện với tiếng gầm rú của gió bão tuyết tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
“Phan tướng quân! Phan Thiếu tướng đâu rồi?” Giọng nói ồm ồm, đầy sát khí của Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết vang lên từ phía soái doanh trung tâm. “Địch nã pháo kích hạng nặng! Toàn bộ Giáo úy và Phó tướng tập hợp khẩn cấp tại soái doanh để họp bàn chiến thuật phản công!”
Nghe thấy hai từ “họp bàn”, Phan Lạc Lối suýt nữa thì quỵ gối xuống đất. Anh rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gò má bám đầy bùn khô hôi thối.
*“Họp cái đầu ngươi ấy! Đi họp để ngươi có cớ xếp ta vào hàng tiên phong chịu chết à? Ta biết thừa mưu đồ của ngươi rồi, Triệu Thiết Huyết! Ngươi luôn nghi ngờ ta là gián điệp hai mặt, muốn gài bẫy đẩy ta ra chiến tuyến làm bia đỡ đạn. Ta mà đi họp đêm nay thì ngày mai chỉ có nước làm xác chết khô trên sa trường!”*
Nỗi khao khát đào ngũ và bản năng sinh tồn hèn nhát của một phàm nhân trồng khoai lang mật trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Lối liếc nhìn chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim đang nằm im lìm trong túi giáp ngực. Nhưng hiện tại, anh không có thời gian để tính toán hướng đi ngược 180 độ nữa. Tiếng pháo kích dồn dập ngoài kia cho thấy doanh trại sắp bị san phẳng.
Lối quyết định áp dụng ngay kế thứ nhất trong “Binh Pháp Trốn Lính 36 Kế”: Chạy trốn! Anh lén lút vén tấm màn sau lều chỉ huy, lợi dụng làn khói đen dày đặc đang bao phủ doanh trại để lẻn ra ngoài.
Do chiếc mũ bảo hiểm XL bị lệch che khuất hoàn toàn tầm nhìn bên phải, Lối chỉ có thể nhìn đường bằng mắt trái. Theo bản năng vật lý, cơ thể anh vô thức đi lệch về bên trái một góc 45 độ. Quỹ đạo di chuyển quỷ zic-zac này vô tình giúp anh tránh thoát khỏi tầm mắt của các vệ binh đang chạy loạn xạ, đồng thời đưa anh rẽ thẳng vào con đường mòn tối tăm dẫn về phía tây nam—nơi tọa lạc của Phế Tích Cổ Nhân Tộc hoang phế, cách xa khu vực doanh trại đang bị bắn phá.
Đêm đông lạnh giá, sương mù dày đặc bao phủ phế tích cổ kính. Những cột đá vôi khổng lồ đổ nát, những bức tường rêu phong mục nát hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng nhạt. Nơi đây vốn là một tiền đồn phòng ngự linh lực cổ đại của Nhân tộc từ ngàn năm trước, nay đã bị bỏ hoang, mất sạch linh khí và trở thành vùng cấm địa không ai dám bén mảng đến.
Lối dắt theo con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi bước đi lóng ngóng giữa những tảng đá đổ nát. Gió bão tuyết rít lên qua các khe đá phát ra những âm thanh rùng rợn như tiếng quỷ khóc, nhưng Lối chẳng thèm quan tâm. Trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Tìm một góc khuất kín gió, an toàn để nằm ngủ lén lút qua đêm, chờ cho cuộc pháo kích kết thúc rồi tính tiếp.
“Phù... Ở đây chắc chắn an toàn rồi. Đám lính Thiết Giáp Tộc kia có điên mới nã pháo vào cái đống đổ nát hoang phế này.” Lối thở phào nhẹ nhõm, tự lẩm nhẩm một mình.
Cơn đói cồn cào từ cái dạ dày phàm nhân đột ngột réo vang. Lối khẽ rùng mình vì lạnh, chân trái đi tất da gấu xám thì ấm áp, nhưng chân phải đi giày da XL mỏng manh bắt đầu tê dại. Anh thọc tay vào chiếc túi vải canvas thô ráp đeo trước ngực, chạm vào củ khoai lang mật Thanh Bình nướng chín dở vẫn còn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ và mùi thơm ngọt ngào béo ngậy. Đây là củ khoai ngon nhất mà Hùng Đại đã tận tụy nướng cho anh từ chiều.
Lối lôi củ khoai lang nướng ra, nâng niu trên tay như một bảo vật vô giá. Mùi thơm ngào ngạt của mật khoai rỉ ra ngọt lịm xoa dịu thần kinh đang căng thẳng tột độ của anh.
“Thơm quá... Ăn một miếng rồi ngủ thì còn gì bằng.” Lối mỉm cười sung sướng, vừa đi vừa đưa củ khoai lên miệng định cắn.
Thế nhưng, số phận của kẻ mù đường chưa bao giờ để anh được yên bình dễ dàng như vậy.
Do chiếc mũ sắt che khuất tầm mắt bên phải, cộng thêm việc mải mê nhìn củ khoai nướng ngon lành, Lối hoàn toàn không nhìn thấy một rễ cây cổ thụ khổng lồ, xù xì mọc trồi lên mặt đất ngay phía trước bước chân.
*Thịch!*
Mũi giày da XL của Lối vấp mạnh vào rễ cây cổ thụ. Lực vấp đột ngột khiến cơ thể gầy gò của anh mất thăng bằng hoàn toàn. Hào quang bảo hộ vô tri bùng phát. Thay vì cố gắng dang tay cứu vãn cú ngã, Lối hoảng sợ tột độ, lập tức co rúm người lại, rụt cổ sâu vào trong bộ chiến giáp XL rộng thùng thình theo kỹ năng “Rụt Đầu Rùa Thuật”.
Cơ thể anh đổ nhào ra phía trước, lăn lông lốc như một quả bóng sắt tròn trên sàn đá cổ kính đầy rêu phong mục nát của phế tích.
“Áaaa! Khoai của ta!” Lối hét lên thảm thiết trong tiếng gió rít.
Trong lúc lăn lộn, chiếc túi vải canvas đeo trước ngực bị bung khóa. Củ khoai lang mật nướng nóng hổi, tỏa khói nghi ngút tuột khỏi tay Lối, bay vút ra ngoài không trung theo một quỹ đạo hình parabol hoàn mỹ.
*Bộp!*
Củ khoai lang mật nướng rỉ mật ngọt ngào rơi trúng vào một khe nứt sâu hoắm, phát ra ánh sáng mờ nhạt nằm ngay chính giữa bệ đá cổ kính—nơi từng là mắt xích năng lượng chính của trận pháp phòng ngự ngàn năm trước.
Lúc này, tại doanh trại số 4, Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết đang đứng giữa trận địa pháo kích dữ dội của địch, khuôn mặt đầy sẹo co rúm lại vì tức giận và lo lắng. Những quả hỏa pháo năng lượng thạch liên tục dội xuống, phá hủy hàng loạt rào chắn phòng ngự yếu ớt của Hổ Phù Quân. Sĩ khí quân sĩ rệu rã, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn tính bằng hơi thở.
“Báo! Thống lĩnh! Không tìm thấy Thiếu tướng Phan Lối trong soái doanh!” Một binh sĩ hớt hải chạy đến báo cáo.
Triệu Thiết Huyết nghiến răng ken két, thanh huyết thương trên tay phát ra sát khí đỏ rực: “Hừ! Tên nhát gan đó lại lén lút lẻn ra ngoài vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này sao? Hắn chắc chắn là gián điệp hai mặt, lẻn ra ngoài để báo cáo tọa độ doanh trại cho Thiết Giáp Tộc! Toàn quân chuẩn bị rút lui về phía phế tích cổ...”
Lời của Thiết Huyết chưa kịp dứt, một biến cố kinh thiên động địa đột ngột xảy ra tại khu vực Phế Tích Cổ Nhân Tộc.
Tại trung tâm phế tích, củ khoai lang mật nướng nóng hổi của Lối sau khi rơi vào khe nứt bệ đá cổ đã bắt đầu phát huy tác dụng quỷ dị của nó. Nhiệt lượng cực đại từ củ khoai nướng (vốn được ủ sâu trong tro nóng vạn năm của Hùng Đại) truyền thẳng vào mạch linh thạch ngầm đã bị bỏ hoang từ lâu.
Bình thường, để kích hoạt trận pháp cổ đại này, người ta cần một lượng linh lực khổng lồ hệ hỏa cực kỳ tinh khiết. Thế nhưng, mạch linh thạch ngầm dưới phế tích cổ thực chất đã bị dị biến từ tính sau vụ nổ kho hỏa dược mật ở Hang Quỷ Khóc mấy hôm trước. Nó cực kỳ nhạy cảm với nhiệt lượng vật lý tự nhiên.
Nhiệt độ nóng bỏng từ củ khoai lang mật nướng chín dở, kết hợp với dòng nhựa mật ngọt lịm rỉ ra đóng vai trò như một chất dẫn truyền linh lực ngẫu nhiên hoàn hảo, nối liền các vết nứt năng lượng bị đứt gãy của bệ đá cổ.
*Xèo... xèo...*
Nhựa khoai lang mật sôi lên, lấp đầy khe nứt cổ xưa. Ngay lập tức, dòng chảy linh lực ngầm bị đóng băng hàng ngàn năm qua bỗng chốc bùng nổ dữ dội.
*Oành!*
Một luồng ánh sáng vàng kim ấm áp, rực rỡ đột ngột bùng phát từ tâm bệ đá cổ, bắn thẳng lên bầu trời đêm biên ải như một cột sáng khổng lồ xé toạc màn sương muối dày đặc. Từ cột sáng ấy, một lá chắn năng lượng khổng lồ hình vòm bán cầu bắt đầu bành trướng với tốc độ kinh hoàng, lan tỏa ra xung quanh, bao phủ toàn bộ khu vực phế tích cổ và kéo dài, ôm trọn lấy toàn bộ doanh trại số 4 của Hổ Phù Quân đang bị bắn phá.
“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”
Hàng chục quả hỏa pháo năng lượng thạch của Thiết Giáp Tộc nã xuống đúng lúc đó, đập thẳng vào lá chắn vàng kim ấm áp. Nhưng thay vì phát nổ tàn phá doanh trại, những quả pháo kích hủy diệt ấy lại bị lá chắn cổ đại hấp thụ hoàn toàn, vỡ tan thành những đốm lửa vô hại rụng xuống đất như pháo hoa rực rỡ.
Toàn bộ doanh trại Hổ Phù Quân bỗng chốc lặng đi. Hàng vạn binh lính ngơ ngác nhìn lên bầu trời đêm rực rỡ ánh sáng vàng kim, cảm nhận được luồng khí ấm áp xua tan cái lạnh giá thấu xương của bão tuyết biên ải.
“Lá... Lá chắn phòng ngự cổ đại hồi sinh rồi!” Lục Trận Pháp—trận pháp sư trẻ tuổi—kinh ngạc hét lớn, la bàn trận pháp trên tay gã quay cuồng định vị linh mạch ngầm. “Linh mạch của phế tích cổ vốn đã chết từ ngàn năm trước, tại sao đột ngột lại được kích hoạt với một lượng hỏa năng tinh khiết và dồi dào đến thế này? Ai... Ai đã làm được kỳ tích vĩ đại này?”
Triệu Thiết Huyết đứng đờ người giữa sân doanh trại, thanh huyết thương trên tay hạ xuống, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía cột sáng vàng kim đang phát ra từ Phế Tích Cổ Nhân Tộc.
“Hướng đó... Chẳng phải là hướng tên gián điệp Phan Lạc Lối vừa chạy trốn sao?” Thiết Huyết lẩm nhẩm, trong lòng dâng lên một cơn chấn động tâm lý cực mạnh.
*“Không thể nào! Tên phàm nhân binh nhì nhát gan đó... Hắn lẻn ra ngoài không phải để đào ngũ hay báo cáo tọa độ cho địch! Hắn đã foresee (dự báo trước) cuộc tập kích pháo hỏa của Thiết Giáp Tộc từ trước! Hắn đơn thương độc mã xông vào cấm địa phế tích cổ, chấp nhận nguy hiểm bị linh khí bùng phát bóp nghẹt đan điền, để âm thầm kích hoạt trận pháp phòng ngự vĩ đại cứu mạng toàn quân! Trời đất ơi, ta đã nghi ngờ oan một vị trung thần nghĩa sĩ tột đỉnh thế này sao?”*
Nỗi hối hận sâu sắc quyện lẫn sự sùng bái tột độ dâng trào trong lòng vị tướng quân cuồng chiến. Triệu Thiết Huyết lập tức vung thương, gầm lớn ra lệnh:
“Toàn bộ vệ binh! Mau theo bản tướng quân đến phế tích cổ bảo vệ Thiếu tướng Phan Lối! Người chắc chắn đang bị kiệt sức linh lực sau khi kích hoạt đại trận!”
Lúc này, tại trung tâm phế tích cổ, Phan Lạc Lối đang nằm sấp mặt trên thềm đá lạnh buốt, bụi bặm và mạng nhện bám đầy mặt mũi đen nhẻm. Bộ giáp XL rộng thùng thình cứu mạng anh khỏi chấn thương xương sườn phàm nhân sau cú ngã lăn lộn, nhưng mông và bả vai anh thì ê ẩm rã rời.
Tuy nhiên, nỗi đau thể xác không thấm tháp gì so với nỗi đau tinh thần tột cùng đang cào xé trái tim anh.
Lối nhìn chằm chằm vào khe nứt bệ đá cổ đang phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ rực rỡ. Củ khoai lang mật nướng ngọt lịm, béo ngậy—nguồn sống và niềm an ủi duy nhất của anh giữa đêm đông lạnh giá—lúc này đã bị nướng cháy sém thành tro bụi dưới sức nóng của linh mạch ngầm kích hoạt, hoàn toàn không thể ăn được nữa.
“Khoai... Khoai lang nướng của ta... Mẹ ơi, con mất khoai nướng rồi...”
Lối mếu máo khóc ròng rã, lồng ngực phập phồng run rẩy dữ dội vì tiếc nuối tột cùng. Anh đau khổ cúi đầu trầm ngâm, hai vai sụp xuống, phát ra tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt đầy cay đắng bất lực:
“Haizzz... Tại sao... Tại sao số ta lại khổ thế này...”
*“Kế hoạch đào ngũ của ta lại thất bại rồi! Giờ mất sạch khoai nướng, ta lấy gì để sinh tồn đây? Tại sao cái bệ đá rách này lại nuốt mất củ khoai của ta hả trời?”*
Đúng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm binh sĩ vang lên. Triệu Thiết Huyết dẫn đầu đội vệ binh, cùng Lục Trận Pháp hớt hải xông vào trung tâm phế tích cổ.
Đập vào mắt họ là hình ảnh Thiếu tướng Phan Lạc Lối đang ngồi đờ đẫn bên bệ đá cổ rực sáng vàng kim. Gương mặt anh bọc bùn khô đen nhẻm, đầu hơi nghiêng sang trái 45 độ do chiếc mũ sắt XL bị lệch che mắt, ánh mắt mở to thất thần vô hồn “Tâm Nhãn Khóa Hồn” nhìn thẳng vào bệ đá rực sáng không chớp mắt.
Điệu bộ run rẩy vì lạnh và tiếng thở dài cay đắng của Lối lọt vào mắt họ, ngay lập tức được giải mã bằng sự sùng bái thần thánh hóa tột đỉnh.
“Sư phụ!” Lục Trận Pháp quỳ sụp dưới đất, hai mắt rưng rưng lệ vì cảm động. “Người... Người quả thực đã dùng ‘Hỏa Long Thổ Tức’ bộc phát hỏa năng tinh khiết từ củ khoai mật phàm nhân để kích hoạt dòng chảy linh mạch ngầm! Người đã chấp nhận hy sinh củ khoai lang gia bảo quý giá nhất của mình để làm vật hiến tế hồi sinh đại trận cứu mạng mười vạn quân sĩ! Tiếng thở dài của người... chính là sự từ bi vô hạn lo trước nỗi lo của chúng sinh!”
Triệu Thiết Huyết bước tới, thanh huyết thương cắm phập xuống đất. Vị tướng quân kiêu ngạo thường ngày lúc này cúi đầu sát đất trước Lối, giọng run rẩy đầy hối hận:
“Phan Thiếu tướng! Triệu mưu vô dụng, đa nghi ích kỷ, suýt chút nữa đã hại chết toàn quân và hiểu lầm tấm lòng trung trinh của tướng quân! Xin nhận của Triệu mưu một lạy tạ tội! Từ nay về sau, mạng của Triệu mưu này thuộc về tướng quân, thề chết trung thành bảo vệ người!”
Phan Lạc Lối nghe vậy thì hai mắt trợn ngược, bắp chân run bẩy bẩy dưới lớp giáp XL rộng thùng thình. Kháng áp lực tinh thần tự động kích hoạt khiến khuôn mặt anh đơ cứng không chút cảm xúc, nhưng trong lòng anh đang gào thét thảm thiết khóc không ra nước mắt:
*“Kỳ tích cái đầu các ngươi ấy! Trung thần nghĩa sĩ cái nỗi gì! Ta chỉ là đi lạc tìm chỗ ngủ lén lút thôi! Ta vấp ngã làm rơi mất củ khoai lang nướng duy nhất chống đói, ta đang khóc tiếc khoai nướng đây có biết không! Tại sao các ngươi lại dịch tiếng thở dài tiếc ăn của ta thành tấm lòng đại nghĩa cứu thế hả trời? Giờ Triệu Thiết Huyết lại thề chết trung thành giám sát ta 24/7, ta biết trốn đi đường nào để về quê Thanh Bình đây?”*
Lá chắn năng lượng cổ đại vẫn tỏa ánh sáng vàng kim ấm áp bao phủ toàn doanh trại Hổ Phù Quân, chặn đứng hoàn toàn loạt đạn pháo kích hủy diệt của Thiết Giáp Tộc ngoài kia. Quân địch hoang mang tột độ trước kỳ tích phòng ngự đột ngột hồi sinh của Nhân tộc, đành phải hoãn đợt tấn công rút lui thảm hại.
Trong khi toàn quân reo hò chiến thắng vang dội biên ải, ca ngợi danh tiếng “Chiến thần mưu tính thiên địa” của Phan Lạc Lối lên một tầm cao mới, thì vị Thiếu tướng bất đắc dĩ chỉ biết đứng đơ người nhìn bệ đá cổ rực sáng, lòng tràn đầy cay đắng bất lực chuẩn bị đối mặt với áp lực truy sát báo thù điên cuồng của Thống soái địch Cáp Đồ tại Đỉnh Cô Độc hiểm trở phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!