Nhạc nềnHarvest6

Người Bán Khoai Dạo Bí Ẩn Và Sứ Giả Ma Tộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm đông ở biên giới Vô Định chưa bao giờ ngừng hành hạ những kẻ phàm nhân bằng cái lạnh buốt thấu tận xương tủy. Thế nhưng, trong căn lều chỉ huy tạm thời của Đội Tuần Tra Số 9, bầu không khí lúc này lại nóng hầm hập và sực nức một thứ mùi hương có thể khiến bất kỳ cái bụng đói nào cũng phải biểu tình dữ dội: mùi khoai lang mật nướng rỉ nhựa vàng óng, thơm ngọt ngào quyện lẫn với mùi tro củi ấm áp.


Phan Lạc Lối ngồi bệt trên tấm da thú trải tạm, hai tay ôm lấy củ khoai nướng nóng hổi vừa lôi từ đống tro tàn ra, nhắm nghiền mắt hít một hơi thật sâu. Sự đói khát rã rời suốt ba ngày đêm đi lạc trong rừng sâu cuối cùng đã được xoa dịu.


Ngay dưới chân anh, bang chủ Hắc Phong Bang—gã khổng lồ Hùng Đại cao hơn hai mét, người đầy cơ bắp cuồn cuộn—lúc này đang quỳ mọp dưới đất với vẻ mặt vô cùng cung kính và sợ hãi. Cục bướu đỏ chót trên trán trọc lóc của gã (hậu quả từ những hiểu lầm ở trận chiến trước) vẫn còn sưng vù như quả trứng gà, lấp lánh dưới ánh lửa bập bùng.


“Phan tướng quân... à không, Phan sư phụ!” Hùng Đại dập đầu một cái rầm xuống nền đất, giọng nói trầm hùng thường ngày giờ run rẩy như cày sấy. “Chiếc ‘Chìa khóa đồng cổ mật thất’ này hạ quan đã dâng tận tay người. Năm hòm bạc ròng cùng ba xe lương thực tiếp tế trong mật đạo, hạ quan cũng đã sai đàn em vận chuyển gọn gàng về kho của Đội 9. Chỉ cầu xin sư phụ thu nhận Hắc Phong Bang chúng con làm tạp dịch nướng khoai dạo, giặt giáp bảo hộ cho người! Xin người đừng để đội quân ‘Tử Sĩ Vô Hướng’ kia tiến lại gần chúng con thêm một bước nào nữa!”


Phan Lạc Lối nghiêng đầu nhìn lệch 45 độ sang bên trái do chiếc mũ sắt XL rộng thùng thình lại sụp xuống che khuất mắt phải. Gương mặt anh đơ cứng, không chút cảm xúc, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán rồi nhanh chóng khô đi dưới sức nóng của bếp lò. Thực chất, Lối đứng im không nói gì vì đan điền phàm nhân của anh đang quá tải do vừa nạp liền một lúc bốn củ khoai lang mật nướng cỡ đại. Cổ họng anh nghẹn ứ, bụng căng tròn, đến việc thở còn khó khăn chứ nói gì đến chuyện ban lệnh.


Nhưng điệu bộ im lặng vô cảm ấy lọt vào mắt Hùng Đại, lập tức được gã giải mã thành khí thế “Sát Khí Ngưng Tụ / Khí Trường Áp Chế” của một vị đại lão đang cân nhắc xem có nên diệt khẩu cả bang hội của gã hay không.


“Sư phụ!” Hùng Đại hoảng sợ dập đầu lần nữa, vội vàng rút từ trong ngực áo ra một đôi tất dày cộp làm bằng da gấu xám phía bắc. “Hạ quan thấy chân trái của người đang đi chân trần dính đầy bùn đất lạnh buốt do mất dép tre trong rừng. Đây là đôi tất da gấu xám vạn năm giữ nhiệt tốt nhất mà hạ quan từng đoạt được từ một thương hội phương bắc. Xin người nhận lấy để giữ ấm thần thể!”


Lối nhìn đôi tất da gấu xám dày dặn, ấm áp thì hai mắt sáng rực lên. Anh vội vàng giật lấy đôi tất, xỏ ngay vào bàn chân trái đang tê dại vì lạnh buốt. Cảm giác ấm áp tức thì truyền từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu khiến Lối sướng đến mức phát ra một tiếng thở dài thườn thượt đầy thỏa mãn:


“Ừm... Tốt lắm...”


“Tạ ơn sư phụ khoan hồng! Tạ ơn sư phụ!” Hùng Đại mừng rỡ như nhặt được vàng, vội vàng đứng dậy lùi lại phía sau, không dám thở mạnh.


Lục Trận Pháp đứng bên cạnh, tay cầm cuốn sổ da dê ghi chép thoăn thoắt, mắt rực sáng sùng bái: “Thiếu tướng quả thực thâm sâu khó lường! Dùng đôi tất da gấu để phong tỏa hàn khí rò rỉ từ lòng đất, lại dùng tiếng thở dài ‘Vô Vi Thở Dài’ để cảm hóa một gã tướng cướp hung hãn tự nguyện dâng nộp cả sào huyệt bạc ròng. Binh pháp vô hướng này đã đạt đến cảnh giới hóa cảnh rồi!”


Lối nghe vậy thì khóe miệng giật giật nhẹ, cay đắng thở dài trong lòng: *“Ta đi tất vì chân ta sắp đóng băng đến nơi rồi! Ta thở dài vì ta suýt nghẹn khoai lang nướng! Tại sao các ngươi cứ phải thần thánh hóa mọi hành vi phàm nhân của ta thế hả trời?”*


Sau khi đuổi Hùng Đại và Lục Trận Pháp ra ngoài để canh gác kho lương mới thu hoạch, Lối mệt mỏi nằm vật ra giường ngủ. Anh tháo chiếc mũ sắt XL vứt sang một bên, tay luồn vào ngực áo định tìm xem còn củ khoai khô nào không thì ngón tay chạm phải một mảnh giấy da thú mỏng.


Đó là bức thư vừa được bưu cục quân đội chuyển đến từ quê nhà Thôn Thanh Bình vào chiều nay, do chính tay em gái nhỏ của anh—Phan Tiểu Muội—viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy niềm tự hào.


Lối mở thư dưới ánh đèn dầu leo lét, lẩm nhẩm đọc:


*“Anh hai kính yêu của em!*


*Cả làng Thanh Bình mấy hôm nay mở hội ăn mừng lớn lắm anh ơi! Thím Ba Phan đi rêu rao khắp tổng rằng anh hai ở biên giới đã trở thành ‘Chiến thần đầu thai’, đơn thương độc mã bay từ trên trời xuống đè bẹp dí Thống soái Thiết Giáp Tộc Cáp Đồ khổng lồ rồi bắt sống hắn. Mẹ nghe tin xong thì ngất xỉu ba ngày đêm vì tưởng triều đình gửi nhầm thư báo tử của anh. Nhưng sau khi quan phủ đến tận nhà trao tặng một trăm lượng bạc thưởng và tấm biển ‘Gia Tộc Công Thần’, mẹ đã tỉnh dậy và ngày ngày thắp hương cầu xin tổ tiên phù hộ cho anh hai đi lính không bị lạc đường khi đi chăn trâu.”*


Đọc đến đây, tim Lối thắt lại một cái đau đớn. Anh có thể tưởng tượng ra cảnh mẹ già Phan Thị gầy gò, mặc áo nâu sồng vá chằng vá đụp, tay bưng bó nhang đứng trước bàn thờ tổ tiên khóc lóc cầu khấn.


*“Tiểu Muội viết tiếp: ‘Mẹ bảo anh hai ở biên giới lạnh lắm, nhớ ăn nhiều khoai lang mật nướng sưởi ấm đan điền. Em cũng tự tay đan cho anh một đôi tất may mắn thêu chữ Bình An gửi kèm theo đây, nhưng em lỡ tay thêu nhầm nét thành chữ Binh Đao mất rồi... Anh hai nhớ mặc giáp rộng thùng thình để né tên bắn nhé. Cả làng đang đợi anh hai khải hoàn trở về mở quán khoai nướng đó!’”*


Một giọt nước mắt bất lực khẽ lăn trên gò má bọc bùn khô của Phan Lạc Lối. Áp lực tâm lý đè nặng lên vai anh như ngàn thạch tảng. Anh chỉ là một binh nhì nhát gan bẩm sinh, mù đường cực hạn, ước mơ duy nhất là đào ngũ về quê nướng khoai lang mật sống qua ngày bên mẹ già và em gái. Thế nhưng, mỗi lần anh cố gắng chạy trốn thì định mệnh quái quỷ lại bẻ cong hướng đi, biến cú ngã sập mặt của anh thành chiến công vĩ đại, đẩy anh lên vị trí Thiếu tướng tiên phong đứng đầu mười vạn đại quân viễn chinh.


*“Không được... Ta phải trốn! Đêm nay ta nhất định phải trốn khỏi cái doanh trại điên rồ này!”* Lối siết chặt nắm tay, lòng nung nấu ý chí đào ngũ mãnh liệt. *“Tấm vé thông hành lậu mua ở chợ đen tuy bị lính gác bảo là vẽ sai hình phượng hoàng thành con vịt béo ú, nhưng ta vẫn còn con ngựa lé Xích Thố Lỗi. Chỉ cần ta cưỡi nó chạy ngược hướng la bàn vào ban đêm, ta chắc chắn sẽ thoát khỏi phòng tuyến biên giới này!”*


Thế nhưng, cơn buồn ngủ dữ dội từ tác dụng phụ của Thảo dược Giả Tử kết hợp với cái bụng căng tròn khoai lang mật nướng bắt đầu ập đến. Đầu óc Lối mụ mị đi, hai mắt nhắm nghiền, anh nhanh chóng chìm vào một giấc ngủ chập chờn, mệt mỏi.


Khoảng nửa đêm, nhiệt độ ngoài trời giảm xuống mức cực hạn. Sương muối bắt đầu kết tinh trên các vách đá vôi bên ngoài lều chỉ huy.


Đột ngột, một luồng hắc khí màu tím nhạt, mỏng như sợi tơ, lẳng lặng luồn qua khe hở của tấm màn che cửa lều chỉ huy. Luồng hắc khí ấy tỏa ra một mùi khét lẹt rùng rợn, quyện lẫn mùi lưu huỳnh nồng nặc đặc trưng của hỏa ngục.


Đó chính là Ma Sứ—sứ giả ẩn danh của Tà Thần Giáo Ẩn Dật thuộc Ma Tộc. Gã mặc một chiếc áo choàng đen trùm kín mít từ đầu đến chân, cơ thể mờ ảo như làn khói, di chuyển không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên mặt đất cát. Ma Sứ sở hữu tu vi Luyện Khí kỳ tầng 8 hệ ám hắc ma pháp, được Ma Vương Hoắc Hải phái đến biên giới để tìm cách mua chuộc các tướng lĩnh Nhân tộc, kích động một cuộc chiến tranh hủy diệt quy mô lớn hơn hòng thu thập oán khí hiến tế cho Tà Thần.


Ma Sứ đứng lặng người trong góc tối của lều chỉ huy, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi ẩn hiện dưới mũ trùm đầu. Gã nhìn chằm chằm vào Phan Lạc Lối đang nằm ngủ say trên giường gỗ, trong lòng thầm khinh bỉ:


*“Hừ, tên Thiếu tướng phàm nhân Phan Lạc Lối này dạo gần đây danh tiếng vang dội khắp biên cương, nào là ‘Chiến thần mưu lược’, ‘Khắc tinh của Thiết Giáp Tộc’. Bản sứ giả hôm nay lén lút thâm nhập vào đây, chỉ cần dùng một chút ‘Ma âm phệ hồn’ thao túng tâm lý, hứa hẹn ban cho hắn quyền lực tối thượng và linh thạch ngàn năm, bảo đảm hắn sẽ ngoan ngoãn làm quân cờ cho Ma Tộc ta kích động chiến tranh!”*


Nghĩ là làm, Ma Sứ khẽ vung tay áo choàng đen, một làn khói tím nhạt mang theo những âm thanh thì thầm ma mị, u ám bắt đầu lan tỏa khắp căn lều, bao vây lấy giường ngủ của Lối.


“Phan Lạc Lối... Phan Lạc Lối...” Giọng nói của Ma Sứ trầm đục, vang vọng trực tiếp vào thần thức của đối phương như tiếng gọi từ vực thẳm. “Mở mắt ra đi... Ta mang đến cho ngươi quyền lực tối thượng... linh thạch ngàn năm... giúp ngươi xưng bá vạn tộc...”


Lúc này, Phan Lạc Lối đang ngủ mơ màng bỗng ngửi thấy một mùi khét lẹt nồng nặc dâng lên phả vào mũi.


Trong cơn ngái ngủ mộng mị, đầu óc phàm nhân của Lối lập tức nảy ra một suy nghĩ kinh hoàng: *“Ôi hỏng rồi! Mùi khét này... Chắc chắn là đống khoai lang mật nướng vùi dưới tro nóng của Hùng Đại bị cháy khét rồi! Trời đất ơi, ba xe khoai mật quý giá của ta mà bị cháy thì lấy gì ăn để sinh tồn qua mùa đông đây?”*


Cơn thèm ăn kết hợp với nỗi sợ mất đồ ăn giật dây thần kinh của Lối trỗi dậy mạnh mẽ. Anh ngáp dài một cái thật to, hai mắt mở to thất thần, đờ đẫn bật dậy khỏi giường ngủ.


Kháng áp lực tinh thần của Lối tự động kích hoạt do cơ thể quá mệt mỏi và ngái ngủ, khiến khuôn mặt anh đơ cứng như đá tảng, không chút cảm xúc. Đôi mắt anh mở to tròn vô hồn, lạnh lùng nhìn thẳng vào bóng đen mặc áo choàng trùm kín mít đang đứng trước mặt.


Đó chính là kỹ năng “Tâm Nhãn Khóa Hồn” ở cảnh giới tối cao dưới góc nhìn của đối thủ.


Ma Sứ giật mình lùi lại một bước, đan điền linh lực tầng 8 của gã bỗng nhiên nghẹn lại một nhịp đầy kinh hãi. Gã nhìn vào khuôn mặt không chút cảm xúc, ánh mắt thất thần nhưng sâu thẳm như vực không đáy của Lối, trong lòng dậy sóng:


*“Cái gì? Hắn đối mặt với ‘Ma âm phệ hồn’ của ta mà không hề bị dao động thần thức? Ánh mắt kia... lạnh lùng và ngạo nghễ đến mức coi thường vương quyền tối thượng của Ma Tộc ta! Sát khí ngưng tụ trên người hắn lạnh buốt đến mức đóng băng cả làn khói tím của ta! Tên phàm nhân này... thực lực ẩn giấu quả thực đáng sợ!”*


Ma Sứ cố giữ bình tĩnh, hất hàm kiêu ngạo buông lời ma mị lần nữa để tăng thêm uy áp: “Phan Lạc Lối! Đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta! Ta là sứ giả của bóng tối tối thượng! Chỉ cần ngươi gật đầu hợp tác, ta sẽ ban cho ngươi...”


Lối lúc này đầu óc vẫn đang quay cuồng nửa tỉnh nửa mơ. Dưới ánh sáng mờ nhạt của hắc khí tím và sương muối, anh nhìn thấy một bóng đen trùm áo choàng rộng thùng thình màu đen xì, tỏa ra khói khét lẹt đứng lảm nhảm trước giường mình.


Đầu óc phàm nhân mù đường bẩm sinh của Lối lập tức đưa ra một phán đoán vô tri cực hạn:


*“Áo choàng đen trùm kín mít... tỏa khói khét lẹt... đứng lủi thủi ban đêm... Đúng rồi! Đây chắc chắn là gã bán khoai lang mật nướng dạo đêm lẻn vào doanh trại quân đội để bán lậu kiếm tiền lẻ rồi! Thảo nào gã cứ đứng lảm nhảm ‘ban cho ngươi... ban cho ngươi...’. Chắc chắn gã đang muốn chào hàng bán khoai nướng cháy khét cho ta đây mà!”*


Nghĩ đến việc có khoai nướng ăn nóng hổi giữa đêm đông lạnh giá, Lối mừng rỡ tột độ. Anh vội vàng thọc tay vào trong túi áo giáp XL rộng thùng thình của mình, lôi ra năm viên “Linh thạch vụn biên giới” có linh khí cực thấp—đồng tiền lẻ mà anh đã tích lũy chắt chiu từ việc bán sắt vụn chiến trường để làm lộ phí đào ngũ.


Lối vung tay cực mạnh, ném thẳng năm viên linh thạch vụn chói tai vào thẳng mặt Ma Sứ đang đứng há mồm tự phụ:


“Nướng khoai cho ta! Đừng nói nhảm nữa!”


*Bốp! Bốp! Bốp!*


Năm viên linh thạch vụn thô ráp đập thẳng vào mặt nạ da thú dưới mũ trùm đầu của Ma Sứ, rơi loảng xoảng xuống sàn đất cát bẩn thỉu.


Ma Sứ ngây người hoàn toàn. Gã đứng hóa đá tại chỗ, hai đốm lửa đỏ rực dưới mũ trùm đầu co rụt lại bằng hạt vừng vì quá kinh ngạc và sỉ nhục sâu sắc:


*“Hắn... hắn dám ném linh thạch vụn rác rưởi vào mặt sứ giả Ma Tộc tối cao? Hắn bảo ta là ‘nướng khoai’... Khoai cái đầu hắn! Ta đang ban cho hắn quyền lực tối thượng xưng bá vạn tộc, vậy mà hắn lại khinh bỉ coi thường đến mức ném mấy viên đá vụn rách nát này để sỉ nhục ta? Hắn coi quyền lực tối thượng của Ma Tộc chỉ đáng giá năm viên linh thạch vụn biên giới? Sự kiêu ngạo này... khí phách này... quả thực đã vượt ngoài tầm hiểu biết của ta!”*


Ma Sứ nổi giận lôi đình, sát khí bùng phát dữ dội: “Phan Lạc Lối! Ngươi dám sỉ nhục sứ giả bóng tối? Chết đi!”


Gã vung hai tay áo choàng, thi triển ma pháp ảo ảnh hắc ám mạnh nhất của mình hòng bóp nghẹt thần thức của Lối. Luồng khói tím bỗng chốc biến hóa thành hình đầu lâu quỷ dữ tợn, gầm thét lao thẳng về phía giường ngủ.


Đúng lúc đó, mùi lưu huỳnh khét lẹt nồng nặc từ ma pháp của Ma Sứ phả thẳng vào mũi Lối. Phàm nhân Lối vốn nhạy cảm với bụi bặm và mùi lạ, bỗng cảm thấy ngứa mũi dữ dội không thể chịu đựng nổi.


Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng run rẩy dữ dội (đối thủ tưởng anh đang tích tụ nội lực hỏa hệ tối thượng), rồi cúi gập người nín thở kịch liệt.


“Hắt... hắt... HẮT XÌ!!!”


Một cú hắt hơi vang dội như sấm nổ ngang tai bộc phát từ miệng Lối.


Lực gió cực mạnh từ cú hắt hơi phàm nhân vô tình thổi bay tàn lửa đỏ hồng từ chiếc lò sưởi bằng đồng đặt sát cạnh giường bay vút ra phía trước. Những hạt tàn lửa nóng hổi xoay tròn trong không khí, bay thẳng trúng vào mạch linh lực ngầm đang dẫn truyền ma pháp của Ma Sứ.


Do tàn lửa mang theo nhiệt lượng vật lý cực đại va chạm với luồng hắc khí hệ thủy độc âm của Ma Sứ, linh lực hắc ám bị chập mạch năng lượng đột ngột, bùng phát một tiếng nổ nhỏ “bùm” ngay trước ngực gã sứ giả.


Ma lực phản phệ cực mạnh giật nảy người Ma Sứ, khiến gã lảo đảo thối lui ba bước, ngực đau nhói, đan điền linh lực tầng 8 chấn động dữ dội dâng lên một ngụm máu tanh ngọt.


Ma Sứ hoảng sợ tột độ, đôi mắt đỏ rực co thắt kịch liệt nhìn Phan Lạc Lối đang đưa tay lên lau mũi với vẻ mặt đầy bất mãn:


*“Trời đất ơi! Hắn... hắn chỉ cần dùng một cú hắt hơi vô vi để thổi bay tàn lửa lò sưởi, phá vỡ hoàn toàn ma pháp ảo ảnh ám hắc mạnh nhất của ta! Hắn không cần vung kiếm, không cần vận hành linh lực, chỉ dùng một phản xạ sinh hoạt đời thường nhất để bẻ gãy linh mạch ma pháp! Thần nhãn của hắn... quả thực đã nhìn thấu điểm yếu năng lượng duy nhất của ảo ảnh ta! Tên này không phải phàm nhân... hắn chính là Đấng Vô Tri Sáng Thế hạ phàm đóng giả binh nhì để thử thách ta!”*


Nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết và sự bất lực tinh thần đè bẹp hoàn toàn dã tâm của sứ giả Ma Tộc.


“Phan... Phan tướng quân... Thần nhãn nhìn thấu thiên cơ... Ma Tộc ta xin bái phục!” Ma Sứ run rẩy thốt lên, giọng nói lắp bắp đầy kinh hoàng. “Hạ quan... hạ quan có mắt không thấy thái sơn! Xin người thu hồi thần thông!”


Nói xong, không dám chần chừ thêm một giây nào, Ma Sứ vội vàng thi triển ma pháp dịch chuyển tức thời, hóa thành một làn khói tím nhạt lủi thủi trốn chạy ra ngoài cửa lều, vội vã rút lui biến mất vào bóng đêm lạnh giá biên cương.


Phan Lạc Lối lau mũi xong, ngơ ngác nhìn quanh căn lều trống không rách nát. Bóng đen mặc áo choàng trùm đầu đã biến mất không để lại dấu vết, chỉ còn lại năm viên linh thạch vụn biên giới nằm lăn lóc trên sàn đất cát.


Lối ngơ ngác gãi đầu, vẻ mặt đầy bất mãn và tiếc nuối tột cùng thở dài:


“Ơ... Cái gã bán khoai dạo đêm này kỳ quặc thật... Không bán khoai thì thôi, sao tự nhiên hét toáng lên rồi bỏ chạy thế kia? Làm ta mất toi năm viên linh thạch tiết kiệm hối lộ lính gác... Đói bụng quá, ngủ tiếp vậy...”


Nói rồi, Lối nằm vật xuống giường, kéo chăn trùm kín đầu ngủ say sưa, ngáy khò khò như sấm rền, hoàn toàn không biết mình vừa lập chiến tích dập tắt mưu đồ chiến tranh của Ma Tộc chỉ bằng một cú ném tiền lẻ và một cú hắt hơi vô tri.


Bên ngoài lều chỉ huy, sương muối biên giới vẫn rơi dày đặc, báo hiệu một đợt pháo kích hạng nặng của Thiết Giáp Tộc sắp sửa nổ ra nhắm thẳng vào doanh trại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!