Tử Sĩ Đói Khát Và Bang Chủ Quỳ Hàng
Sương mù dày đặc bao phủ các khe núi đá vôi của biên giới Vô Định, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông muộn. Tiếng gió hú qua khe đá nghe rầm rập như tiếng vạn quân reo hò, nhưng thực chất, sâu trong thung lũng dốc đá chỉ có bóng dáng gầy gò của Phan Lạc Lối đang dắt con chiến mã lé mắt Xích Thố Lỗi đi lóng ngóng.
Kế bên anh, Lục Trận Pháp – gã trận pháp sư trẻ tuổi vừa bị Lối dùng gót chân phàm nhân đi giật lùi phá nát trận pháp – đang ôm chiếc la bàn đồng cổ bị nổ đen nhẻm, vẻ mặt đầy sùng bái bước theo sau. Lối đi một bước, Lục Trận Pháp bước một bước. Lối thở dài một tiếng, Lục Trận Pháp lập tức rút sổ tay ra ghi chép như thể đó là mật chỉ thiên cơ.
Nhưng lúc này, Phan Lạc Lối hoàn toàn không có tâm trí đâu mà đóng vai cao nhân ẩn thế. Chân trái của anh lạnh buốt, dính đầy bùn đất khô hôi thối do chiếc dép tre may mắn đã bị giật đứt phăng trong Rừng Tre Quỷ. Bộ giáp sắt size XL rộng thùng thình bám đầy bùn đen đầm lầy sình lầy đã khô lại thành một lớp vỏ bọc xám xịt, bốc mùi hôi thối cực hạn khiến ngay cả con Xích Thố Lỗi thỉnh thoảng cũng phải hắt hơi cay mũi.
“Sư phụ,” Lục Trận Pháp cung kính thì thầm, giọng run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt rực sáng. “Người đi chân trần một bên bên trái, bước đi lảo đảo không theo quy luật, chính là đang dùng ‘Địa Linh Câu Thông Thuật’ để cảm nhận mạch linh khí ngầm dưới lòng đất đúng không? Thảo nào người không cần la bàn vẫn tìm được lối thoát khỏi Rừng Tre Quỷ!”
Phan Lạc Lối nghiêng đầu nhìn lệch 45 độ sang bên trái do chiếc mũ sắt XL lại sụp xuống che khuất mắt phải, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài sầu muộn thườn thượt. Anh gào thét thảm thiết trong tâm trí: *“Địa linh cái đầu ngươi ấy! Ta đi chân trần vì bị mất dép! Ta đi lảo đảo vì đá nhọn đâm thốn gót chân! Tại sao ngươi lại nghĩ ta đang dùng thần thuật hả trời?”*
Đột ngột, từ trong bụi rậm phía sau, tiếng xột xoạt vang lên dữ dội. Lối hoảng sợ rụt cổ sâu vào giáp theo phản xạ Rụt Đầu Rùa Thuật, tay nắm chặt thanh kiếm gỗ cũ kỹ khắc bùa hộ mệnh của ông chú ba tặng.
“Phan huynh! Sư phụ ơi! Cứu đệ với!”
Một cái đầu béo tròn trùng trục nhô ra khỏi bụi gai, mặt mũi xanh xao nhợt nhạt, môi thâm tím như xác chết trôi. Đó chính là Lý Tiểu Mập, trợ lý nướng khoai kiêm đệ tử cuồng nhiệt nhất của Lối. Theo sau gã béo là Trương Nhát Gan, Ngô Điếc và Đỗ Run Rẩy—những thành viên còn lại của Đội Tuần Tra Số 9. Họ đã đi lạc suốt ba ngày đêm trong núi sâu để tìm kiếm Lối sau vụ nổ kho hỏa dược.
Nhưng bộ dạng của họ lúc này trông vô cùng kinh dị.
Trước khi đi tuần tra, Lối vì muốn áp dụng kế sách Giả Bệnh Trốn Nghĩa Vụ để tránh các ca trực gác đêm đông lạnh giá, đã bắt toàn đội ăn nhầm Thảo dược Giả Tử—loại cỏ dại gây sốt nhẹ, nổi mẩn đỏ và khiến môi thâm tím, mặt mày xanh xao như bị trúng dịch hạch truyền nhiễm cực kỳ nguy hiểm. Kế hoạch ban đầu là để y sĩ Hoa Hụt chẩn đoán sai rồi cho cả đội nghỉ phép. Ai ngờ, họ lại bị đi lạc thực sự suốt ba ngày đêm trong rừng sâu không một hạt cơm vào bụng.
Tác dụng phụ của Thảo dược Giả Tử kết hợp với cơn đói khát tột độ suốt ba ngày đêm đã tạo ra một hiệu ứng thẩm mỹ kinh hoàng.
Mặt của Lý Tiểu Mập hóp lại, đôi má bánh đúc thường ngày giờ nhợt nhạt như sáp nến, quầng thâm mắt đen xì như bị trúng kịch độc. Trương Nhát Gan thì run lẩy bẩy, hai tay bám đầy bùn đất do thói quen đào hố ẩn nấp, móng tay rỉ máu trông như vừa bò lên từ nấm mộ cổ. Ngô Điếc vì điếc đặc nên không nghe thấy tiếng gió lạnh, khuôn mặt đờ đẫn mở to mắt nhìn vô định, miệng thỉnh thoảng lại nở một nụ cười ngây ngô rợn tóc gáy. Đỗ Run Rẩy thì răng đập vào nhau cồm cộp phát ra âm thanh chói tai liên tục.
“Sư... sư phụ... đói... đói quá...” Lý Tiểu Mập mếu máo, tay nắm chặt chiếc xẻng rỉ sét dùng để đào khoai, mệt mỏi kéo lê nó trên mặt đất đá vôi trơn trượt, tạo ra những tiếng sột soạt, rèn rẹt chói tai nghe như tiếng mài đao của quỷ vô thường.
Lối nhìn đội quân của mình mà da đầu tê dại. Anh run rẩy rút túi vải canvas đựng khoai trước ngực ra kiểm tra, nhưng bên trong trống rỗng, chỉ còn vài mảnh bùa bình an lỗi của đạo sĩ mù. Toàn đội không còn một củ khoai khô nào.
“Các... các ngươi...” Lối run giọng nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt đơ cứng vì Kháng áp lực tinh thần tự động kích hoạt. “Ăn cỏ... Giả Tử... quá liều rồi...”
“Hạ quan hiểu rồi!” Lục Trận Pháp đứng bên cạnh lập tức thốt lên đầy kinh ngạc, vội vàng lùi lại một bước bái phục. “Thiếu tướng cố tình bắt Đội tuần tra số 9 uống độc dược Giả Tử, hành xác suốt ba ngày đêm để rèn luyện ‘Tịch Diệt Tử Khí’! Nhìn xem, khí thế của họ lúc này hoàn toàn không còn hơi thở của người sống, môi thâm mặt xám, ánh mắt vô hồn... Đây chính là đội hình ‘Tử Sĩ Vô Hướng’ trong truyền thuyết, sẵn sàng liều mạng chiến đấu không màng sinh tử! Mưu lược của Thiếu tướng quả thực tàn bạo và vĩ đại!”
Phan Lạc Lối quay ngoắt đầu lại nhìn Lục Trận Pháp, ánh mắt thất thần mở to vì quá uất ức. Anh muốn hét lên: *“Tử sĩ cái đầu ngươi! Họ sắp chết đói thật rồi! Ta cho họ ăn cỏ để trốn việc, ai ngờ bị đi lạc ba ngày hả trời?”* Nhưng vì quá đói và mệt, cổ họng anh nghẹn lại, chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng đầy bí hiểm.
Đúng lúc đó, từ phía khúc quanh của con đường đèo độc đạo phía trước, một luồng sát khí hung hãn bùng phát.
“Đứng im! Hắc Phong Bang làm việc, kẻ nào dám bén mảng qua đây?”
Một gã khổng lồ cao hơn hai mét, râu quai nón rậm rạp, khoác chiếc áo da gấu thô bạo bước ra chắn ngang đường. Tay gã vác một thanh đại đao bản rộng đầy vết mẻ làm từ thép phế liệu nặng trịch. Kẻ này chính là Hùng Đại—bang chủ Hắc Phong Bang, toán cướp khét tiếng chuyên chặn đường đèo biên cảnh.
Phía sau Hùng Đại, hơn một trăm tên cướp mặt mày bặm trợn, tay lăm lăm đại đao, kiếm rỉ sét đồng loạt tràn ra từ các hốc đá, bao vây chặt lấy lối đi duy nhất.
Hùng Đại vốn nhận được mật báo từ Thống lĩnh Triệu Thiết Huyết phe Nhân tộc, nói rằng Thiếu tướng mới nổi Phan Lạc Lối sẽ dẫn theo một đội lính nhỏ vận chuyển xe kho chứa đầy Khoai lang mật Thanh Bình và bạc ròng ngự ban đi qua đây. Thiết Huyết muốn mượn tay Hắc Phong Bang để thủ tiêu Lối hòng vạch trần danh hiệu “gián điệp hai mặt”.
“Đại ca! Đúng là tên Thiếu tướng bọc bùn Phan Lạc Lối rồi!” Một tên tiểu lâu la chỉ vào Lối hét lớn. “Nhưng... nhưng xe khoai lang đâu? Sao chỉ có mấy tên lính đi bộ?”
Hùng Đại hất hàm kiêu ngạo, vung thanh đại đao trảm mã chỉ thẳng vào mũi Lối: “Phan Lạc Lối! Bản bang chủ khuyên ngươi nên khôn hồn giao nộp toàn bộ hòm bạc ròng và khoai lang mật ra đây! Nếu không, thanh đao này của ta sẽ...”
Lời của Hùng Đại đột ngột nghẹn lại trong cổ họng.
Gió đêm bỗng nhiên ngừng thổi. Sương mù xám xịt từ đầm lầy sình lầy bám trên giáp XL của Lối tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc, kỳ quái như mùi của xác chết lâu ngày.
Dưới ánh trăng mờ nhạt của khe núi dốc, Lối dẫn đầu đội hình từ từ bước ra khỏi màn sương.
Bộ dạng của Lối lúc này vô cùng quỷ dị. Anh đi chân trần bên trái dính đầy bùn đen khô, chân phải đi chiếc dép tre rách nát tạo ra tiếng bước đi khập khiễng “lạch cạch, lạch cạch” phi logic. Chiếc mũ bảo hiểm XL sụp xuống che khuất hoàn toàn mắt phải, khiến anh phải nghiêng đầu sang trái 45 độ, ánh mắt mở to thất thần, vô hồn nhìn chằm chằm vào chiếc áo da gấu của Hùng Đại.
Thực chất, Lối đang đói đến mức hoa mắt chóng mặt. Nhìn thấy chiếc áo da gấu dày cộp của Hùng Đại, đầu óc phàm nhân của anh chỉ đang quay cuồng nghĩ: *“Áo da gấu... chắc là ấm lắm... Không biết gã béo này có mang theo lương khô hay khoai nướng không... Đói quá, ta sắp xỉu rồi...”*
Nhưng dưới góc nhìn của Hùng Đại, ánh mắt thất thần mở to không chớp ấy (Tâm Nhãn Khóa Hồn) lại tỏa ra một luồng sát khí lạnh thấu xương. Đó là ánh mắt của một kẻ coi mạng người như cỏ rác, một tuyệt thế sát thủ đã đạt đến cảnh giới vô cảm trước sinh tử.
“Đại... đại ca...” Tên tiểu lâu la bên cạnh Hùng Đại run giọng, hàm răng va vào nhau lập cập. “Nhìn... nhìn bọn họ kìa...”
Hùng Đại nuốt nước bọt cái ực, bàn tay nắm đốc đao bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Phía sau Lối, năm “tử sĩ” của Đội tuần tra số 9 từ từ tiến bước.
Lý Tiểu Mập mặt mày xám ngoét như người chết, đôi mắt quầng thâm đen xì trợn trừng nhìn thẳng vào Hùng Đại vì... quá đói. Tay gã béo nắm chặt chiếc xẻng rỉ sét, mệt mỏi mài mạnh xuống đá vôi tạo ra tiếng “rèn rẹt, rèn rẹt” chói tai vang vọng khắp khe núi tối. Tiếng động ấy nghe rợn người như tiếng quỷ vô thường đang mài lưỡi hái chuẩn bị gặt mạng.
Trương Nhát Gan vì quá sợ hãi toán cướp đông đảo, theo bản năng sinh tồn đã quỳ rạp xuống đất, dùng mười ngón tay bám đầy bùn đất cào bới điên cuồng vào khe đá để tìm chỗ ẩn nấp. Móng tay gã rỉ máu, miệng lẩm nhẩm khóc lóc: “Chôn... chôn nhanh lên... không kịp nữa rồi...”
Nhìn cảnh đó, tim Hùng Đại nảy lên một nhịp kinh hoàng: *“Tên gầy gò kia... hắn đang tự tay đào mộ ngay tại trận địa! Hắn không phải đào mộ cho hắn... hắn đang chuẩn bị hố chôn xác cho toàn bộ Hắc Phong Bang chúng ta! Khí thế quyết tử này... đáng sợ quá!”*
Chưa dừng lại ở đó, Đỗ Run Rẩy đứng bên cạnh răng đập vào nhau “cồm cộp, cồm cộp” liên tục với tần số cực nhanh, cơ thể co giật nhẹ do tác dụng phụ của Thảo dược Giả Tử. Địch thủ nhìn vào tưởng gã đang thi triển một loại tà thuật rung động đan điền cực kỳ nguy hiểm.
Kinh dị nhất là Ngô Điếc. Gã điếc đặc nên hoàn toàn vô cảm trước bầu không khí căng thẳng nghẹt thở xung quanh. Gã chỉ thấy đói bụng, bèn mở to mắt nhìn toán cướp, miệng nở một nụ cười ngây ngô, đờ đẫn rợn tóc gáy, đầu gật gù liên tục như thể đang nhìn một đám thịt heo quay di động.
“Sư phụ,” Lục Trận Pháp đứng phía sau, cố ý vận hành chút linh lực nghẽn để phát ra giọng nói trầm thấp đầy thần bí. “Đội hình ‘Tử Sĩ Vô Hướng’ đã sẵn sàng. Chỉ cần người ra lệnh, họ sẽ lập tức hiến tế sinh mạng để san phẳng Hắc Phong Bang!”
Nghe thấy ba chữ “hiến tế sinh mạng”, da đầu Hùng Đại tê dại hoàn toàn. Gã nhìn vào môi thâm tím, mặt xám ngoét của Lý Tiểu Mập và Đội tuần tra, đầu óc tự suy diễn điên cuồng:
*“Không sai! Đây chắc chắn là ‘Tử Sĩ Độc Công’ của triều đình Nhân tộc! Chúng đã tự uống kịch độc dịch hạch trước khi ra trận để biến cơ thể thành một quả bom độc di động! Nhìn môi thâm tím kia kìa! Nhìn mặt mày xám ngoét kia kìa! Chúng đã đói khát suốt ba ngày đêm chỉ để tích lũy oán khí cực hạn! Tên Thiếu tướng bọc bùn kia đi chân trần... chính là để dùng cơ thể phàm nhân dẫn truyền ma pháp đất cát! Hắn đứng im không nói lời nào, chính là đang khinh bỉ sức mạnh của ta!”*
Hùng Đại run rẩy vung đao định dọa nạt lần cuối để giữ thể diện: “Phan... Phan Lạc Lối! Ngươi... ngươi đừng tưởng mang theo một lũ người chết dọa được ta! Bản bang chủ...”
Nhưng thanh đao trảm mã nặng trịch trên tay gã bỗng nhiên nặng như ngàn cân, chân gã run lẩy bẩy do uy áp tinh thần tự suy diễn quá độ.
Phan Lạc Lối lúc này đói đến rã họng, đan điền phàm nhân trống rỗng hoàn toàn. Anh nhìn thấy gã khổng lồ vác đao run rẩy, trong lòng hoảng sợ tột độ nghĩ: *“Gã này to khỏe thế kia, đao lại to... Hắn sắp chém ta rồi! Ta phải cầu xin hắn... Ta phải hỏi xem hắn có khoai nướng hay bánh bao khô không... Đói quá, đầu óc ta quay cuồng rồi...”*
Lối cố gắng tiến lên một bước, chân trần dính bùn giẫm trúng một viên sỏi nhọn thốn gót chân, khiến anh mất thăng bằng lảo đảo nghiêng người sang bên trái 45 độ theo Vấp Ngã Đại Pháp. Để giữ thăng bằng, anh vội vung thanh kiếm gỗ cũ kỹ khắc bùa hộ mệnh ra phía trước, ánh mắt thất thần mở to khóa chặt vào mặt Hùng Đại.
Cơ mặt Lối đơ cứng không cảm xúc, mồ hôi lạnh chảy dài trên mặt. Anh cố gắng mở miệng, dùng hết sức lực phàm nhân còn lại để thốt ra một câu cầu xin rách nát, khàn đặc do rát họng:
“Các... ngươi... có... có...”
Anh muốn hỏi: *“Các ngươi có khoai nướng không?”*
Nhưng vì quá đói và mệt, giọng anh khàn đặc, đứt quãng, âm gió rít qua kẽ răng nghe rùng rợn như tiếng rít của quỷ hồn trong đêm đông lạnh.
Qua tai của Hùng Đại, ba chữ “có... có...” đứt quãng ấy lập tức bị dịch nghĩa thành:
“Các... ngươi... chết...”
*Các ngươi chết!*
Bốn chữ định mệnh ấy giống như một đòn búa tạ giáng thẳng vào tâm lý phòng ngự vốn đã rách nát của bang chủ Hắc Phong Bang.
“Á! Tha mạng! Phan tướng quân tha mạng!”
Hùng Đại hét lên một tiếng thất thanh, tinh thần hoàn toàn sụp đổ. Gã ném mạnh thanh đại đao trảm mã xuống đất đá vôi phát ra tiếng kêu *loảng xoảng*, rồi quỳ sụp hai gối xuống đất, dập đầu liên tục như giã tỏi.
“Chúng tôi đầu hàng! Hắc Phong Bang đầu hàng vô điều kiện! Xin Phan tướng quân thu hồi tà thuật kịch độc dịch hạch! Đừng để lũ tử sĩ kia tiến lại gần chúng tôi!” Hùng Đại khóc ròng rã, mặt mũi tái mét vì sợ hãi tột cùng.
Hơn một trăm tên cướp phía sau thấy bang chủ dũng mãnh nhất của mình đã quỳ lạy khóc lóc, lại nhìn vào nụ cười ngây ngô rợn tóc gáy của Ngô Điếc đang tiến lại gần, tất cả đều rụng rời tay chân. Họ đồng loạt ném vũ khí xuống đất, quỳ sụp xuống dập đầu liên tục, tiếng khóc lóc cầu xin vang động cả thung lũng dốc đá.
“Xin Thiếu tướng tha mạng! Chúng tôi chỉ nhận tiền của Triệu Thiết Huyết để chặn đường cướp xe khoai lang thôi! Chúng tôi không biết người sở hữu đội quân tử sĩ đáng sợ thế này!” Hùng Đại vừa khóc vừa bò lại gần chân trần dính bùn của Lối, run rẩy dâng lên một chiếc chìa khóa đồng cổ.
“Hạ quan nguyện nộp toàn bộ năm hòm bạc ròng và ba xe lương thực tiếp tế cướp được từ thương hội chợ đen giấu trong mật thất! Chỉ cầu xin Thiếu tướng thu nhận Hắc Phong Bang chúng tôi làm tạp dịch... làm tạp dịch nướng khoai lang mật, giặt giáp bảo hộ cho người! Xin người tha cho mạng hèn này!”
Phan Lạc Lối đứng đơ người giữa đống đao kiếm rỉ sét rơi rụng đầy đất, một bên chân trần dính bùn lạnh buốt tê dại. Anh nhìn gã khổng lồ khóc lóc thảm thiết dưới chân mình, rồi nhìn ba chiếc xe chở đầy lương thực, bánh bao khô và khoai lang mật nướng tỏa mùi thơm ngào ngạt vừa được bọn lâu la kéo ra từ hốc đá.
Khóe miệng Lối giật giật nhẹ, lồng ngực phập phồng phát ra một tiếng thở dài bất lực vô biên.
*“Ta... ta chỉ muốn xin một củ khoai nướng chống đói thôi mà... Tại sao các ngươi lại quỳ lạy nộp cả sào huyệt thế này hả trời?”*
Chiến thắng bất ngờ đầy tiếng cười vô tri một lần nữa được thiết lập ngay tại khe núi biên giới Vô Định, tiếp tục bẻ cong toàn bộ nỗ lực đào ngũ phàm nhân của Phan Lạc Lối sang một nấc thang quân sự mới khốc liệt hơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!