Nhạc nềnHarvest6

Bước Đi Giật Lùi Phá Trận Pháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm biên ải rít lên từng hồi qua những khe đá hẹp, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối và mùi ẩm mốc của lá mục. Phan Lạc Lối dắt con chiến mã lé mắt Xích Thố Lỗi đi lóng ngóng trong bóng tối âm u, lòng ngực phập phồng thở dốc, nước mắt chỉ chực trào ra vì uất ức.


Cách đây chưa đầy nửa canh giờ, kế hoạch đào ngũ hoàn hảo của anh đã bị đập tan một cách tàn nhẫn ngay tại trạm gác biên giới chính quy. Lối vẫn còn nhớ như in gương mặt hầm hầm sát khí của gã lính gác bọc giáp nặng khi nhìn vào tấm Vé thông hành lậu Chợ Đen thêu hoa văn mà anh vừa dùng linh thạch vụn mua được. Gã lính gác đã dí thẳng ngọn giáo sắt lạnh ngắt vào mũi Lối, hét lớn: “Kẻ nào gu thẩm mỹ tồi tệ thế này? Ấn chương phượng hoàng hoàng gia tôn quý lại thêu thành một con vịt béo ú bị vặt lông! Thẻ thông hành giả! Cút ngay lập tức, nếu không bản tướng sẽ khép ngươi vào tội đào ngũ chém đầu thị chúng!”


“Đào ngũ chém đầu thị chúng!” Sáu chữ này giống như sấm sét nổ ngang tai, đánh sập hoàn toàn chút dũng khí phàm nhân của Lối. Anh hoảng sợ đến mức não bộ đóng băng, vội vàng giật dây cương con Xích Thố Lỗi chạy bán sống bán chết vào con đường tối tăm, rậm rạp nhất ngay bên cạnh trạm gác—con đường dẫn thẳng vào Rừng Tre Quỷ. Anh thà đi lạc trong khu rừng hoang vắng còn hơn đứng đó để quân luật Hổ Phù Quân chặt đầu.


Sương mù dày đặc dâng lên từ lòng đất ẩm ướt, nhanh chóng nuốt chửng bóng dáng gầy gò của Lối và con ngựa lé. Rừng Tre Quỷ u ám vắng lặng không một tiếng chim kêu, chỉ có tiếng tre xào xạc rùng rợn như tiếng quỷ khóc. Lối run rẩy ôm chặt lấy bao tải chứa Khoai lang mật Thanh Bình nướng chín dở trước ngực như ôm lấy sinh mệnh duy nhất của mình. Chiếc mũ bảo hiểm XL quá rộng thùng thình do thợ rèn Thiết Quai Hàm sửa ẩu liên tục sụp xuống, che khuất hoàn toàn tầm nhìn bên mắt phải của anh, ép anh phải nghiêng đầu sang bên trái một góc 45 độ để nhìn đường qua khe hở nhỏ bên mắt trái.


“Xích Thố Lỗi ơi là Xích Thố Lỗi... Ta với ngươi tiêu đời thật rồi,” Lối mếu máo lầm bẩm, tay run rẩy gãi gãi bả vai vẫn còn trầy xước nhẹ do mũi tên độc của Thiết Giáp Nhị bắn trúng hôm trước. “Chiếc la bàn lỗi kim định mệnh của ông nội thì đã bán mất cho gã béo mạ vàng Kim Tiền Đa kia rồi, giờ trong tay không có thiết bị định hướng ngược, tấm vé thông hành lậu thì là đồ giả... Chúng ta biết đi đâu về đâu bây giờ?”


Xích Thố Lỗi sụt sịt cái mõm dài, hai con mắt lé xếch nhìn về hai hướng hoàn toàn khác nhau, bước đi lóng ngóng nghiêng ngả như cua bò.


Đột ngột, một luồng gió lạnh quỷ dị từ đâu thổi tới, khiến sương mù xung quanh cuộn lên dữ dội. Tiếng xào xạc của rừng tre bỗng chốc biến đổi, rầm rập như tiếng vạn quân hành tiến. Dưới ánh trăng mờ nhạt, những cây tre già cao vút, đen bóng bỗng nhiên di chuyển vị trí một cách quỷ quái. Chúng trượt ngang trên mặt đất ẩm, đan chéo vào nhau rầm rập, khóa chặt lối đi phía trước và lối rút lui phía sau của Lối chỉ trong chớp mắt.


“Á! Tre... tre biết chạy!” Lối hét lên một tiếng thất thanh, hoảng sợ rụt cổ sâu vào trong bộ giáp sắt XL rộng thùng thình theo bản năng của Rụt Đầu Rùa Thuật để né tránh một cành tre nhọn hoắt vừa gạt mạnh qua đỉnh đầu. Tiếng *boong* vang dội phát ra khi cành tre đập trúng chiếc mũ sắt lệch, nhưng nhờ lớp giáp XL rộng thùng thình hấp thụ chấn động, Lối hoàn toàn không bị thương, chỉ có chiếc mũ sắt càng sụp xuống sâu hơn che khuất cả tầm mắt.


“Trận pháp ảo ảnh đã kích hoạt! Chạy đằng trời, Phan Lạc Lối!”


Một giọng nói thanh tao nhưng đầy kiêu ngạo, pha lẫn chút phấn khích tột độ vang lên từ phía trên ngọn tre.


Lối hoảng hốt nghiêng đầu, cố gắng nhìn qua khe hở duy nhất của chiếc mũ sắt lệch. Trên ngọn của một cây tre già đen bóng đang lắc lư, một thư sinh trẻ tuổi mặc đạo bào thêu hình bát quái rực rỡ đang đứng vững vàng. Tay hắn cầm một chiếc la bàn đồng cổ phát ra linh quang mờ nhạt, miệng cười đắc ý. Kẻ này chính là Lục Trận Pháp—trận pháp sư trẻ tuổi thiên tài của quân đội, kẻ luôn ám ảnh với các trận pháp cổ điển và ngày đêm muốn thách đấu với Lối để chứng minh thực lực.


“Bản đạo sĩ đã giăng sẵn Cửu Cung Bát Quái trận đồ tại Rừng Tre Quỷ này suốt ba ngày đêm!” Lục Trận Pháp lớn tiếng tuyên bố, tay xoay nhẹ chiếc la bàn đồng cổ để điều khiển các cây tre di chuyển khóa chặt lối thoát. “Phan Lạc Lối! Ngươi được toàn quân ca ngợi là sở hữu Thiên Nhãn Thông nhìn thấu thiên cơ, thương pháp vô vi bất bại. Hôm nay, bản đạo sĩ muốn xem ngươi làm cách nào để phá giải mê cung ảo ảnh di động này của ta! Nếu không phá được, ngươi sẽ bị giam cầm ở đây đến khi hóa thành phân bón cho rừng tre!”


Nghe đến hai từ “phân bón”, Phan Lạc Lối bủn rủn cả tay chân. Anh gào thét thảm thiết trong lòng: *“Thiên nhãn cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ là một binh nhì nhát gan đi lạc thôi mà! Tại sao ai gặp ta cũng muốn bày trận thách đấu thế này? Ta chỉ muốn về quê trồng khoai lang mật thôi!”*


Nỗi sợ hãi tột độ khiến Kháng áp lực tinh thần của Lối tự động kích hoạt. Gương mặt anh bỗng chốc hóa đá, đơ cứng không chút cảm xúc, đôi mắt mở to thất thần nhìn thẳng về phía trước qua khe hở mũ sắt lệch. Dưới mắt của Lục Trận Pháp, vẻ mặt đơ cứng vô hồn ấy lại biến thành phong thái tĩnh lặng, ngạo nghễ của một tuyệt thế cao nhân đang khinh bỉ toàn bộ trận pháp tinh vi của mình.


“Hừ, đối mặt với Cửu Cung trận của ta mà khí thế vẫn lạnh lùng như băng vĩnh cửu, không thèm rút kiếm!” Lục Trận Pháp hoang mang nghĩ thầm, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. “Hắn đang dùng Tâm Nhãn để khóa chặt linh mạch của trận pháp sao? Không được, ta phải chủ động tấn công!”


Lục Trận Pháp quát lớn, gõ mạnh gậy đầu lâu xuống la bàn đồng. Các cây tre xung quanh rầm rập di chuyển nhanh gấp đôi, tạo ra những ảo ảnh xám xịt cuốn theo cát bụi mù mịt, biến thế giới xung quanh Lối thành một mê cung tối tăm không lối thoát.


Lối hoảng sợ tột độ. Mắt phải của anh bị chiếc mũ sắt XL che kín mít, mắt trái chỉ nhìn thấy một góc 45 độ lệch trái đầy bụi cát cát lún. Nếu bây giờ anh cắm đầu chạy thẳng về phía trước, anh chắc chắn sẽ đâm sầm vào những cây tre nhọn hoắt hoặc lọt xuống hố sâu chết thảm.


*“Không được đi thẳng! Đi thẳng là chết chắc! Nhưng đi sang trái cũng không thấy đường... Chỉ còn một cách duy nhất!”*


Trong cơn quẫn bách, Lối đưa ra một quyết định phi logic nhất lịch sử quân sự: Đi giật lùi!


Anh quay ngược cơ thể lại, quay lưng về phía mê cung ảo ảnh phía trước, mặt đối diện với con ngựa lé Xích Thố Lỗi cũng đang ngơ ngác. Lối rụt cổ sâu vào giáp XL, hai tay cầm thanh gậy tre thô sơ khua khua liên tục phía sau lưng để dò đường, gót chân lóng ngóng bước giật lùi từng bước một cách thận trọng.


Chứng kiến cảnh tượng này, Lục Trận Pháp đang đứng trên ngọn tre suýt chút nữa ngã lộn cổ xuống đất vì kinh ngạc. Hắn trợn tròn mắt nhìn điệu bộ đi giật lùi nghiêng ngả, khua gậy loạn xạ của Lối, đầu óc quay cuồng phân tích:


“Hắn... hắn đang đi giật lùi? Tại sao lại đi giật lùi giữa Cửu Cung trận pháp? Chờ đã! Cửu Cung trận đồ của ta vận hành theo chiều kim đồng hồ, linh lực lưu chuyển từ sinh môn sang tử môn. Hắn đi giật lùi... chính là đi ngược lại hoàn toàn dòng chảy linh lực của thiên địa! Đây... đây là Nghịch Thiên Bộ Pháp đạt đến cảnh giới vô vi! Hắn không cần nhìn bằng mắt thường, mà dùng gót chân phàm nhân để cảm nhận sự vặn vẹo của không gian!”


Sự tự suy diễn quá đà của Lục Trận Pháp khiến hắn hoảng loạn thực sự. Hắn vội vàng dùng ngón tay bấm quẻ bói liên tục, cố gắng xoay la bàn đồng để điều chỉnh hướng di chuyển của các cây tre nhằm chặn đường đi giật lùi của Lối. Thế nhưng, thuật toán di chuyển của trận pháp cổ điển vốn được thiết kế để đối phó với những kẻ cố gắng tiến về phía trước hoặc tìm sinh môn. Quỹ đạo đi giật lùi zic-zac phi logic, lảo đảo nghiêng ngả của Lối khiến toàn bộ hệ thống tính toán của trận pháp bị xung đột hệ thống nghiêm trọng. Các cây tre di chuyển loạn xạ, đâm sầm vào nhau phát ra những tiếng *rắc rắc* gãy vụn.


“Không thể nào! Hắn đi giật lùi năm bước, rẽ trái ba bước, khua gậy hai lần... hoàn toàn khắc chế mọi biến hóa của trận pháp ta!” Lục Trận Pháp mồ hôi chảy ròng ròng, mặt mày xanh mét vì trầm cảm học thuật. “Hắn thực sự sở hữu Thiên Nhãn Thông nhìn thấu điểm yếu linh mạch!”


Thực chất, Lối đi giật lùi chỉ vì sợ đi thẳng sẽ vấp ngã xuống hố sâu do mũ sắt che khuất tầm nhìn bên phải. Anh khua gậy tre bừa bãi phía sau chỉ để xua đuổi rắn rết và dò xem có hố sụt nào không.


Nhưng định mệnh bẻ cong nhân quả của kẻ mù đường một lần nữa vận hành.


Trong lúc lóng ngóng lùi bước tránh một cành tre gãy, gót chân bọc sắt của bộ giáp XL của Lối đột ngột giẫm trúng một vật thể cứng ngắc dưới lớp lá mục ẩm ướt.


*Rắc!*


Một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên dưới gót chân Lối. Đó chính là viên đá linh thạch ngầm—mắt xích năng lượng trung tâm của toàn bộ trận pháp ảo ảnh do Lục Trận Pháp chôn giấu kỹ lưỡng dưới lòng đất sâu nửa mét. Lối đi giật lùi vô định, gót chân giáp nặng nề vô tình giẫm trúng chính xác vào khe nứt năng lượng duy nhất của mắt trận.


Linh lực tích tụ trong mắt trận lập tức bị chập mạch, bùng phát dữ dội. Một luồng sóng ánh sáng xanh lét nổ tung dưới đất, dội ngược linh lực phản phệ cực mạnh thẳng vào chiếc la bàn đồng cổ trên tay Lục Trận Pháp.


*Bùm!*


Chiếc la bàn đồng cổ phát nổ, khói xám bốc lên nghi ngút làm đen nhẻm mặt mũi Lục Trận Pháp. Trận pháp ảo ảnh giải trừ hoàn toàn trong vòng một nốt nhạc. Rừng Tre Quỷ đứng im bất động, sương mù tan biến lộ ra con đường mòn nhỏ dẫn ra khỏi rừng.


Tuy nhiên, cú nổ linh lực ngầm cũng làm rễ tre quấn chặt lấy chân Lối giật mạnh một phát.


“Ui da! Chiếc dép của ta!” Lối hét lên đau đớn khi thấy chiếc dép tre may mắn bên chân trái bị rễ tre quấn chặt giật đứt phăng, khiến anh phải đi chân trần một bên trên nền đất cát lạnh giá.


Lục Trận Pháp đứng trên ngọn tre chứng kiến toàn bộ quá trình phá trận bằng gót chân phàm nhân của Lối, tinh thần hoàn toàn sụp đổ. Hắn run rẩy buông rơi chiếc la bàn đồng hỏng xuống đất, cơ thể mất hết linh lực rơi sầm từ trên ngọn tre xuống thảm lá mục ngay trước mặt Lối.


Lối hoảng sợ lùi lại một bước, tay cầm gậy tre thủ thế phòng ngự hoảng loạn. Thế nhưng, Lục Trận Pháp không hề tấn công. Hắn quỳ sụp dưới chân Lối, đầu dập mạnh xuống đất cát, khóc lóc thảm thiết:


“Phan tướng quân! Bản đạo sĩ thua rồi! Thua tâm phục khẩu phục! Trận pháp mưu tính ba ngày đêm của ta lại bị người phá giải chỉ bằng một gót chân phàm nhân đi giật lùi! Thương pháp vô vi, nhãn lực nhìn thấu thiên cơ của người đã vượt xa tầm hiểu biết của ta! Ta không muốn tu luyện trận pháp vô dụng này nữa! Xin Thiếu tướng thu nhận ta, cho ta giải nghệ đi theo người bán khoai lang mật nướng sưởi ấm đan điền phàm nhân!”


Phan Lạc Lối đứng đơ người cạnh con ngựa lé, một chân đi dép tre, một chân trần dính đầy bùn đất cát lún, nghe tiếng khóc cầu xin giải nghệ của trận pháp sư trẻ tuổi mà khóc không ra nước mắt.


*“Ta phá trận cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ là đi giật lùi vì sợ ngã thôi! Giờ dép của ta cũng mất rồi, chân ta lạnh buốt đây này! Tại sao ngươi lại đòi theo ta bán khoai hả trời?”*


Tiếng khóc ròng rã của Lục Trận Pháp vang vọng khắp Rừng Tre Quỷ u ám, mở ra một chuỗi hiểu lầm vĩ mô mới đầy tiếng cười cay đắng cho Thiếu tướng bất đắc dĩ Phan Lạc Lối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!