Đổi La Bàn Lấy Ngàn Vàng Tại Chợ Đen
Chiều muộn ngày thứ sáu sau khi tòng quân, ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu rỉ xuống rìa phía nam Đầm Lầy Sình Lầy, nhuộm một màu thê lương lên vạt cỏ khô hoang vắng. Phan Lạc Lối ngồi bệt trên thảm cỏ, hai tay ôm đầu, mặt mũi bọc một lớp bùn đen dẻo quánh bốc mùi hôi thối nồng nặc. Bộ giáp binh nhì size XL rộng thùng thình của anh rách nát tả tơi, bùn sình khô lại thành từng mảng xám xịt bám chặt lấy lớp sắt rỉ, trông anh lúc này chẳng khác nào một thây ma vừa bò lên từ đáy mộ cổ.
“Mất rồi... Tiêu đời ta rồi...”
Lối mếu máo lẩm bẩm, giọng nói nghẹn ngào đầy u uất. Anh vừa lục lọi khắp các túi áo, túi quần, rũ sạch cả bùn đất trên người nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim đâu cả. Đó là di vật duy nhất của ông nội Phan Lão Độc để lại, là vật bảo mệnh giúp anh thực hiện kế hoạch đào ngũ vĩ đại. Không có chiếc la bàn chỉ ngược hướng đó bẻ cong nhân quả, một kẻ mù đường bẩm sinh như anh làm sao tìm được đường thoát khỏi cái biên giới Vô Định quỷ quái này để về quê Thanh Bình trồng khoai lang mật?
Con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi đứng bên cạnh sụt sịt cái mõm dài, hai con mắt lé xếch nhìn về hai hướng hoàn toàn khác nhau, thỉnh thoảng lại vẩy đuôi xua đuổi đám muỗi đầm lầy. Nó cũng bọc đầy bùn thối, mùi cỏ say Xích Thố vẫn còn phảng phất trong hơi thở uể oải.
Lối thở dài thườn thượt, nằm vật ra bãi cỏ, định áp dụng kỹ năng Nhập Thổ Vi An giả chết để trốn tránh thực tế tàn nhẫn. Thế nhưng, khi cơ thể phàm nhân của anh vừa nghiêng sang một bên, một vật thể cứng ngắc, sắc nhọn đột ngột đâm sầm vào bả sườn anh qua lớp giáp rách.
“Ui da! Cái gì thế này?”
Lối nhăn mặt kêu lên, vội vàng thọc tay vào vết rách toạc bên hông túi áo giáp XL. Vết rách này vốn là hậu quả của cú ngã lăn lông lốc từ sườn núi dốc đá mấy hôm trước. Ngón tay anh chạm vào một lớp vải lót bên trong bị rách nát, và ở sâu trong góc kẹt của lớp lót ấy, có một vật thể kim loại tròn trịa đang bị kẹt cứng.
Lối dùng lực lôi mạnh ra.
*Cạch.*
Một chiếc la bàn rỉ sét, vỏ bọc sắt đen bám đầy bùn đất hiện ra trước mắt anh. Kim định vị bên trong vẫn đang quay cuồng điên loạn trước khi dừng lại, chỉ thẳng về hướng đông bắc.
“Trời đất ơi! Nó không rơi xuống đầm lầy! Nó bị kẹt ở vết rách túi áo!”
Lối mừng rỡ hét lên, suýt chút nữa nhảy dựng lên ôm hôn con ngựa lé. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, anh nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn rỉ sét lỗi cực từ tính này, ký ức kinh hoàng về cuộc rượt đuổi của thợ săn tiền thưởng Độc Cô Lang lại ùa về. Chính cái thứ báo đời này đã chỉ hướng đông bắc dẫn anh đi vòng quanh đầm lầy suýt chết chìm.
“Cái thứ la bàn ám quẻ này... Ông nội ơi là ông nội, ông sửa đồ kiểu gì mà nam châm lắp ngược cực từ, chỉ đâu hỏng đấy thế này? Ta mà cứ giữ ngươi bên mình, sớm muộn gì cũng bị ngươi dẫn thẳng vào phòng ngủ của thống soái Thiết Giáp Tộc lần nữa mất!”
Lối rùng mình một cái. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục dùng chiếc la bàn lỗi này để định vị nữa. Anh cần một chiếc la bàn quân sự chính quy, hoạt động bình thường, và quan trọng nhất là anh cần tiền—linh thạch vụn hoặc bạc ròng—để mua một tấm vé thông hành lậu tại Chợ Đen Biên Giới, đào thoát sang nước láng giềng sinh sống yên bình.
Nghĩ là làm, Lối quyết định mang chiếc la bàn rỉ sét này đi bán phế liệu. Dù sao nó cũng là sắt rỉ, bán đi chắc cũng đổi được vài đồng linh thạch vụn lẻ để mua khoai nướng lót dạ.
Anh lồm cồm bò dậy, dắt con ngựa lé Xích Thố Lỗi đi men theo con đường mòn nhỏ hướng về phía thung lũng sương mù, nơi ẩn giấu khu Chợ Đen Biên Giới phi quân sự.
***
Chợ Đen Biên Giới nằm sâu trong một thung lũng đá vôi sụp đổ, quanh năm bao phủ bởi làn sương mù ẩm ướt. Đây là vùng đệm phi quân sự tự phát, nơi giao thương lén lút giữa binh lính đào ngũ, thương nhân chợ đen, và gián điệp của cả hai bên chiến tuyến Nhân tộc và Thiết Giáp Tộc. Không khí nơi đây xô bồ, ngột ngạt, sực nức mùi rượu loãng, mùi khói than, và mùi hôi thối của rác thải sinh hoạt.
Lối dắt ngựa đi qua cổng chợ làm bằng những khúc gỗ tre mục nát. Để vào được đây, anh đã phải dùng bùn đất bôi kín phù hiệu Thiếu tướng trên vai giáp XL, giả trang thành một tên lính đào ngũ rách rưới.
Thế nhưng, sự xuất hiện của Lối lại vô tình gây ra một sự chấn động nhỏ. Bộ dạng bọc đầy bùn đen hôi thối bám dai dẳng trên người anh tỏa ra một thứ mùi cực kỳ nồng nặc và khủng khiếp. Đám đông thương nhân và binh lính chợ đen vừa ngửi thấy mùi liền vội vã bịt mũi dạt sang hai bên, nhìn anh với ánh mắt đầy e dè và hoảng sợ.
“Kẻ nào thế kia? Mùi hôi thối này... rõ ràng là ma khí của đầm lầy sình lầy cực độc!”
“Nhìn bộ giáp rộng thùng thình bám đầy bùn đen của hắn xem, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm kia nữa... Đây chắc chắn là một tuyệt thế độc tu hoặc sát thủ chuyên nghiệp vừa từ cõi chết trở về!”
Lối đứng đơ người, Kháng áp lực tinh thần tự động kích hoạt khiến gương mặt anh hóa đá, lạnh lùng vô cảm trước những lời bàn tán. Thực chất, trong lòng anh đang gào thét u uất: *“Ta không phải độc tu! Ta chỉ là chưa kịp tắm rửa thôi! Đừng có nhìn ta như thế, ta sợ lắm!”*
Anh vội vàng dắt ngựa né tránh đám đông, đi thẳng vào một góc khuất của chợ đen, nơi có một tiệm phế liệu và đồ cổ cũ nát của một lão thương nhân Nhân tộc gầy gò.
Lối bước đến trước quầy hàng gỗ mục, đặt chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim lên bàn. Tiếng sắt rỉ va chạm vào mặt gỗ phát ra một tiếng *cạch* khô khốc.
“Lão bản, chiếc la bàn này... bán được bao nhiêu tiền lẻ?” Lối mở mồm hỏi, giọng run rẩy nhẹ vì đói và lạnh.
Lão chủ tiệm phế liệu nheo đôi mắt hí rị, bịt mũi lùi lại một bước vì mùi bùn thối trên người Lối. Lão dùng một chiếc kẹp tre gạt gạt chiếc la bàn, nhìn lướt qua lớp vỏ sắt đen rỉ sét bong tróc, rồi scoff một tiếng đầy khinh bỉ:
“Cái thứ sắt vụn nát bét này mà cũng gọi là la bàn sao? Kim định vị thì quay cuồng như bị điên, vỏ sắt thì rỉ nát đến mức sắp rã ra thành cám. Thôi được rồi, thấy ngươi bộ dạng thảm hại, ta trả cho ngươi hai đồng tiền đồng phế liệu. Không bán thì đi chỗ khác, đừng có làm ám mùi hôi thối vào tiệm của ta!”
Hai đồng tiền đồng phế liệu!
Lối nghe xong mà lồng ngực phập phồng, phát ra một tiếng Vô Vi Thở Dài đầy cay đắng và bất lực. Hai đồng tiền đồng thì ngay cả một củ khoai lang mật Thanh Bình nướng chín dở cũng không mua nổi, nói gì đến lộ phí trốn về quê.
Anh rũ vai xuống, đầu hơi nghiêng sang trái 45 độ do chiếc mũ bảo hiểm XL sụp xuống che mắt phải. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn rỉ sét, trong lòng tự trách bản thân quá ngốc nghếch khi nghĩ cái thứ đồ hỏng này có giá trị.
“Thôi được rồi... hai đồng thì hai đồng...” Lối lí nhí gật đầu, chuẩn bị buông tay chấp nhận số phận.
“Chậm đã!”
Đột nhiên, một giọng nói thanh tao nhưng đầy kiêu ngạo vang lên từ phía sau lưng Lối, cắt ngang cuộc giao dịch nghèo nàn.
Lối giật mình quay đầu lại. Từ trong làn sương mù chợ đen, một bóng người béo tròn bước ra, lấp lánh chói mắt dưới ánh đèn dầu tù mù.
Đó là một thanh niên béo lùn, mặc một bộ chiến giáp mạ vàng lấp lánh từ đầu đến chân, mười ngón tay mập mạp đeo mười chiếc nhẫn ngọc quý giá phát ra linh quang mờ nhạt. Gã bước đi khập khiễng đầy thần thái, xung quanh tỏa ra mùi nước hoa đắt tiền ngào ngạt cố gắng lấn át mùi bùn thối đầm lầy của Lối.
Kẻ này chính là Kim Tiền Đa—thiếu gia nhà giàu đi nghĩa vụ quân sự mạ vàng, kẻ thừa tiền hám danh tiếng và cuồng sưu tầm đồ cổ chiến tranh.
Kim Tiền Đa dừng bước trước quầy hàng, đôi mắt ti hí sáng rực lên khi nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim trên bàn. Gã không hề bịt mũi, ngược lại còn hít một hơi thật sâu, gương mặt béo tròn hiện lên vẻ chấn động tột đỉnh.
“Mùi hương này... linh khí dao động quỷ dị này... Không thể sai được! Đây chính là Không Gian Định Vị Thần Châm cổ đại!”
Lối nghe vậy thì trợn tròn mắt, suýt chút nữa phun ra bọt nước bọt. *“Không gian định vị thần châm? Gã béo mạ vàng này đang nói cái thứ sắt rỉ lỗi kim của ông nội ta sao?”*
Kim Tiền Đa vội vàng gạt lão chủ tiệm phế liệu sang một bên, ghé sát mặt vào chiếc la bàn. Gã vận hành Thần tài hộ thể quyết, thi triển linh nhãn ma pháp quét qua chiếc la bàn rỉ sét.
Do chiếc la bàn này được ông nội Phan Lão Độc sửa chữa bằng nam châm rác thải và lắp ngược cực từ tính, nên khi linh lực của Tiền Đa quét vào, từ trường đảo ngược quỷ dị bên trong lập tức tương tác với linh khí, tạo ra một luồng sóng xung kích từ tính nhỏ làm kim la bàn xoay tít mù theo quỹ đạo zic-zac phi logic, phát ra những tiếng *o o* trầm đục.
“Trời đất ơi! Từ tính đảo ngược! Linh lực vặn vẹo không gian!” Kim Tiền Đa gầm lên một tiếng đầy phấn khích, hai bắp thịt trên mặt rung rinh kịch liệt. “Không gian quy luật bị bẻ cong hoàn toàn! Đây chính là thánh vật định vị cổ đại của Không Gian Chí Tôn truyền lại! Người bình thường nhìn vào chỉ thấy nó là sắt rỉ, nhưng chỉ có thiên tài phong thủy như ta mới nhìn thấu được thần thông ẩn giấu bên trong!”
Lão chủ tiệm phế liệu đứng bên cạnh há hốc mồm, chiếc kẹp tre trên tay rơi rụng xuống đất cát. Lão nhìn chiếc la bàn rỉ sét rồi lại nhìn gã thiếu gia nhà giàu, hoàn toàn nghi ngờ nhân sinh.
Lối thấy tình hình có vẻ đi quá xa, run rẩy lắp bắp nói thật lòng để tránh rắc rối:
“Thiếu... thiếu gia, người hiểu lầm rồi. Chiếc la bàn này thực ra bị hỏng kim... nó chỉ toàn hướng ngược lại...”
“Hỏng kim? Chỉ hướng ngược lại?”
Kim Tiền Đa nghe xong liền cười lớn, ánh mắt nhìn Lối đầy sùng bái và bái phục. Gã vỗ mạnh vào bả vai giáp XL của Lối, giọng nói oang oang đầy tự đắc:
“Tuyệt thế cao nhân quả nhiên thích đùa! Chỉ hướng ngược lại 180 độ chính là ‘Nghịch Hướng Địa Lý Kinh’ tối cao của Không Gian Môn! Đi ngược lại hướng la bàn chỉ mới là con đường sống sót thực sự giữa trận pháp ảo ảnh! Cao nhân cố tình nói nó bị hỏng để thử thách lòng kiên trì và nhãn lực của bản thiếu gia đúng không?”
Lối đơ mặt ra, mồ hôi lạnh chảy dài dưới lớp bùn khô. *“Ta không thử thách ngươi! Nó thực sự bị hỏng mà! Tại sao ngươi lại tự suy diễn ra cả một bộ công pháp không gian thế hả?”*
Kim Tiền Đa không để Lối kịp giải thích thêm. Gã sợ vị ‘cao nhân bọc bùn’ này sẽ đổi ý không bán nữa. Gã lập tức vỗ mạnh vào chiếc túi càn khôn bên hông, rút ra một túi vải thêu chỉ vàng nặng trịch, đập mạnh lên quầy gỗ phát ra tiếng *rầm* vang dội.
“Bản thiếu gia quyết không để cao nhân chịu thiệt! Trong này là một ngàn lượng bạc ròng và một trăm viên linh thạch phẩm cấp cao! Ta mua đứt chiếc Không Gian Thần Châm này!”
Một ngàn lượng bạc ròng!
Một trăm viên linh thạch phẩm cấp cao!
Lối nhìn túi tiền lấp lánh phát ra ánh sáng bạc chói mắt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, hơi thở phàm nhân nghẹn ứ lại trong cổ họng. Số tiền này đủ để anh mua sạch toàn bộ kho khoai lang mật của Nghiệp Đoàn Khoai Nướng Biên Thùy, mua thêm mười chiếc la bàn quân sự xịn nhất, và sống an nhàn cả đời ở quê nhà.
Lão chủ tiệm phế liệu nhìn túi bạc mà hai mắt đỏ rực vì ghen tị, suýt chút nữa ngất xỉu vì tiếc nuối chiếc la bàn rỉ sét lão vừa định mua với giá hai xu.
“Cao nhân, người thấy thế nào? Liệu có chấp nhận giao dịch này không?” Kim Tiền Đa hồi hộp nhìn Lối, hai tay xoa vào nhau đầy cung kính.
Lối nhận ra gã thiếu gia nhà giàu này quá ngu ngốc và thừa tiền, nếu anh cứ cố giải thích thì chỉ có nước rước họa vào thân hoặc bị coi là kẻ lừa đảo khi gã phát hiện ra la bàn thực sự bị hỏng. Cách tốt nhất lúc này là im lặng nhận tiền rồi chạy trốn thật nhanh.
Lối khẽ gật đầu, cố giữ vẻ mặt vô cảm lạnh lùng của tuyệt thế cao nhân đóng vai phàm nhân. Anh buông lời ngắn gọn, mơ hồ theo đúng triết lý cẩu đạo:
“Tùy duyên... Tiền tài chỉ là vật ngoại thân... Ngươi tự hiểu đi.”
“Đa tạ cao nhân chỉ điểm! Bản thiếu gia đã hiểu!”
Kim Tiền Đa mừng rỡ như điên, vội vàng ôm chặt lấy chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim vào lòng như ôm bảo vật gia bảo, dập đầu chào Lối một cái rồi hí hửng ôm chiếc la bàn hỏng chạy thẳng đi tìm chỗ tầm bảo.
Lối nhanh tay giật lấy túi tiền nặng trịch nhét chặt vào trong ngực áo giáp XL rách nát. Anh không thèm nhìn lão chủ tiệm phế liệu đang tiếc hùi hụi, vội vàng quay người dắt con ngựa lé Xích Thố Lỗi chạy trốn khỏi tiệm phế liệu.
***
Nửa canh giờ sau, tại một góc tối ẩm ướt phía nam Chợ Đen Biên Giới.
Phan Lạc Lối ôm chặt bao tải chứa đầy Khoai lang mật Thanh Bình nướng chín vàng óng, rỉ mật ngọt lịm vừa mua được từ một gánh hàng rong của Nghiệp Đoàn Khoai Nướng Biên Thùy. Mùi thơm ngào ngạt của khoai nướng xoa dịu hoàn toàn tinh thần hoảng loạn của anh.
Anh vừa ăn ngấu nghiến củ khoai lang mật nóng hổi sưởi ấm cơ thể phàm nhân, vừa lén lút rút từ trong túi ra một tấm thẻ tre thô sơ thêu hoa văn phức tạp—đây chính là chiếc Vé thông hành lậu Chợ Đen mà anh vừa dùng linh thạch vụn biên giới mua được từ một tên buôn lậu chợ đen.
“Có tiền rốt cuộc cũng mua được vé thông hành lậu... Đêm nay, ta sẽ cưỡi Xích Thố Lỗi lẻn qua trạm gác biên giới để trốn về quê Thanh Bình mở quán khoai nướng!”
Lối cười thầm đầy đắc ý, mười ngón tay dính đầy tương mật khoai lang ngọt lịm. Anh hoàn toàn không biết rằng, tên buôn lậu chợ đen vừa bán vé cho anh thực chất là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, và tấm vé thông hành lậu thêu hoa văn kia... hoàn toàn là vé giả vẽ sai ấn chương hoàng gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!