Ngựa Lé Vượt Đầm Lầy Và Thợ Săn Tiền Thưởng Sập Bẫy
Làn sương mù xám xịt của Đầm Lầy Sình Lầy vẫn bao phủ đậm đặc, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của xác thực vật mục nát tích tụ vạn năm. Đối với binh lính thông thường, đây là một vùng tử địa không ai muốn đặt chân đến, nhưng đối với Phan Lạc Lối, đây lại là một cơn ác mộng sinh học đúng nghĩa. Lớp bùn đen dẻo quánh bọc đầy toàn thân anh từ đầu đến chân tuy đã giúp anh và Đội Tuần Tra Số 9 né tránh được đàn muỗi độc khổng lồ, nhưng cái mùi thối lưu huỳnh đặc trưng ấy lại bám dai dẳng trên da thịt, len lỏi vào từng kẽ giáp, hứa hẹn sẽ không chịu trôi đi suốt cả tuần trời.
Lối ngồi trên lưng con ngựa lé Xích Thố Lỗi, mặt mũi méo xệch, một bên mắt bị chiếc mũ sắt XL quá rộng che khuất hoàn toàn. Anh cố dùng tay quẹt bớt lớp bùn khô trên má, lòng thầm gào thét khóc không ra nước mắt:
'Trời ơi là trời! Ta bôi cái thứ bùn thối này chỉ để tránh muỗi độc đầm lầy, vậy mà gã béo Lý Tiểu Mập lại rêu rao khắp nơi là ta đang thi triển tuyệt thế bí pháp ngụy trang! Giờ thì hay rồi, cả đội tuần tra trông chẳng khác nào một lũ quỷ bùn vừa chui lên từ địa ngục. Cái mùi này... đến cả con ngựa lé của ta cũng bắt đầu chảy nước mắt vì cay mũi!'
Xích Thố Lỗi hí lên một tiếng sụt sịt đầy uất ức. Hai con mắt lé xếch của nó nhìn về hai hướng hoàn toàn khác nhau: mắt trái trợn trừng nhìn một bụi cây gai khô khốc, trong khi mắt phải lại dại đi vì đang mải mê quan sát một vạt cỏ màu tím nhạt mọc hoang dại ven rìa đầm lầy. Đó chính là Cỏ Say Xích Thố – loại thảo dược hoang dã có khả năng kích thích hệ thần kinh động vật cực mạnh, khiến bất kỳ con thú cưỡi nào ăn vào cũng rơi vào trạng thái hưng phấn điên cuồng, chạy loạn xạ không màng địa hình. Con ngựa gầy trơ xương sườn của Lối, vốn dĩ đã nhút nhát và ham ăn giống hệt chủ nhân, lập tức thò cái mõm dài ra, nhai ngấu nghiến vạt cỏ tím ấy như thể đó là cỏ mật thượng hạng mà không hề biết hiểm họa đang cận kề.
Đột nhiên, một luồng sát khí lạnh thấu xương từ phía sau lưng tràn tới, xé toạc làn sương mù ẩm ướt của đầm lầy.
Từ trong bóng tối của những thân cây mục nát, một bóng người lôi thôi lếch thếch lững thững bước ra. Hắn mặc một chiếc áo da gấu sờn rách, tóc tai bù xù như tổ chim, mắt trái chột được che bằng một dải băng da đen xì. Trên vai hắn vác một thanh đại đao trảm mã rỉ sét bản rộng, lưỡi đao thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng lạnh lẽo đầy sát cơ. Miệng gã ngậm một cọng cỏ khô, ánh mắt chột sắc lẹm khóa chặt vào bóng dáng bọc bùn đen xì của Phan Lạc Lối.
“Phan Lạc Lối... Thiếu tướng tiên phong mới nổi của Hổ Phù Quân,” gã chột cất giọng trầm đục, âm thanh vang vọng giữa đầm lầy vắng lặng. “Đầu của ngươi hiện tại đang đáng giá vạn lượng bạc ròng trên bảng truy nã của Thiết Giáp Tộc. Ta là Độc Cô Lang – thợ săn tiền thưởng biên cảnh. Hôm nay, cái đầu bọc bùn của ngươi... ta xin phép thu nhận.”
Nghe thấy ba chữ 'thợ săn tiền thưởng' và nhìn thấy thanh đại đao khổng lồ kia, tim Phan Lạc Lối suýt chút nữa nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Mặt anh bên dưới lớp bùn đen lập tức cắt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn, toàn thân run rẩy kịch liệt. Kháng áp lực tinh thần của anh tự động kích hoạt do nỗi sợ hãi vượt quá ngưỡng chịu đựng, khiến khuôn mặt anh đơ cứng hoàn toàn, không cảm xúc, lạnh lùng như băng vĩnh cửu.
Lối muốn hét lên cầu cứu Vương Dũng Mãnh và Lý Tiểu Mập, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ lại vì quá hoảng sợ, chỉ có thể phát ra những tiếng thở dốc đứt quãng.
Thấy Lối đứng im không nói một lời, ánh mắt mở to thất thần nhìn thẳng vào mình mà không hề lộ ra một chút hoang mang nào, Độc Cô Lang thầm kinh ngạc trong lòng:
'Thần thái thật đáng sợ! Đối mặt với đại đao của ta mà hắn vẫn bình tĩnh đến mức vô cảm, hơi thở không hề rối loạn, cơ thể run rẩy nhẹ kia chắc chắn là do sát khí tích tụ quá độ đang rục rịch bộc phát! Kẻ này quả thực là tuyệt thế cao nhân giả heo ăn hổ!'
“Khá khen cho khí phách của ngươi! Nhưng tiền thưởng vạn lượng, Độc Cô Lang ta quyết không thể bỏ qua!”
Độc Cô Lang gầm lên một tiếng, chân đạp mạnh vào mặt đất sình lầy, mượn lực nhảy vọt lên không trung cao ba mét. Hắn vung thanh đại đao trảm mã, vận dụng Độc lang truy vết đao pháp, bổ một nhát dọc cực mạnh từ trên cao xuống thẳng đỉnh đầu của Lối. Nhát đao mang theo kình phong xé gió, tạo ra tiếng rít chói tai.
“Aaa! Cứu mạng!”
Lối hoảng sợ tột độ, hét lớn một tiếng rồi theo phản năng sinh tồn liền cúi gập người ôm chặt lấy bờm ngựa Xích Thố Lỗi. Đúng lúc này, tác dụng của Cỏ Say Xích Thố bắt đầu bộc phát mạnh mẽ trong huyết quản của con chiến mã lé mắt. Cộng thêm tiếng hét thất thanh của Lối và tiếng gió rít của nhát đao, con ngựa hoàn toàn phát điên. Nó trợn tròn hai con mắt lé, bốn chân khua loạn xạ, nhảy vọt ngang sang bên trái chính xác hai mét theo quỹ đạo quỷ dị của 'Cua bò hành mã quyết'.
*Uỳnh!*
Nhát đao trảm mã của Độc Cô Lang bổ trúng vào khoảng không trống rỗng nơi Lối vừa đứng, cắm phập sâu xuống bãi bùn lún sụt sùi bong bóng. Sức nặng của gã thợ săn tiền thưởng bọc giáp nặng cộng với lực bổ đao quá mạnh khiến hắn mất thăng bằng, lảo đảo trượt chân trên nền bùn trơn trượt.
“Cái gì? Thân pháp quỷ mị gì thế này? Nhảy ngang không cần lấy đà?” Độc Cô Lang kinh hoàng trợn tròn mắt. Hắn chưa từng thấy con ngựa chiến nào có thể nhảy ngang như cua một cách hoàn hảo và nhanh chớp nhoáng đến thế.
Trong khi đó, Xích Thố Lỗi sau cú nhảy ngang thần kỳ thì hoàn toàn mất kiểm soát. Nó hí vang trời, bắt đầu phi nước đại với tốc độ điên cuồng, nhưng thay vì chạy thẳng về phía trước, nó lại chạy theo quỹ đạo zic-zac quỷ dị, cứ nhảy ngang sang trái rồi lại rẽ chéo sang phải, lách qua các bãi bùn lún sâu một cách thần kỳ. Lối bám chặt trên lưng ngựa, hai tai ù đặc, cơ thể lắc lư dữ dội như chiếc lá trước bão.
“Rắn! Có rắn độc dưới chân kìa!”
Lối nhìn thấy những bụi cỏ rậm rạp xung quanh đang rung rinh dữ dội, tưởng tượng ra cảnh hàng chục con rắn độc đầm lầy đang bò lổm ngổm sẵn sàng cắn vào chân mình. Trong cơn hoảng loạn tột độ, anh rút thanh gậy tre dò đường 'Đả Thần' dắt bên hông ngựa ra, bắt đầu khua đập bừa bãi, điên cuồng vào các bụi cỏ xung quanh theo bản năng xua đuổi rắn rết của người dân quê chăn trâu (Đả Thần Bổng Pháp).
*Vút! Vạt! Vạt! Vút!*
Thanh gậy tre thô sơ không hề có linh lực, dưới tay khua loạn xạ của Lối tạo ra những âm thanh vun vút quỷ dị.
Độc Cô Lang lúc này vừa rút được đại đao ra khỏi bùn lún, vội vã vận khinh công đuổi theo phía sau. Nhìn thấy Lối vừa cưỡi ngựa chạy zic-zac vừa liên tục vung gậy tre khua đập vào không trung, gã thợ săn tiền thưởng chột mắt lại tự não bổ ra một giả thuyết kinh hoàng:
'Hắn... hắn đang dùng Đả Thần Bổng Pháp để vẽ trận! Mỗi cú khua gậy của hắn đều nhắm vào các điểm yếu phong thủy của đầm lầy, vô tình triệt tiêu hoàn toàn linh lực xung quanh khiến khinh công của ta bị trì trệ! Tuyệt thế võ công gì thế này?'
Độc Cô Lang nghiến răng, cố chịu đựng áp lực tâm lý tự suy diễn, dùng hết sức bình sinh phóng ba con dao găm tẩm độc về phía lưng Lối. Thế nhưng, con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi dưới tác dụng của cỏ say lại đột ngột nhảy ngang sang phải để né một gốc cây mục. Ba con dao găm lướt qua khoảng không bên hông Lối, bay thẳng vào làn sương mù dày đặc phía trước.
“Không thể khóa mục tiêu! Quỹ đạo di chuyển của hắn hoàn toàn phi vật lý!” Độc Cô Lang điên cuồng gào thét, chân đạp mạnh đuổi sát nút.
Lúc này, Lối vẫn đang nhắm nghiền mắt khua gậy tre 'Đả Thần' điên cuồng vào bụi cỏ rậm rạp bên trái để xua rắn.
*Cạch!*
Đầu gậy tre của Lối vô tình gạt trúng vào một sợi dây cáp sắt rỉ sét hoen ố, giấu kín dưới lớp lá khô mục nát. Đó chính là chốt kích hoạt của một chiếc bẫy sập săn gấu khổng lồ do những thợ săn biên giới bỏ hoang từ nhiều năm trước. Chiếc bẫy lò xo bằng sắt nặng hàng chục cân lập tức được kích hoạt.
*Phựt! Sầm!*
Sợi dây cáp sắt chịu lực cực mạnh bung ngược lên trời với tốc độ chớp nhoáng. Đúng lúc đó, Độc Cô Lang vừa lao tới vị trí ấy. Sợi dây cáp sắt quấn chặt lấy cổ chân phải của gã thợ săn tiền thưởng, kéo giật ngược cơ thể nặng nề của hắn lên không trung.
“Cái quái gì thế này—!”
Độc Cô Lang chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng trước khi toàn thân bị kéo bay lên trời, treo ngược lơ lửng trên một cành cây cổ thụ lớn sát mép đầm lầy. Thanh đại đao trảm mã tuột khỏi tay hắn, cắm phập xuống bãi bùn lún sâu bên dưới, bong bóng xám xịt lập tức sủi lên nuốt chửng lưỡi đao rỉ sét.
Lối nghe tiếng động lớn phía sau, hé mắt ra nhìn thì thấy gã thợ săn tiền thưởng hung hãn lúc nãy giờ đang bị treo ngược như một con dơi, đung đưa qua lại trên cành cây cao năm mét.
Độc Cô Lang đỏ mặt tía tai vì máu dồn xuống não, mắt chột trợn trừng đầy uất ức và bất lực. Hắn cố gập người rút một con dao găm nhỏ từ thắt lưng ra định cắt dây cáp, nhưng cơn gió đầm lầy lạnh buốt bất ngờ thổi mạnh, làm cơ thể hắn xoay tròn liên tục trên không trung khiến hắn mất phương hướng, phóng dao găm bay lệch hoàn toàn mục tiêu găm trúng vào vỏ cây cổ thụ.
“Phan Lạc Lối! Ngươi... ngươi đã tính toán từ trước đúng không?” Độc Cô Lang gào lên trong đau đớn và sụp đổ tinh thần hoàn toàn. “Ngươi cố tình dẫn ta vào đầm lầy sình lầy này, bôi bùn ngụy trang để che mắt, dùng bộ pháp vô hướng dẫn dụ ta vào bẫy gấu cổ đại này! Bản đao thủ... bản đao thủ thề, từ nay về sau, có chết ta cũng không bao giờ nhận bất kỳ nhiệm vụ nào liên quan đến cái tên Phan Lạc Lối ngươi nữa! Đồ ma đầu xảo quyệt vĩ đại!”
Lối đứng trên lưng ngựa nhìn cảnh tượng đó, đơ mặt ra không nói nên lời. Kháng áp lực tinh thần vẫn đang hoạt động khiến gương mặt anh trông lạnh lùng ngạo nghễ như một kẻ chiến thắng tối cao, nhưng trong lòng anh lại đang thầm nghĩ:
'Cái tên chột này bị điên rồi sao? Ta chỉ khua gậy xua rắn, ai ngờ dưới bụi cỏ lại có bẫy gấu chứ? Mà thôi, hắn bị treo lên đó rồi thì ta phải chạy trốn ngay lập tức!'
“Xích Thố! Chạy mau!” Lối thúc mạnh vào bụng ngựa.
Con ngựa lé mắt Xích Thố Lỗi sau khi tiêu hao hết dược lực của Cỏ Say Xích Thố thì cũng bắt đầu mỏi mệt. Nó hí lên một tiếng uể oải, chạy nước kiệu ngang lách qua những bụi gai cuối cùng, đưa Lối thoát khỏi Đầm Lầy Sình Lầy tiến vào vùng đất khô ráo phía trước.
Lối thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhảy xuống ngựa, ngồi bệt xuống thảm cỏ xanh mát rượi. Anh dùng hai tay ôm chặt lấy lồng ngực phập phồng, cảm nhận sự sống sót thần kỳ sau cuộc truy sát khốc liệt của thợ săn tiền thưởng.
“May quá... mạng phàm nhân của ta vẫn còn giữ được...”
Lối lẩm bẩm, tay vô thức đưa lên ngực áo giáp XL rách nát để sờ tìm chiếc la bàn rỉ sét lỗi kim – vật tri kỷ duy nhất giúp anh định vị hướng chạy trốn về quê nhà Thôn Thanh Bình.
Thế nhưng, ngón tay anh chỉ chạm vào lớp vải canvas rách toạc của túi áo giáp trống rỗng.
Lối giật mình hoảng hốt, lục lọi khắp các túi áo, túi quần, rũ sạch bùn đất trên người nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng của chiếc la bàn lỗi kim đâu cả. Chiếc la bàn định mệnh của ông nội Phan Lão Độc để lại đã bị rơi mất từ lúc nào trong cuộc crab-run điên cuồng của con ngựa lé vượt đầm lầy.
“Không... không thể nào! La bàn của ta đâu rồi? Không có nó, làm sao ta biết hướng nào là hướng đông để đi ngược lại về quê đây?”
Lối ngồi sụp xuống đất cát, hai mắt trợn tròn hoang mang tột độ. Không có la bàn lỗi kim bẻ cong nhân quả, anh hoàn toàn mất đi phương hướng định vị giữa vùng biên giới Vô Định hiểm trở này. Anh cần phải tìm cách có được một thiết bị định vị mới bằng mọi giá, và manh mối duy nhất lúc này chính là khu Chợ Đen Biên Giới đầy rẫy nguy hiểm phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!